Trên vách núi đá cheo leo có mấy bụi cỏ dại mọc lên, một bóng đen quỷ dị chợt xuất hiện. Toàn thân người này đều bị áo choàng đen bao phủ, thậm chí là nam hay nữ cũng không thể phân biệt được. Chỉ có đôi mắt hờ hững từ trong áo choàng bắn ra, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào khi nhìn ba người trong sơn cốc.
Ba người Tiêu Viêm cũng vì bóng đen đột ngột xuất hiện này mà thoáng sững người. Không ngờ trong sơn cốc này lại thực sự có người.
Khép hờ hai mắt nhìn đạo hắc ảnh kia, linh hồn lực của Tiêu Viêm chớp mắt đã khuếch tán ra. Nhưng chỉ một lát sau, chân mày hắn khẽ nhíu lại. Hắn kinh ngạc phát hiện, linh hồn lực của mình khi đến gần hắc ảnh nhân khoảng vài thước thì khó có thể tiến vào thăm dò được nữa. Tình trạng khác thường này là lần đầu tiên hắn gặp phải trong nhiều năm qua.
- Lưu lại? Chưa có ai đủ tư cách nói những lời này với bản vương!
Mỹ Đỗ Toa cũng nhanh chóng phục hồi tinh thần. Trên gương mặt lập tức hiện lên một tia cười lạnh, sát ý ẩn hiện trong mắt. Ngay sau đó, ngón tay ngọc đột nhiên bắn ra, một luồng năng lượng thất thải tựa tơ mỏng từ đầu ngón tay bắn ra. Cuối cùng, nhanh như chớp phá không, lao thẳng đến bóng đen.
Dưới áo choàng, đôi mắt hờ hững liếc nhìn sợi tơ thất thải một cái. Áo choàng không gió mà bay, một luồng sương khói màu xám tro nồng đậm từ trong thân thể trào ra. Theo sự xuất hiện của luồng sương khói màu xám này, đám cỏ dại xung quanh bóng đen bắt đầu héo rũ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Trong chớp mắt liền hoàn toàn khô héo vàng úa, mất hết sức sống.
Sự biến hoá của đám cỏ dại bên kia cũng không thoát khỏi ánh mắt của Tiêu Viêm. Đồng tử hắn co rụt lại. Xem ra người này quả nhiên cực kỳ am hiểu độc công. Không ngờ ngay cả đấu khí trong cơ thể cũng ẩn chứa kịch độc.
Sương khói màu xám tro trào ra, lượn lờ bao bọc lấy bóng đen. Sợi tơ thất thải kia trong nháy mắt liền lao tới. Nhưng một kích đủ để cường giả Đấu Vương bình thường không dám chính diện đối đầu này, sau khi đi vào vùng sương khói màu xám lại bắt đầu bị phân giải một cách cực kỳ quỷ dị. Chỉ vẻn vẹn mấy hơi thở, luồng năng lượng thất thải đã bị phân giải, cuối cùng hoá thành hư vô.
- Trong vòng mười hơi thở, rời khỏi sơn cốc. Nếu không… Chết!
Theo sự biến mất của luồng năng lượng thất thải, trong mắt Mỹ Đỗ Toa cũng xẹt qua một tia kinh ngạc. Chợt nghe được thanh âm của bóng đen, vẻ lạnh lẽo trên mặt càng đậm. Khí thế khổng lồ chậm rãi từ trong cơ thể bùng phát ra.
- Hôm nay mặc kệ ngươi đi hay ở, cái mạng này, bổn vương lấy chắc!
Cười lạnh một tiếng, Mỹ Đỗ Toa nghiêng đầu thấp giọng nói với Tiêu Viêm và Tử Nghiên.
- Các ngươi cách xa nơi này một chút. Người này cả người đều là kịch độc, dính phải sẽ rất phiền phức!
Tiêu Viêm chau mày, ý nghĩ trong đầu nhanh chóng chuyển động. Bóng đen thần bí này đến tột cùng là ai? Có được thực lực cường hãn như thế không thể nào là hạng người vô danh trong đế quốc. Tại sao trước kia chưa từng nghe nói qua?
Trong lúc Tiêu Viêm trầm tư, thời gian mười hơi thở đã hết. Trên vách núi đá, ánh mắt của bóng đen nhất thời trở nên lạnh lẽo. Tay áo vung lên, sương khói màu xám tro nồng đậm nhanh chóng cuồn cuộn tràn ra, cuối cùng trực tiếp tràn vào bên trong sơn cốc.
- Muốn chết!
Thấy thế, trong mắt Mỹ Đỗ Toa hiện lên hàn quang khiếp người. Thân hình chợt động, đột nhiên xuất hiện giữa không trung. Bàn tay ngọc nắm chặt, thất thải năng lượng xà kiếm ngưng tụ hiện ra. Mũi chân điểm nhẹ một cái liền hoá thành một đạo tàn ảnh, bắn thẳng đến bóng đen.
Lúc trước thoáng tiếp xúc qua, bóng đen thần bí đó cũng phần nào biết được thực lực của Mỹ Đỗ Toa. Nhưng hắn cũng không có chút lùi bước, ánh mắt hờ hững nhìn thân hình đang nhanh chóng lao tới của nàng. Tay áo đột nhiên động, một đôi bàn tay thon dài nhưng trắng bệch đến lạ thường xuất hiện. Trong lòng bàn tay, sương khói màu xám tro nhanh chóng quay cuồng, cuối cùng ngưng tụ lại, trong nháy mắt từ màu xám đen chuyển sang màu xám tím. Một mùi kì dị từ trong đó phát tán ra.
Khi đoàn sương khói màu xám tím vừa xuất hiện, bóng đen liền co ngón tay búng ra. Đoàn sương khói lặng lẽ không một tiếng động nhanh chóng lướt về phía Mỹ Đỗ Toa.
Mùi gay mũi từ trong đoàn sương khói khuếch tán ra, Mỹ Đỗ Toa khẽ hít vào một tia, sắc mặt liền hơi đổi. Ấn quyết trong tay biến đổi, năng lượng thất thải nhanh chóng ngưng kết tại trước mặt, cuối cùng trực tiếp hoá thành một con cự xà bằng năng lượng thất thải cỡ chừng bảy tám trượng. Con cự xà há rộng miệng, trực tiếp đem đoàn khói độc màu xám tím nuốt vào trong.
Khói độc xám tím bị cắn nuốt, trong nháy mắt liền bộc phát. Dưới sự ăn mòn của hai bên, một lát sau khói độc và năng lượng cự xà đồng thời tiêu tán.
- Độc lực thật bá đạo…
Khép hờ đôi mắt, trên khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa cũng chậm rãi lộ ra một chút ngưng trọng. Người dùng độc không phải nàng chưa từng gặp qua, nhưng người có thể đem độc sử dụng đến mức này thì là lần đầu tiên nàng gặp được.
Trong lòng vừa động, một tầng năng lượng thất thải chậm rãi từ trong cơ thể Mỹ Đỗ Toa tràn ra, cuối cùng bao bọc lấy thân thể. Thân hình chợt loé, trực tiếp xuất hiện trên vách núi đá. Một tiếng cười lạnh, xà kiếm trong tay mang theo kình phong sắc bén, đâm thẳng đến yết hầu của bóng đen.
Đối với sự tấn công cuồng mãnh của Mỹ Đỗ Toa, bóng đen kia cũng động, bước chân khẽ di chuyển một cách quỷ dị, vừa vặn tránh né thế kiếm kia của nàng. Cùng lúc tránh né, bàn tay hắn nắm chặt, sương mù màu xám tro lại ngưng tụ tại lòng bàn tay, cuối cùng hoá thành một thanh trường kiếm màu xám tro. Trên thân trường kiếm lộ ra một mùi hương nhàn nhạt. Hiển nhiên, phía trên này cũng có kịch độc.
Keng! Keng!
Hai thanh kiếm nhanh như chớp va chạm với nhau. Bóng người mơ hồ lướt qua. Trên vách núi kia đá vụn bay tứ tung, từng khe nứt nhỏ nhanh chóng lan tràn ra.
Nhưng có lẽ vì kiêng kị kịch độc của bóng đen mà dù Mỹ Đỗ Toa đã thi triển gần hết thực lực cũng khó lòng hạ được đối phương. Hơn nữa, nhìn thế cục kia, thậm chí còn rơi vào thế giằng co.
“Người này đến tột cùng là ai? Không ngờ có thể cùng Mỹ Đỗ Toa đấu đến bất phân thắng bại?” Nhìn hai bóng người thoáng hiện trên vách núi, trong mắt Tiêu Viêm cũng dần dần hiện lên một chút ngưng trọng. Phải biết rằng, thực lực của Mỹ Đỗ Toa ngay cả Vân Sơn lúc trước cũng kém một bậc. Không ngờ bóng đen thần bí này lại có thể chống đỡ được với nàng.
- Người kia thật mạnh… Lại có thể cùng Thải Lân tỷ đánh lâu như vậy. Hơn nữa mùi trên người của hắn, sau khi ngửi thấy thật chóng mặt.
Tử Nghiên nhíu mày, bàn tay vỗ lên trán, đầu có hơi chút choáng váng.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, hơi ngửi một chút cũng kinh hãi phát hiện, trong không khí chẳng biết từ lúc nào đã có một mùi vị nhàn nhạt khác thường.
- Tạm thời đừng hô hấp!
Sắc mặt âm trầm, Tiêu Viêm nhanh chóng từ trong nạp giới lấy ra một viên thuốc, sau đó nhét vào trong miệng Tử Nghiên. Độc này thật sự đáng sợ. Mới có một lúc như thế mà có thể làm cho Tử Nghiên chóng mặt. Nếu hít nhiều hơn, chỉ sợ ngay cả mạng cũng để lại ở chỗ này.
- Không thể để hắn tiếp tục phóng thích độc khí. Bằng không những sinh vật trong sơn cốc cũng sẽ chết vì độc này…
Trong lòng Tiêu Viêm trầm ngâm một lát, tay áo chợt vung lên. Ngọn lửa màu xanh biếc đột nhiên từ lòng bàn tay tuôn ra, một luồng nhiệt độ cực nóng nhanh chóng khuếch tán…
Theo nhiệt độ trong sơn cốc nhanh chóng tăng lên, không khí cũng trở nên khô ráo dị thường, mà mùi vị trong đó cũng chậm rãi tiêu tán…
- Tử Nghiên, đợi ở chỗ này! Không được động lung tung!
Đem mùi vị khác lạ tiêu trừ, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn lên trận chiến trên bầu trời. Trong mắt loé lên hàn quang, quay đầu dặn dò một câu với Tử Nghiên. Đôi cánh lửa sau lưng chậm rãi dang rộng, cuối cùng đột nhiên rung lên, thân hình vút nhanh lên không trung, lập tức hướng về phía chiến trường.
Trên bầu trời, hai bóng người chợt hiện va chạm với nhau. Năng lượng thất thải cùng sương khói quỷ dị màu xám tro ở bốn phía xuất hiện, đụng vào nhau. Tại lúc bùng lên tiếng nổ trầm đục thì cũng tràn ra một mùi vị gay mũi.
Hai kiếm liên tiếp va chạm, hoa lửa bùng nổ. Mỹ Đỗ Toa cùng bóng đen vừa định lui về sau thì một bóng người đột nhiên từ phía dưới xuất hiện. Nắm đấm nóng rực mang theo kình phong chợt hiện ra, trực tiếp đánh đến bóng đen kia.
Kình phong đột ngột xuất hiện vẫn không làm cho bóng đen có nửa phần bối rối. Thân hình uốn lượn một cách quỷ dị, nắm đấm của Tiêu Viêm chỉ sượt qua tà áo choàng.
Một quyền không có kết quả, Tiêu Viêm cũng nhanh như chớp lùi về phía sau, trong nháy mắt hiện ra bên cạnh Mỹ Đỗ Toa. Ánh mắt có chút âm trầm nhìn bóng đen trước mặt, chậm rãi hỏi:
- Rốt cuộc các hạ là ai?
Thân ảnh bóng đen nhẹ nhàng lui về sau một chút, ánh mắt đạm mạc nhìn về Tiêu Viêm ở cách đó không xa. Mà khi ánh mắt này nhìn thấy khuôn mặt của Tiêu Viêm thì lại khẽ dao động, nhưng tia dao động đó chỉ thoáng qua rồi biến mất. Một lát sau, lại trở về nét lạnh lùng như cũ.
- Rời đi nơi này!
- Vị bằng hữu này! Tại hạ Tiêu Viêm. Nơi này là do năm đó ta cùng với một vị bạn tốt của ta tìm được. Chủ nhân ở đây cũng không phải là ngươi!
Tiêu Viêm cười lạnh nói.
- Tiêu Viêm… bạn tốt…
Ánh mắt dưới áo choàng lại một lần nữa loé lên. Sương khói màu xám tro tràn ngập thân thể cũng hơi giảm đi một chút.
- Cùng hắn nói nhảm làm gì? Kẻ dùng độc này mặc dù quỷ dị nhưng bổn vương muốn giết hắn cũng không khó!
Mỹ Đỗ Toa lên tiếng, thanh âm lạnh lùng, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm.
Tiêu Viêm không có hành động gì, khẽ cau mày nhìn bóng đen đột nhiên có chút kỳ quái này. Lại một lần nữa chắp tay, thanh âm có chút khách khí:
- Không biết tên họ của các hạ là gì? Có lẽ Tiêu Viêm đã nghe nói qua.
Ánh mắt dưới áo choàng chỉ nhìn thẳng vào khuôn mặt của Tiêu Viêm. Một lát sau, ánh mắt chậm rãi nhắm lại, mà thân hình lại từ từ lui về phía sau.
Tiêu Viêm cau mày nhìn hắc ảnh nhân đột nhiên trở nên mạc danh kỳ diệu này, trong lòng âm thầm cảnh giác.
Ngay lúc hắc ảnh nhân dần dần rời khỏi sơn cốc thì thân hình đột nhiên dừng lại, bàn tay giơ lên, một vật thể bay vút tới.
Thấy thế, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ thay đổi, thân hình vội lui lại đánh ra một luồng nhu kình bao bọc lấy vật đang bay tới. Định thần nhìn lại, dĩ nhiên là một cái bình ngọc.
- Thực lực của hai người các ngươi mạnh, có lẽ không sợ khói độc. Nhưng tiểu cô nương ở phía dưới kia thì lại không được. Đây là giải dược có thể giải được độc trong cơ thể…
Sau khi quăng bình ngọc đến, dưới áo choàng màu đen kia chậm rãi truyền ra thanh âm khàn khàn khác thường.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, cùng Mỹ Đỗ Toa liếc nhìn nhau. Hắn cách không hút bình ngọc tới nhưng không dùng tay chạm vào.
- Nơi này là của ngươi cùng bằng hữu của ngươi tìm được. Vậy thì trả lại cho ngươi đi…
Bóng đen chậm rãi xoay người, thân hình chợt loé liền nhanh chóng đi vào trong sơn mạch.
Kinh ngạc nhìn bóng đen rời đi, Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên. Khẽ cau mày, quang mang trong mắt loé ra. Nháy mắt sau, linh quang trong đầu chợt lóe, hắn đột nhiên ngẩng đầu quát to với bóng đen sắp biến mất kia:
- Tiểu Y Tiên? Là ngươi?
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ