Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 770: CHƯƠNG 760: THÂN PHÁP SO ĐẤU

Sự thất thần đột ngột của bạch phát nữ tử khiến Lạc Nhạn Thiên chú ý, hắn cũng ngẩn người, đây là lần đầu tiên hắn thấy nữ nhân lạnh lùng này thất thố đến vậy.

“Độc Tông chủ, có chuyện gì sao?” Thoáng chần chờ, Lạc Nhạn Thiên cất tiếng hỏi.

Không để tâm đến lời Lạc Nhạn Thiên, bạch phát nữ tử dường như đắm chìm vào một ký ức sâu thẳm nào đó, quang mang trong mắt chớp động, tựa hồ đang giãy giụa đấu tranh. Một lát sau, quang mang mới dần tiêu tán, nàng hít sâu một hơi, đôi con ngươi màu tro tím lại khôi phục vẻ hờ hững, không còn dừng lại trên gương mặt Tiêu Viêm nữa.

“Hắn giao cho ngươi.” Khẽ phất tay, bạch phát nữ tử rốt cuộc cũng lên tiếng.

Lạc Nhạn Thiên nghe vậy liền gật đầu cười, hung tợn nói: “Yên tâm, ta sẽ cho hắn một cái chết thống khoái.” Dứt lời, thân hình hắn vừa hạ xuống thì một luồng hàn ý đột nhiên bao phủ, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt lạnh như băng của bạch phát nữ tử.

Bị nàng nhìn chằm chằm như thế, da đầu Lạc Nhạn Thiên không khỏi tê dại, trong lòng dù khó hiểu nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười hỏi: “Sao vậy?”

“Nhớ kỹ, ta muốn người sống!” Bạch phát nữ tử lạnh lùng nói.

Nghe lời này, Lạc Nhạn Thiên nhất thời sững sờ, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái. Từ khi quen biết vị Độc Tông chủ này đến nay, hắn chỉ thấy ở nàng sự hờ hững vô tình, vì vậy hắn rất kiêng kỵ nàng. Nhưng hôm nay, hắn lại lần đầu tiên nghe nàng đưa ra một yêu cầu như vậy.

“Ha ha, nếu Độc Tông chủ đã yêu cầu thì tự nhiên không thành vấn đề. Lát nữa chúng ta khai chiến, đại quân có nên trực tiếp tấn công luôn không? Công phá căn cứ của chúng, khiến tinh thần chúng suy sụp, liên lụy đến đám cường giả của Gia Mã đế quốc, khiến chúng nản lòng thoái lui, như vậy chúng ta cũng bớt đi rất nhiều phiền toái.” Ý niệm vừa chuyển, Lạc Nhạn Thiên vội vàng cười nói.

Ánh mắt bạch phát nữ tử chợt lóe lên, đây vốn là ý của nàng, nhưng không biết tại sao, lúc này nàng lại có chút kháng cự cách làm này, bởi vì nàng biết, nếu thật sự hành động như vậy thì Gia Mã đế quốc sẽ tử thương vô số, mà hắn…

Hàm răng trắng khẽ cắn chặt, nàng lạnh lùng nói: “Không cần, chỉ cần giải quyết hai người này là được, Gia Mã đế quốc tự nhiên sẽ sụp đổ.”

Dứt lời, bạch phát nữ tử liền thu hồi ánh mắt lạnh như băng, mũi chân điểm nhẹ lên đầu cự ưng, thân thể lơ lửng giữa không trung, con cự ưng kia cũng vỗ mạnh hai cánh bay vút đi.

Nhìn bạch phát nữ tử bay đi, Lạc Nhạn Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, nói như vậy chẳng phải hắn sẽ phải mệt nhọc nhiều hơn sao?!

Thân hình mềm mại đứng giữa không trung, bạch phát nữ tử dùng đôi con ngươi màu tro tím lạnh lùng liếc nhìn Mỹ Đỗ Toa, chậm rãi nói: “Mỹ Đỗ Toa, đầu hàng đi, ta sẽ dành cho Xà Nhân tộc các ngươi một nơi an cư mãn ý.”

“Nằm mơ đi!?” Mỹ Đỗ Toa cười châm chọc, người cao ngạo như nàng sao có thể chấp nhận loại bố thí này.

“Ngươi đã muốn như vậy thì bổn tông chủ cũng chỉ có thể hủy diệt Xà Nhân tộc của ngươi.” Bạch phát nữ tử cũng không tức giận, ngữ khí vẫn bình thản, nhưng lời nói lại toát lên sự tàn nhẫn khiến người khác rét lạnh.

“Ngươi thử xem!” Sắc mặt Mỹ Đỗ Toa cũng toát lên vẻ âm hàn, đối với bạch phát nữ tử này, nàng vô cùng tức giận.

“Ngươi là Độc Tông tông chủ?” Tiêu Viêm đứng một bên lướt mắt qua bạch phát nữ tử, nhíu mày, trầm giọng hỏi.

Nghe thanh âm của Tiêu Viêm, đôi mắt của bạch phát nữ tử lóe lên chút quang mang, rồi chậm rãi nhắm lại, bình tĩnh nói: “Ngươi là ai?”

“Minh chủ Viêm Minh - Tiêu Viêm.” Tiêu Viêm chắp tay cười nhạt.

Nghe được thanh âm và cái tên mà nàng luôn trân quý giấu kín trong tâm, bàn tay giấu trong tay áo của bạch phát nữ tử khẽ run lên, thanh âm có chút dao động: “Để Viêm Minh đầu hàng, bổn tông chủ đảm bảo một người cũng không bị thương tổn.”

Lạc Nhạn Thiên đi theo phía sau bạch phát nữ tử nghe được lời này, ánh mắt càng trở nên cổ quái, một người cũng không bị thương tổn? Lời này lại phát ra từ miệng của nữ ma đầu giết người như ngóe này sao, có phải là trò đùa không đây? Bất quá, hôm nay nàng ta thật sự có chút kỳ quái.

Ý niệm trong lòng chớp động, Lạc Nhạn Thiên liền hướng ánh mắt lên người hắc bào thanh niên kia, dường như từ khi thấy người này, vị Độc Tông tông chủ kia liền có chút bất thường, chẳng lẽ nàng ta coi trọng tiểu tử này?

“Nếu đầu hàng thì ta thật không còn mặt mũi nào gặp tộc nhân, hảo ý của tông chủ hay là quên đi.” Tiêu Viêm cười nói, trong tiếng cười có chút trào phúng, ánh mắt lại lần nữa đảo qua người bạch phát nữ tử. Chẳng biết tại sao lại có cảm giác quen thuộc, nhưng lại không có ấn tượng nào. Dù sao nàng hiện giờ so với năm đó, bất luận là tính tình, dung mạo hay ngoại hình đều đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Nghe Tiêu Viêm nói, Lạc Nhạn Thiên cũng trở nên lạnh lùng, vừa định mở miệng thì đột nhiên nghĩ tới điều gì đó liền liếc mắt nhìn bạch phát nữ tử, chần chờ một chút rồi cũng nuốt lời định nói vào bụng.

Bạch phát nữ tử nghe vậy nhất thời khẽ thở dài một hơi, đôi con ngươi màu tro tím chuyển hướng nhìn Mỹ Đỗ Toa, thản nhiên nói: “Chỗ dựa của ngươi chính là nàng đúng không? Vậy ta sẽ đánh bại nàng, đến lúc đó xem ngươi còn có thể kiên trì được nữa hay không.”

“Khẩu khí thật lớn, một chưởng lần trước của ta xem ra cũng không làm cho ngươi thu liễm chút nào!” Mỹ Đỗ Toa cười lạnh một tiếng, đấu khí từ trong cơ thể đột nhiên bùng phát, cỗ đấu khí đáng sợ này khiến cho không gian xung quanh đều chấn động.

Đấu khí bàng bạc tới cách bạch phát nữ tử mấy trượng thì giống như đụng phải một vật cản vô hình, liền trì trệ không tiến thêm được nữa, một ít thất thải đấu khí mạnh mẽ xông vào thì dùng mắt thường có thể thấy được chúng nhanh chóng bị phân giải thành hư vô.

Nhìn hai người đã bắt đầu âm thầm giao thủ, Lạc Nhạn Thiên cười hắc hắc, thân hình vừa động liền hướng Tiêu Viêm bay tới, cười lạnh nói: “Tiểu tử, ta thật không ngờ ngươi có thể phá vỡ “Tam Thú Man Hoang Quyết” của Mộ Lan Tam Lão. Đối với thân pháp đấu kỹ của ngươi, ta cũng có chút hứng thú, đợi sau khi bắt được ngươi, ta sẽ hảo hảo nghiên cứu, tập luyện một phen.”

Nhíu mắt nhìn Lạc Nhạn Thiên đang áp tới, hỏa dực sau lưng Tiêu Viêm liền chớp động lùi về phía sau. So với Mộ Lan Tam Lão, người này rõ ràng khó đối phó hơn một chút, dù sao hắn cũng là cường giả Đấu Tông hàng thật giá thật, cỗ lực lượng kia thật sự thuộc về hắn, có thể tùy tâm sở dụng.

Thân hình vừa lui lại, sau lưng Lạc Nhạn Thiên đột nhiên kim quang đại phóng, một đôi kim nhạn linh dực khổng lồ nhanh chóng mở ra, chỉ khẽ vỗ nhẹ, tốc độ của hắn đột nhiên bạo tăng như cuồng phong gào thét, chớp mắt đã hiện ra trước mặt Tiêu Viêm. Đôi nhạn linh dực khổng lồ rung mạnh, vô số kim quang bạo xuất mang theo kình phong cường hãn trực tiếp xé rách không gian, tạo ra tiếng ô ô chói tai quanh quẩn nơi chân trời.

Cảm nhận được kình phong dày đặc bao phủ mọi phương hướng, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến, tâm thần vừa động, một ngọn hỏa diễm xanh biếc từ trong cơ thể trào ra khiến nhiệt độ nơi này đột nhiên tăng vọt, mà những điểm kim quang kia dưới nhiệt độ nóng cháy này liền hóa thành từng đóa kim sắc hỏa diễm, nhanh chóng tiêu tán.

"Dị Hỏa?"

Nhìn hỏa diễm xanh biếc trên người Tiêu Viêm, Lạc Nhạn Thiên kinh ngạc thốt lên, thân hình không lùi mà tiến tới, tay hóa thành thủ đao, kim quang bạo phát dữ dội hung hăng chém tới Tiêu Viêm.

Cảm nhận được thủ đao của Lạc Nhạn Thiên ẩn chứa kình phong sắc bén, ngân mang dưới chân Tiêu Viêm cấp tốc lóe lên, thân hình quỷ dị thối lui.

“Muốn chạy?” Thấy Tiêu Viêm lui lại, Lạc Nhạn Thiên cười lạnh một tiếng, thân hình quỷ dị xoay chuyển, bước tới một bước, như điện xẹt qua hư không đuổi theo Tiêu Viêm.

Lạc Nhạn Thiên nhanh chóng đuổi tới như vậy khiến đồng tử Tiêu Viêm thoáng co rút, thân pháp đấu kỹ của đối phương tựa hồ cũng cực kỳ kỳ diệu, từ lúc tu luyện Tam Thiên Lôi Động tới nay, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác bám sát như vậy.

Ngân mang dưới chân lại lần nữa bùng nổ, lưu lại tại chỗ một đạo tàn ảnh, còn thân hình Tiêu Viêm đã như thuấn di xuất hiện cách đó mấy chục thước.

Thế nhưng thân hình Tiêu Viêm vừa hiện ra thì kình phong trước mặt lại ập tới, chỉ thấy Lạc Nhạn Thiên hai tay dang rộng, hai chân hơi cong về phía sau, trông như tư thế của một con nhạn đang lướt đi, một lần nữa đuổi kịp Tiêu Viêm.

“Hắc hắc, thân pháp của tiểu tử ngươi không tồi, quả thực có thể so sánh với ‘Nhạn Thiên Hành’ của Kim Nhạn Tông chúng ta. Nếu ta có thể có được, chỉ cần nghiên cứu và tập luyện một chút là tốc độ có thể vượt xa cường giả Đấu Tông bình thường, hắc hắc.” Lạc Nhạn Thiên the thé cười, trên mặt không giấu được vẻ tham lam, hiển nhiên, thân pháp Tiêu Viêm thi triển đã khơi dậy lòng tham của hắn.

“Sao? Không chạy nữa à?” Nhìn thấy Tiêu Viêm bị đuổi kịp lần nữa nhưng lại không có ý tiếp tục chạy trốn, Lạc Nhạn Thiên nhíu mày, kim quang trên tay càng thêm nồng đậm, kình khí sắc bén làm không gian chấn động.

Đôi nhạn linh dực sau lưng đột nhiên rung lên, thân hình Lạc Nhạn Thiên như quỷ mị áp tới cách Tiêu Viêm không đến nửa thước, âm lãnh cười, thủ đao bao phủ kim quang hung hăng chém vào vai Tiêu Viêm.

Kim quang thủ đao xé rách không gian, nhưng ngay thời điểm chém trúng bả vai Tiêu Viêm thì trên khuôn mặt hắn cũng hiện lên một nụ cười lạnh, thủ ấn vẫn giữ vững nãy giờ trong tay bỗng được đẩy ra, cực kỳ nhẹ nhàng đánh lên lồng ngực Lạc Nhạn Thiên.

"Khai Sơn Ấn!"

✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!