Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 749: CHƯƠNG 740: VIỆN THỦ

Âm thanh bình thản đó vang vọng quanh quẩn hồi lâu trên giáo trường rồi mới tắt hẳn. Những tiếng la hét ồn ã cũng im bặt, mọi người vội vàng đảo mắt nhìn khắp xung quanh, tâm tình ai nấy đều xao động.

Lúc âm thanh kia vừa vang lên, sắc mặt Hách gia chủ đã khẽ biến đổi. Giọng điệu không một chút nể nang của đối phương khiến lão hừ lạnh một tiếng, nhưng bàn chân vẫn không dẫm xuống mà chầm chậm thu về, trầm giọng nói: "Không biết là vị bằng hữu nào đến đây, nhưng đây là việc của Hách gia, xin các hạ vui lòng không nhúng tay vào!"

Lão vừa nói, cũng vừa quét mắt một lượt xung quanh, nhưng điều khiến lòng lão chùng xuống là dù đã để tâm tìm kiếm vẫn không thấy bóng dáng một ai khác lạ.

"Lão tìm ta à?"

Trong lúc Hách gia chủ còn đang ngơ ngẩn nhìn quanh, một đạo âm thanh như sấm xuân bỗng vang rền từ chân trời truyền lại. Cùng lúc đó, một bóng hắc ảnh nhanh như quỷ mị đột nhiên hiện lên tại giáo trường, cười nhạt nhìn lão.

Sự xuất hiện quỷ dị bất ngờ như vậy khiến cho đồng tử của Hách gia chủ co rụt lại. Tốc độ thế này… Ánh mắt lão từ từ dời lên khuôn mặt của người mới tới, nhất thời ngẩn ra. Niên kỷ quá trẻ, hoàn toàn ngoài dự liệu của lão.

Ngỡ ngàng nhìn người vận hắc bào đó, trong lòng Tạp Cương mừng như điên, sắc mặt trắng bệch thoáng chút hồng hào, cố gắng chống tay định đứng dậy nhưng vì thương thế quá nặng mà đành bất lực.

Tạp Cương khẽ động đậy khiến cho đám người của Huyết Chiến dong binh đoàn tiếp tục xao động, đồng thời đưa mắt đầy hiếu kỳ nhìn hắc bào nhân. Đa số bọn họ đều nghe được, trong trận chiến lần trước, dong binh đoàn sở dĩ còn tồn tại đến giờ chính là nhờ sự hỗ trợ của vị thanh niên thần bí này.

"Đó chính là vị Tiêu Viêm tiên sinh thần bí mà ngươi nói sao?" Gã trung niên nhân mặt mày nhợt nhạt, ánh mắt đầy vẻ kinh dị nhìn tới bóng lưng hắc bào nhân kia, nói khẽ với Linh Nhi lúc này đang hớn hở vui sướng.

"Vâng!" Linh Nhi gật đầu lia lịa, nhìn không chớp mắt vào bóng áo đen nọ. Từ khi y xuất hiện, sinh cơ tưởng chừng như đã tuyệt diệt bỗng lại le lói trong lòng cô bé. Cũng không hiểu tại sao, với người thanh niên vốn chẳng quen biết nhiều này, lòng cô lại tràn đầy tin tưởng.

"Quả thật trẻ tuổi!" Gã trung niên nhìn thấy một bên mặt của Tiêu Viêm, không khỏi hạ giọng thì thào.

"Người ta còn trẻ thì sao chứ? Thực lực mạnh yếu đâu liên quan đến tuổi tác!" Linh Nhi bĩu môi, rõ ràng bất mãn với việc gã trung niên lấy niên kỷ ra so với thực lực.

Gã trung niên đành cười khổ. Hắn dĩ nhiên hy vọng hắc bào thanh niên này thực lực càng mạnh càng tốt, nhưng cũng phải nhìn vào thực tế. Hách gia chủ để đạt được thực lực bây giờ đã phải tu luyện không biết bao nhiêu năm, mà xem người thanh niên này, cùng lắm cũng chỉ chừng hai mươi tuổi, thời gian tu luyện như thế… Ôi!

Không để ý tới đám người Huyết Chiến dong binh đoàn đang xì xào to nhỏ, Hách gia chủ từ khi Tiêu Viêm xuất hiện đã âm thầm dò xét hắn, nhưng nhìn thế nào cũng không ra thực lực nông sâu. Có điều, với tốc độ vừa rồi, lão đã có chút kiêng kỵ, nếu không đã lập tức động thủ đập chết hắn rồi.

Mặc cho ý niệm trong đầu Hách gia chủ thay đổi liên tục, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không hề bận tâm. Hắn cúi người xuống nâng Tạp Cương dậy, nhét một viên đan dược vào miệng y, cau mày cười nhạt, lão già này hạ thủ không chút nương tay.

Nuốt viên đan dược xuống, nét hồng trên mặt Tạp Cương vì kích động mà đậm hơn. Tay y nắm chặt áo bào của Tiêu Viêm, đôi môi nhợt nhạt run rẩy, vì quá khẩn trương mà một lời hoàn chỉnh cũng không thốt ra được.

Tiêu Viêm phất phất tay, hướng về phía Tạp Cương mỉm cười, nhẹ giọng: "Tạp Cương đại thúc, yên tâm đi, từ lúc này Huyết Chiến dong binh đoàn trời có sập cũng chẳng thêm chút thương vong nào nữa đâu."

"Hắc, khẩu khí thật lớn! Các hạ cuối cùng là thần thánh phương nào? Việc hôm nay không nhúng tay vào không được hay sao?" Nghe vậy, Hách gia chủ đứng một bên cười nhạt, đồng thời bọn hộ vệ Hách gia bắt đầu lăm lăm vũ khí trong tay, sát ý nồng đậm dâng lên.

Cảm nhận bầu không khí xung quanh có chút nặng nề, người của Huyết Chiến dong binh đoàn ai nấy đều vô cùng căng thẳng. Uy danh của Hách gia chủ quá lớn, trấn áp bọn họ không ít, thậm chí thấy lão giận dữ, một số người không rét mà run.

Nhưng cục diện đã đến mức này, trong lòng họ chỉ thầm cầu nguyện, mong sao vị thanh niên thần bí này có đủ thực lực chống đỡ lại Hách gia chủ. Nếu không, họ đều sợ rằng hôm nay không riêng gì Huyết Chiến dong binh đoàn gà chó không còn, mà chính thanh niên kia cũng phải chịu liên lụy.

"Ngươi đối với Hỏa Liên Bình do ta chế tạo cảm thấy hứng thú à?" Không để ý những ánh mắt lạnh lẽo xung quanh, Tiêu Viêm chỉ liếc mắt nhìn cái hố toang hoác đằng kia, cười khẽ.

Vừa nghe thế, sắc mặt Hách gia chủ liền biến đổi, không nhịn được mà thất thanh: "Vật đó do ngươi tạo ra sao?"

Tiêu Viêm gật nhẹ.

Thấy vậy, Hách gia chủ cũng không giấu diếm vẻ tham lam, chỉ vào đám người đang quỳ dưới giáo trường, cười âm hiểm: "Ngươi muốn cứu bọn họ không?"

Tiêu Viêm cũng cười, thoáng lướt nhìn đám người Huyết Chiến dong binh đoàn lúc này đều tỏ vẻ tha thiết cầu khẩn, lại gật đầu.

"Vậy ngươi có thể dùng một mạng đổi lấy một cái gọi là Hỏa Liên Bình không?" Hách gia chủ nhếch mép, nở một nụ cười đầy vẻ con buôn, chậm rãi nói từng từ.

Lúc nãy nhìn qua, Tiêu Viêm cũng ước chừng số tù nhân của Huyết Chiến dong binh đoàn cùng gia quyến phải hơn bốn năm trăm người, như vậy là phải xuất ra hơn bốn năm trăm Hỏa Liên Bình. Hắn khẽ tấm tắc, lão gia hỏa này, khẩu vị cũng quá lớn.

"Thế nào?" Nhìn thấy động tác của Tiêu Viêm, Hách gia chủ mặt cười nhưng tâm dần lạnh lẽo.

"Không ổn cho lắm." Tiêu Viêm mỉm cười, bật ra một câu làm cho sắc mặt Hách gia chủ chợt cứng lại, mà đám người Huyết Chiến dong binh đoàn thì xám xịt hẳn, kỳ vọng trong lòng bỗng tan biến.

"Đã thế, mời các hạ rời đi. Tuy lão phu biết ngươi không tầm thường, nhưng Hách gia bọn ta cũng không phải không có tên tuổi. Nếu muốn đối địch với bọn ta, e rằng ngươi lành ít dữ nhiều." Hách gia chủ lạnh nhạt cười. Nếu không phải có chút cố kỵ với gã thanh niên bí ẩn này, có lẽ lão đã sớm mạnh mẽ động thủ bắt gã lại, giam vào trọng địa gia tộc mà từ từ khai thác phương pháp chế tạo Hỏa Liên Bình rồi.

"Bây giờ ta đếm mười tiếng, cút khỏi Thanh Sơn trấn, ta có thể xem như không có chuyện gì xảy ra." Không thèm nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Hách gia chủ, Tiêu Viêm cực kỳ chậm rãi đếm.

Nghe vậy, không riêng Hách gia chủ cười khan một trận, mà bọn hộ vệ Hách gia bên cạnh cũng phá lên cười ha hả. Tên tiểu tử này, lẽ nào là một kẻ ngu ngốc điên khùng? Dám dùng ngôn ngữ cuồng vọng đến thế trước mặt một Đấu Vương cường giả sao!

"Nhiều năm lắm rồi, ngươi là người đầu tiên dám nói chuyện như vậy với Hách gia ta đó. Quả thật hậu sinh khả úy!" Hách gia chủ chậm rãi thu lại nụ cười, hung quang trong mắt lóe lên không hề giấu diếm.

Thấy thế, Tiêu Viêm chỉ còn biết than nhẹ, chậm rãi lắc đầu. "Hảo nhân" như lão này, trên thế giới sao mà nhiều vậy...

Bàn tay hắn từ từ nâng lên, hướng thẳng đến khóe miệng còn lưu lại vẻ cười khẩy của Hách gia chủ. Đôi mắt Tiêu Viêm hơi híp lại, áo choàng không gió mà lay động, đấu khí ào ạt dâng trào trong cơ thể không thèm che giấu nữa. Từng đạo đấu khí như vòi rồng lấy Tiêu Viêm làm trung tâm, tựa mạng nhện lan tỏa khắp giáo trường.

Tiêu Viêm hôm nay đã ở giai đoạn đột phá Đấu Vương đỉnh phong, nên thời khắc này, đấu khí ba động trong cơ thể hắn cuồng loạn kịch liệt nhất. Tâm tình hắn vừa chuyển đổi, đấu khí bên trong liền hùng hồn phá thể mà ra, không thua kém gì đấu khí của một Đấu Hoàng cường giả.

Cỗ đấu khí này vừa xuất hiện đã bàng bạc bao phủ toàn bộ giáo trường. Kể cả Hách gia chủ lúc này và mọi người ở đây, khuôn mặt đều bị khí thế của Tiêu Viêm làm cho kinh hãi chấn động... Khí thế này, đừng nói là đã vượt xa Đấu Vương chứ!

Thân thể Hách gia chủ bị luồng đấu khí cuồn cuộn này chấn lui liên tiếp mấy chục bước chân mới miễn cưỡng trụ lại được, mặt mày trắng bệch, nét cười trên miệng biến đâu mất. Lão nghĩ cũng không ra, gã thanh niên tuổi không quá đôi mươi này, thế nào lại là một cường giả cấp bậc Đấu Hoàng!

Yết hầu khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt, Hách gia chủ trong lòng âm thầm phát lạnh, không ngờ chỉ đi gây sự với một dong binh đoàn nho nhỏ lại đụng phải nhân vật kinh khủng tầm cỡ thế này.

Đám người Tạp Cương, Linh Nhi lúc này há hốc mồm, nhìn hắc y thiếu niên áo choàng không gió mà phần phật bay đứng cách đó không xa. Dưới áp lực đấu khí của hắn, bọn họ cảm giác như đấu khí của mình đã tắc nghẽn không thể lưu thông.

Hách gia chủ kinh hãi một, bọn họ kinh hãi mười. Bởi họ đều biết, mới vài năm trước thôi, gã hắc bào thanh niên này cũng chỉ là một Đấu Sư, Đấu Giả nho nhỏ mà thôi. Nhưng hôm nay... lại có thể đứng ngang hàng cùng những cường giả đỉnh cấp trong đế quốc mà phân cao thấp. Tốc độ tu luyện như thế có quỷ mới tin, hắn chẳng lẽ... không phải là người sao!

Gã trung niên của Huyết Chiến dong binh đoàn cũng đồng dạng ngây ngốc trợn mắt nhìn hắc y nhân sừng sững trước mắt, phải một lúc sau mới kịp mừng như điên. Huyết Chiến dong binh đoàn, được cứu rồi!

Đấu khí trong cơ thể Hách gia chủ liên tục tuôn ra, nỗ lực chống chọi lại áp bách đến từ Tiêu Viêm. Ánh mắt lão chằm chằm nhìn không rời khuôn mặt trẻ trung đầy vẻ thản nhiên kia, mà trong lòng như biển cả nổi bão tố phong ba. Đế quốc này, từ bao giờ lại xuất hiện một tên Đấu Hoàng trẻ tuổi như vậy?

Ý niệm trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, thân thể lão chợt chấn động kịch liệt. Lão nhớ tới một sự kiện vang dội trước đó không lâu, trận đại chiến thảm liệt kinh hoàng làm thay đổi thế cuộc trên đế quốc mà ai nấy đều biết. Nhân vật trung tâm gây nên toàn bộ biến động đó, là một gã hắc bào thanh niên vô cùng trẻ tuổi...

Nghĩ đến đây, đồng tử lão co rụt lại, tay chân toát mồ hôi lạnh. Giọng nói run rẩy vì kinh hãi trở nên the thé, sắc nhọn:

"Ngươi là Viêm Minh minh chủ, Tiêu Viêm!?"

Âm thanh kinh hãi the thé của Hách gia chủ không khác gì sấm động giữa trời quang, khiến toàn bộ những người có mặt trên giáo trường bị chấn kinh, ánh mắt đều trở nên mơ hồ, đờ dại...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!