Trên bầu trời lơ lửng một thân ảnh già nua với khuôn mặt thập phần quen thuộc. Đó chính là Dược Lão vẫn ngủ say trong giới chỉ.
Lúc này, thân thể của Dược Lão đã ngưng tụ và trở nên chân thật hơn trước đây rất nhiều. Từ trong cơ thể ông mơ hồ tỏa ra một luồng tinh thần lực khổng lồ, rõ ràng trong hai năm ngủ say, thực lực của Dược Lão đã hồi phục không ít.
“Là ngươi.”
Ánh mắt đảo qua khuôn mặt Dược Lão, Mỹ Đỗ Toa ngẩn ra, rồi đôi mày liễu nhíu chặt lại.
Dược Lão cười cười, cúi đầu nhìn Tiêu Viêm đang hôn mê, khuôn mặt lão toát lên vẻ vui mừng. Tuy đang hôn mê nhưng lão vẫn cảm nhận được một cỗ năng lượng vô cùng dễ chịu đang hỗ trợ mình trong quá trình khôi phục, đẩy nhanh tiến độ tỉnh lại. Không phải Tiêu Viêm thì còn ai có thể làm được điều này?
“Không ngờ ngươi có thể dung hợp thành công linh hồn với Thôn Thiên Mãng, xem ra thời gian ta ngủ say hẳn là rất dài.” Dược Lão liếc mắt nhìn Mỹ Đỗ Toa, nàng cũng giống như mình, đang lơ lửng trên không trung mà không cần dùng đến đấu khí.
“Ngươi cũng không kém, ngủ say hai năm mà thực lực lại tăng tiến đến mức này.” Mỹ Đỗ Toa cười nhạt. Trước đây, nàng cho rằng chỉ cần mình dung hợp thành công linh hồn Thôn Thiên Mãng là có thể vượt qua lão đầu thần bí này. Nhưng nàng không ngờ sau hai năm ngủ say, lực lượng linh hồn của Dược Lão lại tăng trưởng mạnh mẽ đến vậy. Mỹ Đỗ Toa có thể cảm giác được, dù hiện tại nàng đã thành công dung hợp linh hồn Thôn Thiên Mãng, nhưng nếu muốn đánh bại Dược Lão thì cái giá phải trả cũng không hề nhỏ.
“Nếu bây giờ ngươi đã dung hợp linh hồn Thôn Thiên Mãng, tại sao còn ở lại bên cạnh Tiêu Viêm?” Đôi mắt Dược Lão xẹt qua một tia băng hàn. Trước đây Mỹ Đỗ Toa căm thù Tiêu Viêm thế nào, lão cực kỳ rõ ràng. Khi đó có lão ở đây, Mỹ Đỗ Toa dù muốn động thủ cũng phải kiêng dè vài phần. Lão không khỏi lo lắng rằng trong lúc mình ngủ say, với thực lực của Tiêu Viêm, e rằng khó có thể bảo toàn tính mạng trước thủ đoạn độc ác của nữ nhân này.
Nghe Dược Lão nói với giọng đầy lãnh ý, Mỹ Đỗ Toa cũng hiểu ra. Nàng vốn tâm cao khí ngạo, nói chuyện tử tế thì còn nghe được vài câu, còn nếu không hợp ý thì bất kể là ai cũng lạnh lùng đáp trả. Bởi vậy, nàng cười lạnh nói: “Ta ở đây thì liên quan gì đến ngươi? Năm đó Tiêu Viêm lăng nhục ta, lão già nhà ngươi cũng có phần. Bây giờ gặp lại, ta chưa tìm ngươi gây phiền phức thì thôi, ngươi còn dám quản ta?”
“Hắc hắc, khá lắm nha đầu, lúc lão phu tung hoành đại lục, ngươi còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào đâu!” Dược Lão cười quái dị, nhưng vẻ lạnh lẽo trên khuôn mặt ngày càng đậm. Mặc kệ nữ nhân này có sát tâm với Tiêu Viêm hay không, ít nhất hiện tại hắn vẫn còn sống.
“Bất quá bây giờ lão phu không có thời gian cãi cọ với ngươi, đợi ta cứu tỉnh tiểu tử này rồi sẽ cùng ngươi tính sổ!” Ánh mắt đảo quanh, Dược Lão chú ý tới chiếc dược đỉnh trên tảng cự thạch đỏ rực. Lão không khỏi thở dài một tiếng, một cỗ hấp lực cường đại tuôn ra, hút chiếc dược đỉnh bay vút đến lơ lửng trước mặt.
“Dược đỉnh này…” Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đỉnh khắc đầy hoa văn các loại ma thú đang ngẩng đầu rít gào. Một lát sau, khuôn mặt Dược Lão hiện lên vẻ kinh dị, không kìm được mà thấp giọng nói: “Trông rất giống với ghi chép về ‘Vạn Thú Đỉnh’ trên ‘Thiên Đỉnh Bảng’.”
Về việc nhận biết dược đỉnh, Dược Lão cao minh hơn Tiêu Viêm vô số lần. Người khác chỉ có thể cảm nhận dược đỉnh này bất phàm chứ căn bản khó đoán ra lai lịch của nó, còn Dược Lão chỉ cần chạm qua là có thể phát giác được.
Ánh mắt chuyển sang Mỹ Đỗ Toa bên cạnh, thấy nàng không có bất cứ phản ứng gì, lão mới lặng lẽ thở phào một hơi. Vừa lấy chiếc Thâm Lam giới chỉ từ ngón tay Tiêu Viêm, chuẩn bị thu dược đỉnh vào thì lại một lần nữa kinh ngạc phát hiện: “Lại có cả linh hồn ấn ký? Đây là cao cấp giới chỉ? Hắc, xem ra hai năm nay, tiểu tử này thu hoạch không ít a.”
Muốn đem dược đỉnh thu vào giới chỉ lại bị kháng cự, Dược Lão lại một hồi kinh ngạc, một lúc sau mới nhìn chiếc Thâm Lam giới chỉ mà cảm thán.
Thu vào không được, Dược Lão cũng không miễn cưỡng, vung tay lên. Một cỗ lực lượng vô hình nâng dược đỉnh lơ lửng trên không, lão đảo mắt nhìn xung quanh, chợt thân hình vừa động, hướng về phía ngọn núi cao phía trước bay đi.
Nhìn Dược Lão mang Tiêu Viêm đi, Mỹ Đỗ Toa chần chờ một chút rồi cũng cấp tốc bay theo.
Mỹ Đỗ Toa đuổi theo tự nhiên khiến Dược Lão chú ý, lão nhíu mày nhưng không ngăn cản. Hiện tại, việc quan trọng nhất là cứu tỉnh tiểu tử kia. Thân hình Dược Lão khẽ run lên rồi lặng yên không một tiếng động, xẹt qua bầu trời bay tới ngọn núi rợp bóng đại thụ xanh tươi trước mắt.
Vầng trăng bàng bạc treo xa xa phía chân trời, ánh trăng thanh khiết từ trên cao rọi xuống, bao phủ vạn vật trong một lớp ngân sa, đầy vẻ mông lung, thần bí.
Trong khu rừng rậm xanh tươi, một đống lửa trại le lói bốc lên, ánh sáng hồng tỏa ra trong bóng tối.
Bên cạnh đống lửa, một lão giả đang đặt tay lên trán của một thanh niên mặc hắc bào. Linh hồn lực khổng lồ tuôn ra, xâm nhập vào cơ thể đã khô kiệt của hắn. Phía bên kia đống lửa, một nữ nhân với khuôn mặt tuyệt mỹ lạnh lùng, đôi mắt phượng hẹp dài thờ ơ nhìn về phía lão giả và người thanh niên.
Một lúc lâu sau, Dược Lão chậm rãi thở ra một hơi, rút bàn tay trên trán Tiêu Viêm về. Ngón tay khẽ động, một viên đan dược hiện ra, bay thẳng vào miệng Tiêu Viêm.
“Hai năm không gặp, không ngờ linh hồn lực của tiểu tử này đã cường hãn đến vậy, nhưng không biết thực lực đã đạt tới cấp bậc nào?” Nhìn yết hầu Tiêu Viêm khẽ động khi nuốt viên đan dược, Dược Lão lắc đầu thán phục.
Bởi lúc này Tiêu Viêm đang trong thời kỳ suy yếu, đấu khí cũng đã khô kiệt nên Dược Lão không thể xác định rõ thực lực của hắn.
Trong lúc Dược Lão đang lẩm bẩm, Tiêu Viêm thoát khỏi trạng thái hôn mê, ho khan kịch liệt, đôi lông mày nhíu chặt, một lúc sau mới chậm rãi mở mắt.
Mắt vừa mở ra, điều đầu tiên Tiêu Viêm nhìn thấy là khuôn mặt già nua quen thuộc đang mỉm cười, khiến hắn cảm thấy vô cùng an tâm.
“Hù...”
Nhìn vẻ mặt thân thiết ấy, Tiêu Viêm ngửa đầu thở ra một hơi dài, dường như mọi lo lắng và áp lực đều theo đó mà tan biến. Hắn dựa thân thể mềm nhũn vào gốc cây, hướng về phía Dược Lão mỉm cười nói: “Lão sư, hai năm không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?”
Dược Lão nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, so với hai năm trước đã trưởng thành hơn rất nhiều. Lão đâu biết sau hai năm lão ngủ say, tên tiểu tử vẫn luôn dựa dẫm vào mình đã hoàn toàn lột xác, đồng thời thực lực cũng được củng cố vững chắc.
Năm đó cần lão che chở, bây giờ đã có thể tung cánh bay cao, chao lượn trên chín tầng trời.
Từ một phương diện nào đó mà nói, Tiêu Viêm đã đủ tư cách xuất sư.
Bàn tay già nua của Dược Lão nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Viêm, nói:
“Tiểu tử, làm tốt lắm!”
Đối mặt với sự tán thưởng của Dược Lão, Tiêu Viêm lại có chút ngượng ngùng. Hắn vừa muốn ngồi dậy, cơ thể đã truyền đến cảm giác suy yếu vô lực, khiến hắn bất đắc dĩ lắc đầu. Đột nhiên thấy Mỹ Đỗ Toa ngồi cách đó không xa, hắn lập tức cười nói: “Đa tạ đã cứu giúp!”
Tuy rằng lúc rơi xuống cự thạch, Tiêu Viêm đã lâm vào hôn mê, nhưng vẫn mơ hồ cảm giác được Mỹ Đỗ Toa đã cứu mình.
Thấy Tiêu Viêm cảm tạ, Mỹ Đỗ Toa không có phản ứng, chỉ nhàn nhạt nói: “Ta không cứu ngươi, là hắn cứu. Hơn nữa, ta cũng chỉ muốn ngươi luyện chế đan dược cho ta mà thôi!”
Đối với tính tình của Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Viêm đã quá quen nên cũng không so đo, quay đầu nhìn Dược Lão cười nói: “Dường như thực lực của lão sư lại tăng tiến?”
“Không tính là tăng tiến, chỉ là khôi phục được thêm vài phần lực lượng thôi. Muốn hoàn toàn hồi phục, e rằng phải giải quyết vấn đề thân thể.” Dược Lão lắc đầu, chợt có chút khẩn cấp hỏi: “Tiểu tử, chuyện Vẫn Lạc Tâm Viêm thế nào rồi?”
“Đã bị ta luyện hóa!” Tiêu Viêm mỉm cười nói.
“Ta biết tiểu tử nhà ngươi sẽ không làm ta thất vọng.” Nghe được lời này, khuôn mặt Dược Lão nhất thời giãn ra, lộ vẻ vui mừng khôn xiết, đập mạnh tay lên vai Tiêu Viêm. Khi tỉnh lại thấy Tiêu Viêm vẫn bình an, lão đã có suy đoán, nhưng khi suy đoán được chứng thực thì kẻ có định lực lớn như Dược Lão cũng không giấu nổi vẻ kinh hỉ.
Nhìn vẻ mặt vui mừng của Dược Lão, Tiêu Viêm mỉm cười, thoáng chần chờ một chút rồi đột nhiên nhẹ giọng nói: “Còn nữa, lão sư… tên phản đồ kia cũng đã bị đệ tử thanh trừ…”
Thanh âm nhẹ nhàng, nhưng lại khiến thân hình Dược Lão chấn động. Một lát sau, lão mới thở dài một hơi, trong lòng vừa bi thương lại vừa như được giải thoát. Bàn tay lão nhẹ nhàng, chậm chạp đặt lên đầu Tiêu Viêm. Thanh âm trầm thấp, xen lẫn chua xót quanh quẩn bên tai hắn.
“Đa tạ ngươi, tiểu tử!”