Sau sự kiện chấn động trên Vân Lam Tông, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tin tức đã lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm của Gia Mã đế quốc. Trong nháy mắt, toàn bộ đế quốc đã dấy lên một cơn sóng to gió lớn.
Vân Lam Tông tại Gia Mã đế quốc là một thế lực đáng sợ đến nhường nào, hầu hết mọi người đều biết rõ. Mấy năm gần đây, bởi vì có Vân Sơn tọa trấn, thanh thế của Vân Lam Tông lại càng thêm vang dội. Nhưng hiện giờ, tin tức rung động rằng Vân Lam Tông sắp sửa giải tán lại truyền ra, đối với người dân Gia Mã đế quốc mà nói, đây không thể nghi ngờ chính là chuyện kinh thiên động địa nhất.
Giữa lúc dư luận ồn ào huyên náo, Tiêu gia cùng với Tiêu Viêm, những nhân vật chính gây ra sự kiện này, cũng đã được toàn bộ người dân Gia Mã đế quốc biết đến. Đối với cái tên này, một số người cảm thấy vô cùng xa lạ, nhưng những ai có trí nhớ tốt lại có thể nhớ ra đó chính là thiếu niên đã quật khởi như một ngôi sao chổi tại đế quốc vào ba năm trước.
Thế nhưng, vào thời điểm đó, Tiêu Viêm dù có kiệt xuất đến đâu trong thế hệ trẻ cũng chẳng đáng một đồng trước mặt một lão quái vật như Vân Sơn. Cho nên năm đó khi đắc tội với Vân Lam Tông, hắn đã phải bị truy sát khỏi đế quốc. Vậy mà hiện nay, chỉ vỏn vẹn ba năm, hắn đã cường thế trở về, hơn nữa còn mạnh đến mức đẩy Vân Lam Tông đến thảm cảnh này, sự tiến triển nhanh đến như vậy không khỏi làm người ta kinh hãi đến líu lưỡi.
Ngay lúc toàn bộ đế đô đang chấn động thì tin tức Vân Lam Tông sắp giải tán cũng được truyền ra, càng chứng thực cho những tin đồn kia, tất nhiên không tránh khỏi khiến vô số người phải kinh ngạc.
Sau khi tin tức Vân Lam Tông giải tán được truyền đi không lâu, các đệ tử của tông môn bắt đầu rời núi, sau đó mai danh ẩn tích, trở thành những thành viên bình thường của đế quốc. Kể từ ngày đó, bọn họ không thể dựa vào thân phận cũ để khoe khoang với mọi người được nữa.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, đã có đến bảy, tám phần đệ tử Vân Lam Tông rời đi, ngọn núi Vân Lam sâm nghiêm ngày nào cũng bắt đầu trở nên vắng vẻ. Trong mắt người dân Gia Mã đế quốc, nơi đây từng được coi là thánh địa tu luyện, nhưng ngày sau sẽ chỉ còn là một ngọn núi bình thường. Có lẽ theo dòng chảy của thời gian, ngay cả cái tên Vân Lam Tông cũng sẽ dần bị lãng quên. Một tông môn từng hiển hách mấy trăm năm tại Gia Mã đế quốc, cứ thế lặng lẽ lụi tàn.
Theo sự giải tán của Vân Lam Tông, vô số tiếng cảm thán vang lên trong đế quốc, bọn họ đều là những người tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của một thế lực khổng lồ. Giữa sự kiện trọng đại như vậy, cái tên Tiêu Viêm cũng nhanh chóng được truyền tụng khắp nơi. Bởi vì chỉ cần không phải kẻ ngốc, ai cũng hiểu rằng, có lẽ người thanh niên này ngày sau sẽ thay thế địa vị của Vân Lam Tông, trở thành bá chủ một phương!
Đế đô của Gia Mã đế quốc, Gia Mã Thánh Thành!
Tiêu phủ, tọa lạc tại một khu vực đắc địa, không thể nghi ngờ đang là nơi thu hút nhiều ánh mắt nhất trong đế đô. Mỗi ngày, dòng người qua lại nơi đây không ngớt, vô số thế lực có uy tín danh dự lớn trong đế đô đều tự mình mang theo lễ vật đến chúc mừng. Thậm chí có nhiều người còn bất chấp thân phận mà xếp hàng dài bên ngoài thật lâu, chỉ để có thể tự mình mang tâm ý đưa vào Tiêu phủ, gương mặt tươi cười rạng rỡ, lời lẽ vô cùng thân mật với những tộc nhân Tiêu gia. Đãi ngộ như vậy cũng làm cho người Tiêu gia trong lòng cảm thấy vinh hạnh, khí chất cũng thay đổi, không còn lẩn tránh, cẩn thận như chuột trong quá khứ nữa.
Bên trong Tiêu phủ, tại một đại sảnh rộng rãi, yên tĩnh, một thanh niên mặc áo bào đen đang im lặng ngồi trên ghế, đôi mắt khép hờ. Những thị nữ đi lại nhẹ nhàng trong đại sảnh, sau khi cẩn thận rót trà đều len lén nhìn trộm vị bá chủ mới của Gia Mã đế quốc, hai má bất giác ửng hồng. Thiếu nữ nào mà chẳng hoài xuân. Tiêu Viêm hiện giờ đã trở thành anh hùng được ngưỡng mộ trong lòng không biết bao nhiêu cô gái tại Gia Mã đế quốc. Mới chỉ hai mươi tuổi mà đã có thể đối đầu với cường giả Đấu Tông trong truyền thuyết, thiên phú và thành tựu như vậy quả thực khiến người ta khó có thể tin nổi.
“Ha ha, tiểu tử nhà ngươi cuối cùng cũng chịu ra rồi, thế nào? Thương thế đã khá hơn chưa?”
Đại sảnh đang im lặng đột nhiên bị một tiếng cười phá vỡ, thân hình Tiêu Lệ xuất hiện ở phía sau, còn Tiêu Đỉnh ngồi trên xe lăn cũng được một thị nữ chậm rãi đẩy đến.
Nghe tiếng cười, thanh niên mặc áo bào đen cũng từ từ mở mắt, trong đôi mắt đen nhánh phảng phất một ngọn hỏa diễm đang bùng cháy. Trên khuôn mặt anh tuấn có chút tái nhợt, giữa trán là một hỏa ấn màu trắng vô cùng sống động, nếu nhìn kỹ sẽ thấy nó tựa như một ngọn lửa, mang lại cảm giác thật quỷ dị. Người thanh niên này, tất nhiên chính là Tiêu Viêm.
Nhìn thấy Tiêu Lệ và Tiêu Đỉnh, trên khuôn mặt hờ hững của Tiêu Viêm cũng nở một nụ cười, hắn đứng dậy nghênh đón. Tiêu Lệ bước nhanh tới, dùng sức vỗ lên bả vai Tiêu Viêm, vui sướng cười nói.
“Thương thế đã khỏi hẳn rồi à?”
“Lần này bị thương quá nặng, muốn khỏi hẳn đâu có dễ dàng như vậy.”
Tiêu Viêm lắc đầu. Đây có lẽ là lần hắn bị thương nghiêm trọng nhất, không chỉ đấu khí trong cơ thể cạn kiệt, lực lượng linh hồn tổn hao nặng nề, mà ngay cả cánh tay cũng bị gãy. Với thương thế như vậy, nếu đổi lại là người thường, e rằng đã mất nửa cái mạng. Cũng may thân thể của Tiêu Viêm đã được rất nhiều thiên địa linh dược rèn luyện, người thường khó có thể sánh bằng, mà bản thân hắn còn là Luyện Dược Sư, tự nhiên hiểu rõ bệnh trạng, dùng đúng thuốc. Dù đã dùng những biện pháp tốt nhất để chậm rãi chữa trị những vết thương trong cơ thể, nhưng sau khi tốn hết nửa tháng, hắn cũng chỉ miễn cưỡng chữa khỏi, còn muốn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, vẫn cần thêm một thời gian nữa.
“Cứ từ từ, không cần nóng vội, chỉ cần không lưu lại di chứng là được, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Ngươi là người quan trọng nhất của Tiêu gia, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được.”
Tiêu Đỉnh mỉm cười nói.
Tiêu Viêm gật đầu, xoay người ngồi xuống ghế, trầm ngâm một hồi rồi hỏi.
“Vân Lam Tông thế nào rồi?”
“Đã gần như giải tán rồi. Nhưng vẫn còn một số người, chắc phải nửa tháng nữa mới xong. Lần này xem như là quá hời cho bọn chúng rồi!”
Nghe đến chuyện này, thần sắc của Tiêu Lệ trở nên lạnh lùng, hắn lạnh giọng nói.
Tiêu Đỉnh lắc đầu, cười nhạt nói.
“Giết mấy tên đầu sỏ kia cũng đã xem như báo thù rồi. Còn lại phần lớn là các đệ tử bình thường của Vân Lam Tông, nếu thật sự muốn huyết tẩy… chẳng những không có lợi cho thanh danh của Tiêu gia chúng ta, mà ngược lại còn khiến người khác e sợ chúng ta, về lâu dài sẽ sinh ra những chuyện không tốt.”
Tiêu Đỉnh liếc nhìn Tiêu Viêm, mỉm cười nói.
Tiêu Viêm lại im lặng, nếu không phải vì Vân Vận, hắn quả thật muốn huyết tẩy cả Vân Lam Tông để báo huyết thù. Hơn nữa, hắn cũng là bận tâm một chút tư tình…
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, dường như hiểu rõ suy nghĩ trong lòng hắn, Tiêu Đỉnh mỉm cười, chậm rãi nói.
“Tam đệ, ngươi không làm sai điều gì cả. Bởi vì có ngươi, Tiêu gia mới có thể tồn tại. Trong lòng mọi người ở Tiêu gia bây giờ, ngươi chính là đại thụ che chở cho cả gia tộc, mặc kệ ngươi làm gì, dù đúng hay sai, mọi người trong Tiêu gia cũng sẽ ủng hộ ngươi.”
Vừa nói, ánh mắt của Tiêu Đỉnh lại hơi nheo lại, nhìn chằm chằm Tiêu Lệ. Người này cũng vội rụt đầu, cười nói.
“Hắc hắc, ta ở Hắc Giác Vực lâu ngày, đã quen với việc chém giết rồi.”
Nghe lời nói của hai người, trong lòng Tiêu Viêm như có dòng nước ấm chảy qua, đây là tình huynh đệ huyết mạch, mặc kệ mình làm gì, dù đúng hay sai, họ vẫn luôn ủng hộ mình.
“Còn người tên Vân Vận kia, nếu có thể, hãy dẫn nàng tới cho đại ca và nhị ca xem mặt. Nghe Hải lão nói, ngươi đã nhiều lần vì nàng mà lưu tình, nếu như nàng quả thật không liên quan quá nhiều đến chuyện của Tiêu gia ta, chúng ta cũng sẽ không để ý.”
Tiêu Đỉnh bưng chén trà bên cạnh lên, sau khi nhấp một ngụm liền trêu chọc. Tiêu Viêm nghe thế, nhất thời có chút quẫn bách, giải thích.
“Chỉ là do trước đây trong lúc rèn luyện tại đế quốc, đã từng thiếu nàng không ít ân tình mà thôi…”
Nhìn thấy bộ dáng của Tiêu Viêm, Tiêu Đỉnh cười cười, cũng không tiếp tục giễu cợt nữa, nói.
“Những người mà ngươi muốn gặp ta biết rồi, cũng đã cho người đi nói với Hải lão, chắc lát nữa là có thể tới.”
Cười khổ gật đầu, Tiêu Viêm liền nhìn sang Tiêu Lệ, trong lòng cũng nghĩ đến việc nên nắm chắc thời gian phá giải Phệ Sinh Đan trong cơ thể hắn, nếu không, đợi một thời gian nữa nhị ca xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, làm sao có thể ăn nói với đại ca.
Nhớ tới phương pháp phá giải Phệ Sinh Đan, ánh mắt của Tiêu Viêm cũng không nhịn được mà liếc nhìn chiếc nhẫn màu đen nhánh trên ngón tay, trong mắt hiện lên một nỗi bi thương nhàn nhạt.
“Đúng rồi, cũng nhờ công của ngươi mà thanh danh của Tiêu gia trong thời gian gần đây tại đế quốc lại đại chấn, mỗi ngày đều có người tới tặng lễ liên miên không dứt, cho dù là ở Ổ Thản thành, cũng chưa từng thấy qua cảnh này. Nếu như phụ thân có thể nhìn thấy… người sẽ rất vui mừng, trong ba huynh đệ chúng ta, người vẫn luôn đặt kỳ vọng lớn nhất vào con a…”
Tiêu Đỉnh làm người vô cùng cẩn thận, liếc mắt một cái liền nhận ra ý bi thương trong ánh mắt của Tiêu Viêm, lập tức chuyển chuyện, ôn nhu cười nói.
Tiêu Viêm yên lặng gật đầu, nắm tay lại chậm rãi siết chặt, nhẹ giọng nói:
“Hiện giờ tung tích của cha, ta cũng có một chút manh mối, nhưng muốn cứu người ra, với thực lực bây giờ, còn xa mới đủ.”
“Chúng ta tin tưởng ngươi.”
Tiêu Đỉnh mỉm cười nói, qua nhiều năm như vậy, Tiêu Viêm đã mang đến cho bọn họ không biết bao nhiêu kỳ tích.
Đối với lòng tin của hai người, Tiêu Viêm mỉm cười, khẽ gật đầu, vừa muốn nói chuyện thì có một gã tộc nhân tiến vào, cung kính nói.
“Hải Ba Đông lão gia tử tới rồi.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm vội vàng đứng dậy. Hiện giờ việc Vân Lam Tông đã sắp giải quyết xong, như vậy mối lo kế tiếp chính là tình thế của Tiêu gia ngày sau tại Gia Mã đế quốc. Tuy nói thanh thế hiện giờ của Tiêu gia tại đế quốc đại chấn, nhưng đối với Tiêu Viêm mà nói thì còn chưa đủ, hắn đã từng hứa với phụ thân là sẽ khiến Tiêu gia chân chính trở nên cường thịnh! Cường thịnh hơn bất cứ lúc nào trong quá khứ