Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 750: CHƯƠNG 741: HÁCH CÀN

Nghe tiếng hô kinh hãi thốt ra từ miệng Hách gia chủ, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, lặng im không đáp, nhưng đấu khí hùng hồn tuôn trào từ cơ thể vẫn không hề suy giảm, một tia sát khí nhàn nhạt lóe lên trong đáy mắt.

Thái độ im lặng đầy áp lực của Tiêu Viêm khiến tay chân Hách gia chủ càng thêm lạnh buốt. Giờ phút này, trong lòng hắn quả thực dấy lên cảm giác muốn đâm đầu vào tường mà chết, trêu chọc ai không trêu, lại đi gây sự với kẻ đáng sợ nhất Gia Mã đế quốc này. Với thanh thế hiện tại của Viêm Minh tại Gia Mã đế quốc, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành một Vân Lam Tông thứ hai. Trước mặt thế lực khổng lồ bực này, Hách gia nhỏ bé chỉ cần một ngón tay cũng đủ để nghiền nát cả chục lần.

Sắc mặt Hách gia chủ biến ảo không ngừng. Một lát sau, cảm nhận được luồng áp lực kinh người từ khí thế kia, toàn thân y run lên, vội vàng triệt tiêu mọi phòng ngự, khom người cung kính nói:

- Không biết Tiêu minh chủ đại giá quang lâm, lúc trước nếu có điều đắc tội, xin Tiêu minh chủ đại nhân đại lượng, không chấp kẻ tiểu nhân. Mọi việc xin nghe theo sự phân phó của Tiêu minh chủ, Hách gia tuyệt đối tuân lệnh!

Sự chuyển biến từ thái độ băng hàn sang dáng vẻ khúm núm hiện tại chỉ diễn ra trong chớp mắt. Tất cả thành viên Huyết Chiến dong binh đoàn cho đến hộ vệ Hách gia đều há hốc mồm kinh ngạc, nhìn gia chủ của mình đang cúi đầu luồn cúi chẳng khác nào một tên nô tài. Sự thay đổi đột ngột này khiến bọn họ nhất thời không sao tin nổi.

Đối với những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, Hách gia chủ chẳng hề bận tâm. Y cúi gằm đầu, nhìn chằm chằm vào đôi chân cách đó không xa, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra trên trán. Là một người có chút danh vọng trong đế quốc, y hiểu rõ trận đại chiến kinh thiên động địa trên Vân Lam Sơn hơn người thường rất nhiều. Vì vậy, y cũng biết rõ thanh niên mặc áo bào đen trước mắt này sở hữu thực lực đáng sợ đến nhường nào.

Y tự biết, dù có dốc toàn lực cũng không có lấy một tia cơ hội chạy thoát khỏi tay vị minh chủ Viêm Minh đã đánh bại cả Đấu Tông cường giả Vân Sơn. Hơn nữa, y không phải chỉ có một mình, sau lưng còn có cả Hách gia cần bảo hộ. Hách gia tuy có chút danh tiếng ở khu vực Đông Bắc này, nhưng trong mắt một thế lực khổng lồ như Viêm Minh thì chẳng là gì cả. Nếu Tiêu Viêm muốn Hách gia biến mất khỏi Gia Mã đế quốc, đó chỉ là một việc dễ như trở bàn tay.

Bởi vậy, sự tình đã đến nước này, cúi đầu nhận thua chính là lựa chọn an toàn nhất cho cả y và Hách gia. Ngược lại, nếu đã đoán ra thân phận đối phương mà vẫn ngoan cố chống cự, e rằng kết cục sẽ vô cùng thê thảm… Y hiểu rất rõ, Tiêu Viêm không phải là một tên nhóc non nớt, thủ đoạn của người này đối với kẻ địch tuyệt không thua kém bất kỳ lão cáo già nào.

Hành động của Hách gia chủ khiến đám hộ vệ Hách gia xung quanh không dám hó hé. Bọn họ cũng không phải kẻ ngu. Đối với Viêm Minh, thế lực khổng lồ vừa trỗi dậy tại đế quốc, bọn họ đều đã nghe danh. Trước đây, bọn họ có thể dùng thân phận hộ vệ Hách gia để diễu võ dương oai trước mặt các dong binh đoàn khác. Nhưng thân phận này trong mắt Viêm Minh cũng chẳng khác nào sự chênh lệch giữa Hách gia và các dong binh đoàn, một trời một vực.

- Hắn… hắn thật sự là minh chủ Viêm Minh, người đã đánh bại Vân Sơn sao?

Ánh mắt đám người Linh Nhi, Tạp Cương chấn động nhìn thanh niên áo bào đen đang không gió mà bay kia, trong lòng như có sóng to gió lớn cuộn trào. Mặc dù họ đã có suy đoán về thực lực phi phàm của Tiêu Viêm, nhưng vẫn không thể ngờ rằng, hắn lại chính là người đứng đầu Viêm Minh, tân bá chủ của thế lực mạnh nhất Gia Mã đế quốc.

Thực ra, nói chính xác thì không phải là không ngờ tới, mà là không dám nghĩ tới. Bởi vì vị minh chủ Viêm Minh kia đã để lại ấn tượng quá sâu đậm, quá cường đại và thần bí trong lòng người dân Gia Mã đế quốc. Trong tâm trí một số người, hắn đã được xem như một loại tín ngưỡng để sùng bái. Ở cái thế giới mà kẻ mạnh được tôn sùng này, chuyện đó cũng không có gì lạ. Tiêu Viêm đã phá vỡ quy tắc cũ, đánh bại Vân Lam Tông vốn có địa vị không thể lay chuyển trong lòng vô số người dân Gia Mã đế quốc. Vì vậy, địa vị của hắn là chí cao vô thượng, cho dù biết Tiêu Viêm có cùng tên với vị minh chủ kia, họ cũng không dám liên tưởng đến.

Vị trung niên kia cũng gắng sức nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ. Ai có thể ngờ rằng, một dong binh đoàn nhỏ bé như bọn họ lại có thể dính dáng đến một nhân vật truyền thuyết như vậy. Tin tức này nếu truyền ra ngoài, e rằng Huyết Chiến dong binh đoàn sẽ lập tức nổi danh khắp đế quốc.

Chấn động một hồi lâu mới dần lắng xuống, Tạp Cương và Linh Nhi vội lau đi mồ hôi lạnh trên trán, gương mặt đã có phần cứng đờ. Kể từ lúc Tiêu Viêm xuất hiện, hắn đã không ngừng mang đến cho họ những cú sốc kinh hoàng, đến mức bây giờ trong lòng họ đã có cảm giác chết lặng.

Cũng như những người khác, Tiêu Viêm không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ của Hách gia chủ. Hắn liếc nhìn lão già này một cách đầy thâm ý, quả là kẻ thức thời, biết rõ không thể đối địch liền lập tức thay đổi tâm tính để có được kết cục tốt nhất.

Tiêu Viêm thầm nghĩ, nếu lão già này sau khi đoán ra thân phận của mình mà vẫn giữ thái độ cũ, vậy thì hắn sẽ không ngần ngại dùng thủ đoạn tàn nhẫn, sau khi tiễn y một đoạn, sẽ tiện tay xóa sổ cái tên Hách gia khỏi Gia Mã đế quốc.

Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc do dự ngắn ngủi, Hách gia chủ đã nhanh chóng lựa chọn đầu hàng. Y vứt bỏ cả uy nghiêm của gia chủ một gia tộc, khúm núm trước mặt Tiêu Viêm. Hành động này trong mắt người ngoài có lẽ là trơ trẽn, nhưng dưới con mắt của Tiêu Viêm, lão già này lại là người cầm lên được, buông xuống được, không vì chút khí phách nhất thời mà đẩy cả gia tộc vào hiểm cảnh. Nói một cách nghiêm túc, lão già này có đủ tư cách để chưởng quản một gia tộc.

Đấu khí hùng hồn đang bùng phát trên người chậm rãi tiêu tán, Tiêu Viêm cười như không cười, nói:

- Sao thế? Không phải muốn cái "Hỏa Liên Bình" kia sao?

Nghe vậy, Hách gia chủ nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cười khan nói:

- Tiêu minh chủ cứ nói đùa, vừa rồi là do lão phu hồ đồ vọng tưởng, mới dám nhòm ngó đồ vật trên người ngài. Hiện tại đã biết thân phận của ngài, dù cho ta thêm vài lá gan cũng không dám mạo phạm a.

- Ngươi tên là gì?

Tiêu Viêm lạnh nhạt cười, hỏi.

- Hách Càn.

Hách gia chủ vội đáp.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua các thành viên của Huyết Chiến dong binh đoàn trong sân, bình thản nói:

- Ta và Huyết Chiến dong binh đoàn có chút giao tình, chuyện hôm nay coi như bỏ qua. Sau này, nếu Hách gia các ngươi còn giở trò gì, thì đừng trách ta ra tay độc ác.

- Tất cả xin nghe theo lời Tiêu minh chủ. Ha ha, nếu sớm biết Huyết Chiến dong binh đoàn quen biết Tiêu minh chủ, dù cho ta mười lá gan cũng không dám đến gây sự. Chuyện hôm nay, xem như Hách Càn ta đã đắc tội, ngày sau nhất định sẽ đến thỉnh tội với các vị đương gia của Huyết Chiến dong binh đoàn.

Hách Càn vội vàng gật đầu, ánh mắt chuyển sang đám người trong sân, thân thiện nói.

Nhìn thấy nụ cười của Hách Càn, vị trung niên kia cũng vội vàng chắp tay. Hắn biết rõ, với thực lực của Hách Càn, muốn tiêu diệt Huyết Chiến dong binh đoàn của bọn họ thì chẳng tốn chút sức lực nào. Hôm nay nếu không có Tiêu Viêm ở đây, e rằng bọn họ đã sớm bị huyết tẩy, đâu có cơ hội được đối phương nói chuyện khách khí như thế. Vì vậy, dù có uy thế của Tiêu Viêm trấn áp, hắn cũng không dám chậm trễ.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, Hách Càn này quả thật rất biết cách đối nhân xử thế. Với thực lực của hắn, muốn giết chết Hách Càn là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng Hách Càn còn liên quan đến cả một Hách gia phía sau, mà Tiêu Viêm lại sắp bế quan, tự nhiên không muốn lãng phí công sức ra tay với Hách gia. Cho nên, có thể khiến Hách Càn biết khó mà lui đã là một kết cục không tồi.

- Ha hả, Tiêu minh chủ, vài ngày trước, Hách gia ta cũng đã nhận được thư mời của Viêm Minh. Lão phu sau khi cân nhắc hồi lâu cũng quyết định sẽ gia nhập Viêm Minh, vì Tiêu minh chủ mà cống hiến một phần sức lực. Đến lúc đó, ha ha, đã là người dưới trướng minh chủ, mong rằng sẽ được Minh chủ đề bạt nhiều hơn a.

Thấy Tiêu Viêm gật đầu, Hách Càn cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi thầm bật cười. Lão già này quả là thú vị, mới cân nhắc một hồi đã nói năng ba hoa. Nhưng qua lời nói của y, Tiêu Viêm cũng mơ hồ đoán được kế hoạch của đại ca, lập tức thầm khen một tiếng. Xem ra đại ca đã muốn dần dần thu phục các thế lực trong đế quốc về dưới trướng liên minh, nếu làm được như vậy, thực lực của liên minh sẽ tăng lên rất nhiều.

- Chỉ cần một lòng trung thành với liên minh, ta tất sẽ ghi nhớ trong lòng. Sau này nếu lập được công lớn, tuy không dám nói có thể giúp ngươi đột phá đến Đấu Hoàng, nhưng đạt tới Đấu Vương đỉnh phong thì cũng không thành vấn đề.

Tiêu Viêm cười nhạt nói.

Nghe lời của Tiêu Viêm, trong mắt Hách Càn nhất thời lóe lên vẻ kinh hỉ. Đến tuổi của y, muốn tăng thực lực thêm một tinh đã là vô cùng khó khăn, đối với cảnh giới Đấu Hoàng, y chưa bao giờ dám hy vọng xa vời. Có thể đạt tới Đấu Vương đỉnh phong đã là chuyện y hằng mơ ước, vội vàng cung kính đáp lời.

- Chuyện hôm nay đến đây là kết thúc, ta còn có việc phải vào Ma Thú Sơn Mạch. Chuyện ở đây, ta tin ngươi có thể giải quyết ổn thỏa.

Tiêu Viêm chậm rãi nói.

- Hách Càn nhất định không phụ sự kỳ vọng của minh chủ.

Hách Càn cung kính đáp.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, xoay người lại, nhìn Tạp Cương với sắc mặt tái nhợt, mỉm cười, búng tay bắn một viên đan dược tới trước mặt hắn:

- Tạp Cương đại thúc, đan dược này có thể giúp thương thế của người trong thời gian ngắn hồi phục hoàn toàn. Sau này, Hách gia cũng sẽ không còn tâm tư gì khác với Huyết Chiến dong binh đoàn các ngươi đâu.

- Không dám nhận, không dám nhận… Cái này, không ngờ Tiêu Viêm tiểu huynh đệ lại là người đứng đầu Viêm Minh, ta…

Tạp Cương luống cuống nói. Đối với một dong binh thật thà như hắn, người mạnh nhất từng gặp cũng chỉ như Hách gia chủ, còn nhân vật như minh chủ Viêm Minh Tiêu Viêm, đối với hắn quả thực quá xa vời. Hắn chưa bao giờ dám nghĩ rằng thiếu niên năm đó tình cờ gặp trong rừng núi, vài năm sau đã trở thành người đứng đầu các thế lực tại Gia Mã đế quốc.

Tiêu Viêm cười, chắp tay với Tạp Cương, nói:

- Chuyện hôm nay đã giải quyết xong, tại hạ còn có chính sự, xin cáo từ trước.

Ánh mắt hắn lướt qua Linh Nhi đang dùng đôi mắt sáng rực nhìn mình, mỉm cười, thân hình vừa động liền hóa thành một bóng đen, bay vút lên trời cao.

Ánh mắt kinh ngạc dõi theo bóng đen nhanh chóng biến mất nơi cuối chân trời, trong đôi mắt đẹp của Linh Nhi dấy lên những gợn sóng kỳ lạ. Một người mà uy thế chỉ cần nhấc tay nhấc chân cũng đủ khiến một cường giả Đấu Vương phải khúm núm cúi đầu, luôn có sức hấp dẫn chí mạng đối với không ít thiếu nữ.

Cường giả, vĩnh viễn là người được chú ý nhất. Tiêu Viêm bây giờ, đã có được tư cách đó

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!