Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 728: CHƯƠNG 719: KẾT THÚC

Khắp trời tĩnh lặng, chỉ có giọng nói lạnh lùng của Tiêu Viêm chậm rãi vang vọng. Vô số đệ tử Vân Lam Tông lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi bi thương lại chợt ùa về. Nhớ lại Vân Lam Tông năm xưa uy phong lẫm liệt, nào ngờ hôm nay lại rơi vào cảnh cá nằm trên thớt, mặc người định đoạt. Sự chênh lệch nghiệt ngã này quả thực khiến người ta khó lòng chấp nhận.

Đương nhiên, dù có khó chấp nhận đến đâu, những đệ tử Vân Lam Tông này cũng chẳng thể làm gì khác. Nhìn Tiêu Viêm đằng đằng sát khí, trong lòng sớm đã có ý niệm huyết tẩy Vân Lam Tông, nếu không phải vì chút giao tình với Tông chủ Vân Vận, e rằng quảng trường này đã sớm máu chảy thành sông. Bởi vậy, có thể giữ được một mạng, đối với bọn họ đã là đại hạnh.

Nghe phán quyết lạnh lùng cuối cùng của Tiêu Viêm, thân thể yêu kiều của Vân Vận khẽ run lên, hàm răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

"Vân Lam Tông, thật sự phải hủy trong tay mình sao?"

Ngọc thủ siết chặt, đôi mắt trong veo của Vân Vận chậm rãi lướt qua vô số gương mặt đệ tử Vân Lam Tông, nét bi thương hiện rõ, nàng lẩm bẩm: "Đây là sự trả thù của ngươi đối với Vân Lam Tông sao?"

Nhìn dáng vẻ thống khổ của Vân Vận, Nạp Lan Yên Nhiên không khỏi đau lòng, nàng nắm chặt ngọc thủ của sư phụ, đột nhiên ngẩng đầu nói với Tiêu Viêm:

- Tiêu Viêm, hiện giờ Vân Lam Tông đã không còn là mối uy hiếp đối với ngươi nữa, chẳng lẽ không thể thủ hạ lưu tình sao? Ta và lão sư có thể thề trước mặt mọi người, đoạn ân oán này, ngày sau Vân Lam Tông tuyệt không một ai nhắc lại!

Tiêu Viêm liếc nhìn nàng một cái, mặt không đổi sắc nói:

- Nể tình xưa, đây đã là nhượng bộ cuối cùng của ta. Huyết tẩy toàn tông hoặc tự động giải tán, chọn một trong hai. Lựa chọn thế nào, các ngươi tự quyết định!

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, ánh mắt Nạp Lan Yên Nhiên cũng ảm đạm đi. Nàng biết, Tiêu Viêm tuyệt đối sẽ không để Vân Lam Tông tiếp tục tồn tại ở Gia Mã Đế Quốc. Việc hắn đồng ý tha cho những đệ tử bình thường đã là sự nhượng bộ lớn nhất rồi.

Tiêu Viêm vừa dứt lời, vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Vân Vận, chờ đợi quyết định cuối cùng của nàng.

Dưới vạn ánh mắt soi mói, ngọc thủ của Vân Vận khẽ siết chặt. Ánh mắt nàng lóe lên vẻ giãy dụa, hồi lâu sau, cuối cùng cũng buông một tiếng thở dài não nề. Giọng nói khàn đặc, tràn ngập vẻ mệt mỏi và bất lực, cất lên:

- Thôi, mọi việc đã đến nước này, nói thêm cũng vô ích. Nếu ngươi đã muốn vậy, thì cứ theo ý ngươi đi. Chỉ cần ngươi không làm hại những đệ tử bình thường của Vân Lam Tông, trong vòng một tháng, ta sẽ giải tán tông môn!

Mấy câu ngắn ngủi, nhưng dường như đã rút cạn toàn bộ khí lực trong cơ thể nàng. Dứt lời, đôi mắt trong veo của Vân Vận cũng trở nên u ám vô hồn, dáng vẻ suy sụp ấy khiến người nhìn không khỏi đau lòng.

Lạnh lùng không nhìn đến thần sắc của Vân Vận, Tiêu Viêm trầm giọng nói:

- Hy vọng ngươi nói được làm được. Nếu trong tông có kẻ không phục, ta sẽ tự mình ra tay.

Dứt lời, ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng, nhìn về phía Yêu Dạ đang đứng đầu vô số binh sĩ phía dưới, thản nhiên nói:

- Yêu Dạ công chúa, thu quân đi. Nhưng để phòng vạn nhất, có thể tạm thời đóng quân dưới chân núi.

Nghe tiếng Tiêu Viêm, Yêu Dạ vội vàng mỉm cười gật đầu, xoay người lại, từng mệnh lệnh được ban ra một cách rành mạch. Quân đội đông nghịt lập tức như thủy triều rút lui, nhanh chóng biến mất khỏi đỉnh núi.

- Chuyện hôm nay, đa tạ chư vị.

Sau khi quân đội lui binh, ánh mắt Tiêu Viêm lại nhìn về phía đám người Gia Hình Thiên, trên khuôn mặt lãnh đạm mới thoáng hiện một nụ cười gượng gạo.

Nghe vậy, đám người Gia Hình Thiên, Pháp Ma vội vàng xua tay cười nói khách khí. Hôm nay có thể hủy diệt Vân Lam Tông, công lao lớn nhất vẫn thuộc về Tiêu Viêm và vị lão sư thần bí kia. Còn bọn họ, thực chất cũng chỉ ra tay ngăn cản vài vị trưởng lão Vân Lam Tông mà thôi. Hơn nữa, Vân Lam Tông đã sụp đổ, thế cục của Gia Mã Đế Quốc sau này tất sẽ đại biến. Với thế lực hiện giờ của Tiêu Viêm, không thể nghi ngờ hắn sẽ trở thành thế lực mạnh nhất, bọn họ sau này cũng phải nhìn sắc mặt hắn mà hành sự.

- Nhận được sự giúp đỡ của các vị, đợi sau khi thương thế của Tiêu Viêm khỏi hẳn, sẽ có hậu tạ.

Ánh mắt Tiêu Viêm lại chuyển sang ba người Âm Cốt Lão, cười nhạt nói.

- Ha ha, không vội không vội, việc quan trọng nhất bây giờ là Tiêu môn chủ hãy dưỡng thương cho thật tốt.

Ba người Âm Cốt Lão vội mỉm cười thân thiện, thái độ vô cùng khách khí. Trải qua trận đại chiến này, bọn họ đối với thực lực của Tiêu Viêm đã vô cùng kiêng kỵ. Nếu như trước kia họ kiêng dè Tiêu Viêm là vì Mỹ Đỗ Toa, thì hiện tại lại là sự kính sợ thuần túy. Dù sao, với thực lực hiện tại mà đã có thể đánh bại cường giả Đấu Tông, đây mới chính là nguyên nhân khiến họ phải cẩn trọng đối đãi. Bất kể ở đâu, thực lực vĩnh viễn là thứ bao trùm tất cả.

Gật đầu, thân hình Tiêu Viêm đột nhiên run lên, đôi Hỏa Dực sau lưng cũng trở nên mờ ảo, đấu khí hùng hậu trong cơ thể tức thì như thủy triều tiêu tán, sắc mặt hắn lại một lần nữa trở nên trắng bệch. Hiển nhiên, dược lực đã hết, di chứng của việc cạn kiệt lực lượng bắt đầu ập đến.

- Không sao chứ?

Thấy thân hình Tiêu Viêm lảo đảo, Hải Ba Đông lóe mình xuất hiện bên cạnh, đỡ lấy hắn, lo lắng hỏi.

Phất tay áo, mồ hôi lạnh túa ra trên trán Tiêu Viêm. Theo đấu khí tiêu tán, thương thế trong cơ thể cũng bắt đầu bộc phát, cơn đau kịch liệt khiến toàn thân hắn run rẩy.

- Thương thế của ngươi không nhẹ, lực lượng lại cạn kiệt nhanh chóng, phải mau chóng tĩnh dưỡng, bằng không vạn nhất để lại di chứng, sẽ trở thành trở ngại cho việc tu luyện sau này.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông cau mày nói. Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm thở hắt ra một hơi, phất tay với mọi người trên bầu trời, nói:

- Chuyện hôm nay, đến đây là kết thúc. Đi thôi.

Dứt lời, hắn nghiêng đầu nhìn Vân Vận, thanh âm đạm mạc:

- Một tháng sau, ta không hy vọng còn nghe thấy cái tên Vân Lam Tông nữa, nếu không...

Vân Vận cay đắng cười, hít sâu một hơi, chợt thản nhiên nói:

- Hết thảy đều sẽ như ngươi mong muốn.

Nhìn sâu vào mắt Vân Vận, Tiêu Viêm đột nhiên hỏi:

- Sau khi Vân Lam Tông giải tán, ngươi sẽ không tự vẫn tạ tội với liệt vị tổ sư chứ?

Trong lòng khẽ run, ánh mắt Vân Vận lướt qua những gương mặt đệ tử Vân Lam Tông rồi dừng lại ở Tiêu Viêm, hiểu được ý của hắn, nàng chỉ chậm rãi đáp:

- Chỉ cần ngươi tha cho đệ tử Vân Lam Tông, hết thảy đều thuận theo ý ngươi!

- Vậy thì tốt. Tuy sau khi giải tán, Vân Lam Tông không còn tồn tại, nhưng tin rằng việc tìm ra bọn họ cũng không phải là chuyện khó.

Tiêu Viêm lạnh nhạt cười, ánh mắt đột nhiên nhìn thi thể lạnh ngắt của Vân Sơn trên mặt đất, hàn quang lóe lên trong mắt. Bàn tay hắn khẽ nắm lại, một luồng hấp lực hút thi thể vào tay, sau đó thu vào trong nạp giới.

Tuy Dược Lão đã bị Hồn Điện bắt đi, nhưng Tiêu Viêm vẫn quyết định phải luyện chế thân thể như lời lão sư đã dặn. Bởi vì hắn tin chắc, một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ cứu được lão sư ra, sau đó dâng lên một thân thể hoàn mỹ cho lão nhân gia người!

Thấy hành động của Tiêu Viêm, sắc mặt Vân Vận hơi đổi, định mở miệng nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt tràn ngập hàn quang của hắn, nàng đành nuốt lời vào trong. Hiện giờ, tính mạng của vô số đệ tử Vân Lam Tông đều nằm trong tay người trước mắt, nàng không dám chọc giận hắn.

Sau khi khiến Vân Vận phải kiêng dè, Tiêu Viêm mới khẽ hừ một tiếng, nghiêng đầu, thấp giọng nói với Hải Ba Đông:

- Đi thôi...

- Ừm.

Hải Ba Đông gật đầu, ánh mắt liếc qua Vân Vận một cái. Một tay đỡ lấy Tiêu Viêm, băng dực sau lưng vỗ mạnh, bay vút về phía đế đô. Đám người Gia Hình Thiên, Pháp Ma, Mỹ Đỗ Toa cũng nối gót theo sau.

Khi bóng người trên bầu trời đã đi xa, áp lực bao trùm Vân Lam Tông mới dần tan biến. Mọi người nhìn nhau, đều chỉ biết thở dài cười khổ, vẻ bi thương trong mắt vô cùng nồng đậm.

- Yên Nhiên, sau khi chuyện ở đây giải quyết xong, hãy về nhà đi. Ngươi và mẫu thân đã ba năm không gặp, bà ấy rất nhớ ngươi.

Nạp Lan Kiệt và Nạp Lan Túc nhìn mọi người rời đi, lúc này mới quay đầu nói với Nạp Lan Yên Nhiên.

Nghe vậy, Nạp Lan Yên Nhiên khẽ run lên, một lát sau lại nhìn Vân Vận đang có chút thất thần, chần chừ rồi gật đầu.

Thấy Nạp Lan Yên Nhiên gật đầu, hai người Nạp Lan Kiệt mới thở phào nhẹ nhõm. Họ nhìn Vân Vận, thở dài một tiếng, cũng không dám ở lại lâu. Hiện giờ Vân Lam Tông đã không còn cao cao tại thượng như trước, cái gọi là "tường ngã mọi người xô", tuy Vân Vận là Đấu Hoàng cường giả, nhưng họ cũng không dám quá thân thiết, nếu không một khi khiến Tiêu Viêm bất mãn, chỉ sợ Nạp Lan gia tộc sau này cũng sẽ biến mất khỏi Gia Mã Đế Quốc.

Chắp tay với Vân Vận, hai người Nạp Lan Kiệt cũng vội vàng rời đi, không có ý định ở lại mớ hỗn độn này của Vân Lam Tông.

Trên bầu trời hiu quạnh, gió thu thổi qua, chỉ còn lại hai nữ tử đơn bạc nhìn nhau, khóe miệng đều vương một nét cay đắng.

- Lão sư, người định làm thế nào?

Nhìn những đệ tử Vân Lam Tông với vẻ mặt suy sụp, Nạp Lan Yên Nhiên thở dài hỏi.

- Còn có thể làm sao? Tính cách của Tiêu Viêm chẳng lẽ ngươi còn không biết sao? Lần này hắn nể tình cảm của ta và ngươi nên mới không khiến Vân Lam Tông máu chảy thành sông, nhưng giải tán tông môn đã là giới hạn cuối cùng của hắn. Nếu lúc này lại xảy ra biến cố, chỉ sợ...

Vân Vận cười khổ lắc đầu. Đối với Tiêu Viêm, nàng không hề có cừu hận. Những việc mà Vân Lam Tông đã làm với Tiêu gia, có kết cục như vậy cũng không có gì đáng oán trách. Điểm này, dù là người của Vân Lam Tông, nàng cũng hiểu rất rõ.

Thở dài một hơi, Vân Vận mệt mỏi phất tay, nói:

- Thông báo cho các đệ tử đi, trong vòng một tháng phải nhanh chóng rời đi. Lúc đi, hãy phát cho mỗi người một khoản tiền... Với thực lực của họ, chắc cũng có thể tự mưu sinh.

Nạp Lan Yên Nhiên lặng lẽ gật đầu, trong lòng đã hoàn toàn chấp nhận sự thật.

Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây nơi chân trời, những tia nắng nhàn nhạt chiếu lên người Vân Vận. Nàng nhìn về phương hướng đám người Tiêu Viêm rời đi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Chàng thiếu niên non nớt năm nào, quả đúng như nàng đã dự đoán, đã trở thành một cường giả có thể một mình gánh vác mọi chuyện. Chỉ là, nàng không ngờ rằng, sau khi hắn trưởng thành, người đầu tiên lĩnh giáo sự lợi hại của hắn lại chính là bản thân nàng…

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!