Nhìn thấy hắc bào thanh niên lặng yên xuất hiện tựa quỷ mị, thủ lĩnh của ba đại thế lực đều bất giác nhíu mày. Thân pháp của kẻ này thật quá quỷ dị.
Bầu không khí căng thẳng trong đại sảnh cũng vì sự xuất hiện của hắc bào thanh niên mà chùng xuống. Vốn dĩ đã đến bờ vực đổ vỡ, nhưng vì kiêng kỵ lẫn nhau nên lại tạm thời lắng dịu.
Khi nhận ra người đột nhiên xuất hiện chính là Tiêu Viêm, gương mặt Tiêu Lệ liền hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, bất chợt thở phào nhẹ nhõm. Nếu Tiêu Viêm đã đến, vậy nguy nan hôm nay ắt có thể dễ dàng giải quyết. Hắn đối với bản lĩnh của Tiêu Viêm luôn có một niềm tin gần như tuyệt đối.
“Ngươi là ai?” Lão giả của Thiên Âm Tông là người đầu tiên lên tiếng, ánh mắt âm hàn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thanh âm khàn khàn lạnh lùng hỏi.
“Vị bằng hữu này, đây là chuyện giữa chúng ta và Tiêu Môn, người ngoài tốt nhất đừng nên nhúng tay vào. Tại Hắc Giác Vực, xen vào việc của người khác là hành động ngu xuẩn nhất.” Ánh mắt của gã đại hán cởi trần dán chặt lên người Tiêu Viêm, trầm giọng nói. Thân pháp quỷ dị mà người này vừa thể hiện khiến bọn chúng có chút kinh hãi, bởi vậy không dám tỏ ra khinh thường.
“Hắn chính là thủ lĩnh đích thực của Tiêu Môn, sao có thể gọi là người ngoài được?” Tiêu Lệ cười nhạt nói.
Nghe Tiêu Lệ nói vậy, thủ lĩnh của ba đại thế lực đều hơi kinh ngạc, sắc mặt bất chợt trầm xuống. Không ngờ lời Tiêu Lệ nói lúc trước lại là sự thật, thủ lĩnh của Tiêu Môn này lại là một người khác. Ba người liếc nhìn nhau, lão giả che kín mặt kia cười gượng nói: “Vị bằng hữu này trông lạ mặt quá? Dường như trước đây chưa từng gặp qua trong Hắc Giác Vực thì phải? Không biết tục danh là gì?”
“Tại hạ Tiêu Viêm, mới đến Hắc Giác Vực, nếu có chỗ nào đắc tội mong các vị bỏ qua cho.” Tiêu Viêm mỉm cười, vô cùng đơn giản báo tên, nhưng bầu không khí trong đại sảnh lại lập tức ngưng đọng. Nụ cười trên mặt thủ lĩnh của ba đại thế lực cũng dần cứng lại.
“Tiêu Viêm? Ngươi chính là Tiêu Viêm đã đánh chết Phạm Lao và Hàn Phong?” Gương mặt của mỹ phụ ăn vận hở hang tràn ngập vẻ kinh nghi, một lát sau không kìm được mà thất thanh hỏi.
Tiêu Viêm cười hờ hững: “Tuy không phải chuyện gì vinh quang, nhưng hai người bọn họ quả thật đã mất mạng trong tay ta. Ha ha, sao nào? Lẽ nào ba vị lần này đến đây là muốn thay bọn họ đòi lại công đạo?”
Nghe Tiêu Viêm thừa nhận, vẻ do dự hiện rõ trên mặt cả ba người. Chuyện Hàn Phong bỏ mạng, Hắc Minh giải tán gần đây là đại sự kinh thiên động địa, làm rung chuyển toàn bộ Hắc Giác Vực. Mà kẻ gây ra chuyện này lại chính là gã thanh niên trẻ tuổi trước mặt, bọn họ hôm nay lại không may đụng phải hắn.
Thực lực của ba người bọn họ cùng lắm chỉ nhỉnh hơn Phạm Lao một chút, nếu so với Hàn Phong thì chắc chắn yếu hơn rất nhiều. Ngay cả Hàn Phong cũng đã bỏ mạng trong tay kẻ này, nếu thật sự động thủ, e rằng dù bọn họ có liên thủ thì phần thắng cũng không cao.
Ba người đưa mắt nhìn nhau, đều không khỏi chau mày. Vốn tưởng rằng chỉ là một tiểu thế lực, không ngờ lại dính dáng đến hung thần cấp này...
“Khanh khách, Tiêu tiểu ca nói quá lời rồi. Chúng ta và Hàn Phong kia chẳng thân chẳng quen, sao có thể vì hắn mà đến đây đòi công đạo được?” Mỹ phụ ăn mặc hở hang che miệng cười duyên.
“Vậy ba vị huy động nhân mã đến Phong Thành của ta, là có chuyện gì quan trọng chăng?” Trên khuôn mặt Tiêu Viêm vẫn là nụ cười bình thản. Thế nhưng, đối mặt với một thanh niên từng chính tay giết chết cả Phạm Lao và Hàn Phong, ba người đối diện không cho rằng đối phương thật sự nhã nhặn đến vậy. Kẻ có thể lăn lộn đến mức này trong Hắc Giác Vực hỗn loạn không chỉ dựa vào thực lực mà thôi.
Đối mặt với câu hỏi có phần mỉa mai của Tiêu Viêm, sắc mặt ba vị thủ lĩnh cũng hơi biến đổi. Mục đích của bọn họ rõ ràng như vậy mà đối phương vẫn cứ giả ngây giả ngô, đây rõ ràng là thái độ châm chọc không hề che giấu.
“Mục đích của chúng ta có lẽ Tiêu Môn chủ cũng đã rõ. Phong Thành là một miếng bánh lớn, lợi nhuận kếch xù, đủ để khiến bất cứ kẻ nào cũng phải đỏ mắt thèm muốn, chúng ta dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.” Gã đại hán cởi trần có chút không nhịn được, trầm giọng nói.
“Hóa ra là ba vị muốn đến đoạt quyền chưởng quản Phong Thành của Tiêu Môn ta?” Tiêu Viêm cười khẽ một tiếng, đôi mắt khẽ híp lại, nét mặt không biểu lộ chút vui giận nào.
Ba vị thủ lĩnh lặng lẽ nhìn nhau, trong khoảnh khắc liền cắn răng quyết định. Lợi nhuận từ Phong Thành cực kỳ lớn, dù Tiêu Viêm có đứng ra, muốn bọn họ buông bỏ cũng có chút khó khăn. Thân là người của Hắc Giác Vực, trong máu luôn chảy dòng tính bất kham, chuyện đã đến nước này thì liều một phen cũng là lẽ thường. Huống hồ, với thực lực của ba người bọn họ nếu liên thủ, cũng chưa chắc đã bại trong tay Tiêu Viêm. Chỉ cần ngăn cản được hắn, với lực lượng thủ hạ đông đảo, việc tiêu diệt Tiêu Môn cũng không phải là quá khó khăn.
Nheo mắt lại, Tiêu Viêm nhìn thấy hung quang nhàn nhạt dần hiện lên trong mắt ba vị thủ lĩnh, khóe miệng hắn cũng nhếch lên một nụ cười lạnh. Người của Hắc Giác Vực quả nhiên đều là một đám tham lam, coi lợi ích lên trên hết.
Tiêu Lệ đứng bên cạnh Tiêu Viêm, một lúc sau cũng nhận ra điều gì đó, sắc mặt từ từ lạnh đi, lặng lẽ vào thế. Phía sau hắn, rất nhiều hắc y nhân cũng tương tự, chậm rãi nắm chặt vũ khí trong tay.
Ngay thời điểm bầu không khí trong đại sảnh một lần nữa trở nên tĩnh lặng và căng thẳng, đột nhiên một thân ảnh yêu kiều quỷ dị, không hề báo trước xuất hiện ngay sau lưng Tiêu Viêm.
Nữ tử đột ngột xuất hiện, nhất thời khiến cho bầu không khí trong đại sảnh như đông cứng lại. Tiêu Lệ kinh hãi, đối với nữ nhân đáng sợ đã từng truy sát Tiêu Viêm này, hắn cho rằng sự xuất hiện của nàng lúc này không khác gì họa vô đơn chí.
Mà tương tự Tiêu Lệ, ba vị thủ lĩnh ở phía đối diện, khuôn mặt cũng tức khắc hiện lên vẻ hoảng sợ. Bởi vì bọn họ không hề cảm nhận được bất kỳ dao động không gian nào, nữ nhân này dường như vẫn luôn đứng ở đó. Nhưng cái cách thân ảnh nàng hiện ra lại minh bạch cho bọn họ biết, nàng thực sự vừa mới từ nơi khác đến...
Loại tốc độ này còn kinh khủng hơn cả lúc Tiêu Viêm xuất hiện, khiến lòng người kinh hãi. Lúc trước, tốc độ của Tiêu Viêm tuy nhanh như quỷ mị, nhưng ít ra vẫn có thể mơ hồ nhận ra hắn xuất hiện từ đâu, còn nữ tử này, bọn họ lại không có chút cảm giác nào.
Hơn nữa, điều khiến bọn họ kinh hoàng nhất là dường như nàng chỉ tùy ý đứng đó, nhưng khí tức mơ hồ thẩm thấu ra không gian xung quanh lại khiến cho nhịp tim bọn họ có cảm giác như bị bóp nghẹt.
Thực lực của ba vị thủ lĩnh đều ở cấp bậc Đấu Hoàng, mà ngay cả bọn họ cũng có cảm giác bị áp chế như vậy, rõ ràng mỹ nhân xinh đẹp trước mặt này rất có thể là một siêu cấp cường giả bậc Đấu Tông!
“Đấu Tông...” Yết hầu của ba vị thủ lĩnh khẽ động, trên trán rịn ra mồ hôi lạnh. Hắc Minh trước đây mạnh mẽ là vậy mà cũng không có một Đấu Tông cường giả chân chính, không ngờ Tiêu Môn nhìn như nhỏ bé này lại có nhân vật khủng bố đến thế.
Đối với sự xuất hiện đột ngột của Mỹ Đỗ Toa sau lưng, Tiêu Viêm cũng đã cảm ứng được. Hắn quay đầu lại cười với nàng, sau đó ra hiệu cho Tiêu Lệ an tâm. Nhận được động tác của Tiêu Viêm, Tiêu Lệ đang căng thẳng đến toát mồ hôi lạnh mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Tiêu Viêm và nữ nhân đáng sợ này đã đạt được một thỏa thuận nào đó.
Đối với nụ cười của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa lại không có nửa điểm phản ứng. Đôi đồng tử dài hẹp đầy quyến rũ của nàng lạnh lùng quét một vòng trong đại sảnh, phàm là kẻ nào bị ánh mắt này chiếu tới đều cảm thấy lạnh lẽo đến nổi da gà, thậm chí một số kẻ yếu hơn còn cảm thấy hai chân mềm nhũn. Khí tức áp bách của Đấu Tông cường giả quả nhiên cường hãn đến mức này.
Ba vị thủ lĩnh da đầu tê dại nhìn chằm chằm Mỹ Đỗ Toa, một lúc sau, mỹ phụ ăn vận hở hang kia mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói: “Không ngờ Tiêu Môn lại có cường giả bậc này tọa trấn, ba người chúng ta lần này thật sự là có mắt như mù.”
Đối với lời nói này, hai thủ lĩnh còn lại cũng gượng cười gật đầu. Ngay cả gã đại hán tính tình nóng nảy của Cuồng Sư Bang cũng không dám nói một lời mạo phạm. Tuy rằng ở cấp bậc Đấu Hoàng hắn không phải là kẻ yếu, nhưng trong tay một Đấu Tông cường giả thì chẳng khác nào chó đói gặp phải sư tử.
Hai tay Tiêu Viêm đút vào trong tay áo bào, cười như không cười nhìn ba người.
Ánh mắt không chút thiện ý của Tiêu Viêm khiến ba vị thủ lĩnh cảm thấy không được tự nhiên. Một lúc sau, lão giả che mặt mới cười gượng nói: “Chuyện hôm nay thực sự là hiểu lầm. Phong Thành nếu đã là của Tiêu Môn, chúng ta tự nhiên không dám mạo phạm. Từ nay về sau, chúng ta nhất định sẽ thông báo cho những người khác, đừng làm ra chuyện ngu xuẩn tự rước lấy nhục như thế này nữa.”
“Khanh khách, đúng vậy!” Mỹ phụ che miệng cười, rồi đứng dậy thi lễ với Tiêu Viêm, cười duyên nói: “Hôm nay mạo phạm, mong Tiêu Môn chủ đừng để trong lòng. Thời gian tới chúng ta nhất định sẽ đăng môn tạ tội. Hôm nay đã không còn sớm, trong tông phái ta còn có chút việc, xin không làm phiền nữa.”
Nói xong, mỹ phụ này liền vội vã xoay người định rời khỏi nơi khiến nàng cảm thấy cực kỳ bất an này. Hai người còn lại cũng vội vàng đứng dậy, muốn nhanh chóng rời đi.
“Ba vị đừng vội.” Ngay khi ba người sắp bước ra tới cửa, tiếng cười nhàn nhạt lại vang lên khiến bọn họ thầm kêu khổ trong lòng. Ba người đột ngột dừng bước, liếc mắt nhìn nhau rồi đành phải cắn răng xoay người lại, nhìn về phía hắc bào thanh niên đang mỉm cười trong đại sảnh.
“Nếu ba vị đã hứng thú với Phong Thành như vậy, chúng ta không ngại làm một cuộc giao dịch...” Tiêu Viêm đan mười ngón tay vào nhau, giọng cười nhàn nhạt vang vọng khắp đại sảnh, khiến cho ba vị thủ lĩnh không khỏi ngỡ ngàng.
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩