Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 771: CHƯƠNG 761: BẠO!

Thủ ấn vừa chạm vào lồng ngực Lạc Nhạn Thiên, dung mạo Tiêu Viêm đột nhiên trở nên băng hàn. Cùng lúc đó, một luồng năng lượng cuồng bạo bỗng nhiên từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, phô thiên cái địa trút vào cơ thể y.

Oanh!

Dưới vô số ánh mắt chăm chú, một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên. Mắt thường cũng có thể thấy rõ, một làn sóng năng lượng xung kích đáng sợ lấy nơi hai người tiếp xúc làm trung tâm, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Khi bàn tay Tiêu Viêm ấn lên ngực, sắc mặt Lạc Nhạn Thiên tức thời đại biến, vô cùng khó coi. Y không thể ngờ được, một Đấu Hoàng như Tiêu Viêm lại có thể phát ra công kích mạnh mẽ đến nhường ấy!

Nhưng dù bất ngờ, Lạc Nhạn Thiên vẫn là một cường giả Đấu Tông chân chính. Bằng vào khả năng điều động đấu khí hơn người, ngay tại khoảnh khắc kình lực từ lòng bàn tay Tiêu Viêm cuồng bạo tuôn ra, thân thể y tức thì bừng lên kim quang chói lòa. Một con kim sắc Linh Nhạn rực rỡ hiện lên, trong nháy mắt đã hóa thành một bộ Nhạn Linh Kim Giáp óng ánh, bao bọc lấy lồng ngực y.

Mà sát na khi Linh Nhạn hóa hình, kình lực từ thủ chưởng của Tiêu Viêm cũng vừa ập tới!

Phốc!

Với khoảng cách gần như vậy, lại trực diện đón nhận một kích toàn lực của Tiêu Viêm, dù cho Lạc Nhạn Thiên đã kịp thời triệu hồi Nhạn Linh Kim Giáp vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, cũng không thể triệt tiêu hoàn toàn luồng kình lực quá mức cường hãn kia. Vẫn có không ít những luồng kình khí bạo liệt xuyên qua, chấn vỡ từng mảnh kim giáp, nện mạnh vào cơ thể y, khiến Lạc Nhạn Thiên cổ họng ngòn ngọt, một ngụm máu tươi không thể kìm nén mà phun thẳng ra ngoài!

Lạc Nhạn Thiên phun máu, toàn trường lập tức xôn xao. Vô số người ngơ ngẩn không tin vào mắt mình, mà liên quân ba đại đế quốc lại càng há mồm trợn mắt. Mới giao thủ một chiêu, vị Đấu Tông này đã thổ huyết tại chỗ?

Trên không trung, Mộ Lan nhị lão thấy cảnh này không khỏi đắc ý cười lạnh, thầm mắng một tiếng đáng đời. Chẳng phải bọn ta đã cảnh báo rồi sao, tên tiểu tử kia đâu phải Đấu Hoàng tầm thường, cứ cậy mình thân pháp nhanh nhẹn mà coi thường hắn, đúng là mặt dày không biết xấu hổ.

Trái ngược với sự chết lặng của liên quân, phía Viêm Minh vốn đang tĩnh lặng lại bùng nổ những tràng hoan hô như sấm dậy. Vào giờ khắc này, nỗi sợ hãi do Tông chủ Độc Tông gây ra đã bị cảnh tượng hào hùng đó làm cho vơi đi rất nhiều.

“Tên tiểu tử này… Một chưởng thật gọn gàng, dứt khoát, không chê vào đâu được.” Hải Ba Đông mặt mày hớn hở, luôn miệng tán thưởng.

“Tiểu... hỗn... đản...!”

Tiếng hoan hô vang dội sao có thể lọt khỏi tai Lạc Nhạn Thiên. Y biết thể diện đã mất sạch, không khỏi phẫn nộ gầm lên. Theo đó, kim quang từ trong cơ thể đột ngột lóe sáng, ào ạt tuôn ra. Từ đầu ngón tay, ngón chân, từng luồng sáng vàng óng nhọn hoắt kéo dài ra, trông sắc bén vô cùng. Lúc này, y chẳng khác nào một con nhím đang xù lông.

“Xú tiểu tử, bản Tông nhất định sẽ bẻ gãy từng ngón tay của ngươi!” Lạc Nhạn Thiên tức đến nổ đom đóm mắt, nghiến răng kèn kẹt.

Dứt lời, đôi cánh nhạn khổng lồ sau lưng vỗ mạnh, thân hình y lao thẳng đến Tiêu Viêm. Năm ngón tay tựa như năm thanh lợi kiếm vô song, hung hăng đâm thẳng vào những yếu huyệt của Tiêu Viêm. Y đã hoàn toàn bị cơn giận làm cho mờ mắt, quên bẵng lời giao phó của bạch phát nữ tử khi nãy.

Đối mặt với công kích điên cuồng đó, Tiêu Viêm đành vội vàng lùi lại né tránh. Nhưng tốc độ của hắn cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa Lạc Nhạn Thiên, muốn tránh né hoàn toàn là điều không thể. Vì vậy, chỉ sau vài chiêu, áo bào trên người hắn đã bị xé rách tả tơi, những vệt máu đỏ sậm ngang dọc chằng chịt, trông có phần chật vật và dữ tợn.

Sau mấy lần gian nan né tránh công kích sắc bén của Lạc Nhạn Thiên, Tiêu Viêm bỗng hất tay về phía mặt đất. Thanh Huyền Trọng Xích lúc trước bị Mộ Lan tam lão đánh bay đang cắm thẳng trên nền đá lập tức hóa thành một đạo hắc sắc lưu quang, bắn thẳng vào tay Tiêu Viêm.

Đinh! Đinh! Keng!

Trọng xích vào tay, Tiêu Viêm liền lợi dụng kích thước khổng lồ của nó để chống đỡ những đòn công kích liên miên bất tận của Lạc Nhạn Thiên. Nhưng mỗi lần va chạm, lực chấn động cực lớn cũng khiến bàn tay hắn có phần tê dại. Quả nhiên, một cường giả Đấu Tông nổi điên quả thực vô cùng khó đối phó, nhất là kẻ gai góc như Lạc Nhạn Thiên!

Trận chiến kịch liệt giữa Tiêu Viêm và Lạc Nhạn Thiên lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Trước những sát chiêu liên tục của Lạc Nhạn Thiên, ai nấy đều lo lắng cho số phận của Tiêu Viêm. Mà lúc này, Mỹ Đỗ Toa đang kịch chiến với Tông chủ Độc Tông cũng ngày càng gay go. Nếu chẳng may Tiêu Viêm bị Lạc Nhạn Thiên đánh bại, nàng tất sẽ kinh hãi phân tâm mà lộ ra sơ hở, sơ hở đó sẽ là trí mạng, chẳng khác nào tự dâng mình cho Tông chủ Độc Tông.

“Tiêu Viêm, nhất định phải gắng gượng!” Đám người Hải Ba Đông ai nấy đều siết chặt nắm tay, ánh mắt đăm đăm nhìn trận chiến trên trời. Mỗi lần Tiêu Viêm chịu thêm một vết thương, tim họ lại thót lên một cái. Họ đều biết, dù Tiêu Viêm dốc toàn lực có thể đối đầu với cường giả Đấu Tông, nhưng đó là trong trạng thái toàn thịnh, còn bây giờ, hắn thực sự chỉ đang nghiến răng liều mạng mà thôi.

Tình thế bất ổn của Tiêu Viêm cũng khiến hai nữ nhân đang giao thủ kịch liệt ở phía xa không khỏi phân tâm. Sắc mặt cả hai đều biến đổi, liếc nhìn đối phương một cái rồi lại hung hăng cắn môi, tiếp tục tung ra những chiêu thức ngày càng lăng lệ và hiểm độc.

Cả hai đều là những nữ nhân tâm địa độc ác, giao đấu dĩ nhiên cũng hung hiểm phi thường. Những phương thức công kích của họ khiến người xem cũng phải rợn tóc gáy. Ai, trên thế giới này, nữ nhân một khi đã hung ác liều mạng, nam nhân cũng chỉ có thể đứng xa mà kính sợ!

*

Keng!

Năm lưỡi phong nhận sắc bén hung hăng va chạm vào trọng xích. Lạc Nhạn Thiên dữ tợn nghiến chặt quai hàm, cổ tay xoay mạnh một vòng, liền đánh văng thanh Huyền Trọng Xích trong tay Tiêu Viêm lên trời cao.

Đánh bay Huyền Trọng Xích, thân hình Lạc Nhạn Thiên như quỷ mị biến mất, ngay sau đó đã xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, dồn toàn lực thúc đầu gối vào tiểu phúc hắn.

Đối diện với đòn tấn công hiểm hóc này, sắc mặt Tiêu Viêm cũng trắng bệch. Một vệt máu từ từ chảy xuống từ khóe miệng, trong mắt hắn cũng lóe lên vẻ tàn độc. Bàn tay cũng nắm chặt, dồn hết tàn lực vào một quyền, hung hăng nện thẳng vào phần eo của Lạc Nhạn Thiên.

Nắm đấm đi được nửa đường bỗng đột ngột đổi hướng, đánh mạnh vào đầu gối của Lạc Nhạn Thiên. Sau đó, quang mang dưới chân hắn sáng lên, thân hình Tiêu Viêm liền hóa thành một đạo tàn ảnh, cấp tốc lùi về phía sau.

“Còn muốn chạy?”

Tàn ảnh của Tiêu Viêm vừa biến mất, Lạc Nhạn Thiên đã nhận ra, cười gằn một tiếng. Thân ảnh y di chuyển theo một quỹ đạo kỳ dị, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh một cái rồi biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã ở ngay sau lưng Tiêu Viêm.

Lạc Nhạn Thiên vừa xuất hiện, Tiêu Viêm liền cảm ứng được, nhưng lần này đã quá muộn để hắn thi triển Tam Thiên Lôi Động. Nắm đấm của Lạc Nhạn Thiên đã điên cuồng nện thẳng lên lưng hắn.

Binh! Phụt!

Một quyền nặng tựa ngàn cân khiến Tiêu Viêm phun ra một ngụm máu tươi. Thân hình hắn lảo đảo như diều đứt dây, rơi thẳng xuống mặt đất. Mà Lạc Nhạn Thiên thì tàn bạo cười lớn, đôi cánh vỗ mạnh, nhắm thẳng Tiêu Viêm đang rơi xuống mà lao tới.

Nhìn thấy một màn này, vô số tiếng kinh hô lo lắng vang lên. Đám người Hải Ba Đông mặt mày tái nhợt, không biết Tiêu Viêm có bị làm sao không.

“Hải lão, chuẩn bị xuất thủ cứu tam đệ!” Tiêu Đỉnh sắc mặt âm trầm, khẽ quát.

Hải Ba Đông gật đầu, đôi cánh băng sau lưng cấp tốc hiện ra. Đấu khí toàn thân bạo phát, lão hóa thành một tia chớp, lao về phía Tiêu Viêm.

Lúc này, Tiêu Viêm đang vùn vụt rơi xuống, bên tai chỉ có tiếng gió gào thét. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, tựa như đã lâm vào hôn mê. Chỉ là nếu quan sát tỉ mỉ, sẽ nghe được những tiếng thì thầm cực nhỏ: “Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa... chỉ cần thêm một chút nữa thôi!”

Kim sắc Linh Nhạn khổng lồ tỏa sáng lấp lánh trên bầu trời. Lạc Nhạn Thiên nhìn Tiêu Viêm ngày càng gần, nụ cười trên môi càng thêm độc ác. Tên tiểu tử Đấu Hoàng này dám khiến y, một Đấu Tông cường giả, phải thổ huyết trước mặt bàn dân thiên hạ, chẳng khác nào một cái tát trời giáng. Y sao có thể nuốt trôi mối nhục này? Cho nên, bất luận thế nào, cũng phải bắt sống hắn, mang về từ từ hành hạ mới hả giận.

Hải Ba Đông cũng đang toàn lực phi hành, nhưng khi thấy tốc độ kinh khủng của Lạc Nhạn Thiên, sắc mặt lão xám ngoét. Lão nghiến răng cố gắng tăng tốc, hy vọng có thể đến trước một bước cứu được Tiêu Viêm.

Khoảng cách giữa Lạc Nhạn Thiên và Tiêu Viêm đã cực gần. Đôi cánh vỗ liên hồi, thân hình y lao xuống, bàn tay xòe rộng, tàn nhẫn chụp xuống đầu Tiêu Viêm.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bàn tay y sắp chạm tới đỉnh đầu Tiêu Viêm, đầu hắn bỗng nhiên khẽ nghiêng sang một bên, trong sát na tránh được ngũ trảo âm độc đó.

Sự việc diễn ra quá bất ngờ khiến Lạc Nhạn Thiên cả kinh. Tên này không phải đã hôn mê rồi sao? Kinh ngạc thoáng qua, trong mắt Lạc Nhạn Thiên lại vằn lên tia ngoan độc. Thân hình mạnh mẽ xoay chuyển, tung một cước hiểm hóc nhắm thẳng vào sống lưng Tiêu Viêm.

Bàn chân bao phủ kim quang xé rách không khí, tạo ra những tiếng rít quái dị. Ngay khi sắp đá trúng Tiêu Viêm, thân mình hắn đột nhiên xoay một vòng, vung tay ném về phía Lạc Nhạn Thiên một đóa Tam Sắc Hỏa Liên, rồi lập tức cấp tốc thối lui.

Sát na Tiêu Viêm ném ra Hỏa Liên, Hải Ba Đông đang vội vàng bay tới cũng vừa nhìn thấy. Trong mắt lão bừng lên vẻ hoảng sợ, thân hình lập tức khựng lại giữa không trung, rồi không chút do dự xoay người bỏ chạy. Đùa sao, tiểu quỷ Tiêu Viêm kia hôn mê chỉ là giả, hắn tranh thủ thời gian để ngưng tụ ra đóa Hỏa Liên kinh khủng này!

Còn Tiêu Viêm, sau khi ném ra Hỏa Liên, đã như sao băng lao thẳng xuống mặt đất. Hắn chỉ để lại một ánh mắt trào phúng nhìn Lạc Nhạn Thiên đang kinh ngạc tột độ trên không trung, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, khẽ thì thầm: “Bạo!”

Tức thì, một tiếng nổ kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc vang lên, tựa như muốn xé rách cả không gian. Một luồng năng lượng cuồng bạo kinh hoàng như bão táp quét ngang bầu trời, điên cuồng khuếch tán ra xung quanh...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!