Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 652: CHƯƠNG 647: LỜI MỜI TƯƠNG TRỢ

“Giao dịch? Giao dịch như thế nào?”

Nghe những lời này lại thốt ra từ miệng Tiêu Viêm, ba gã thủ lĩnh vốn tưởng rằng hắn muốn lột da bọn họ, bất giác đều ngây người sửng sốt, rồi kinh nghi hỏi lại.

Tiêu Viêm cười cười, thoáng trầm ngâm một hồi rồi chậm rãi nói: “Lợi nhuận của Phong Thành quả thực béo bở, ta có thể cho phép tam đại thế lực các ngươi chiếm một phần trong đó.”

“Vậy Tiêu Môn chủ muốn chúng tôi làm gì?” Ba người đưa mắt nhìn nhau, một lát sau, lão giả che mặt dè dặt hỏi. Bọn họ không tin trên đời lại có chuyện vô duyên vô cớ được chia một miếng bánh béo bở như vậy.

“Ta có một cừu gia, thế lực cũng không hề yếu. Tuy hiện giờ thực lực của ta đã đủ sức đối chọi với bọn chúng, nhưng vẫn cần thêm một ít nhân thủ.” Ánh mắt Tiêu Viêm tập trung vào ba người, nhàn nhạt cười nói: “Ta chỉ cần đến lúc đó, ba vị có thể ra tay tương trợ ta.”

Đứng sau lưng Tiêu Viêm, Tiêu Lệ vốn hơi cau mày khi nghe những lời trước đó của hắn, nhưng giờ cũng đã yên lòng. Cừu gia mà Tiêu Viêm nói hẳn là Vân Lam Tông rồi. Trong lòng hắn cũng hiểu rõ, tuy thực lực Tiêu Viêm hiện giờ đã tăng mạnh nhưng dù sao vẫn thế đơn lực bạc. Vân Lam Tông cường giả đông đảo, nội tình thâm sâu khó lường, chỉ dựa vào chút thế lực ít ỏi này quả thật có cảm giác như châu chấu đá xe.

Trước đây, hắn nói muốn tới Hắc Giác Vực khuếch trương thế lực cũng là vì ý định này, nhưng nếu theo cách của hắn thì chí ít cũng phải mất cả năm trời mới có thể gây dựng được một lực lượng đủ sức đối đầu với Vân Lam Tông. Hiện giờ, Tiêu Viêm dùng biện pháp lôi kéo các thế lực khác ở Hắc Giác Vực đúng là một con đường tắt, tuy phải tổn thất một ít lợi ích, nhưng so với huyết cừu diệt tộc thì chẳng đáng là gì...

“Cừu gia?” Nghe vậy, ba gã thủ lĩnh ngẩn ra, sắc mặt nhất thời lộ vẻ do dự. Thực lực của Tiêu Viêm đã cao đến thế mà còn cần tìm người giúp đỡ, vậy thế lực của cừu gia kia phải mạnh mẽ đến mức nào? Lợi nhuận ở Phong Thành tuy lớn, nhưng nếu vì thế mà lao đầu vào hố lửa thì xem ra cũng không đáng.

“Không biết cừu gia trong miệng Tiêu Môn chủ là thế lực phương nào trên đại lục?” Một lát sau, mỹ phụ ăn vận diễm lệ rốt cuộc không nhịn được, lên tiếng dò hỏi.

Tiêu Viêm khẽ cười, trong đôi mắt đen kịt, một tia lãnh mang sắc lạnh chợt lóe: “Tuy thế lực kia mấy năm nay vẫn luôn co đầu rụt cổ, nhưng thiết nghĩ các vị cũng đã từng nghe qua.”

“Gia Mã Đế quốc, Vân Lam Tông!”

Giọng nói nhàn nhạt, lạnh lùng từ miệng Tiêu Viêm chậm rãi thốt ra, quanh quẩn không tan trong đại sảnh.

“Vân Lam Tông?” Ba gã thủ lĩnh khẽ nhắc lại cái tên có chút quen tai này. Một lát sau, cả ba đều hơi biến sắc, đưa mắt nhìn nhau. Lão giả che mặt trầm ngâm nói: “Ta dường như đã nghe qua một ít tin tức về thế lực này. Nếu tin tức ta nhận được không sai thì trong Vân Lam Tông cũng có một cường giả Đấu Tông!”

“Ừm, một thời gian trước ta cũng nhận được tin tức, trong Gia Mã Đế quốc xuất hiện một cường giả Đấu Tông tên là… hình như là Vân Sơn thì phải?” Mỹ phụ ăn vận diễm lệ cũng nhớ lại, sắc mặt ngưng trọng nói.

Đối với việc ba gã thủ lĩnh biết đến Vân Lam Tông, Tiêu Viêm cũng không hề kinh ngạc. Tuy Hắc Giác Vực và Gia Mã Đế quốc cách xa vạn dặm, nhưng điều đó không thể ngăn cản những tin tức quan trọng lan truyền. Cường giả cấp bậc Đấu Tông, dù nhìn ra toàn bộ đại lục cũng được xếp vào hàng ngũ đỉnh cao. Bởi vậy, sau khi tin tức từ Gia Mã Đế quốc truyền ra, nó liền không cánh mà bay đi khắp nơi.

Ba gã thủ lĩnh đưa mắt nhìn nhau, sau một lúc lâu đều có chút khó xử mà lắc đầu. Lão giả che mặt hướng về phía Tiêu Viêm cười gượng nói: “Tiêu Môn chủ cũng đừng trách chúng tôi. Vân Lam Tông cách Hắc Giác Vực xa xôi vạn dặm, dù cho chúng tôi có chạy tới chạy lui cũng phải mất ít nhất hai ba tháng. Hơn nữa… thế lực của Vân Lam Tông quả thực quá mạnh, danh tiếng vang dội khắp cả khu vực Tây Bắc đại lục. Ta nghĩ cho dù có chúng tôi tương trợ, mối thù này e rằng cũng khó mà báo được.”

Với thế lực của Vân Lam Tông, dù đặt ở toàn bộ khu vực Tây Bắc đại lục cũng có thể xếp vào hàng nhất lưu. Mà những thế lực nhất lưu ở Hắc Giác Vực này nếu đặt ra toàn đại lục thì lại có vẻ thấp hơn một bậc. Trong toàn bộ Hắc Giác Vực, nếu xét từng thế lực đơn lẻ, e rằng không có thế lực nào có thể vượt qua Vân Lam Tông. Hắc Minh lúc trước có thể sánh ngang, nhưng đó là một liên minh chứ không phải một thế lực đơn thuần.

Đương nhiên, nếu Tiêu Viêm có thể thu phục toàn bộ các thế lực của Hắc Giác Vực thì thực lực tự nhiên sẽ vượt xa Vân Lam Tông. Nhưng ở một nơi hỗn loạn thế này, muốn hoàn toàn thống nhất căn bản là chuyện không thể.

“Ha ha, ba vị có phải sợ Tiêu Viêm ta cuối cùng sẽ kéo các ngươi cùng chôn thây với Vân Lam Tông không?” Đối với phản ứng của ba người, Tiêu Viêm vẫn không nổi giận, chỉ khẽ cười nói.

Ba người ngượng ngùng cười, không dám nói thêm lời nào.

“Vân Lam Tông ngoại trừ Vân Sơn, số cường giả Đấu Hoàng tính ra cũng không vượt quá ba người. Những kẻ còn lại phần lớn chỉ là đám trưởng lão cấp bậc Đấu Vương, thậm chí là Đấu Linh, không có gì đáng sợ. Về phần đám đệ tử cấp thấp hơn thì càng không có chút uy hiếp nào.” Tiêu Viêm nhàn nhạt cười nói: “Mà cường giả Đấu Tông, chúng ta cũng có. Về phần Đấu Hoàng, còn ai mạnh hơn Hàn Phong sao? Cho nên hiện tại, ta chỉ cần tìm một vài người đủ tư cách giúp ta chống lại lực lượng trung kiên của Vân Lam Tông mà thôi. Điều này đối với các ngươi mà nói, cũng không quá khó.”

Ánh mắt ba gã thủ lĩnh sáng lên, nhưng vẫn duy trì sự im lặng.

“Quả nhiên là một đám không thấy thỏ thì không tung chim ưng…” Nhìn ba người đồng loạt trầm mặc, Tiêu Viêm hơi cau mày, rồi bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Dã tâm của Tiêu Môn ta không chỉ dừng lại ở Phong Thành, ngày sau tất sẽ tiếp tục khuếch trương ra khắp Hắc Giác Vực. Với thực lực của chúng ta, lợi nhuận thu được lúc đó sẽ lớn hơn bây giờ vô số lần. Nếu ba vị đáp ứng giúp ta một tay, ngày sau, miếng bánh béo bở kia cũng sẽ không quên phần của các ngươi…”

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, trong lòng ba gã thủ lĩnh quả thực dâng lên một trận nóng rực. Hiện giờ Tiêu Môn có Tiêu Viêm và vị cường giả Đấu Tông thần bí sau lưng, lại vừa giải quyết xong Hắc Minh, trong Hắc Giác Vực này e rằng không còn thế lực nào có thể chống lại họ. Cho nên, đối với lời này của Tiêu Viêm, bọn họ vô cùng động tâm. Nhưng mà… cái Vân Lam Tông chết tiệt kia cũng không phải đèn cạn dầu.

Nhìn sắc mặt biến đổi của ba người, Tiêu Viêm lại cười một tiếng, thanh âm nhàn nhạt tung ra đòn quyết định cuối cùng: “Hoàng Cực Đan, các ngươi hẳn đã nghe qua?”

Thanh âm bình thản vừa dứt, lại khiến ba gã thủ lĩnh mạnh mẽ ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trong mắt tràn ngập vẻ mừng như điên.

Hoàng Cực Đan, có thể xem là đan dược lục phẩm đỉnh phong. Tác dụng của nó rất đơn giản, đó là có thể giúp một cường giả Đấu Hoàng trong thời gian ngắn đề thăng thực lực từ một đến hai tinh, bất kể cấp bậc. Hơn nữa, Hoàng Cực Đan còn có một tác dụng khác là củng cố kinh mạch, tôi luyện cốt cách.

Sau khi đề thăng thực lực, dược lực còn sót lại sẽ giúp người dùng cường hóa thân thể một lần. Tuy loại cường hóa này không thể so sánh với lần cường hóa kinh khủng mà Tiêu Viêm đã trải qua dưới lòng đất, nhưng cũng giúp sức chiến đấu của người dùng tăng lên không ít.

Nói đơn giản, hiệu quả của Hoàng Cực Đan kém hơn Đấu Linh Đan, nhưng Đấu Linh Đan chỉ có tác dụng với cường giả Đấu Vương, còn Hoàng Cực Đan lại có tác dụng to lớn với cường giả Đấu Hoàng, lại còn kèm theo hiệu quả phụ là củng cố kinh mạch, tôi luyện cốt cách.

Nhưng dù vậy, điều đó cũng không ngăn cản nó trở thành một trong những loại đan dược được các cường giả Đấu Hoàng săn lùng ráo riết. Việc đề thăng từ một đến hai tinh thực lực là một sự cám dỗ quá lớn đối với bọn họ. Phải biết rằng, khi thực lực đã đạt đến cấp bậc Đấu Hoàng, có những người vận khí kém, dù tu luyện nhiều năm cũng khó mà đề thăng được một cấp, đó là chuyện hết sức bình thường.

Đan dược có thể trực tiếp đề thăng thực lực vĩnh viễn mang theo một sức hấp dẫn chí mạng.

Bởi vậy, ba gã thủ lĩnh cũng không che giấu được lòng khao khát. Loại đan dược này bọn họ không phải chưa từng nghĩ tới, nhưng nhìn khắp Hắc Giác Vực, người có khả năng luyện chế ra nó e rằng chỉ có một mình Hàn Phong. Thế nhưng quan hệ giữa bọn họ và Hàn Phong xưa nay vốn không hòa hợp, nên Hàn Phong tự nhiên không thể nào vì bọn họ mà hao tâm tổn sức luyện chế loại đan dược này. Cho nên, khi Tiêu Viêm nhắc tới tên loại đan dược này, tâm tư của bọn họ lập tức hoàn toàn dao động.

“Tiêu Môn chủ có thể luyện chế Hoàng Cực Đan?” Một lát sau, vẻ mừng như điên trong mắt ba người rốt cuộc cũng dần thu lại. Gã bang chủ vai trần của Cuồng Sư Bang không nhịn được, dẫn đầu hỏi.

Lời hắn vừa dứt, hai người còn lại cũng vội vàng hướng ánh mắt về phía Tiêu Viêm. Hoàng Cực Đan chính là đan dược lục phẩm đỉnh phong, trước đây dù là Hàn Phong ra tay, xác suất thành công cũng không cao, huống chi Tiêu Viêm trước mặt trông còn quá trẻ?

“Nếu không luyện chế được, ta đã không nhắc tới nó trước mặt ba vị.” Tiêu Viêm cười cười, búng tay một cái, một ngọn lửa màu xanh biếc đột nhiên hiện ra. Theo sự xuất hiện của ngọn lửa, nhiệt độ trong đại sảnh nhất thời tăng vọt, thậm chí không khí cũng trở nên khô nóng lạ thường.

“Đây là… Dị Hỏa?”

Đồng tử ba người đồng thời co rụt lại khi nhìn ngọn lửa xanh biếc kia, không kìm được mà lùi lại hai bước. Thân là cường giả Đấu Hoàng, bọn họ vô cùng rõ ràng sự đáng sợ của Dị Hỏa. Với thực lực của bọn họ, nếu dính phải thứ đó cũng sẽ gặp phiền phức tột cùng.

“Ta có thể giết chết Hàn Phong, tự nhiên là có bản lĩnh của mình.” Ngón tay thon dài của Tiêu Viêm linh hoạt chuyển động, ngọn lửa xanh biếc cũng cực kỳ linh động lượn lờ quanh ngón tay hắn. Hắn liếc mắt nhìn ba người, cười nhạt nói.

“Nếu ta có thể giết hắn, vậy tự nhiên chứng tỏ ta hơn hắn. Thứ hắn có thể luyện chế, vì sao ta lại không thể?”

“Nếu ba vị đáp ứng điều kiện của ta, sau khi thành sự, Hoàng Cực Đan tất sẽ được dâng lên. Hơn nữa, ở Hắc Giác Vực này, các ngươi cũng sẽ được hưởng một phần lợi nhuận khiến người khác phải đỏ mắt ghen tị. Thế nào?” Tiêu Viêm cất giọng cười khẽ, nhưng những lời này lọt vào tai ba người lại khiến hô hấp của họ dần trở nên nặng nề.

Gương mặt thoáng đỏ lên, ánh mắt ba gã thủ lĩnh lóe lên vẻ do dự, trong lòng dấy lên một cuộc giằng co kịch liệt.

Đối mặt với ba người đang đấu tranh tư tưởng, Tiêu Viêm cũng không thúc giục, chỉ híp mắt lại, chờ đợi câu trả lời cuối cùng của họ. Mà trong lúc chờ đợi, ngọn lửa xanh biếc trên đầu ngón tay, nhiệt độ cũng lặng lẽ tăng lên theo tâm trạng của hắn…

Khi nhiệt độ trong đại sảnh tăng lên đến một cực điểm, ba gã thủ lĩnh rốt cuộc cũng thoát khỏi cuộc đấu tranh tư tưởng. Họ liếc nhìn nhau, cuối cùng cắn răng, hung hăng gật đầu. Liều mạng thôi, hiểm trung cầu phú quý!

“Được, tất cả cứ theo lời ngươi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!