Ra khỏi Tiêu phủ, Nạp Lan Yên Nhiên liền hướng về phía ngoại thành bay đi. Tiêu Viêm nhíu mày, nhanh chóng bay theo.
Bay ra khỏi đế đô, tốc độ của Nạp Lan Yên Nhiên vẫn không giảm, mà trực tiếp lao về phương hướng của Vân Lam sơn. Thấy thế, Tiêu Viêm suy nghĩ một chút, rồi lần nữa tiếp tục theo sau. Lấy thực lực hiện nay của hắn, cũng không cần phải lo lắng Nạp Lan Yên Nhiên giở trò quỷ gì. Tuy rằng nàng cũng có thực lực Đấu Vương đỉnh phong, nhưng nếu phải giao thủ thật sự, Tiêu Viêm chắc chắn có thể đánh chết trong vòng mười hiệp.
Một đường truy đuổi, bay vút qua bình nguyên khổng lồ, Vân Lam Sơn cũng đã hiện ra trước mắt. Tốc độ của Tiêu Viêm khẽ nhanh hơn một chút. Một lát sau liền theo sát Nạp Lan Yên Nhiên, xuất hiện ở phía trên Vân Lam Tông.
Thân hình lơ lửng giữa không trung, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua tông môn đã trở nên vắng vẻ, trống không. Giờ phút này, Vân Lam Tông đã không còn chút nào huyên náo như trước kia nữa. Cả tông môn khổng lồ không thấy một bóng người. Gió thu thổi qua, cảnh tượng ngổn ngang trên quảng trường trông vô cùng hoang vắng.
Khi ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua cảnh tượng ở phía dưới, Nạp Lan Yên Nhiên cũng ngẩn người nhìn xuống. Một lúc lâu sau mới thở dài một tiếng, chợt không nhịn được hướng về phía Tiêu Viêm căm tức nói: “Mọi chuyện đã đến mức này, ngươi đã vừa lòng chưa?”
Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh nhạt liếc nhìn Nạp Lan Yên Nhiên đang phẫn nộ, thanh âm bình thản nói: “Nếu ngươi thấy cảnh Tiêu gia ta ngày đó bị Vân Lam Tông suýt nữa diệt tộc đến chó gà không tha, liệu ngươi có còn nói như vậy không?”
Nạp Lan Yên Nhiên sững lại, nhất thời không nói được lời nào. Trong khoảng thời gian này nghe Vân Vận kể lại, nàng cũng biết được những việc làm ngang ngược cùng huyết tinh của Vân Lam Tông mấy năm nay. Nhưng nhất thời trông thấy tông môn vốn huyên náo ngày nào giờ trở nên hoang vắng thế này, trong lòng không tránh khỏi có chút khó chịu.
Con ngươi của Nạp Lan Yên Nhiên bỗng nhiên nhìn khuôn mặt thanh tú mà bình thản của Tiêu Viêm, trong mắt hơi có chút dao động. So với ba năm trước đây, dường như hắn trở nên thành thục cùng lạnh lùng hơn rất nhiều. Xem ra, ba năm nay hắn cũng đã trải qua không ít sương gió.
Nhìn thanh niên mặc áo bào đen trước mặt, tinh thần của Nạp Lan Yên Nhiên hơi có chút hoảng hốt. Nàng đột nhiên nhớ tới sự việc đã làm thay đổi quan hệ của hai người vào vài năm trước.
Ngày đó, nàng ỷ vào uy thế của Vân Lam Tông, đã hung hăng chà đạp lên chút tự tôn cuối cùng của thiếu niên khi đấu khí của hắn hoàn toàn biến mất.
Mặc dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng nàng vẫn có thể nhớ rất rõ ràng, năm đó trong ánh mắt hắn hiện lên một cỗ phẫn nộ cho đến từng lời nói lạnh lùng tàn nhẫn thoạt nghe như lời của một đứa trẻ ngây thơ. Nhưng mà hiện giờ, lời nói bị xem là trẻ con năm đó, giờ đây đã hoàn toàn trở thành hiện thực.
Suy nghĩ đến đây, khóe miệng Nạp Lan Yên Nhiên hiện lên một nét cay đắng, tự giễu nói: “Thật ra, đối với sự kiện năm đó, đến bây giờ ta thực sự rất hối hận. Nếu ta không tùy hứng tiến đến Tiêu gia, thì Tiêu gia cùng Vân Lam Tông sợ rằng vẫn tốt đẹp hơn.”
“Đáng tiếc! Trên đời này không có thuốc hối hận.” Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu, chợt có chút khó chịu, phất phất tay rồi nói: “Dẫn ta đi gặp Vân Vận. Chuyện đã xảy ra, cho dù thế nào cũng không thể thay đổi được. Vì thế cũng không cần tiếp tục nói nữa.”
Khẽ cắn môi, nhìn thấy bộ dáng như vậy của Tiêu Viêm, khóe miệng Nạp Lan Yên Nhiên càng thêm cay đắng. Cũng coi như là bản thân gieo quả đắng, bây giờ nếm trải quả nhiên là khổ đến tận tâm can.
“Ta thực sự cũng không phải muốn ngươi quên chuyện năm đó, chỉ là muốn nói, Nạp Lan Yên Nhiên ta năm đó thật sự có tầm nhìn hạn hẹp. Hôm nay xảy ra như vậy cũng coi như là tự mình chuốc lấy.” Nạp Lan Yên Nhiên cười tự giễu, sau đó xoay người bay vút về phía sau núi. “Đi theo ta!”
Nhìn bóng dáng xinh đẹp ở phía trước, quang mang trong mắt Tiêu Viêm hơi lóe ra. Một lát sau, hắn vỗ Hỏa Dực sau lưng, tức tốc bay theo.
Theo Nạp Lan Yên Nhiên bay đến phía sau núi, dọc đường đi xuyên qua một ít rừng rậm, cuối cùng dừng lại tại một chỗ vách núi nhô ra.
“Lão sư ở trên vách núi, chính ngươi đi đi. Sau ngày hôm nay, có lẽ ta sẽ cùng lão sư rời khỏi Gia Mã đế quốc. Sau này, nói không chừng sẽ rất ít khi trở lại.” Dừng lại trước vách núi, Nạp Lan Yên Nhiên chỉ lên phía trên, nhẹ giọng nói.
“Rời đi ư?” Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt trầm giọng nói: “Đi đâu?”
“Còn chưa biết! Đấu Khí đại lục rộng lớn mênh mông như vậy, ta cũng đã sớm muốn đi ra ngoài lịch lãm một phen. Lần này đi cùng lão sư, nói không chừng, về sau cũng sẽ không có cơ hội gặp lại.” Nạp Lan Yên Nhiên có chút buồn bã, thở dài một tiếng, xoay người đi xuống sườn núi.
Sắc mặt hơi trầm xuống nhìn bóng lưng của Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Viêm cắn răng, lao nhanh lên trên vách núi. Một lát sau, hắn đã xuất hiện trên đỉnh. Bước chân dừng lại một chút, ánh mắt nhìn chỗ nhô ra trên vách núi. Một nữ tử mặc y phục trắng, thanh nhã đứng ở đó. Mái tóc đen bóng mềm mại buông xõa. Gió nhẹ thổi qua, tay áo bay bay, thoát tục và tĩnh lặng.
“Ngươi tới rồi!”
Giống như đã nghe được tiếng bước chân rất nhỏ kia, nữ tử đột nhiên thở dài, thấp giọng nói.
“Ngươi muốn rời khỏi Gia Mã đế quốc?” Sắc mặt Tiêu Viêm có chút không tốt, chậm rãi tiến lên, trầm giọng hỏi.
Nữ tử chậm rãi quay người lại, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ, nàng chính là Vân Vận. Giờ phút này, đôi mắt đẹp của nàng khẽ liếc nhìn Tiêu Viêm một cái rồi nói: “Vân Lam Tông đã không còn, ta ở lại cũng không còn ý nghĩa gì. Ta ở Gia Mã đế quốc này đã mệt mỏi nhiều năm như vậy, có thể đi ra ngoài một chút cũng tốt!”
“Đấu Khí đại lục cường giả như mây, cực kỳ nguy hiểm. Ngươi là một người con gái, đi lịch lãm không phải là tự mình chuốc lấy cực khổ sao? Gia Mã đế quốc này mặc dù không sôi động như thế giới bên ngoài, nhưng lại có thể bảo vệ an toàn cho ngươi.” Nhìn ánh mắt mang theo một tia sa sút của Vân Vận, Tiêu Viêm cắn chặt răng nói.
Nghe được lời nói của Tiêu Viêm, Vân Vận bất ngờ nhoẻn miệng cười. Nụ cười trong sát na đó giống như đóa hoa quỳnh vừa nở rộ, khiến người ta say đắm.
“Nói thế nào ta cũng có thực lực Đấu Hoàng đỉnh phong, đâu phải nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt chứ.” Vân Vận khẽ lắc đầu, ánh mắt trong veo nhìn Tiêu Viêm, khẽ nói: “Ngươi đem Vân Lam Tông biến thành bộ dáng này, ta biết đây là vì báo thù. Vân Lam Tông thiếu chút nữa đã diệt tộc Tiêu gia của ngươi, hiện giờ ngươi đem Vân Lam Tông giải tán cũng coi như nhân quả báo ứng. Bởi vậy, ta cũng không hận ngươi, cho dù sư phụ ta đã chết dưới tay ngươi cũng vậy.”
“Vậy vì sao ngươi còn phải rời đi?” Tiêu Viêm nhíu mày, chần chờ một hồi lại nói: “Hiện giờ bên người ta rất thiếu người có thực lực mạnh giúp đỡ. Nếu ngươi thật sự không hận ta, vậy liền ở lại giúp ta đi.”
Con mắt sáng lên nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, mãi cho đến khi khuôn mặt hắn có hơi chút đỏ lên mới dời đi, thanh âm của Vân Vận mềm nhẹ nói: “Ta thật sự không hận ngươi. Nhưng ta trước giờ đều là tông chủ Vân Lam Tông… Mặc dù hiện tại Vân Lam Tông đã không còn tồn tại nữa.”
Tiêu Viêm nắm chặt hai bàn tay, trong mắt chợt xuất hiện một luồng lửa giận. Hắn biết ý tứ của Vân Vận. Nàng thật sự không hận mình hủy diệt Vân Lam Tông, nhưng bởi vì thân phận đặc thù kia của nàng, nên không có khả năng ở lại bên cạnh hắn.
“Lấy lập trường thân phận của ta, vốn nên dốc hết khả năng để báo thù. Nhưng ngươi cũng biết, cho dù ta có thực lực cường đại hơn nữa cũng không thể xuống tay được… Một khi đã như thế, vẫn là rời đi thì tốt hơn.” Vân Vận thanh âm trầm lặng nói.
Sắc mặt Tiêu Viêm có chút âm trầm. Nữ nhân này nói thế nào cũng quá cứng đầu.
“Nghe nói ngươi muốn xây dựng một thế lực tại Gia Mã đế quốc. Ở đây có mấy năm tích trữ của Vân Lam Tông, hiện giờ đối với ta đã không có tác dụng gì lớn. Tặng cho ngươi!” Nhìn sắc mặt của Tiêu Viêm, Vân Vận mỉm cười, chậm rãi đi tới, mang theo một làn hương thơm, chợt đem một chiếc nhẫn trữ vật màu xanh đặt vào tay Tiêu Viêm.
Nắm chặt chiếc nhẫn, ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chăm chú người con gái đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng hắn vào lần đầu tiên ra ngoài rèn luyện năm đó, trầm giọng nói: “Không thể không đi sao?”
Vân Vận ở khoảng cách rất gần nhìn khuôn mặt trẻ tuổi thanh tú, ánh mắt trong sáng hiện lên một chút nhu tình. So với ba năm trước đây, hắn đã bớt đi vẻ non nớt, lại tăng thêm nhiều phần thành thục.
“Tiểu tử kia, ngươi thật sự đã trưởng thành rồi! Ha ha, hiện giờ Vân Lam Tông đã thành bộ dáng như vậy, ta cũng muốn đi ra ngoài một chút. Có lẽ khi nào nghĩ thông suốt sẽ quay trở lại. Đến lúc đó, nếu ngươi còn muốn lưu ta lại giúp ngươi, ta hẳn là sẽ không tiếp tục từ chối.” Bàn tay ngọc chậm rãi đưa ra, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt của Tiêu Viêm, Vân Vận ôn nhu nói.
Cảm nhận được sự mềm mại truyền đến từ trên khuôn mặt, sắc mặt Tiêu Viêm cũng dần dần nhu hòa. Đối với nữ tử trước mặt này, hắn không thể không có chút cảm giác nào.
“Có khi ta suy nghĩ, nếu năm đó ở trong sơn động kia, lá gan của ngươi lớn hơn chút nữa, không để ý đến uy hiếp của ta, nói không chừng bây giờ…” Con ngươi nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, Vân Vận đột nhiên khẽ cười nói.
Quang mang trong mắt chợt lướt qua, cánh tay Tiêu Viêm đột ngột duỗi ra, ôm chặt lấy thân hình tinh tế mảnh mai kia vào trong lòng, thấp giọng nói: “Ngươi đang ám chỉ điều gì sao?”
Bị Tiêu Viêm mạnh mẽ ôm lấy, gương mặt trắng nõn như tuyết của nàng hiện lên một chút phấn hồng, khẽ giãy dụa, nhưng lại bị Tiêu Viêm ôm càng chặt hơn.
Giãy dụa không có kết quả, Vân Vận cũng đành phải buông tha. Bàn tay ngọc lật một cái, một bộ nội giáp màu lam đậm hiện ra trên tay. Đem nội giáp nhẹ nhàng ấn vào trước ngực của Tiêu Viêm, nàng ôn nhu nói: “Đây là vật đầu tiên ta tặng cho ngươi năm đó. Vốn đã vỡ tan, nhưng sau này được ta tỉ mỉ tu bổ lại. Mặc dù bây giờ đối với ngươi đã không còn tác dụng gì, nhưng ngươi phải bảo quản cho tốt đó. Bằng không sau này chờ ta trở lại Gia Mã đế quốc, ngươi không cầm ra được thứ này thì cũng đừng trách ta trở mặt.”
Kinh ngạc nhìn nội giáp trước ngực, chuyện cũ trước đó như thủy triều dâng lên, từng màn chớp hiện trong đầu Tiêu Viêm. Ánh mắt cúi xuống, nhìn nét nhu tình chứa trong đôi mắt đẹp động lòng người, trong lòng hắn mạnh mẽ dâng lên một trận xúc động. Hắn mạnh mẽ nâng cằm trắng như tuyết của nàng, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của đối phương, hôn lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át kia.
Bị Tiêu Viêm đánh bất ngờ, Vân Vận chỉ kịp phát ra một tiếng “ô ô” nho nhỏ liền bị ngăn trở. Bàn tay mềm mại đập đập vào ngực Tiêu Viêm, nhưng lại yếu mềm vô lực, không có chút lực đạo nào.
“Thôi! Dù sao cũng phải rời đi, liền chiều theo tên tiểu tử này một lần vậy…” Trong lòng than nhẹ một tiếng, Vân Vận chậm rãi khép mắt lại, đôi môi khẽ hé, mặc cho đối phương bá đạo xâm chiếm.
Trên vách núi, nam nữ ôm chặt lấy nhau, phóng thích tình cảm lửa nóng trong lòng.
Tại một khúc quanh ở vách núi, bàn tay mềm mại của Nạp Lan Yên Nhiên khẽ cào vào vách đá, ánh mắt phức tạp nhìn đôi nam nữ đang ôm nhau ở phía xa xa. Một lát sau mới u oán thở dài, yên lặng lùi lại.
✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺
Tác giả: