Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 733: CHƯƠNG 724: THẾ LỰC SƠ THÀNH

Ánh mắt chậm rãi lướt qua những dược liệu được ghi trên quyển trục, một lát sau, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, cất kỹ quyển trục rồi lâm vào trầm tư. Những dược liệu này có phần hiếm lạ, muốn thu thập đầy đủ e rằng phải tốn không ít thời gian. Xem ra việc này phải nhờ đến Hải lão. Mễ Đặc Nhĩ gia tộc là phòng đấu giá lớn nhất đế quốc, của cải tích trữ tất nhiên không hề ít. Những dược liệu này tuy quý hiếm, nhưng hẳn là cũng có thể tìm được một số.

Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, xoay người nhảy xuống giường đá rồi chậm rãi đi ra khỏi mật thất.

Vừa bước ra khỏi mật thất, một thị nữ đã chờ sẵn bên ngoài liền vội vàng tiến lên, cung kính nói: “Tam thiếu gia, Đại thiếu gia dặn nếu ngài ra khỏi mật thất thì mời ngài đến phòng khách một chuyến.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hắn phất tay cho thị nữ lui xuống rồi đi về hướng phòng khách.

Khoảng mười phút sau, Tiêu Viêm đã đến bên ngoài phòng khách, nghe thấy tiếng của Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ. Ngoài ra, còn có một giọng nữ tử quen thuộc. Tiêu Viêm lắng nghe một chút liền nhận ra đó chính là Yêu Dạ, đại công chúa của hoàng thất.

“Nàng ta đến đây làm gì?” Ánh mắt hơi nheo lại, Tiêu Viêm đẩy cửa bước vào.

Trong đại sảnh, Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ đang mỉm cười trò chuyện với Yêu Dạ. Nghe tiếng đẩy cửa, cả ba cùng nhìn sang, thấy là Tiêu Viêm, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.

“Ha ha, Tiêu Viêm tiên sinh, muốn gặp ngài một lần thật không dễ dàng.” Nhìn thấy Tiêu Viêm, trên gương mặt Yêu Dạ hiện lên nụ cười động lòng người, nàng đứng dậy, hướng về phía hắn nói đùa.

Tiêu Viêm cười cười, trao đổi ánh mắt với hai người Tiêu Đỉnh, sau đó tìm một chiếc ghế bên cạnh họ ngồi xuống, thản nhiên hỏi: “Không biết lần này Yêu Dạ công chúa đến đây có việc gì chăng?”

“Tiêu Viêm tiên sinh đã giúp hoàng thất chúng ta trừ đi một đại họa. Ta đến thăm hỏi, lẽ nào còn cần lý do sao?” Con ngươi sáng quắc nhìn Tiêu Viêm, Yêu Dạ cười nói đầy ý tứ.

Tiêu Viêm cười, lắc đầu không nói thêm, bưng chén trà bên cạnh nhấp một ngụm rồi nhướng mày nhìn thẳng vào Yêu Dạ. Hắn không tin đối phương thật sự chỉ đến để thăm hỏi thương thế của mình.

Bị Tiêu Viêm nhìn chằm chằm như thế, nụ cười trên gương mặt xinh đẹp của Yêu Dạ dần thu lại, nàng trầm ngâm một hồi rồi chậm rãi nói: “Nghe nói Tiêu Viêm tiên sinh chuẩn bị xây dựng thế lực tại Gia Mã đế quốc?”

“Kẻ thù của Tiêu gia ta không ít. Muốn bảo vệ tộc nhân, đương nhiên cần phải có đủ lực lượng để che chở.” Đối với việc này, Tiêu Viêm cũng không giấu diếm, thản nhiên đáp.

Ánh mắt nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, một lát sau Yêu Dạ mới nhẹ giọng nói: “Đối với việc Tiêu Viêm tiên sinh muốn thành lập thế lực, hoàng thất chúng ta sẽ không phản đối, thậm chí có thể giúp tiên sinh một tay. Nhưng cũng hy vọng chuyện của Vân Lam Tông sẽ không tái diễn lần thứ hai.”

Nghe được sự ngưng trọng trong lời nói của Yêu Dạ, con ngươi của Tiêu Viêm co lại. Nếu đối phương đã nói thẳng như vậy, hắn cũng không vòng vo nữa, lập tức trầm giọng nói: “Điểm này Yêu Dạ công chúa cứ yên tâm. Tiêu Viêm không phải là Vân Sơn. Chỉ cần hoàng thất không ngầm giở thủ đoạn với Tiêu gia, Tiêu Viêm ta tất sẽ ghi nhớ sự tương trợ này.”

Nhìn sắc mặt trịnh trọng của Tiêu Viêm, trong lòng Yêu Dạ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Nhân phẩm của Tiêu Viêm tiên sinh, Yêu Dạ tất nhiên tin tưởng. Hiện giờ Vân Lam Tông đã biến mất, Gia Mã đế quốc cũng cần có một thế lực mạnh mẽ để trở thành bộ mặt của đế quốc. Xem ra, Tiêu Viêm tiên sinh quả là lựa chọn tốt nhất.”

Tiêu Viêm cười cười rồi nói: “Việc này hoàng thất không phản đối là tốt rồi. Tất cả mọi người đều là chiến hữu từng kề vai chiến đấu, ta cũng không muốn vì chuyện này mà khiến quan hệ đôi bên trở nên căng thẳng. Như vậy, đối với ai cũng không tốt… Về phần chuyện thành lập thế lực, đợi mấy ngày nữa bàn bạc xong sẽ thông báo chi tiết cho Yêu Dạ công chúa.”

Yêu Dạ gật đầu: “Nếu đã vậy, ta sẽ chờ tin tốt.” Nói xong, nàng đứng dậy, vung tay một cái, mười mấy hộp ngọc liền xuất hiện trên bàn. Nàng cười nói: “Những thứ này là thái gia gia bảo ta mang đến. Tiêu Viêm tiên sinh vốn là Luyện dược sư cấp bậc không thấp, thương thế trong người hẳn không có vấn đề gì lớn. Những dược liệu này có lẽ sẽ hữu dụng với ngài. Hoàng thành còn có việc, Yêu Dạ không ở lại lâu, xin cáo từ.”

Nói xong, Yêu Dạ công chúa liền xoay người ung dung rời đi, một lát sau đã biến mất khỏi tầm mắt của ba người Tiêu Viêm.

Nhìn theo bóng Yêu Dạ rời đi, Tiêu Viêm đứng dậy đi tới cạnh bàn, mở mấy hộp ngọc ra. Nhất thời, một luồng dược hương nồng đậm phả vào mặt khiến hắn nhướng mày. Hoàng thất ra tay thật hào phóng.

“Xem ra hoàng thất đối với việc này không có mâu thuẫn lớn.” Liếc nhìn bên trong hộp ngọc, Tiêu Viêm cười nói. Tuy nói ở tầng lớp cường giả, hiện nay hắn không sợ hoàng thất, nhưng dù sao hoàng thất cũng là người quản lý thực sự của đế quốc, xung đột với họ vẫn có chút phiền phức.

“Không phải là không có mâu thuẫn, mà là vì bên cạnh Tam đệ hiện có quá nhiều cường giả khiến bọn họ phải kiêng dè. Nếu không, chắc chắn sẽ tìm mọi cách gây khó dễ.” Tiêu Đỉnh cười nhạt nói. Trải qua chuyện của Vân Lam Tông, Gia Mã đế quốc đối với các thế lực cường đại khác càng thêm cảnh giác và cẩn trọng.

Nghe hai người nói vậy, Tiêu Viêm cũng mỉm cười: “Dù thế nào đi nữa, họ không có ý kiến khác là được rồi. Như vậy việc thành lập thế lực cũng bớt đi không ít phiền phức.”

Tiêu Đỉnh gật đầu, chợt chậm rãi nói: “Theo ý của ngươi về việc thành lập thế lực, ta đề nghị tập hợp mấy đại gia tộc của đế quốc cùng với Luyện Dược Sư Công Hội lại, hình thành một thế lực liên minh. Như vậy, trong thời gian ngắn có thể khiến thế lực lớn mạnh nhanh chóng, không cần từng bước xây dựng rườm rà. Hơn nữa, hiện giờ có hoàng thất ủng hộ, sau này có thể thu nhận những người mới có thiên phú tu luyện không tồi trong phạm vi đế quốc. Về lâu dài, điều này đối với chúng ta rất có lợi.”

“Đương nhiên, muốn đào tạo cường giả thuộc về liên minh thì công pháp và đấu kỹ là không thể thiếu. Phải thử xem có thể để các thế lực lớn cùng nhau cung cấp hay không.”

“Công pháp, đấu kỹ cứ giao cho ta. Còn về phần thành lập thế lực, đại ca cứ xem mà làm. Mấy thứ này ta không am hiểu.” Tiêu Viêm cười cười. Sau khi có được tích trữ của Hàn Phong và Dược Lão, việc cung cấp một ít công pháp cùng đấu kỹ đối với hắn gần như không thành vấn đề.

Nghe những lời này của Tiêu Viêm, Tiêu Đỉnh bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngươi tên tiểu tử này, lại định làm chưởng quỹ phủi tay rồi… Đúng rồi, thương thế của ngươi sao rồi?”

“Mấy ngày nữa hẳn là có thể khỏi hẳn.” Tiêu Viêm cười nói.

Nghe vậy, Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ đều nhẹ nhõm thở phào. Tiêu Lệ ngẩng đầu cười nói: “Chờ thương thế của ngươi khỏi hẳn, có lẽ ta sẽ đi Hắc Giác Vực. Dù sao Tiêu Môn ở đó còn cần ta quản lý. Nếu không, qua lần này e là người của Tiêu Môn sẽ chạy hết.”

“Ừm! Theo lời các ngươi thì Tiêu Môn có Già Nam Học Viện cung cấp nhân lực, tiềm lực sau này tất nhiên không kém. Hắc Giác Vực tuy hỗn loạn nhưng lợi ích trong đó cũng không nhỏ. Sau này nếu có thể mở rộng Tiêu Môn, chiếm được vị trí nhất định ở Hắc Giác Vực thì cũng sẽ thành một phương thế lực đáng sợ. Đợi sau này thế lực ở Gia Mã đế quốc phát triển, hai bên liên hợp lại, có thể sánh ngang với những thế lực nhất lưu trên Đấu Khí đại lục.” Tiêu Đỉnh trầm giọng nói.

Tiêu Viêm cũng khẽ gật đầu. Học viên có thể từ Nội Viện đi ra, phần lớn đều là những người có thiên phú cực kỳ tốt. Nếu có thể thu nhận họ dưới trướng, đây chính là một nhóm thế lực tinh nhuệ có tiềm lực không nhỏ. Đối với tiềm lực của Tiêu Môn, hắn chưa bao giờ hoài nghi.

Ngay lúc ba huynh đệ Tiêu Viêm đang bàn bạc thì một thị nữ đột nhiên đi vào, đứng ở cửa cung kính nói: “Tiêu Viêm thiếu gia, Nạp Lan tiểu thư đang ở cửa chính nói có việc cần gặp.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra. Nạp Lan tiểu thư tất nhiên là Nạp Lan Yên Nhiên. Nhưng nàng tìm mình có chuyện gì?

“Mời nàng vào đi.” Trong mắt xẹt qua một tia nghi hoặc, Tiêu Viêm nhẹ giọng nói.

“Hắc! Nạp Lan Yên Nhiên sao? Nói đến đây, đại ca và ta vẫn chưa được gặp vị suýt nữa đã trở thành tam đệ muội của chúng ta…” Nhìn bóng lưng thị nữ đi xa, Tiêu Lệ đột nhiên cười lạnh một tiếng. Xem ra chuyện Nạp Lan Yên Nhiên năm đó đến Tiêu gia từ hôn vẫn khiến hắn canh cánh trong lòng.

“Ân oán mấy năm trước Tam đệ đã giải quyết xong rồi. Ngươi không cần phải nhớ mãi trong lòng.” Tiêu Đỉnh khẽ cau mày, trầm giọng nói, tỏ vẻ có chút bất mãn khi Tiêu Lệ nhắc lại chuyện cũ trước mặt Tiêu Viêm.

Tiêu Lệ nhún vai, không nói gì thêm, tựa vào ghế, ánh mắt lười nhác đảo qua cửa lớn.

Ba người ở trong phòng khách đợi chỉ chốc lát, thị nữ lúc trước đã dẫn người đến. Phía sau nàng, một bóng người xinh đẹp như ẩn như hiện.

Hai bóng người dừng lại ở cửa. Thị nữ cúi người lui ra, còn Nạp Lan Yên Nhiên một thân áo bào vân sắc chậm rãi đi vào. Ánh mắt nàng lướt qua ba người trong phòng khách, chợt có chút phức tạp, dừng lại trên người Tiêu Viêm đang ngồi ở vị trí trung tâm.

“Nạp Lan tiểu thư đến Tiêu phủ chúng ta có chuyện gì sao?” Nhẹ nhàng đặt chén trà trong tay xuống, Tiêu Viêm khép hờ mắt, nhẹ giọng hỏi.

Đối với thái độ lạnh nhạt này của Tiêu Viêm, Nạp Lan Yên Nhiên khẽ cắn môi, một lát sau mới mở miệng: “Sư phụ muốn gặp ngươi một lần cuối cùng.”

“Một lần cuối cùng?” Ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, Tiêu Viêm từ từ nắm chặt bàn tay, thanh âm dần trở nên lạnh lùng: “Tốt nhất ngươi đừng nói với ta là nàng đã làm chuyện gì dại dột. Ta đã nói rồi, dù đệ tử Vân Lam Tông đã giải tán, ta vẫn có thể tìm ra từng người một.”

Lông mày của Nạp Lan Yên Nhiên hơi cau lại, nói: “Sư phụ sẽ không làm loại chuyện đó. Nếu ngươi bằng lòng đi gặp thì theo ta. Nếu không muốn, về sau có lẽ cũng không còn cơ hội.” Nói xong, nàng không đợi Tiêu Viêm đáp lời mà xoay người bước ra ngoài.

Tiêu Viêm nhíu mày. Một lát sau hắn đứng dậy, nhìn sang Tiêu Lệ, lật tay lấy ra một quyển trục giao cho y, nói: “Nhị ca, huynh đem những dược liệu này tìm về giúp ta. Ta có việc quan trọng cần dùng. Nhớ kỹ, đừng chậm trễ!”

Tiếp nhận quyển trục, Tiêu Lệ ngẩn ra, nhưng khi thấy ánh mắt lóe lên của Tiêu Viêm, hắn lập tức hiểu ra, không để lại dấu vết mà gật đầu.

Sau khi giao quyển trục cho Tiêu Lệ, Tiêu Viêm dặn dò hai người mấy câu rồi bước nhanh ra ngoài. Mấy lời mà Nạp Lan Yên Nhiên mang đến làm cho sắc mặt hắn có chút âm trầm. Nàng ta lại muốn làm gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!