Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 743: CHƯƠNG 734: SƠN CỐC CỔ QUÁI

Rừng cây mênh mông. Cuồng phong gào thét, cả khu rừng tựa như biển cả dậy sóng, tiếng sóng ầm ầm truyền khắp sơn mạch.

Trên không trung, một tiếng xé gió đột nhiên vang lên. Ngay sau đó, ba đạo bóng đen từ xa thoáng hiện, cuối cùng dừng lại giữa trời, ánh mắt không ngừng quét xuống phía dưới.

Nhiều năm chưa trở lại, địa hình đã có ít nhiều biến hóa, vị trí của sơn cốc nhỏ cũng có phần sai lệch, khiến Tiêu Viêm phải tốn không ít thời gian tìm kiếm.

Ánh mắt chậm rãi đảo qua rừng cây bên dưới. Một lát sau, trong mắt Tiêu Viêm lóe lên tinh quang, đôi cánh lửa sau lưng rung lên, lao nhanh về một khe hở giữa mấy ngọn núi. Mỹ Đỗ Toa và Tử Nghiên quan sát xung quanh một chút rồi cũng bay theo.

Chốc lát sau, thân hình Tiêu Viêm đã hiện ra trên bầu trời của ngọn núi ở giữa. Tầm mắt nhìn xuống, hắn bất giác thở phào nhẹ nhõm. Chỉ thấy giữa những ngọn núi trùng điệp là một sơn cốc không có lối vào, ẩn mình sau những tán cây xanh um, hiện ra trong tầm mắt của hắn.

Thân thể từ từ hạ xuống, Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu. Dù cách một khoảng khá xa, hắn vẫn có thể ngửi thấy một mùi hương nồng đậm.

“Dược thảo nơi này còn nhiều hơn năm đó. Xem ra đúng là một bảo địa a…” Nhìn sơn cốc, trong mắt Tiêu Viêm lộ vẻ vui mừng. Hắn nghiêng đầu vẫy tay với hai người Mỹ Đỗ Toa, sau đó vỗ cánh lửa, hạ xuống sơn cốc.

Thân hình vừa chậm rãi dừng lại trên vách đá, Tiêu Viêm còn chưa kịp xuống cốc thì một luồng gió tanh xen lẫn kình phong bén nhọn đã đột ngột bùng nổ kéo đến.

Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm cong ngón tay búng ra. Một cỗ đấu khí màu xanh biếc hùng hồn từ đầu ngón tay bắn ra, cuối cùng đập mạnh vào đạo bóng đen kia.

Rắc!

Hai luồng sức mạnh va chạm, bóng đen kia phát ra một tiếng kêu thê lương rồi vội vàng lùi lại. Tiêu Viêm định thần nhìn kỹ, hóa ra đó là một con ma thú toàn thân màu đen, sau lưng mọc đôi cánh.

Mặc dù bị Tiêu Viêm đánh lui, con ma thú vẫn không chịu bỏ đi mà lượn lờ trên không, phát ra từng tiếng kêu sắc nhọn đầy uy hiếp.

“Không ngờ ở đây lại xuất hiện Tứ giai ma thú. Chẳng lẽ bị dược liệu quý hiếm trong sơn cốc hấp dẫn đến?” Ngẩng đầu nhìn con ma thú đang bay lượn, Tiêu Viêm lẩm bẩm mấy tiếng rồi lắc đầu, không thèm để ý đến nó nữa. Thân hình vừa động, hắn liền hóa thành một bóng đen lướt nhanh vào trong sơn cốc.

Con ma thú trên trời thấy Tiêu Viêm hành động như vậy, hai mắt nhất thời đỏ bừng. Đôi cánh rung lên, nó lao thẳng về phía hắn.

- Cút!

Bàn chân nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, Tiêu Viêm chau mày, tay áo vung lên. Đấu khí hùng hồn từ trong cơ thể tuôn ra, hung hăng nện lên đầu con ma thú, đánh bay không ít lông vũ của nó.

Phốc!

Bị một đòn nặng, con ma thú kinh hãi hoảng hốt, vội vàng vỗ cánh bay vút lên cao. Nhưng nó vẫn không rời đi mà lơ lửng trên bầu trời, không ngừng bay quanh.

Rống!

Đánh lui con ma thú phiền phức, Tiêu Viêm mới chậm rãi quan sát sơn cốc. Nhưng ánh mắt vừa quét qua, trong cốc đột nhiên vang lên từng đợt tiếng gầm. Từng đạo thân ảnh nhanh chóng lóe lên. Hàng loạt ma thú giống báo, toàn thân xanh biếc, diện mạo cực kỳ hung ác, tỏa ra khí hung sát hiện ra, trong chớp mắt đã bao vây Tiêu Viêm.

“Lại là Tứ giai ma thú Phong Báo Thú. Chúng không thể bay, làm sao vào được sơn cốc này? Mà số lượng lại nhiều như vậy…” Nhíu mày nhìn đám ma thú hung thần ác sát đang bao vây mình, Tiêu Viêm nghi ngờ tự hỏi. Mấy năm nay, sơn cốc nhỏ này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong lúc Tiêu Viêm trầm ngâm, hai bóng người từ trên không cũng thoáng hiện, đáp xuống bên cạnh hắn.

- Hắc hắc! Nơi này thật sự là một chỗ tốt. Không ngờ một nơi nhỏ thế này lại có nhiều thiên tài địa bảo như vậy… Hơn nữa nồng độ năng lượng ở đây cũng dày đặc hơn bên ngoài rất nhiều.

Đôi mắt tựa bảo thạch của Tử Nghiên quét khắp nơi, chợt với vẻ mặt thèm nhỏ dãi, nàng cười hắc hắc nói. Nàng có một sự cảm ứng đặc thù đối với những dược liệu quý hiếm chứa năng lượng hùng hồn. Về điểm này, ngay cả Tiêu Viêm cũng không bì được.

Ánh mắt Mỹ Đỗ Toa lạnh nhạt đảo qua xung quanh, rồi dừng lại trên mấy con Phong Báo Thú. Nàng khẽ nhíu mày, âm thanh lạnh lùng vang lên:

- Cút ngay!

Tiếng quát trong trẻo nhưng lạnh lùng, ẩn chứa một cỗ uy áp khác thường khuếch tán ra. Những con Phong Báo Thú bị tác động, trong đôi mắt đỏ đậm liền xuất hiện một tia sợ hãi. Một lát sau, chúng mới phát ra tiếng rống nho nhỏ, nhìn ba người một cái rồi chậm rãi lui lại.

- Đám Tứ giai ma thú này sau khi chịu uy áp của ta vẫn có thể kiên trì một lát. Hình như có chút cổ quái…

Nhìn mấy con Phong Báo Thú lùi lại, Mỹ Đỗ Toa có chút nghi hoặc, thấp giọng nói. Với thực lực Đấu Tông của nàng, đừng nói là đám Tứ giai ma thú này, cho dù là ma thú cao hơn một giai cũng sẽ phải chật vật bỏ chạy dưới uy áp của nàng. Nhưng đám Phong Báo Thú này lại chần chừ một lúc mới lựa chọn rời đi.

- Nơi này trước đây không có một con ma thú nào. Không ngờ vài năm không đến lại biến thành một nơi hung hiểm.

Tiêu Viêm cười cười. Trong lòng tuy kinh ngạc vì sơn cốc nhỏ đột nhiên xuất hiện nhiều ma thú như vậy nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều. Ánh mắt liếc nhìn xung quanh, hắn bước về phía sâu trong sơn cốc. Trong ký ức của hắn, nơi đó có một túp lều nhỏ.

Mỹ Đỗ Toa và Tử Nghiên cũng chậm rãi đi theo. Ánh mắt Mỹ Đỗ Toa không ngừng đảo qua xung quanh. Không biết tại sao, nơi này lại cho nàng một cảm giác không đúng lắm.

Đi trong sơn cốc chừng mười phút, ba người Tiêu Viêm đã tiến vào sâu bên trong. Tầm mắt đảo qua liền thấy túp lều cỏ vẫn đứng đó. Vài năm thời gian dường như cũng không gây ra hư hại gì cho nó.

Nhìn túp lều cỏ, trong mắt Tiêu Viêm thoáng chút thổn thức, khẽ thở dài một tiếng. Chuyện xảy ra vài năm trước ở nơi này hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Nhưng bóng hình thiếu nữ áo trắng năm xưa đã không còn thấy đâu.

Một lát sau, Tiêu Viêm bình ổn tâm tình, chậm rãi tiến về phía túp lều. Nhưng khi hắn đến gần, từng tiếng rống giận dữ lại một lần nữa vang lên. Ngay sau đó, từng đạo thân ảnh ma thú chợt lao đến, cuối cùng bao vây túp lều, nhe nanh múa vuốt, gầm gừ với Tiêu Viêm.

Thấy đám ma thú hành động như vậy, nụ cười trên mặt Tiêu Viêm cũng dần tắt. Giờ đây, hắn cũng cảm thấy có điều không ổn. Đám ma thú trong sơn cốc này không giống như đang kiếm ăn, mà càng giống như bị người nào đó nuôi dưỡng, chiếm cứ nơi này.

“Chẳng lẽ nơi này đã bị người khác phát hiện?” Trong đầu lóe lên ý niệm đó, Tiêu Viêm nhíu chặt mày.

- Mấy tên tiểu tử này thật đáng ghét, để ta!

Tử Nghiên nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn mấy con ma thú đang không ngừng gầm gừ uy hiếp, hừ lạnh một tiếng rồi bước ra. Ánh sáng tím trong đôi mắt tựa bảo thạch của nàng mạnh mẽ lóe lên, một cỗ uy áp khác thường đột nhiên lan tỏa!

Cỗ uy áp này không giống với uy áp dựa vào thực lực của Mỹ Đỗ Toa, mà càng giống như trào ra từ sâu trong huyết mạch và linh hồn.

Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa cảm nhận được uy áp phát ra từ cơ thể Tử Nghiên, trong mắt đều lóe lên ánh sáng kỳ lạ. Liếc nhìn nhau một cái, cả hai đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Dưới uy áp huyết mạch và linh hồn của Tử Nghiên, đám ma thú mắt đầy hung quang kia bỗng “ô ô” một tiếng. Giống như chuột gặp phải mèo, chúng không chút do dự liền cụp đuôi bỏ chạy, không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Thấy thế, Tử Nghiên nhất thời đắc ý, hất cao khuôn mặt nhỏ nhắn về phía Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm cười, ánh mắt nhìn chằm chằm vào căn nhà cỏ, ngọn lửa xanh biếc như ẩn như hiện nơi bàn tay giấu trong ống tay áo.

- Cẩn thận một chút.

Mỹ Đỗ Toa ở phía sau thấp giọng nhắc nhở.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, từng bước tiến tới căn nhà nhỏ. Một lát sau, hắn đã đứng trước cửa mà không có chuyện gì xảy ra. Trong mắt xẹt qua một tia nghi hoặc, bàn tay hắn vừa định đẩy cửa thì sắc mặt Mỹ Đỗ Toa ở phía sau khẽ biến. Nàng lắc mình tiến lên, một tay bắt lấy tay Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm ngẩn ra, quay đầu nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa.

- Trên cửa có kịch độc!

Đôi mắt đẹp của Mỹ Đỗ Toa khép lại thành một đường cong đầy nguy hiểm. Thân là Nữ vương Mỹ Đỗ Toa, bản thân nàng cực kỳ am hiểu độc công. Bởi vậy, đối với những thứ này, cảm giác của nàng nhạy bén hơn Tiêu Viêm rất nhiều.

Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm cũng biến đổi. Ánh mắt kinh dị quét qua xung quanh, vẻ âm trầm trong mắt càng thêm đậm. Xem ra, đúng như hắn đoán, trong những năm gần đây, sơn cốc này có lẽ đã đổi chủ.

Mỹ Đỗ Toa nhắm mắt lại, nơi ngón tay ngọc thon dài, năng lượng bảy màu chậm rãi lưu chuyển, sẵn sàng đối phó với mọi biến cố.

- Cẩn thận…

Kéo Tử Nghiên lại bên cạnh, Tiêu Viêm sắc mặt âm trầm nói. Chợt hắn ngẩng đầu nhìn căn nhà nhỏ, đôi mắt híp lại, tay áo vung lên, một cỗ kình phong mãnh liệt xuất ra, đánh văng cánh cửa.

Cửa phòng bật tung, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua. Nhưng bên trong căn nhà nhỏ trống không, không có một bóng người.

- Đừng vào! Người này dường như cực kỳ am hiểu dùng độc, hơn nữa độc tính rất mạnh. Nếu dính phải, với thực lực của ngươi cũng sẽ cực kỳ phiền phức.

Mỹ Đỗ Toa liếc nhìn căn nhà trống rỗng, chậm rãi nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn xem xét bốn phía, một lát sau đột nhiên cười lạnh:

- Nếu các hạ đã không muốn xuất hiện, vậy bây giờ ta sẽ hủy đi sơn cốc này!

Tiếng cười lạnh quanh quẩn không dứt, được vách núi dội lại càng thêm vang vọng.

Tiếng cười lạnh dần lắng xuống, nhưng bóng người trong dự liệu vẫn không xuất hiện. Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, ngọn lửa màu xanh biếc đột nhiên bùng lên trong lòng bàn tay.

Ngay tại khoảnh khắc ngọn lửa hiện ra, một giọng nói khàn khàn đột ngột vang lên trong sơn cốc:

- Phá hủy nơi này, ba người các ngươi, cũng vĩnh viễn ở lại đây đi…

Đồng tử có chút co lại, Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa đột nhiên xoay người, ánh mắt nhìn lên vách đá phía xa. Ở nơi đó, một bóng người toàn thân bao phủ trong áo choàng đen quỷ dị hiện ra.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!