Ánh mắt Linh Nhi dõi theo chiếc áo choàng đen được cởi bỏ, một gương mặt trẻ tuổi bình thản bất chợt hiện ra trong tầm mắt nàng.
Khi trông thấy gương mặt trẻ trung ấy, đôi môi hồng nhuận của Linh Nhi khẽ hé mở, nàng thoáng thất thần. Chẳng hiểu vì sao, nàng cảm thấy gương mặt này quen thuộc đến lạ, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
Nhân cơ hội đó, Tạp Cương bị đánh ngã cũng vội vàng bò dậy, mặc kệ vết máu nơi khóe miệng, xông lên che chắn cho Linh Nhi, sau đó ngẩng đầu nhìn thanh niên mặc áo choàng đen trước mặt, cảm kích nói:
- Đa tạ vị tiên sinh này đã ra tay tương trợ!
Lúc này, mọi người trên ngã tư đường cũng đã hoàn hồn, ánh mắt có phần kinh dị nhìn về phía thanh niên trẻ tuổi mặc áo choàng đen. Mặc dù kinh ngạc vì hắn chỉ dùng một chiêu đã đánh lui gã nam tử mặt sẹo có thực lực tam tinh Đấu Sư, nhưng không ít người lại ánh lên vẻ thương hại: “Tên tiểu tử này chẳng lẽ không biết Dong binh đoàn Xà Sào ngang ngược càn rỡ thế nào ở Thanh Sơn trấn hay sao? Có Hách gia ở Hắc Nham Thành chống lưng, trong phạm vi ngàn dặm quanh Ma Thú sơn mạch này, không một ai dám trêu chọc vào Dong binh đoàn Xà Sào, bởi lẽ tọa trấn bên trong dong binh đoàn chính là một cường giả Đấu Vương thực thụ.”
Vài tên thuộc hạ của Dong binh đoàn Xà Sào thấy nam tử mặt sẹo bị thương liền vội vàng chạy tới đỡ dậy, sau đó ném ánh mắt hung tợn về phía thanh niên mặc áo choàng đen.
Phụt!
Nam tử mặt sẹo khó khăn đứng dậy, sắc mặt trắng bệch phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt ác độc nhìn Tiêu Viêm đang bình thản, gằn giọng:
- Thằng ranh con giỏi lắm, quả nhiên có can đảm, dám đụng vào Dong binh đoàn Xà Sào chúng ta tại Thanh Sơn trấn này? Ngươi không biết đoàn trưởng chúng ta là con rể của Hách gia sao?
Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc nhìn gã mặt sẹo, lắc đầu, hắn thật sự chưa từng nghe qua Hách gia là thế lực nào.
- Vị tiên sinh này, đại ân của ngài, Tạp Cương vô cùng cảm kích, nhưng ngài vẫn nên mau rời khỏi đây đi. Nếu để cường giả của Dong binh đoàn Xà Sào kéo đến, muốn chạy cũng khó.
Tạp Cương nhìn ánh mắt độc ác của gã nam tử, chỉ biết than nhẹ, rồi đẩy Linh Nhi về phía Tiêu Viêm, thấp giọng cầu khẩn:
- Xin tiên sinh hãy đưa Linh Nhi ra khỏi Thanh Sơn trấn. Nếu ngài thấy phiền phức, chỉ cần ra khỏi đây rồi để nàng tự đi là được, ta ở lại ngăn cản bọn chúng!
- Ta không đi! Phải chết thì cùng chết! Dù sao Dong binh đoàn Huyết Chiến hôm nay chắc chắn không thể tồn tại, ta sống một mình cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nghe vậy, Linh Nhi đứng yên bất động, cắn chặt răng, nức nở nói.
- Ngươi...
Tạp Cương giận dữ, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Linh Nhi, cũng đành thở dài, phất tay nói:
- Thôi thôi, ngươi mau cầm lấy thanh chủy thủ này giấu trong tay áo, nếu vạn nhất bị bắt, hãy dùng nó tự vẫn để tránh bị làm nhục.
Tiêu Viêm đứng một bên, nhìn hai người mà có chút dở khóc dở cười, lắc đầu khẽ nói:
- Tạp Cương đại thúc yên tâm, hôm nay ta muốn bảo vệ các người thì cả Gia Mã đế quốc này cũng không một ai dám động tới.
Nghe cách xưng hô có phần thân thuộc của Tiêu Viêm, Tạp Cương ngẩn ra, rồi cười khổ:
- Ý tốt của tiên sinh ta xin nhận, nhưng bọn Xà Sào này thật sự không phải thứ mà người có thể chống lại. Ta và Linh Nhi sẽ ngăn chúng lại, người mau đi đi.
- Hắc hắc, muốn đi sao? Đả thương bổn đại gia rồi còn muốn chạy? Nào có chuyện dễ dàng như vậy?
Nam tử mặt sẹo đối diện nghe thấy liền nhếch mép cười gằn, bàn tay nhanh chóng rút từ trong ngực ra một quả pháo đồng, tung lên trời. Một quả đạn tín hiệu vút lên cao rồi nổ tung.
- Toàn bộ các cửa ra vào Thanh Sơn trấn đều bị người của Xà Sào canh giữ, các ngươi còn muốn chạy đi đâu?
Phóng đạn tín hiệu xong, nhìn gương mặt trắng bệch của hai người Tạp Cương, gã mặt sẹo càng cười khoái trá, sau đó vung tay lên, quát dữ tợn:
- Ngoại trừ con bé kia, giết hết cho ta!
Nghe lệnh, hơn mười người phía sau gã mặt sẹo tức thì tản ra, rút vũ khí sắc bén, bao bọc thân mình bằng lớp đấu khí mỏng manh, ánh mắt không chút thiện ý nhìn chằm chằm Tiêu Viêm.
Nhìn hơn mười người đang liều mạng xông lên, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không đổi, hắn chậm rãi tiến từng bước, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường:
- Nếu còn tiến lên, chết!
Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, đổi lại chỉ là nụ cười lạnh của hơn mười người kia, bước chân của chúng không hề dừng lại nửa phần.
Thấy vậy, Tiêu Viêm cau mày, ánh mắt xẹt qua một tia hàn quang, nơi đầu ngón tay, một ngọn lửa vô hình đã lặng lẽ bùng lên.
Phốc! Phốc!
Trên đường phố, một cảnh tượng quỷ dị đột nhiên xuất hiện. Chỉ thấy hơn mười người đang lao về phía Tiêu Viêm bỗng nhiên khựng lại, sau đó, dưới vô số ánh mắt kinh hãi, chúng bỗng “phụt” một tiếng, hóa thành một đống tro tàn đen kịt mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Con phố vốn ồn ào vào thời khắc này bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Tất cả mọi người đều trợn to hai mắt, hoảng sợ nhìn đống tro tàn đen nhánh trên mặt đất. Một số người thậm chí còn không kịp chớp mắt, đến khi định thần lại, những kẻ còn sống sờ sờ lúc nãy chỉ trong nháy mắt đã biến thành tro bụi...
Sự quỷ dị này khiến vô số người cảm thấy lạnh sống lưng. Dù mặt trời đang chói chang trên đỉnh đầu, nhưng vẫn không ngăn được mồ hôi lạnh túa ra trên trán họ.
Vẻ mặt hung ác của tên mặt sẹo đã biến mất, thay vào đó là cái miệng há hốc như có thể nhét vừa một quả trứng vịt, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng. Hồi lâu sau hắn mới hoàn hồn, vội vàng lùi lại, chân loạng choạng ngã sõng soài trên đất, hoảng sợ lắp bắp:
- Ngươi... Ngươi đã làm gì?
Lúc Tiêu Viêm ra tay, hắn không hề cảm nhận được một chút dao động đấu khí nào, vậy mà hơn mười thủ hạ của hắn lại quỷ dị biến thành tro tàn.
Theo tiếng hét hoảng sợ của gã mặt sẹo, Tạp Cương và Linh Nhi cũng bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, nhìn về phía thanh niên áo đen, trong mắt dần hiện lên niềm vui sướng tột cùng. Không ngờ người thanh niên này lại có thực lực đáng sợ đến thế, xem ra hôm nay họ đã được cứu rồi.
Ánh mắt đạm mạc của Tiêu Viêm vẫn nhìn chằm chằm gã nam tử mặt sẹo đang lảo đảo lùi về sau. Bàn tay hắn chậm rãi giơ lên, hướng thẳng về phía gã, một ngọn lửa vô hình hiện lên trong lòng bàn tay.
Phốc!
Một tiếng nổ nhỏ lại vang lên, gã nam tử mặt sẹo còn chưa kịp có bất kỳ biểu cảm nào thì ngọn lửa đã hừng hực bốc lên từ bên trong cơ thể, chỉ trong nháy mắt đã thiêu hắn thành tro bụi.
Hít!
Nhìn gã nam tử mặt sẹo cũng biến thành tro tàn một cách quỷ dị, mọi người trên ngã tư đường không khỏi hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt kinh hãi nhìn Tiêu Viêm, bất giác lùi lại mấy bước. Ai nấy đều sợ hãi người kia sẽ đột nhiên đưa cánh tay tử thần về phía mình. Đến lúc này, họ đã hiểu ra, người thanh niên này không phải chỉ xen vào việc của người khác, mà thật sự có thực lực và tư cách để đối đầu với Dong binh đoàn Xà Sào.
Tùy ý giải quyết đám người kia, Tiêu Viêm phủi nhẹ tay. Giết hơn mười người nhưng ánh mắt hắn vẫn không hề có chút dao động. Những kẻ này thân mang đầy hung tàn sát khí, rõ ràng không phải người tốt, giết thì cũng đã giết rồi, không có gì phải hối hận.
Xoay người lại nhìn Tạp Cương và Linh Nhi, Tiêu Viêm cười nhẹ, chậm rãi nói:
- Tạp Cương đại thúc, nhiều năm không gặp, không ngờ người vẫn ở lại Thanh Sơn tiểu trấn.
Tạp Cương vốn đang tràn ngập kinh sợ, nghe được lời này của Tiêu Viêm, nhất thời sửng sốt, vội cẩn thận đánh giá lại gương mặt của hắn, trong lòng thầm tự hỏi mình quen biết một vị cường giả như vậy từ khi nào?
Trong lúc Tạp Cương còn đang nghi hoặc, Linh Nhi ở bên cạnh vẫn chăm chú nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, một lát sau đột nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Tạp Cương thúc, nhìn hắn có chút giống tên Tiêu Viêm đã diệt Dong binh đoàn Lang Đầu vài năm trước...
Nghe được lời này, thân thể Tạp Cương chấn động mạnh, không dám tin nhìn Tiêu Viêm. Ký ức đã bị thời gian chôn vùi nhanh chóng được khơi dậy, cuối cùng, hình ảnh một thiếu niên non nớt dần dần trùng khớp với Tiêu Viêm đang đứng trước mặt.
- Tiêu Viêm tiểu huynh đệ... thật sự là ngươi sao?
Vẻ khiếp sợ ngày càng dâng lên, Tạp Cương thất thanh nói. Năm đó, Tiêu Viêm mới chỉ là một gã Đấu Giả còn chưa đạt tới Đấu Sư, vậy mà hiện giờ chỉ giơ tay nhấc chân đã khiến hơn mười tên Đấu Giả cùng một gã Đấu Sư tan thành tro bụi. Mạnh mẽ đến nhường này, thiếu niên năm đó sao có thể so sánh?
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu.
Thấy Tiêu Viêm gật đầu xác nhận, Tạp Cương vui mừng khôn xiết, nhưng rồi thoáng chần chừ, hắn mạnh mẽ cắn răng, trực tiếp quỳ xuống, cầu xin:
- Tiêu Viêm huynh đệ, Dong binh đoàn Huyết Chiến đang gặp đại nạn, khẩn cầu ngài ra tay cứu giúp. Tạp Cương này xin làm trâu làm ngựa để báo đáp đại ân!
Linh Nhi đứng sau Tạp Cương cũng khẽ cắn môi nhìn Tiêu Viêm, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Ai có thể ngờ được, thiếu niên năm xưa từng bị nàng ba lần bốn lượt châm chọc, giờ đây lại có thực lực kinh khủng đến vậy.
Tâm niệm xoay chuyển, Linh Nhi cũng vội vàng quỳ xuống. Muốn cứu Dong binh đoàn Huyết Chiến, e rằng chỉ có thể trông cậy vào thanh niên trước mặt này mà thôi.
"Nhưng mà, tên của hắn hình như trùng với tên của vị minh chủ Viêm Minh lừng lẫy. Nghe nói minh chủ Viêm Minh kia còn có thể đối chiến với cường giả Đấu Tông trong truyền thuyết, xem ra chỉ là trùng tên thôi..." Linh Nhi thầm nghĩ trong bụng. Cái tên Tiêu Viêm ở Gia Mã đế quốc rộng lớn này không có một ngàn cũng có mấy trăm, hơn nữa minh chủ Viêm Minh kia thật sự quá mức lừng lẫy, nàng không dám nghĩ người trước mặt chính là hắn, chắc chỉ là tên giống nhau mà thôi.
Tiêu Viêm vung tay áo, một cỗ nhu lực liền nâng hai người đứng dậy, nhẹ nhàng nói:
- Là Dong binh đoàn Xà Sào sao? Thực lực của bọn họ thế nào?
Nghe vậy, Tạp Cương vội vàng gật đầu, đáp:
- Đoàn trưởng của chúng là một cường giả lục tinh Đấu Linh, thực lực rất mạnh, ở Thanh Sơn trấn này không ai địch nổi. Không biết Tiêu Viêm huynh đệ có thể...
- Lục tinh Đấu Linh ư...
Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, rồi cười nhạt:
- Tạp Cương thúc, ta còn có chuyện quan trọng phải vào Ma Thú sơn mạch, có lẽ không thể trì hoãn được lâu...
Nghe lời của Tiêu Viêm, ánh mắt Tạp Cương nhất thời ảm đạm, thân thể như bị rút cạn sức lực. Linh Nhi phía sau cũng siết chặt bàn tay, lộ ra vẻ tự giễu. Mặc dù người ta có chút giao tình với họ, nhưng cũng không sâu đậm, lẽ nào chỉ vì họ mà đắc tội với một cường giả Đấu Linh?
- Ngươi hãy cất kỹ năm chiếc bình này. Nếu gặp đội trưởng của Xà Sào, hãy rót đấu khí vào rồi ném ra là có thể thoát khỏi hiểm cảnh. Mặt khác, ngọc bài này có liên hệ với ta, khi nào tính mạng bị đe dọa, hãy bóp nát nó, ta sẽ hiện thân tương trợ.
Tiêu Viêm cong ngón tay búng ra, năm chiếc bình ngọc nhỏ cùng một miếng ngọc bài bay thẳng về phía Tạp Cương. Trong mỗi chiếc bình ngọc đều chứa một đóa hỏa liên hình ngọn lửa.
Kinh ngạc nhận lấy bình ngọc, Tạp Cương có chút sững sờ. Chỉ bằng mấy chiếc bình ngọc nhỏ này mà có thể đánh chết được đoàn trưởng của Xà Sào sao?
- Hôm nay còn có việc, ta xin cáo từ trước. Sau này nếu có cơ hội sẽ tái ngộ.
Tiêu Viêm mỉm cười, không đợi Tạp Cương hoàn hồn, thân hình khẽ động, rồi quỷ dị biến mất ngay trước những ánh mắt kinh hãi của mọi người xung quanh.
Ực!
Nhìn Tiêu Viêm biến mất một cách quỷ dị, Tạp Cương khẽ nuốt nước bọt, cúi đầu nhìn bình ngọc trong tay, rồi hai chân mạnh mẽ quỳ xuống đất, dập đầu ba cái về hướng Tiêu Viêm vừa biến mất. Sau đó, hắn kéo Linh Nhi chạy về phía Dong binh đoàn Huyết Chiến. Trực giác mách bảo hắn, chỉ cần làm theo lời Tiêu Viêm, họ sẽ thoát được nguy cơ lần này.