Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 702: CHƯƠNG 693: TRÒ CHUYỆN TRONG ĐÊM

Vân Lam sơn về đêm, ngọn núi nguy nga ẩn mình trong bóng tối. Đèn đuốc dày đặc tựa như bầy đom đóm, trải khắp sườn non. Tuy đêm đã khuya nhưng trên đỉnh núi, việc phòng thủ lại càng thêm nghiêm ngặt so với ban ngày. Trong bóng tối, từng trạm gác ngầm giám sát mọi động tĩnh trên khắp ngọn núi, thu trọn vào tầm mắt.

Trên đỉnh Vân Lam sơn, một cánh cửa khổng lồ sừng sững, dưới màn đêm mờ mịt trông tựa như một con mãnh thú đang nằm im phục kích. Từ bên trong mơ hồ tỏa ra một luồng áp lực khiến người ta phải sởn gai ốc. Trong một đại điện hẻo lánh nơi thâm sâu của Vân Lam Tông, ngọn đèn dầu leo lét chập chờn theo cơn gió nhẹ. Ánh sáng mờ ảo bao trùm đại điện, xua đi khí lạnh phảng phất.

Đại điện rộng lớn mà trống trải, chỉ có bóng hình bạch y đơn độc ngồi giữa điện mới điểm thêm cho nơi này một chút hơi người.

Vân Vận khoanh chân ngồi trên bồ đoàn. Lúc này, khuôn mặt mỹ lệ vốn ung dung cao quý giờ đây lại hiện lên vẻ phẫn nộ khác thường. Những lời Vân Sơn nói với nàng lúc trước khiến nàng có cảm giác như rơi vào hầm băng.

Hồi lâu sau…

“Gả cho Cổ Hà?” Nghĩ đến những lời thốt ra từ miệng Vân Sơn, sự lạnh lẽo trong lòng Vân Vận càng thêm đậm đặc. Vân Sơn của bây giờ đâu còn nửa phần hình bóng của vị sư phụ hiền từ trong lòng nàng năm đó?

Đôi mắt đẹp quét về phía cánh cửa đang đóng chặt, bàn tay trắng nõn của Vân Vận bất giác siết lại. Móng tay sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay gây nên cơn đau nhói. Một lát sau, nàng chau mày, quát lạnh: “Đã đến thì hiện thân đi, cớ gì phải lén lút?”

“Ai, không ngờ đấu khí của ngươi bị Vân Sơn phong ấn mà vẫn linh mẫn như vậy!” Ngay khi Vân Vận vừa dứt lời, một tiếng cười khổ bất đắc dĩ xen lẫn tiếng thở dài chậm rãi vang lên. Từ một góc tối trong đại điện, một thân ảnh cao lớn chợt hiện ra. Nhìn dung mạo quen thuộc kia, không ai khác chính là Đan vương Cổ Hà.

“Là ngươi?” Thấy Cổ Hà hiện thân, Vân Vận cũng thoáng sững sờ, rồi lập tức nhướng mày, cười lạnh nói: “Cổ Hà, không ngờ ngươi lại là kẻ thừa cơ ép người như vậy. Uổng công ta trước đây còn xem trọng ngươi.”

Nghe thấy lời cười nhạt của Vân Vận, Cổ Hà cũng ngẩn người, rồi như hiểu ra điều gì, hắn cười khổ nói: “Chuyện này thật sự không liên quan gì đến ta. Tất cả đều là chủ ý của Vân Sơn!”

“Nếu ngươi không muốn, cho dù là chủ ý của lão sư thì có thể làm gì được ngươi?” Ánh mắt Vân Vận gắt gao nhìn chằm chằm vào Cổ Hà, giọng điệu đầy bức bách. Dù đấu khí bị áp chế nhưng khí thế của nàng không hề suy giảm.

Đối diện với một Vân Vận như thế, dẫu bản lĩnh như Cổ Hà cũng có chút không chịu nổi, hắn day day trán, một lúc sau mới thở dài nói: “Đề nghị của Vân Sơn quả thật có sức hấp dẫn rất lớn đối với ta. Tâm tư của ta dành cho ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết, chẳng qua là ngươi luôn cố tình lảng tránh mà thôi.”

“Ngươi là một người bạn hiếm có, nhưng mà…” Mi mắt Vân Vận khẽ cụp xuống, nàng lắc đầu nói: “Nếu ngươi còn nhớ đến giao tình lúc trước thì hãy từ chối đề nghị của lão sư đi. Như vậy sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn, bằng không…”

Nhìn gương mặt dưới ánh đèn chợt trở nên lạnh lẽo, Cổ Hà chậm rãi hít một hơi sâu, đột nhiên thốt ra một câu kinh người: “Là vì Tiêu Viêm sao?”

Cái tên quen thuộc vừa vang lên, sắc mặt Vân Vận kịch biến: “Đừng nói bậy!”

“Vân Vận, ta không phải kẻ ngốc. Vân Sơn đã kể hết mọi chuyện cho ta. Bây giờ nghĩ lại, năm đó Tiêu Viêm ở sa mạc Tháp Qua Nhĩ bị cường giả Xà Nhân tộc truy sát, ngươi đã nhiều lần ra tay cứu giúp, hóa ra là có nguyên do cả.” Trên mặt Cổ Hà lộ vẻ cay đắng. Hắn vốn là người mang trong mình đầy ngạo khí, vậy mà hôm nay lại không bằng một tên mao đầu tiểu tử.

Đôi môi đỏ mọng của Vân Vận mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn thẳng vào mắt Cổ Hà, nói: “Ngươi không cần biết ta vì nguyên nhân gì. Ta chỉ hỏi một câu, cuối cùng ngươi có từ chối đề nghị của lão sư hay không?”

Cổ Hà trầm mặc, một lát sau mới lắc đầu, thanh âm có chút trầm thấp: “Ta có thể xứng với ngươi. Còn ngươi và Tiêu Viêm là không thể nào!”

“Chuyện của ta không cần ngươi quản.” Vân Vận lạnh lùng đáp, giọng nói chợt thoáng vẻ giễu cợt: “Ta đã nói rồi, chuyện ta không muốn, dù là lão sư cũng không thể ép ta cúi đầu. Nếu ngươi thật sự khăng khăng, đến lúc đó thì cứ đến mang một cỗ thi thể lạnh băng về đi!”

“Chỉ vì tên tiểu tử kia?” Nghe Vân Vận lại lấy cái chết ra uy hiếp, khuôn mặt Cổ Hà nhất thời bừng lên lửa giận, hắn thấp giọng quát.

“Không liên quan đến hắn… Hơn nữa, luyện dược thuật của ngươi nổi danh khắp Gia Mã đế quốc, muốn tìm một nữ tử ưu tú hơn ta cũng không khó. Cớ gì phải cố chấp với một chuyện không cam tình nguyện thế này!” Bàn tay nhỏ bé khẽ siết lại, Vân Vận nhàn nhạt đáp.

“Ta chỉ thích ngươi!” Cổ Hà giận dữ hét lên: “Ta có điểm nào không bằng tên kia? Chỉ là một tên mao đầu tiểu tử mà thôi, có đáng để ngươi thương nhớ đến vậy không?”

Thấy Cổ Hà ngoan cố như vậy, Vân Vận khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng cũng không nói thêm lời nào, chỉ chậm rãi nhắm mắt lại, rõ ràng là không muốn để ý tới nữa.

Nhìn bộ dạng của Vân Vận, lửa giận trong lòng Cổ Hà càng bùng lên. Nhưng đối diện với người con gái mà hắn luôn ái mộ và kính nể, hắn cũng không dám có chút xâm phạm nào. Đứng trong đại điện một lúc, tâm tình hắn cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Hắn đột nhiên trầm giọng nói: “Tiêu Viêm đã trở lại Gia Mã đế quốc rồi.”

Cái tên này như có ma lực, khiến nữ tử đang nhắm mắt phải lập tức mở bừng đôi mắt, nhìn thẳng về phía Cổ Hà.

Thấy chỉ một cái tên cũng đủ khiến Vân Vận có phản ứng lớn như vậy, Cổ Hà không khỏi cười tự giễu. Không ngờ danh tiếng bao năm của mình lại bị một tên mao đầu tiểu tử đè bẹp đến không thể ngóc đầu dậy…

“Nhưng ngươi cũng đừng vội mừng. Tuy bây giờ hắn đang công khai liên kết với các thế lực khác trong đế quốc, nhưng có lẽ ngươi cũng biết Vân Sơn đã mạnh hơn năm đó không ít. Cho dù ba năm nay thực lực của Tiêu Viêm tăng vọt, nhưng nếu muốn đánh bại Vân Sơn thì phần thắng vẫn rất thấp.

Và lần này, nếu hắn lại thất bại, Vân Sơn chắc chắn sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội chạy thoát nào. Cho nên, không bao lâu nữa, cái tên Tiêu Viêm sẽ hoàn toàn bị xóa sổ khỏi Gia Mã đế quốc.” Cổ Hà thản nhiên nói.

“Đến lúc đó, có lẽ ngươi cũng có thể thật sự yên lòng…”

Nghe Cổ Hà nói vậy, tuy nét mặt Vân Vận vẫn bình tĩnh nhưng bàn tay nhỏ nhắn giấu trong tay áo đã siết chặt lại. Đôi mắt trong veo thoáng ảm đạm, cho thấy nội tâm phức tạp của nàng.

Đúng như lời Cổ Hà nói, thực lực của Vân Lam Tông hiện giờ vô cùng hùng mạnh. Nàng biết rất rõ, cho dù nói là quét ngang Gia Mã đế quốc cũng không phải là quá lời. Mặc dù ngày đó cảm nhận được khí tức của Tiêu Viêm đã rất mạnh, nhưng so với Vân Sơn đã bước vào cấp bậc Đấu Tông, vẫn có một khoảng cách không nhỏ.

Cho nên, nếu Tiêu Viêm thật sự định liều mạng với Vân Lam Tông, e rằng kết cục sẽ không tốt đẹp. Nghĩ đến đây, gương mặt Vân Vận không khỏi hiện lên một tia lo lắng. Người này thật sự là một tên ngốc cứng đầu, biết rõ là không thể đối đầu nhưng vẫn cứ cố chấp đâm vào. Năm đó hắn đã may mắn thoát được một kiếp…

Nhưng lần này, e rằng sẽ không còn may mắn như vậy nữa. Cổ Hà đứng một bên, nhìn chằm chằm vào Vân Vận, thu trọn nét lo lắng trên gương mặt nàng vào mắt. Lửa giận vô cớ trong lòng hắn lại bùng lên. Hắn chưa bao giờ thấy nàng lo lắng cho mình như thế.

“Chỉ cần lần này Tiêu Viêm thất bại, hắn sẽ rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục. Tốt nhất ngươi nên sớm quên người này đi.” Cổ Hà nhíu mày, nói.

Thần sắc trên gương mặt Vân Vận lại một lần nữa trở nên lạnh lẽo, nàng liếc mắt nhìn Cổ Hà, lạnh lùng nói: “Không phiền ngươi quan tâm. Vẫn là câu nói đó, nếu sau này còn muốn làm bạn thì hãy từ chối đề nghị của lão sư. Nếu ngươi thật sự mê đắm mỹ sắc, trên đời này người hơn ta có rất nhiều, cớ gì phải lãng phí thời gian với một kẻ tù nhân như ta.”

“Mê đắm mỹ sắc”... Bị Vân Vận nói những lời như vậy, khuôn mặt Cổ Hà tức giận co giật, hắn quát lớn: “Bao nhiêu năm nay, ta có từng để mắt đến nữ tử nào khác không? Lúc ngươi là Tông chủ Vân Lam Tông, ta đã dốc toàn lực trợ giúp ngươi ổn định mọi bề. Ta đã từng than nửa lời khổ, đòi nửa phần báo đáp nào chưa?”

Nhìn Cổ Hà mặt đỏ bừng, sắc mặt lạnh lẽo của Vân Vận cũng chậm rãi dịu đi một chút. Nàng khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Cổ Hà đại ca, sự giúp đỡ của huynh, Vân Vận không dám quên. Chỉ là có những chuyện không phải chỉ cảm động là có thể miễn cưỡng. Chuyện của ta và Tiêu Viêm cũng không giống như huynh tưởng tượng.”

Nghe được giọng điệu ôn hòa của Vân Vận, Cổ Hà gượng cười, phất tay nói: “Được rồi! Ta sẽ suy nghĩ kỹ lại. Đợi chuyện này qua đi, ta sẽ xin Vân Sơn giải trừ phong ấn cho ngươi. Đến lúc đó ngươi muốn đi đâu, ta sẽ đi cùng ngươi.”

Thấy người này vẫn ngoan cố như vậy, Vân Vận chỉ có thể lắc đầu.

“Sợ rằng hai ngày nữa sẽ là lúc Tiêu Viêm cùng Vân Lam Tông quyết chiến. Mấy ngày này ngươi chú ý một chút, đừng chọc giận Vân Sơn...” Cổ Hà trầm ngâm một hồi rồi đột nhiên nói.

Sắc mặt khẽ biến, bàn tay nhỏ nhắn của Vân Vận lại siết chặt thêm.

“Hôm nay không còn sớm! Ngươi nghỉ ngơi trước đi!” Thấy Vân Vận đứng im không phản ứng, Cổ Hà nói một tiếng rồi xoay người bước ra cửa. Lúc sắp ra đến cửa, hắn đột nhiên dừng bước, nói: “Phải rồi! Theo ta được biết, gần đây cấm địa “Sinh Tử Môn” trong tông có dị động. Nếu ta đoán không sai, Yên Nhiên tu luyện ba năm trong đó chắc là sắp xuất quan rồi.”

Dứt lời, hắn không chút lưu luyến đẩy cửa đại điện ra, thân hình chậm rãi biến mất vào màn đêm. Khi Cổ Hà rời đi, cánh cửa nặng nề cũng từ từ đóng lại.

Đôi mắt kinh ngạc nhìn theo bóng Cổ Hà khuất xa. Một lúc sau, một tia vui mừng mới dần hiện lên trong mắt Vân Vận.

"Yên Nhiên, nha đầu này! Cuối cùng cũng sắp xuất quan rồi sao?"

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!