“Ha ha, tiểu tử kia, xương cốt của ngươi còn khá cứng rắn đấy! Lão phu còn tưởng ngươi ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng một tháng mới có sức lực nói chuyện chứ. Không ngờ mới qua nửa tháng đã khôi phục được phần nào, thật khiến người khác kinh ngạc!”
Trong đại sảnh rộng rãi, một tiếng cười già nua đột nhiên vang lên, thân hình của Hải Ba Đông chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Nhìn thấy Hải Ba Đông đi vào, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, đứng dậy nghênh đón rồi mời ông ngồi xuống.
Ngồi trên ghế, ánh mắt của Hải Ba Đông cẩn thận quét qua người Tiêu Viêm, trong mắt chợt lóe lên một tia kinh ngạc, giật mình nói: “Khí tức của ngươi…” Dưới cái nhìn của Hải Ba Đông, khí tức của Tiêu Viêm lúc này phập phồng bất định, trông giống như có dấu hiệu sắp tấn giai.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm cười cười, gật đầu nhẹ giọng nói: “Lần này tuy thụ thương rất nặng nhưng cũng có thu hoạch. Ta dường như đã mơ hồ chạm tới rào cản của cấp bậc Đấu Hoàng. Nếu may mắn, có lẽ không lâu sau có thể thử đột phá lên Đấu Hoàng.”
Nghe vậy, sắc mặt Hải Ba Đông vui mừng, chợt chép miệng kinh thán, thở dài nói: “Tiểu tử nhà ngươi! Tuy đại chiến với cường giả như Vân Sơn mang lại cho ngươi lợi ích không nhỏ, nhưng không ngờ lại có thể khiến ngươi chạm đến bình chướng Đấu Hoàng.” Thân là cường giả Đấu Hoàng, ông tự nhiên cực kỳ rõ ràng khoảng cách giữa Đấu Vương và Đấu Hoàng to lớn và khó vượt qua đến mức nào. Năm đó, chính ông cũng đã dừng lại ở Đấu Vương đỉnh phong gần mười năm mới nhờ cơ duyên may mắn mà đột phá. Giờ nhìn tốc độ tu luyện của Tiêu Viêm, thật sự khiến ông có chút á khẩu.
Đối với sự cảm thán của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm chỉ cười mà không nói gì. Theo tình huống ban đầu, do thực lực của hắn tăng vọt dưới lòng đất nên độ khó để tiến thêm một bước từ Đấu Vương đỉnh phong cũng tăng mạnh. Bởi vậy, từ sau khi ra khỏi lòng đất, dù hắn tu luyện thế nào thì thực lực trong cơ thể vẫn đình trệ không tiến. Ngoài việc vận chuyển đấu khí trong cơ thể ngày càng thuần thục hơn thì không có chút động tĩnh nào khác. Dựa theo dự liệu của hắn, nếu không có hai năm thời gian thì e rằng khó có thể chân chính tiến vào cấp bậc Đấu Hoàng.
Thế nhưng, trận đại chiến sinh tử ở Vân Lam Tông tuy khiến hắn mấy lần quanh quẩn ở ranh giới sống chết nhưng cũng vì vậy mà lưu lại chỗ tốt vô cùng. Mà việc mơ hồ chạm đến cấp bậc Đấu Hoàng chính là chỗ tốt lớn nhất.
Nếu không phải vì trận sinh tử đại chiến này, Tiêu Viêm muốn trong thời gian ngắn chạm đến cấp bậc Đấu Hoàng rõ ràng là chuyện không thể. Đây cũng chỉ có thể xem là cơ duyên.
Chiến đấu sinh tử có khả năng bộc phát tiềm lực ẩn tàng trong cơ thể con người. Bởi vậy, chiến đấu vĩnh viễn là con đường ngắn nhất để đề thăng thực lực. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải đảm bảo bản thân sẽ không biến thành một cỗ thi thể lạnh băng trong trận chiến đó. Nếu vậy, dù có đột phá thế nào đi nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Chờ sau khi thương thế của ngươi khỏi hẳn, hãy bế quan một lần cho tốt, xem có thể thuận lợi đột phá tới Đấu Hoàng hay không?” Hải Ba Đông cười nhắc nhở, rồi bỗng chuyển lời, nói: “Đúng rồi! Ngươi phái người gọi ta đến đây là có việc gì thế?”
Nhắc tới chính sự, vẻ tươi cười của Tiêu Viêm cũng thu lại, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, chậm rãi nói: “Không biết Hải lão đã từng nghe qua thế lực Hồn Điện chưa?”
“Hồn Điện?” Nghe vậy, Hải Ba Đông ngẩn ra, trong mắt lộ vẻ trầm ngâm, một lát sau mới nói: “Cường giả thần bí xuất hiện ở Vân Lam Tông chính là người của thế lực này sao?”
“Vâng!”
“Thế lực này trước đây ta thật sự chưa từng nghe qua. Nhưng vì tên cường giả thần bí kia, trong lúc ngươi dưỡng thương, ta có thu thập một ít tình báo về thế lực này. Tuy không nhiều lắm, nhưng cũng biết được thực lực của chúng phi thường lớn mạnh, hơn nữa lại thần bí quỷ dị, chuyên đi săn lùng những linh hồn thể cường đại đã mất đi thân xác trên khắp đại lục.” Hải Ba Đông cau mày nói.
“Hiện giờ cha ta cùng lão sư đều rơi vào tay bọn chúng. Hơn nữa nghe ý của chúng, dường như đối với Tiêu gia ta rất hứng thú. Sau này có lẽ sẽ còn phái cường giả đến đây.” Trong mắt Tiêu Viêm lóe lên hàn quang, nhẹ giọng nói.
Hải Ba Đông khẽ gật đầu. Hiện giờ tuy đã trừ bỏ được đại họa Vân Lam Tông, nhưng một thế lực kinh khủng và lớn mạnh hơn là Hồn Điện lại đè nặng trên đầu, khiến bọn họ khó có thể yên lòng. Ngày đó, chỉ riêng thực lực của vị cường giả tự xưng là Vụ hộ pháp đã cho thấy thế lực thần bí này cường đại đến mức nào, không phải Vân Lam Tông có thể sánh bằng.
“Hồn Điện thần bí khó lường, rất ít người biết được tung tích của chúng. Lấy thực lực của Gia Mã đế quốc chúng ta còn xa mới đủ tư cách tiếp xúc với bọn họ. Theo suy đoán của ta, e rằng nhìn khắp Đấu Khí đại lục, Hồn Điện này cũng có thể được tính là thế lực cực mạnh. Mà Gia Mã đế quốc của chúng ta, cho dù là Vân Lam Tông ngày trước cũng chỉ có thể tác oai tác quái bên trong đế quốc. Đừng nói là đặt vào Đấu Khí đại lục vô biên vô tận, cho dù là ở vùng Tây Bắc đại lục này, cũng chỉ có thể tính là thế lực hạng hai mà thôi.” Hải Ba Đông cười khổ một tiếng, than thở: “Đừng xem Vân Lam Tông ở trong đế quốc thế mạnh như vậy, nhưng tại Đại hội tông phái năm năm một lần ở vùng Tây Bắc đại lục, đãi ngộ cũng chẳng tốt đẹp gì, xem thường cùng cười nhạo thì có không ít.”
“Đại hội tông phái?” Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn người. Hắn chưa từng nghe qua có một đại hội như vậy.
“Phạm vi của Gia Mã đế quốc chúng ta vừa vặn nằm trong vùng Tây Bắc đại lục. Mà ở trong vùng đất rộng lớn này, có ít nhất gần trăm quốc gia lớn nhỏ, Gia Mã đế quốc chỉ là một trong số đó. Trong mỗi đế quốc đều có ít nhiều các tông môn thế lực, thực lực không hề yếu, cộng lại cũng nhiều vô số kể.” Nhìn thấy vẻ nghi hoặc của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông cười giải thích: “Mà Đại hội tông phái này là do một số thế lực cực mạnh của vùng Tây Bắc tổ chức. Mục đích cũng chẳng tốt đẹp gì! Chính là một số kẻ có dã tâm lớn muốn thống nhất tất cả các thế lực trong vùng Tây Bắc lại, sau đó trở thành một tồn tại đủ để so sánh với các thế lực đỉnh cấp khác trên đại lục.”
“Nhưng cho tới bây giờ vẫn không có ai thực hiện được dã tâm này. Vùng Tây Bắc này quá mức mênh mông, thế lực đông đảo, quan hệ rắc rối phức tạp. Muốn hoàn toàn thu phục về một tông môn, đâu có dễ dàng như vậy? Cho nên đến tận bây giờ, vùng Tây Bắc này cũng chưa từng xuất hiện bá chủ chân chính, mà chỉ có những thế lực mạnh ngang hàng. Đương nhiên, thế lực ở đây không bao gồm Vân Lam Tông. Lấy tư cách của Vân Lam Tông chỉ có thể xếp vào hàng nhị lưu ở khu vực Tây Bắc này.” Hải Ba Đông cười nói: “Nhưng đây là địa vị của Vân Lam Tông trước khi Vân Sơn chưa xuất hiện. Mấy năm nay được lão gia hỏa kia phát triển, thực lực của Vân Lam Tông cũng coi như đột nhiên tăng mạnh. Ta nghĩ đã có thể miễn cưỡng xếp vào hàng ngũ nhất lưu. Nếu Đại hội tông môn được cử hành, hẳn là sẽ khiến không ít thế lực năm đó cười nhạo Vân Lam Tông phải câm miệng. Ha ha, đáng tiếc! Nguyện vọng này đã bị tiểu tử ngươi phá vỡ.”
Nghe Hải Ba Đông nói ra những tin tức mà trước đây mình không hề biết, vẻ mặt Tiêu Viêm cũng kinh ngạc không thôi. Không ngờ Vân Lam Tông ở Gia Mã đế quốc giễu võ dương oai lại chỉ có địa vị như vậy ở vùng Tây Bắc này.
“Ha ha, đúng rồi! Năm đó chúng ta ở Mặc gia gặp phải hai vị cường giả Đấu Hoàng kia chính là người của Thiên Xà Phủ. Mà Thiên Xà Phủ này mới là thế lực nhất lưu chân chính của vùng Tây Bắc, thực lực hơn xa Vân Lam Tông. Năm đó thậm chí còn suýt nữa đánh bại các tông chủ khác ngay trên Đại hội, trở thành bá chủ Tây Bắc.” Hải Ba Đông như đột nhiên nhớ tới điều gì đó liền nói.
“Thiên Xà Phủ?” Nghe vậy, Tiêu Viêm sửng sốt, chợt nhớ lại lúc đến Mặc gia giải cứu Thanh Lân năm đó, cuối cùng đã gặp phải hai vị cường giả thần bí. Không ngờ thế lực này lại còn mạnh hơn cả Vân Lam Tông. Thảo nào tay chân còn có thể vươn đến Hắc Giác Vực. Ít nhất Vân Lam Tông cũng không có bản lĩnh sinh tồn tại nơi hỗn loạn như vậy.
“Thiên Xà Phủ ở Thiên Xà quốc, nằm tại trung tâm vùng Tây Bắc. Trong đế quốc đó, địa vị của họ vô cùng cao, so với Vân Lam Tông ở Gia Mã đế quốc chỉ có hơn chứ không kém. Thậm chí, ngay cả việc thay đổi hoàng thất nơi đó cũng đều do bọn họ âm thầm thao túng. Quốc gia kia cũng có một ít thế lực khác, nhưng đều phụng Thiên Xà Phủ làm đầu, hàng năm phải nộp không ít cống phẩm.” Hải Ba Đông cười nhạt nói: “Do thời gian lập quốc không lâu, lại thêm lãnh thổ nằm ở phía Tây nên Gia Mã đế quốc rất ít có cường giả nước khác tiến vào. Trừ các đại thế lực trong đế quốc và hoàng thất ra thì người bình thường rất khó biết được những điều này. Lần đó nếu không phải vì tiểu cô nương Thanh Lân kia, người của Thiên Xà Phủ cũng sẽ không tới nơi này.”
Lần đầu nghe được những bí mật này, không chỉ Tiêu Viêm vẻ mặt kinh ngạc mà hai người Tiêu Lệ, Tiêu Đỉnh ở một bên cũng tấm tắc khen lạ. Bọn họ lăn lộn trong đế quốc nhiều năm như vậy lại không hề biết chút tin tức nào. Nhìn bộ dạng kinh ngạc của mấy người, Hải Ba Đông cười một tiếng, chợt liếc mắt qua Tiêu Viêm, chậm rãi nói: “Hiện giờ Vân Lam Tông giải tán, e là Gia Mã đế quốc không thể cử ra một thế lực tông phái nào tham dự.”
Nhìn thần sắc của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm hơi nhíu mày, khẽ nói: “Hải lão nói thế là có ý gì?”
“Ha ha! Tiểu tử kia, hiện giờ Tiêu gia của ngươi bị Hồn Điện nhắm tới. Ngươi cũng không thể để toàn bộ Tiêu gia trốn vào rừng sâu mai danh ẩn tích được chứ?” Hải lão cười nói.
Tiêu Viêm trầm ngâm. Hắn đã đáp ứng phụ thân phải chấn hưng Tiêu gia, tất nhiên không thể để người trong tộc đều đi làm tiều phu nơi rừng núi.
“Nếu không thể mai danh ẩn tích, vậy thì phải bảo vệ tộc nhân cho tốt. Chỉ bằng năng lực của một mình ngươi đương nhiên là có chút yếu ớt. Bởi vậy, cần phải có một thế lực đủ cường đại.” Ánh mắt Hải Ba Đông chớp động, mỉm cười nói: “Hiện giờ Vân Lam Tông giải tán chính là cơ hội tốt nhất. Sau này dần dần phát triển lên, nếu có thể lọt vào danh sách các thế lực mạnh của vùng Tây Bắc, dù là Hồn Điện muốn động đến Tiêu gia các ngươi cũng không thể tùy ý tàn sát như trước. Thậm chí, sau này nếu ngươi có thể trở thành bá chủ của vùng Tây Bắc thì cho dù Hồn Điện có mạnh cũng phải có nhiều kiêng kị. Hơn nữa, ngươi muốn cứu lão sư và phụ thân, chỉ một mình ngươi tìm kiếm khắp đại lục thì biết tìm đến năm nào?”
Trên mặt Tiêu Viêm lộ vẻ trầm ngâm, một hồi lâu sau khẽ gật đầu, nói: “Hải lão nói quả thật có lý! Nhưng muốn từ hai bàn tay trắng thành lập một thế lực có thể chen chân vào hàng ngũ những thế lực mạnh mẽ của vùng Tây Bắc, đâu có dễ dàng như vậy? Tính cách của ta trời sinh không thích hợp khai tông lập phái. Nếu phân tâm vào loại chuyện này, nói không chừng còn ảnh hưởng đến việc tu luyện của ta.”
“Ha ha! Có vài thứ không cần ngươi tự mình làm, tự nhiên sẽ có người thích hợp hơn giúp ngươi lo liệu. Đến lúc đó phủi tay làm chưởng quỹ, an tâm tu luyện là được.” Hải Ba Đông cười một tiếng, nhìn Tiêu Lệ cùng Tiêu Đỉnh bên cạnh Tiêu Viêm, rồi nói tiếp: “Về phần dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng thì không đến mức ấy. Lấy danh vọng hiện giờ của ngươi tại Gia Mã đế quốc, chỉ cần vung tay hô một tiếng, tự nhiên sẽ có vô số cường giả đến đây đầu quân. Hơn nữa, mấy đại gia tộc của đế quốc lúc này đều đang nhìn động thái của ngươi đấy. Đi theo ngươi, bọn họ sẽ thu được lợi ích lớn hơn.”
Nhìn nụ cười của Hải lão, ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên. Một lát sau, đôi mắt hắn híp lại, khẽ gật đầu, trầm giọng nói: “Đã như thế, đợi sau khi thương thế khỏi hẳn, làm phiền Hải lão giúp ta liên hệ với hội trưởng Pháp Mã cùng các vị tộc trưởng của mấy đại gia tộc. Bầu trời của Gia Mã đế quốc này cũng nên thay đổi rồi!”
Nghe vậy, Hải Ba Đông mỉm cười gật đầu. Ông trước giờ vẫn tin tưởng, bước chân của Tiêu Viêm sẽ không chỉ dừng lại ở một Gia Mã đế quốc nhỏ bé. Đấu Khí đại lục rộng lớn mới là nơi để hắn tung hoành.