Tiếng quát của Tiêu Viêm vang vọng như sấm rền khắp dãy núi, khiến bóng đen sắp biến mất kia cũng phải khựng lại trong thoáng chốc.
Tiêu Viêm đứng từ xa nhìn thân ảnh kia dừng lại, trong lòng từ phỏng đoán đã chuyển thành khẳng định. Không ngờ sau bao nhiêu năm, hắn vẫn có thể gặp lại nàng ở nơi này. Chỉ có điều, vì sao nàng bây giờ lại hoàn toàn khác xưa? Lẽ nào… lẽ nào cái gọi là Ách Nan Độc Thể đã hoàn toàn bộc phát?
Ý niệm quay cuồng trong đầu, Tiêu Viêm không chút do dự, đôi cánh lửa sau lưng đột nhiên rung lên, thân hình lập tức lướt tới bóng đen kia.
Dường như cảm nhận được hành động của Tiêu Viêm, bóng đen kia run lên nhưng không hề quay đầu lại. Sương mù màu xám từ trong cơ thể bùng phát ra, chợt nổ tung thành một đám bụi mù giữa không trung, còn thân ảnh đó cũng quỷ dị biến mất vào hư không.
Theo sự biến mất của thân ảnh, đám bụi mù kia cũng nhanh chóng tiêu tán, một lát sau liền hóa thành hư vô.
Thân hình Tiêu Viêm xẹt qua chân trời, nhưng khi truy tới nơi, bóng đen đã biến mất không còn tăm hơi. Sắc mặt hắn căng thẳng, nắm tay siết chặt, thấp giọng mắng:
- Người kia… vì sao không dám gặp ta?
Ở phía sau Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa nhanh chóng bay tới, ánh mắt cẩn thận đảo qua chân trời, khẽ nhíu mày nói:
- Ngươi nhận ra người đó?
- Nếu đoán không sai, đó hẳn là một người bạn của ta từ nhiều năm trước, chỉ là…
Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, không kể ra chuyện về Ách Nan Độc Thể.
- Người này có một thân độc công quỷ dị khó lường. Lúc giao thủ với ta ban nãy, dường như tinh thần nàng dao động rất lớn, khi thì tỉnh táo, khi thì mê man… Nàng không gặp ngươi, có lẽ cũng vì nguyên do này.
Mỹ Đỗ Toa cũng không truy hỏi, mà chuyển sang đề tài khác, trầm ngâm nói.
Sắc mặt Tiêu Viêm căng thẳng, có chút không cam lòng tìm kiếm khắp nơi một vòng nữa nhưng vẫn không có kết quả, đành khẽ thở dài một hơi. Xem ra, tình huống mà nàng nói lúc ly biệt năm xưa, hôm nay đã thực sự xảy ra.
- Nàng đi rồi, trở về thôi, Tử Nghiên còn ở trong sơn cốc.
Mỹ Đỗ Toa nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm đành phải gật đầu, xoay người đi được vài bước lại chần chừ quay lại, nhìn vào khu rừng rậm mịt mù, đột nhiên cất giọng trầm hùng:
- Tiểu Y Tiên, ta không biết mấy năm nay ngươi đã xảy ra chuyện gì, nhưng ta đã từng nói, mặc kệ ngươi biến thành thế nào, ta, Tiêu Viêm, vẫn là bằng hữu của ngươi! Đến tận bây giờ, ta chưa từng hối hận!
Thanh âm của Tiêu Viêm cuồn cuộn vang vọng khắp dãy núi, hồi lâu sau mới dần dần tiêu tán.
Dứt lời, vẫn không có chút phản ứng nào. Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, đành phải xoay người cùng Mỹ Đỗ Toa bay vút vào trong sơn cốc.
Trên một ngọn núi, một thân ảnh màu đen đang xoay lưng lại, bàn tay tái nhợt đặt trên một tảng đá lớn. Khi bàn tay vừa chạm vào, tảng đá liền vang lên những tiếng “xèo xèo” không ngớt, đồng thời bốc lên một làn khói trắng.
Đưa mắt nhìn Tiêu Viêm trở lại sơn cốc, bóng đen mới chậm rãi buông tay ra. Chỗ tảng đá lớn kia đã bị lưu lại một dấu tay màu đen sâu cả tấc.
Trong mắt thân ảnh màu đen kia thoáng hiện lên vẻ mờ mịt. Một lát sau, những ký ức chôn sâu trong tâm trí lặng yên trỗi dậy, hình ảnh thiếu niên tên Tiêu Viêm kia cũng từ từ hiện ra trong đầu.
- Tiêu Viêm…
Thân ảnh kia khẽ cất lên một giọng nói trong trẻo mang theo chút nhớ mong. Âm thanh này hoàn toàn khác với giọng khàn khàn khó nghe lúc trước, hiển nhiên là do nàng cố ý làm vậy để che giấu thân phận.
- Không ngờ lại gặp được ngươi… Hàng năm ta đều đến nơi này đợi nửa tháng, nhưng ngươi đã xuất hiện rồi, vậy sau này, ta cũng sẽ không đến nữa…
Bàn tay tái nhợt chậm rãi vén chiếc áo choàng trên đầu lên, nhất thời, mái tóc trắng như tuyết tựa thác nước tuôn xuống, để lộ ra một khuôn mặt tái nhợt với gò má có phần gầy gò.
Gương mặt này vẫn còn giữ lại đôi chút đường nét của năm đó, nhưng đã mất đi khí chất dịu dàng và nụ cười tươi tắn ngày nào. Thay vào đó, thứ hiện lên nhiều nhất lại là sự lạnh lẽo vô tình.
Giờ phút này, trên gương mặt của người được xem là tử thần tại Xuất Vân đế quốc lại mơ hồ ẩn chứa một tia nhung nhớ và chút cay đắng.
- Đừng trách ta không muốn gặp ngươi, ta chỉ muốn trong lòng ngươi mãi mãi lưu giữ một Tiểu Y Tiên lương thiện, chứ không phải một độc nữ tay đã nhuốm đầy máu tươi…
- Chỉ không ngờ rằng, những lời năm đó đã thành sự thật. Hy vọng sau này chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa… Vận mệnh của ta, đã định là như thế…
Đôi mắt màu tím thất thần nhìn về phía tòa sơn cốc nhỏ, hồi tưởng lại chuyện năm xưa… khiến cho gương mặt vốn đã lạnh lùng bao năm lại thoáng hiện lên một nụ cười dịu dàng. Qua nụ cười ấy, có thể mơ hồ nhận ra bóng dáng của cô gái được vô số dong binh ở Thanh Sơn trấn năm đó gọi là tiên tử, Tiểu Y Tiên.
Nụ cười tựa đóa quỳnh hoa chỉ thoáng qua trong chớp mắt rồi vụt tắt. Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, một lát sau khi mở ra, trong mắt đã khôi phục vẻ hờ hững như trước. Ánh mắt cuối cùng nhìn về phía sơn cốc, rồi nàng kéo áo choàng lên, không chút lưu luyến, thân hình hóa thành một làn sương khói màu xám, lặng yên tiêu tán…
Trong sơn cốc, hai người Tiêu Viêm khi trở về liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Nghiên có chút tím bầm. Cả hai lập tức quýnh lên, không ngờ độc của Tiểu Y Tiên lại khủng bố đến vậy, Tử Nghiên chỉ hít phải một chút mà đã xuất hiện triệu chứng thế này. Độc sư, quả thật là một nghề nghiệp khiến người ta vừa sợ vừa ghét.
Tử Nghiên tuy sắc mặt tím bầm nhưng thần trí dường như vẫn còn tỉnh táo. Thấy hai người trở về, cô bé vội vàng chạy tới đón, nhưng hơi thở lúc này đã dồn dập hơn trước rất nhiều.
Nắm lấy cánh tay Tử Nghiên, Tiêu Viêm truyền một luồng đấu khí vào cơ thể cô bé, tìm kiếm một vòng nhưng không phát hiện dấu vết độc khí. Sắc mặt hắn lập tức hơi trầm xuống, không ngờ viên Giả Độc Đan mà hắn luyện chế lại không có bao nhiêu hiệu quả đối với loại độc khí này.
- Thế nào rồi?
Thấy hành động của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa vội hỏi.
- Không tìm thấy chỗ nào bất thường, xem ra độc khí kia ẩn giấu rất sâu, cũng không biết độc tính ra sao…
Tiêu Viêm lắc đầu nói.
- Tên kia một thân độc tính ngay cả ta cũng có chút kiêng dè, huống chi là Tử Nghiên? Làm sao bây giờ?
Mỹ Đỗ Toa sắc mặt khó coi nói.
Tiêu Viêm chần chừ một chút, bàn tay đưa vào trong áo lấy ra bình ngọc mà Tiểu Y Tiên đưa lúc trước. Thấy vậy, Mỹ Đỗ Toa liền chau mày, nói:
- Ngươi muốn cho Tử Nghiên dùng thứ đó? Ai biết loại người quỷ dị này đưa có thật sự là giải dược không, vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hại Tử Nghiên thì ai chịu trách nhiệm?
Nhìn bộ dáng của nàng, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn cũng không ngờ sự quan tâm của nàng đối với Tử Nghiên đã đến mức này, đành nói:
- Mặc dù không biết nàng đã xảy ra chuyện gì, nhưng ta tin nàng sẽ không lừa ta. Hơn nữa, nếu không dùng, ngươi còn có biện pháp nào khác sao? Trúng độc này không thể kéo dài được.
Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa cũng do dự một chút, một lát sau đành phải gật đầu, dù sao hiện giờ cũng không còn cách nào khác.
- Nếu giải dược có vấn đề, mặc kệ nàng là ai, ta đều sẽ lấy mạng của nàng!
Nhìn Tiêu Viêm từ trong bình ngọc đổ ra một viên đan dược màu đỏ sậm, Mỹ Đỗ Toa vẫn có chút không yên tâm, lạnh lùng nói.
Bất đắc dĩ gật đầu, Tiêu Viêm đem đan dược nhét vào miệng Tử Nghiên. Cô bé cũng ngoan ngoãn nuốt vào bụng, nhưng dường như mùi vị của viên đan dược này không tốt lắm, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nhăn lại.
Đan dược tuy khó ăn nhưng hiệu quả rõ ràng không tồi. Vừa vào cơ thể, sắc tím bầm trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tiêu tán với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chỉ một lát sau liền hoàn toàn biến mất.
Nhìn thấy một màn này, Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa đều thở phào nhẹ nhõm. Người trước lau mồ hôi lạnh, khẽ cười khổ. Không ngờ với trình độ luyện dược của mình mà lại bị một chút độc khí tùy tiện của Tiểu Y Tiên làm cho không có nửa điểm biện pháp. Dù sở trường khác nhau, nhưng nói cho cùng, độc dược và đan dược cũng có liên quan, nên Tiêu Viêm cũng có chút bất lực.
“Ai, thật không biết mấy năm nay nàng đã trải qua những gì, không chỉ thực lực tăng vọt đến mức ngay cả Mỹ Đỗ Toa cũng phải kiêng dè, mà độc thuật cũng trở nên quỷ dị khó lường như thế…” Trong lòng than nhẹ một tiếng, ánh mắt Tiêu Viêm hướng về phía túp lều nhỏ. Năm đó lúc tu luyện, nàng đã trốn ở đây lén lút dùng độc dược. Nghĩ đến một cô gái lương thiện đáng yêu như vậy lại phải ngày ngày nuốt những thứ kịch độc kia, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi có chút chua xót. Trong số những nữ tử hắn từng gặp qua, nàng là người có vận mệnh bi thảm nhất.
Nhưng so với độc thuật, thực lực của Tiểu Y Tiên lại càng làm cho lòng Tiêu Viêm bất an. Cả đôi mắt lạnh lùng đến chết lặng kia nữa, loại ánh mắt đó, không ngờ lại xuất hiện trên người cô gái lương thiện năm nào.
Mạnh mẽ lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, Tiêu Viêm chậm rãi đi về hướng túp lều nhỏ. Dù sao đi nữa, trước hết phải đột phá thực lực của chính mình lên cảnh giới Đấu Hoàng. Về phần Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm trong lòng có dự cảm, có lẽ sau này, bọn họ sẽ còn gặp lại… Chỉ là không biết khi nào, cũng không biết lúc đó sẽ là cảnh tượng gì.