“Các ngươi muốn xây dựng thế lực tại Hắc Giác Vực?” Trong phòng nghị sự của trưởng lão, Tô Thiên sau khi nghe Tiêu Viêm trình bày, đôi mày rậm tức khắc nhíu chặt lại.
“Đại trưởng lão, ta cũng biết Hắc Giác Vực vẫn như cái gai trong mắt Già Nam Học Viện. Nơi đó luôn tiềm ẩn những mối nguy hiểm khó lường. Thay vì ngăn chặn, chi bằng khơi thông, muốn chấm dứt phiền phức thì không thể dùng biện pháp cứng rắn được. Nếu nhị ca của ta thật sự có thể mở rộng thế lực trong Hắc Giác Vực, đến lúc đó sẽ giúp Nội viện giảm đi không ít phiền toái. Hơn nữa, đối với một vài thế lực có địch ý với Nội viện, chúng ta cũng có thể hỗ trợ giám sát.” Phản ứng của Tô Thiên không nằm ngoài dự đoán của Tiêu Viêm, hắn mỉm cười nói.
Đôi mày đang nhíu chặt của Tô Thiên khẽ giãn ra một chút. Hắn không phải kẻ ngốc, lợi hại trong đó, với sự từng trải của mình, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấu.
“Hơn nữa, đại trưởng lão có lẽ cũng đã biết nguyên nhân hành động lần này của ta. Ân oán giữa ta và Vân Lam Tông quá sâu, muốn báo thù thì phải cần một thế lực không hề thua kém chúng, mà Hắc Giác Vực chính là nơi ta cần.”
Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, sau một hồi, Tô Thiên khẽ gật đầu nói: “Ngươi nói không phải không có lý. Bấy lâu nay, Hắc Giác Vực vẫn là đại họa tâm phúc của Già Nam Học Viện. Nếu thật sự xuất hiện một thế lực có thể giao hảo với học viện, đích xác sẽ mang lại những hiệu quả không thể xem thường.”
“Nói như vậy là đại trưởng lão đã đáp ứng rồi?” Tiêu Viêm vui mừng nói.
“Ai... Không đáp ứng thì còn có thể thế nào? Hiện giờ Thiên Phần Luyện Khí Tháp của Nội viện chúng ta còn cần ngươi bổ sung Vẫn Lạc Tâm Viêm trong thời gian dài mà.” Tô Thiên bất đắc dĩ lắc đầu.
“Đại trưởng lão nói vậy là xem thường Tiêu Viêm ta rồi. Ta không phải là kẻ vong ân phụ nghĩa, nhận được Vẫn Lạc Tâm Viêm chính là đã nợ Nội viện một ân tình lớn. Nếu đem chuyện này ra làm áp lực, chẳng phải là khiến ta mất hết thể diện sao?” Tiêu Viêm nghiêm mặt nói.
“Ha ha, tiểu tử ngươi, được nhất chính là ở điểm này, rất trọng tình nghĩa! Lão phu rất thích!” Vuốt vuốt chòm râu, Tô Thiên vui vẻ gật đầu. Hắn ưu ái và coi trọng Tiêu Viêm không chỉ ở thực lực và thiên phú, mà còn ở cả tính tình.
“Được rồi, ngươi cứ để nhị ca ngươi yên tâm hành động đi. Hắc Giác Vực quá mức hỗn loạn, nếu có thể chỉnh đốn lại một chút thì đối với Già Nam Học Viện chúng ta cũng có lợi không ít.” Tô Thiên phất tay cười nói.
Tiêu Viêm cười gật đầu.
“Thương thế đã ổn cả rồi chứ?” Thấy mọi chuyện đã bàn xong, Tô Thiên chuyển chủ đề sang Tiêu Viêm, cười hỏi.
“Vâng, không có gì đáng ngại.”
“Tiểu tử ngươi, thể chất thật khiến người khác phải thèm khát. Trọng thương đến vậy mà chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày đã bình phục.” Tô Thiên tán dương, giọng điệu cực kỳ hâm mộ. Loại thể chất mạnh mẽ này đích xác khiến hắn động tâm.
Tiêu Viêm chỉ cười. Thể chất của hắn có thể mạnh mẽ như vậy cũng là do đã nếm trải vô số đắng cay, gian khổ mới đúc thành. Trên thế gian này, không có gì tự nhiên mà có, không nỗ lực thì vĩnh viễn đừng mong thu hoạch.
“Tiếp theo ngươi định làm gì? Lẽ nào cũng đến Hắc Giác Vực giúp nhị ca ngươi?” Ngón tay Tô Thiên nhẹ nhàng lướt trên mặt bàn, hỏi.
“Chuyện ở Hắc Giác Vực, hắn có thể tự mình xử lý. Nếu thực sự cần ta ra tay, hắn sẽ phái người đến báo cho ta.” Tiêu Viêm lắc đầu, trầm ngâm nói: “Ta sẽ ở lại học viện một thời gian, cho đến khi giải quyết xong vấn đề của nàng.”
Đương nhiên còn một việc nữa, đó là âm thầm tu luyện Khai Sơn Ấn trong bộ Đế Ấn Quyết mà Huân Nhi đã để lại. Địa giai cao cấp đấu kỹ, uy lực tất nhiên cực kỳ cường đại. Nếu tu luyện thành công, nó không hề nghi ngờ sẽ là con át chủ bài giúp Tiêu Viêm có thêm phần thắng trong trận quyết chiến với Vân Sơn sau này. Bất quá, việc này cần giữ bí mật nên Tiêu Viêm tự nhiên không nói ra.
“Nàng? Ngươi đang nói tới vị nữ cường giả Đấu Tông kia sao?” Tô Thiên nhướng mày, có chút hiếu kỳ hỏi: “Nữ tử đó rốt cuộc là cường giả phương nào? Vì sao ta chưa từng nghe nói quanh đây lại có một cường giả bậc nhất như thế?”
Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng chần chờ một chút, nghĩ rằng điều này cũng không phải bí mật gì to tát nên nhún vai, đem lai lịch của Mỹ Đỗ Toa nữ vương kể lại một lượt.
“Chậc chậc, không ngờ tới nha. Ta đã từng nghe đồn về Mỹ Đỗ Toa nữ vương, nhưng không ngờ nàng đã tiến hóa thành công, thảo nào...” Tô Thiên há hốc miệng, khuôn mặt tràn ngập kinh ngạc. Chợt, hắn hướng về phía Tiêu Viêm trêu chọc: “Bất quá tiểu tử ngươi cũng thật mạnh mẽ, ngay cả loại nữ nhân này cũng dám dây vào. Nghe nói từ trước đến nay, Mỹ Đỗ Toa nữ vương là người cực kỳ lãnh huyết, giết người không ghê tay, không ngờ nàng lại ra tay cứu ngươi. Quả là bất khả tư nghị... Năm đó trên đại lục cũng từng xuất hiện một vị Mỹ Đỗ Toa nữ vương đã tiến hóa. Vừa hay lúc đó bị một thiếu gia của một thế lực nhất lưu khinh bạc, sờ soạng thân thể một chút. Kết quả là nữ nhân đó trực tiếp tấn công thế lực kia, đại sát một trận khiến cho thế lực này nguyên khí đại thương. Đến tận bây giờ, hầu như tất cả nam nhân trên đại lục thấy Mỹ Đỗ Toa nữ vương đều lập tức đi đường vòng để tránh, chỉ sợ có chút không chú ý liền rước lấy họa diệt tộc. Hắc hắc, ngươi bây giờ đã biết mình may mắn đến mức nào chưa?”
Tiêu Viêm bất giác lau mồ hôi lạnh trên trán. Vị Mỹ Đỗ Toa nữ vương trong truyền thuyết kia quả nhiên kinh khủng, giết người căn bản không cần lý do. Hy vọng Mỹ Đỗ Toa hiện tại có thể lý trí hơn một chút...
“Ta sẽ cẩn thận hơn, đa tạ đại trưởng lão đã nhắc nhở.” Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm hướng về Tô Thiên chắp tay, sau đó trong ánh mắt đầy ẩn ý của lão, hắn rời khỏi phòng họp.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm biến mất, Tô Thiên mới thấp giọng cười hài hước: “Bất quá hắn cũng không biết rằng, Mỹ Đỗ Toa cố nhiên sát phạt thành tính, nhưng một khi đã thật sự cảm phục ai thì đến chết cũng không rời. Tiểu tử này... Chậc chậc, diễm phúc không cạn a...”
...
Ra khỏi phòng nghị sự, Tiêu Viêm lại một lần nữa chạy về Bàn Môn, đem tin tức này nói lại với Tiêu Lệ. Sau khi nghe tin Nội viện không phản đối, hắn cũng có chút mừng rỡ. Lập tức dặn dò Tiêu Viêm vài câu rồi vội vã rời khỏi Nội viện, đi đến Già Nam thành triệu tập thuộc hạ, sau đó tiến vào Hắc Giác Vực, nhân lúc hỗn loạn mà khuếch trương thế lực.
Đối với sự vội vàng không thể ngăn nổi này của Tiêu Lệ, Tiêu Viêm cũng đành bất đắc dĩ để hắn rời đi. Bất quá, lúc Tiêu Lệ đi, hắn đã dặn đi dặn lại rằng nếu gặp phải phiền phức thì phải nhanh chóng phái người liên lạc với mình. Hắc Giác Vực hiện giờ Hàn Phong đã chết, Kim Ngân nhị lão không dám cầm đầu, với thực lực của Tiêu Viêm, hắn đủ sức càn quét cái gọi là Hắc Bảng.
Sau khi Tiêu Lệ rời khỏi Nội viện, cuộc sống thường ngày cũng trở lại yên ổn. Mà Tiêu Viêm ở trong Bàn Môn nghỉ ngơi hai ngày, rốt cuộc cũng không nhịn được sự hiếu kỳ đối với Đế Ấn Quyết, bèn tìm cớ một lần nữa tiến vào thâm sơn.
...
Thâm sơn rộng lớn, vô biên vô tận, một màu xanh tươi kéo dài đến cuối tầm mắt. Gió lớn thổi qua, khắp núi rừng vang lên tiếng lá cây xào xạc.
Trên một đỉnh núi có chút trơ trụi, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, nhưng hắn không lập tức bắt đầu tu luyện Đế Ấn Quyết, mà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trống trải. Một lát sau, hắn bất đắc dĩ mở miệng: “Hiện thân đi, ta biết ngươi đi theo ta.”
Lời Tiêu Viêm vừa dứt, ở một nơi nào đó trên bầu trời, không gian chợt khẽ dao động. Ngay sau đó, một thân thể mềm mại, uyển chuyển với những đường cong mê hoặc lòng người từ trong hư không hiện ra. Đôi mắt băng lãnh tỏa ra ánh nhìn sắc bén quét lên người Tiêu Viêm.
“Ngươi muốn chết sao?” Mỹ Đỗ Toa nhẹ nhàng đạp trên hư không, tựa như tiên tử lướt sóng mà đến, chỉ có điều trên người vị tiên tử này sát ý quá mức dày đặc. Nàng xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, lãnh đạm nói.
“Đừng có suốt ngày mở miệng ra là nói chuyện chết chóc. Ta biết hiện tại ngươi không thể giết được ta.” Tiêu Viêm buông thõng hai tay, cười khổ.
“Ngươi nói cái gì?” Nghe Tiêu Viêm nói vậy, đôi mày liễu của Mỹ Đỗ Toa chợt dựng thẳng, trong đôi mắt hẹp dài tràn ngập sát ý lạnh lẽo.
“Ta nói cái gì, kỳ thực ngươi cũng nên rõ ràng. Ngươi tuy đã dung hợp với linh hồn của Thôn Thiên Mãng, nhưng cũng bị nó ảnh hưởng. Cho nên ngươi không thể hạ thủ với ta, nhưng vẫn luôn đi theo bên cạnh ta.” Tiêu Viêm thở dài một tiếng, nhìn sắc mặt Mỹ Đỗ Toa nữ vương càng lúc càng khó coi theo lời nói của mình.
“Đừng tưởng rằng Thôn Thiên Mãng có thể ảnh hưởng đến ta mãi mãi. Sớm muộn gì ta cũng sẽ giết ngươi!” Giọng nói của Mỹ Đỗ Toa nữ vương như hàn băng, không hề có chút tình cảm.
“Chúng ta làm một giao dịch, thế nào?” Tiêu Viêm gõ gõ cái đầu có chút đau buốt, bất đắc dĩ nói.
Đối với đề nghị của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa lại không có chút phản ứng nào. Mấy năm nay, chính vì những giao dịch kiểu này của hắn mà nàng mới kéo dài thời gian quanh quẩn bên cạnh hắn.
“Ta có thể giúp ngươi triệt để tiêu trừ ảnh hưởng của Thôn Thiên Mãng, để ngươi trở lại làm một Mỹ Đỗ Toa nữ vương chân chính.” Dù đã quyết định không nghe bất kỳ lời hoa ngôn xảo ngữ nào của Tiêu Viêm, nhưng khi nghe được câu này, trái tim Mỹ Đỗ Toa vẫn không kìm được mà đập loạn nhịp.
“Dựa vào cái gì để ta tin ngươi?” Đôi mắt hẹp dài xinh đẹp khép lại thành một đường cong, Mỹ Đỗ Toa cười lạnh hỏi.
Tiêu Viêm vung tay, một đạo hình ảnh mờ ảo từ trong tay áo bắn ra, cuối cùng được Mỹ Đỗ Toa bắt gọn. Nàng nhìn chăm chú, phát hiện đó là một cái quyển trục. Chậm rãi mở ra, những dòng văn tự mang phong cách cổ xưa hiện ra trước mắt. Đây là một phương thuốc, mà đan dược luyện chế ra từ nó có thể trị liệu triệu chứng linh hồn bị ảnh hưởng của Mỹ Đỗ Toa.
“Đây là lục phẩm đan dược Phục Hồn Đan. Về phần dược liệu và vài thứ khác ghi trên quyển trục, ta vẫn chưa có. Nếu ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, sau này ta sẽ luyện chế nó cho ngươi, thế nào?” Tiêu Viêm nhàn nhạt nói.
Sắc mặt âm tình bất định, thu lại quyển trục, Mỹ Đỗ Toa vẫn dùng giọng điệu băng lãnh hỏi: “Yêu cầu gì?”
“Trong vòng một năm, đi theo bên cạnh ta, không được có sát tâm đối với ta. Đồng thời, vào lúc quan trọng, khi ta muốn ngươi ra tay, ngươi không được từ chối.” Tiêu Viêm mỉm cười nói: “Sau khi ước định một năm kết thúc, ta sẽ luyện chế đan dược cho ngươi. Đến lúc đó, nếu ngươi vẫn muốn giết ta thì tùy ngươi. Thế nào?”
Ánh mắt Mỹ Đỗ Toa lóe lên, trong lòng rơi vào cuộc đấu tranh giằng xé.
“Ha ha, chỉ cần có được Phục Hồn Đan, ngày sau ngươi sẽ là một Mỹ Đỗ Toa nữ vương thuần túy, không bị bất cứ thứ gì ảnh hưởng. Sự tự do như thế chính là vô giá.” Tiêu Viêm khẽ cười, thanh âm quanh quẩn bên tai Mỹ Đỗ Toa, tràn ngập sự dụ hoặc.
Cánh tay nhỏ nhắn bỗng nhiên nắm chặt, ánh mắt Mỹ Đỗ Toa băng lãnh nhìn Tiêu Viêm, thanh âm lạnh lùng nhưng trong trẻo của nàng lại khiến khóe miệng hắn vẽ lên một nụ cười mãn nguyện.
“Được! Cứ trông vào ngươi!”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi