Vân Vận rời đi, Tiêu Viêm không thể ngăn cản. Bởi vì trong lòng hắn cũng minh bạch, mặc dù Vân Vận không ôm quá nhiều hận ý đối với việc Vân Lam Tông bị hủy diệt, nhưng bất kể thế nào, nàng cũng từng là tông chủ của Vân Lam Tông. Việc tông môn bị hủy diệt chắc chắn sẽ để lại một khúc mắc trong lòng nàng. Có lẽ nàng cũng muốn ở lại bên cạnh Tiêu Viêm, dốc sức tương trợ, nhưng sâu trong nội tâm lại mơ hồ có chút kháng cự. Phần kháng cự này đến từ tình cảm của nàng đối với Vân Lam Tông, đến từ công ơn bồi dưỡng của tông môn trong suốt bao năm qua.
Vân Vận lần này rời khỏi Gia Mã đế quốc, có lẽ cũng là muốn dùng thời gian để hóa giải chút kháng cự trong lòng đó. Giống như lời nàng đã nói, nếu một ngày kia nàng có thể chôn sâu Vân Lam Tông tận đáy lòng, không còn vướng bận nữa, khi ấy nàng sẽ trở về.
Với thực lực của Tiêu Viêm hiện tại cùng các cường giả bên cạnh, muốn mạnh mẽ giữ Vân Vận lại cũng không khó. Nhưng hắn không muốn làm vậy. Đối với Vân Vận, hắn có một loại tình cảm đặc thù. Những chuyện năm xưa trong Ma Thú sơn mạch khiến hắn khó lòng quên được. Cảnh xuân sắc trong sơn động kia, mỗi khi ngẫu nhiên nhớ lại cũng làm lòng hắn xao động. Bởi vậy, để cho Vân Vận hóa giải phần khúc mắc trong lòng, hắn không hề ngăn trở.
Tiêu Viêm ở lại trên Vân Lam sơn ba ngày. Sáng sớm ngày hôm sau, Vân Vận cuối cùng không hề trì hoãn thêm nữa. Nàng sợ rằng nếu tiếp tục ở lại, ý niệm rời đi mà nàng phải rất vất vả mới hạ quyết tâm sẽ tan biến mất. Bởi vậy, nhân lúc Tiêu Viêm đang nhắm mắt tu luyện, nàng mang theo Nạp Lan Yên Nhiên lặng lẽ rời đi.
Vân Vận nhẹ nhàng rời đi mà không một ai phát hiện. Khi nàng xoay người rời đi, đôi mắt đang nhắm chặt của Tiêu Viêm cũng chậm rãi mở ra. Ánh mắt nhu hòa nhìn theo bóng lưng yêu kiều kia, không lên tiếng ngăn cản, mặc cho nàng bay lên không trung rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. Khi bóng dáng của Vân Vận hoàn toàn khuất dạng, sắc mặt hắn cũng trầm xuống, thoáng buồn bã, đưa tay cầm lấy chiếc nội giáp màu xanh đậm đang được xếp gọn gàng ở một bên. Trên đó vẫn còn vương lại một mùi hương thanh nhã.
Ngón tay lướt qua mấy vết nứt rất nhỏ trên nội giáp, nét nhu hòa trong mắt Tiêu Viêm càng thêm đậm. Năm đó, chiếc nội giáp này đã cứu mạng hắn vài lần, trong quá trình đó đã mất đi một vài mảnh vỡ. Những mảnh vỡ này, sau khi hắn rời khỏi Gia Mã đế quốc, đều được Vân Vận dốc sức tìm về, rồi lại cẩn thận gắn lại. Đương nhiên, cũng có một số ít vì nhiều nguyên nhân mà không thể tìm lại được, những chỗ đó đều được Vân Vận dùng vật liệu tương tự cẩn thận vá lại.
Tuy nói nội giáp này năm đó là vật thiếp thân của Vân Vận nên có một mối liên hệ rất nhỏ, nhưng muốn tìm được những mảnh vỡ li ti kia trong khắp đế quốc cũng phải trả giá bằng tâm huyết cực kỳ khổng lồ. Chỉ riêng điểm này cũng đủ để khiến Tiêu Viêm buông bỏ bất kỳ khúc mắc nào trong quá khứ.
Đem nội giáp trịnh trọng cất vào nạp giới, Tiêu Viêm thở dài một hơi rồi đứng dậy, ánh mắt nhìn về phương hướng Vân Vận biến mất. Một lúc lâu sau, hắn mới lẩm bẩm: “Đi đường cẩn thận!”
Im lặng một lát, bả vai Tiêu Viêm khẽ run lên, đôi cánh lửa màu xanh biếc hiện ra sau lưng, chợt vỗ nhẹ, lao thẳng về phía đế đô. Trong ba ngày này, thương thế của Tiêu Viêm đã hoàn toàn hồi phục, nhanh hơn dự đoán của mọi người. Hơn nữa, mỗi lần Đấu Khí lưu chuyển trong kinh mạch đều khiến hắn mơ hồ cảm nhận được bình cảnh của cấp bậc Đấu Hoàng. Nhưng đó cũng chỉ là cảm giác, sự đột phá thật sự vẫn chưa xuất hiện. Khó khăn khi đột phá đến Đấu Hoàng cấp bậc vượt xa dự đoán của Tiêu Viêm. Mặc dù hắn đã trải qua một trận đại chiến sinh tử với Vân Sơn, nhưng vẫn còn thiếu một chút nữa.
Đối với điều này, Tiêu Viêm cũng không quá lo lắng. Bởi vì hắn đã mơ hồ cảm nhận được, ngày hắn tiến vào Đấu Hoàng đã không còn xa nữa. Có lẽ chỉ cần một cơ duyên nhỏ, sự đột phá sẽ đến như nước chảy thành sông.
“Đấu Hoàng…” Thân hình bay vút qua không trung như tia chớp, lưu lại một bóng ảnh mờ ảo. Tiêu Viêm khép hờ con ngươi, bàn tay trong ống tay áo siết chặt lại. Với sức chiến đấu hiện tại, nếu thi triển toàn lực tất cả các đấu kỹ trừ Tam Sắc Hỏa Liên, hắn có thể giao đấu với cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong mà tỷ lệ thắng còn khá cao. Còn nếu thi triển Tam Sắc Hỏa Liên, vậy tuyệt đối có thể đánh chết cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong. Hơn nữa, ngay cả cường giả Đấu Tông từ Tam tinh trở xuống cũng sẽ bị thương không nhẹ. Nếu kẻ nào vận rủi, sẽ giống như Vân Sơn, vì đấu khí trong cơ thể bạo phát trì trệ mà không kịp trở tay, dẫn đến phải hứng chịu công kích trí mạng kế tiếp. Nhưng tỷ lệ này cũng không lớn!
Ngày đó, nếu không nhờ vào mấy phần may mắn, Tiêu Viêm chắc chắn không thể đánh chết Vân Sơn. Hơn nữa, cái giá phải trả là bản thân liều mạng chịu trọng thương. Trong đó, thực sự có chút mùi vị lấy mạng đổi mạng. Dù sao đi nữa, thực lực chân chính của Tiêu Viêm cũng chỉ mới là Đấu Vương đỉnh phong, cấp độ này cách cường giả Đấu Tông quá xa. Nếu không phải Tiêu Viêm vận dụng tốt mấy loại đấu kỹ uy lực phi phàm, hắn vốn không có khả năng chống đỡ quá hai mươi hiệp trong tay cường giả Đấu Tông.
Nhưng nếu Tiêu Viêm thành công đột phá đến cấp bậc Đấu Hoàng, bằng vào công pháp “Phần Quyết” huyền diệu cùng các đấu kỹ cường hãn, trong cấp bậc Đấu Hoàng, nếu không có tình huống đặc thù, hắn khó tìm được địch thủ. Thậm chí khi gặp cường giả Đấu Tông, dù không sử dụng đòn sát thủ Tam Sắc Hỏa Liên, hắn cũng có thể bằng vào tốc độ khủng bố do song dực cộng hưởng để chống cự một hồi, sau đó tìm cơ hội chạy trốn. Nói cách khác, chỉ cần đạt tới cấp bậc Đấu Hoàng, ngày sau dù đối mặt với cường giả Đấu Tông, Tiêu Viêm cũng có khả năng thoát thân. Thậm chí nếu liều mạng thi triển Tam Sắc Hỏa Liên, hắn cũng có vài phần tỷ lệ đánh chết cường giả Đấu Tông từ Tam tinh đến Tứ tinh! Đương nhiên, loại tỷ lệ này có tính mạo hiểm quá lớn. Dù sao một khi không giết được đối phương, e rằng kẻ phải chết chính là Tiêu Viêm.
“Một hộ pháp của cái gọi là Hồn Điện đã có thực lực cấp bậc Đấu Tông. Không biết bên trong đó đến tột cùng có bao nhiêu cường giả như vậy. Muốn cứu phụ thân và sư phụ ra, e rằng ít nhất cũng phải đạt tới Đấu Hoàng đỉnh phong, thậm chí là Đấu Tông sơ cấp mới có thể làm được. Nếu không, dù có liều lĩnh xông đến cũng chỉ là chui đầu vào lưới, đến lúc đó thì mọi chuyện thật sự kết thúc.” Cuồng phong rít gào bên tai, cảnh vật phía dưới nhanh chóng lùi về phía sau, suy nghĩ trong lòng Tiêu Viêm cũng xoay chuyển không ngừng.
“Trước lúc đi, Huân Nhi cũng đã nói, thực lực chưa đạt tới Đấu Tông thì không thể đi tìm nàng. Xem ra, thực lực của gia tộc nàng cũng không kém Hồn Điện. Haiz… Con đường này, còn rất… rất xa a…” Trong lòng than nhẹ một tiếng, sắc mặt Tiêu Viêm dần dần trở nên kiên nghị. Năm đó, hắn từ một phế vật của gia tộc từng bước đi đến vị trí ngày hôm nay, khiến cho toàn bộ cường giả tại Gia Mã đế quốc phải ngước nhìn. Cái giá phải trả trong đó, người thường khó mà tưởng tượng được. Vạn sự khởi đầu nan! Bây giờ hắn đã vượt qua được thời kỳ gian nan nhất, vậy thì những trở ngại sau này cũng không thể làm hắn sợ hãi hay lùi bước. Hắn của bây giờ, đã không còn là thiếu niên quật cường nhưng non nớt của năm đó!
“Phụ thân, sư phụ… Huân Nhi! Đợi ta! Tiêu Viêm, sẽ không để các người thất vọng!” Hít sâu một hơi, bả vai Tiêu Viêm rung lên, đôi cánh lửa xanh biếc trở nên nồng đậm, tốc độ bay vút cũng đột nhiên tăng vọt. Cuối cùng hóa thành một đạo lưu quang, lướt nhanh về phía tòa đế đô khổng lồ đang hiện ra nơi chân trời.
Bay thẳng vào đế đô, một lát sau hắn đã xuất hiện trên không trung của Tiêu phủ. Thân hình đảo một vòng rồi nhanh chóng hạ xuống. Khi thân hình Tiêu Viêm đang đáp xuống, ở một số nơi khuất trong phủ đột nhiên có bóng người chớp động, vũ khí trên tay lóe lên hàn quang sắc lẹm.
Nhưng những bóng đen này vừa mới lao ra, chuẩn bị chặn lại vị khách không mời, thì một cỗ khí thế hùng hồn từ trên trời giáng xuống, áp chế thân hình sắp lao ra của bọn họ. Cùng lúc đó, một giọng nói lạnh nhạt cũng truyền vào tai mọi người: “Không cần hoảng loạn, là ta!”
Nghe được giọng nói quen thuộc, những bóng đen kia lập tức dừng lại, quỳ một chân trên đất, cúi người hành lễ với hắc bào thanh niên đang lơ lửng giữa không trung. Rồi lại như quỷ mị lui vào trong bóng tối, tiếp tục bảo vệ toàn bộ Tiêu phủ.
“Nhị ca bồi dưỡng những thuộc hạ này quả là không tồi! Mặc dù sát khí quá nặng, nhưng lực chiến đấu không hề tầm thường. Có bọn họ bảo vệ Tiêu phủ, e là cường giả bình thường khó có thể lẻn vào. Còn cường giả mạnh hơn, trong phủ còn có đám người Tử Nghiên, Mỹ Đỗ Toa, vừa tiến vào tất sẽ bị phát hiện.” Ánh mắt lướt qua mấy bóng người lùi vào bóng tối, Tiêu Viêm nhẹ giọng thì thầm.
Nghĩ đến Tử Nghiên, Tiêu Viêm đột nhiên nhớ lại chuyện ở Vân Lam Tông ngày ấy. Cô nhóc này lại có thể ngăn cản được một kích của Vụ hộ pháp sau khi thực lực tăng mạnh nhờ cắn nuốt linh hồn của Vân Sơn. Điều này quả thực có chút phi thường! Phải biết rằng, một kích của Vụ hộ pháp ở trạng thái đó, sợ rằng ngay cả Đấu Hoàng đỉnh phong như Gia Hình Thiên, Hải Ba Đông cũng không dám dễ dàng đón đỡ. Vậy mà cô nhóc này lại đỡ được! Ngoại trừ có chút suy yếu ra cũng không chịu tổn thương gì quá lớn.
“Xem ra bản thể của cô nhóc này đúng như lời sư phụ từng nói, quả là không tầm thường! Chờ sau khi ta tiến vào cấp bậc Đấu Hoàng, sẽ có chút nắm chắc luyện chế Hóa Hình đan. Đến lúc đó nhất định phải luyện cho nàng một viên, để xem xem bản thể của nàng rốt cuộc là gì mà lại có năng lực như thế!”
Thân hình Tiêu Viêm hạ xuống trong Tiêu phủ, sau đó men theo con đường nhỏ. Một lát sau, hắn đi tới phòng khách, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện của đám người Tiêu Đỉnh. Hắn mỉm cười, đẩy cửa bước vào. Tiêu Viêm đột nhiên xuất hiện làm cho hai người Tiêu Đỉnh, Tiêu Lệ ngẩn ra, rồi vui sướng tiến lên đón.
“Nếu đệ còn không trở lại, bọn ta đã phải nhờ Hải lão đến Vân Lam sơn tìm đệ rồi!” Tiêu Lệ vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, không nhịn được nói.
Tiêu Viêm cười cười, không kể lại chuyện đã xảy ra trong ba ngày qua. Ánh mắt hắn chuyển về phía Tiêu Đỉnh, khẽ cười nói: “Đại ca! Ngày mai có thể mời Pháp Mã hội trưởng cùng mấy vị tộc trưởng của các đại gia tộc đến đây. Giờ là lúc thành lập thế lực của riêng Tiêu gia chúng ta.”
Nghe vậy, trong mắt Tiêu Đỉnh xẹt qua một tia kinh hỷ, vội nói: “Thương thế của đệ đã khỏi hẳn rồi sao?”
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, nhìn ánh mắt vui mừng của hai người, trong lòng khẽ lẩm bẩm: “Tiêu gia sẽ vượt xa Vân Lam Tông, trở thành chúa tể tại Gia Mã đế quốc! Phụ thân! Con nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện của người!”
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà