Một đám mây lửa khổng lồ hình nấm từ trên cao nổ bùng ra tứ phía, bao phủ hoàn toàn phạm vi trăm trượng trên bầu trời. Ngay lúc này, dù là ánh mặt trời cũng khó lòng xuyên qua được tầng mây lửa ba màu ấy.
Sau một thoáng khuếch tán, tốc độ của đám mây lửa đột nhiên tăng vọt, dường như bị một lực lượng cường đại tác động, âm vang rền rĩ trên trời, rồi cực nhanh phát ra những tiếng nổ ầm ầm đinh tai nhức óc, càn quét khắp thinh không.
Sóng lửa cuộn theo kình phong mãnh liệt, lan đến cả mặt đất bên dưới. Nhất thời, những lều trại quân đội dày đặc bị thổi tung lên, giống như những quân cờ domino bị xô đổ, lan ra không ngớt. Trong khoảnh khắc, những âm thanh hoang mang huyên náo cả một vùng, mãi một lúc lâu sau mới miễn cưỡng lắng lại. Tất cả mọi người đều ngẩng đầu, ngây ngốc dán mắt vào biển lửa trùng trùng trên không trung, yết hầu run rẩy nuốt nước bọt khan. Dưới cảnh tượng lửa cháy ngập trời, oanh liệt chấn động như thế, dù là cường giả Đấu Tông e rằng cũng lành ít dữ nhiều.
Những cường giả của ba đại tông phái đang lơ lửng giữa không trung cũng bị áp lực từ vụ nổ khủng khiếp này làm cho mặt mày trắng bệch. Mãi đến khi sóng lửa qua đi, trong mắt họ vẫn còn đọng lại vẻ sợ hãi! Vụ nổ như vậy, thực sự quá mức khủng bố…
Mộ Lan Nhị lão liếc mắt nhìn nhau, trong lòng vừa hoảng sợ vừa ngấm ngầm may mắn. Lúc trước, khi đối chiến với Tiêu Viêm, hắn đã không thi triển đấu kỹ kinh hoàng bậc này, nếu không, dù bọn họ có “Tam Thú Man Hoang Quyết”, chỉ sợ cũng khó lòng ngăn cản được một kích đáng sợ như thế.
“Tên tiểu tử này, khó trách có thể trở thành Minh chủ Viêm Minh, quả nhiên thực lực không tầm thường.” Vuốt mồ hôi lạnh trên trán, lòng vẫn còn bàng hoàng, hai lão già cười khổ thấp giọng nói với nhau.
“Không biết Nhạn Lạc Thiên kia giờ ra sao? Với năng lượng bạo tạc đáng sợ như thế, dù hắn là cường giả Đấu Tông, kết cục chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều!”
Trên chiến trường, vô số ánh mắt chăm chú dõi theo bầu trời ngập tràn sóng lửa, rồi lại nhìn về thân ảnh đang không ngừng rơi xuống từ không trung. Kẻ thi triển ra một đòn công kích bậc này quả thực quá đáng sợ!
Sau khi một mạch cắm đầu chạy về đến tường thành, Hải Ba Đông quay đầu lại mới thấy Tiêu Viêm đang rơi nhanh xuống. Lão hướng về phía đám người Tiêu Đỉnh cười xấu hổ, rồi vội vàng xoay người cấp tốc lướt tới chỗ Tiêu Viêm. Khi còn cách hắn không xa, thân hình Tiêu Viêm đột nhiên dừng sững giữa không trung, Hỏa Dực sau lưng lại giương ra, vẫy nhẹ mấy cái, một lần nữa gian nan lơ lửng trên bầu trời.
“Ngươi không sao chứ?” Thấy Tiêu Viêm còn có thể bay lên, Hải Ba Đông cũng thở phào nhẹ nhõm, định tới đỡ lấy hắn, nhưng khi thấy thân thể gã chi chít vết thương, lão liền vội vàng hỏi.
“Khụ, khụ.” Tiêu Viêm kịch liệt ho khan vài tiếng, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng hơi thở vẫn ổn định, không giống như lần ở Vân Lam Tông đến cả tinh thần cũng mơ hồ.
“May mà không sao, chỉ hơi thoát lực một chút, dùng đến thứ này quả thật rất hao tổn!” Tiêu Viêm phất phất tay, nhưng cử động nhẹ cũng khiến hắn khẽ nhăn mặt. Hắn bèn từ trong nạp giới lấy ra mấy bình ngọc nhỏ, cong ngón tay bật nắp rồi lập tức vẩy dược dịch trong bình lên các vết thương trên người.
Làm xong những việc này, Tiêu Viêm lại lấy ra vài viên đan dược hồi phục đấu khí, nhét hết vào miệng, lúc này mới thở ra một hơi dài.
“Tên tiểu tử nhà ngươi… thật đúng là liều mạng…” Nhìn một loạt hành động của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông chỉ biết cười khổ nói.
“Không còn cách nào khác, muốn vượt cấp đối phó với cường giả Đấu Tông dĩ nhiên phải trả một cái giá không nhỏ. Có điều lần này so với lần trước thì tốt hơn nhiều rồi.” Tiêu Viêm thản nhiên cười nói.
Nghe vậy, Hải Ba Đông chỉ có thể cười gượng, nhưng trong lòng lão cũng thừa nhận điều đó là đúng. Lần trước Tiêu Viêm bị thương cực kỳ nghiêm trọng, nếu không phải tố chất thân thể hắn mạnh mẽ, bản thân lại là một Luyện Dược Sư hiểu rõ cách thức chữa trị, đổi lại là người khác, có thể chữa khỏi hay không còn chưa biết. Mà dù có chữa được cũng khó tránh khỏi di chứng, nói không chừng thành tựu sau này sẽ vĩnh viễn dừng lại ở cấp bậc Đấu Vương.
“Tên kia chết chưa?” Khẽ lắc đầu, Hải Ba Đông hướng mắt nhìn lên đám mây lửa ba màu đang mịt mù bao phủ cả không trung, khiến ngay cả ánh mặt trời cũng không thể xuyên qua, ngần ngừ hỏi.
“Phật Nộ Hỏa Liên tuy uy lực cường đại, nhưng ta dù sao cũng kém Đấu Tông một cấp bậc. Muốn một kích giết chết y vẫn còn chút khó khăn. Có điều, dù không chết cũng chắc chắn trọng thương, thậm chí tàn phế cũng không phải là không thể.” Tiêu Viêm cười nhạt, khóe miệng ngập tràn lãnh ý.
Nghe Tiêu Viêm nói, Hải Ba Đông cũng cười, vừa định mở miệng thì trên bầu trời đang ngập tràn mây lửa chợt truyền đến một trận dao động kịch liệt. Dưới vô số ánh mắt chăm chú, đám mây lửa bị xé ra một khoảng trống, một bóng người chật vật giữa kim quang ảm đạm lảo đảo bước ra, thậm chí còn có thể nghe thấy vài tiếng hộc máu vang lên.
Bóng người chui ra khỏi đám mây lửa đương nhiên là Nhạn Lạc Thiên. Nhìn y lúc này tơi tả khó coi đến cực điểm, quần áo không chỉ rách nát mà đôi cánh đấu khí uy vũ sau lưng cũng như bị nhổ sạch lông, trụi lủi trông vô cùng khôi hài. Tóc tai thì rối bời, toàn thân đẫm máu. Quan trọng nhất là hơi thở hiện tại của y suy yếu vô cùng. Xem ra, dù y có thể từ trong Tam Sắc Hỏa Liên của Tiêu Viêm nhặt lại được cái mạng nhỏ, cũng đã bị nội thương cực nặng.
Nhìn bộ dạng thê thảm của Nhạn Lạc Thiên, toàn thể chiến trường chìm trong yên tĩnh. Một lát sau, trên tường thành đột nhiên vang lên tiếng hoan hô rung chuyển cả một góc trời. Tất cả những người ở đó lại một lần nữa được chứng kiến, gã thanh niên kia đã sáng tạo thêm một kỳ tích.
Trong vòng một ngày liên tiếp đánh bại các cường giả Đấu Tông như Mộ Lan Tam Lão và Nhạn Lạc Thiên, chiến tích vĩ đại như vậy đủ để từ hôm nay, cái tên Tiêu Viêm sẽ dương danh lập uy tại vùng Tây Bắc này. Và ngày sau, địa vị của Viêm Minh cùng Gia Mã Đế Quốc tại đây cũng sẽ tăng lên đáng kể!
Mà tất cả những điều này, đều là nhờ gã thanh niên áo đen với sắc mặt đang tái nhợt trên bầu trời kia mang lại. Chính hắn đã giúp Gia Mã Đế Quốc thoát khỏi cảnh diệt vong, cứu vớt vô số người dân khỏi cảnh màn trời chiếu đất!
Sau ngày hôm nay, Tiêu Viêm chắc chắn sẽ trở thành vị anh hùng uy danh hiển hách nhất của Gia Mã Đế Quốc, dù cho các triều đại đế vương đã qua hay Vân Lam Tông năm nào cũng không ai sánh bằng!
Gã thanh niên kia, năm xưa từng là phế vật của gia tộc, lại từng bước từng bước đi đến vinh quang như hôm nay. Có lẽ nhiều năm sau nữa, người dân Ô Thản Thành sẽ thực sự tự hào kể với mọi người rằng, nơi họ sinh ra đã có một người con anh hùng có thể đơn thân độc mã cứu giúp cả Đế Quốc, tên của hắn là Tiêu Viêm!
Nghe tiếng hoan hô inh ỏi từ phía tường thành truyền đến, Tiêu Viêm và Hải Ba Đông cũng khẽ cười. Hắn ngẩng đầu nhìn Nhạn Lạc Thiên đang cực kỳ chật vật, ánh mắt kinh hoàng liếc nhìn Tiêu Viêm bên dưới. Sau đó, y liền vội vàng lê cái thân thể rách nát, chật vật chạy về phía đại quân liên minh.
Thấy Nhạn Lạc Thiên bỏ chạy, Tiêu Viêm cũng không truy kích. Vừa rồi thi triển Tam Sắc Hỏa Liên, đấu khí trong cơ thể hắn đã hao tổn rất nhiều. Dù đuổi theo cũng không chắc có thể ngăn cản. Hơn nữa, với thương thế của y, Tiêu Viêm ước chừng trong vòng nửa năm cũng không thể khôi phục, không đủ để gây nên uy hiếp gì.
Hắn rời mắt khỏi thân ảnh Nhạn Lạc Thiên, hướng đến trận chiến giữa Mỹ Đỗ Toa và Tông chủ Độc Tông. Giờ phút này, hai người họ vẫn đang chiến đấu kịch liệt, ngay cả lúc Hỏa Liên bạo phát cũng không làm các nàng phân tâm bao nhiêu. Đương nhiên, không phải các nàng không cảm ứng được, mà là không dám phân tâm. Đối đầu với đối thủ ở cấp bậc này, chỉ một chút sai sót cũng sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!
Hỏa Dực rung lên, Tiêu Viêm bay lại gần trận chiến, trầm giọng quát: “Tông chủ Độc Tông, hai tên Đấu Tông của liên minh tam tông các ngươi đều đã bại trận. Tiêu Viêm ta khuyên các hạ nên mau chóng lui quân thì hơn.”
Đối với tiếng quát của Tiêu Viêm, hai người đang say chiến nào có quan tâm. Hiển nhiên, cả hai lúc này trong lòng đã đầy hỏa khí, quyết liệt giao tranh đến mức không phân biệt trời đất.
Thấy không có tác dụng, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Tình trạng thân thể lúc này cũng không cho phép hắn tham chiến, bởi vậy chỉ đành đứng một bên quan sát.
Chẳng biết có phải vì sự có mặt của Tiêu Viêm đã làm tâm thần một người bị quấy nhiễu hay không, vốn đang giao đấu đến thiên hôn địa ám thì biến cố nảy sinh. Chỉ thấy thân pháp vốn mau lẹ của Tông chủ Độc Tông đột nhiên chậm lại, để cho Mỹ Đỗ Toa cực kỳ nhanh nhạy chớp lấy sơ hở, bàn tay mềm mại như độc xà đột nhiên dài ra, quỷ dị vỗ vào ngực đối phương.
“Phụt!”
Dính phải đòn nặng, một ngụm máu tươi từ miệng Tông chủ Độc Tông lập tức phun ra. Nhưng ngụm máu đó cũng vô cùng kỳ quái, hóa thành một vệt đỏ sậm, bắn thẳng đến mặt Mỹ Đỗ Toa.
Tia máu tươi xuất hiện quá bất ngờ làm Mỹ Đỗ Toa không kịp né tránh, chỉ vội vàng giơ tay lên đỡ. Ai ngờ vừa chạm phải tia máu, nó đột nhiên tan ra, rồi lập tức ma mãnh chui sâu vào lòng bàn tay nàng.
Những biến hóa này chỉ diễn ra trong chớp mắt, còn không đợi Tiêu Viêm kịp phản ứng, đã thấy cả hai người đều lảo đảo lui về phía sau vài bước, sắc mặt nhợt nhạt hẳn đi.
Tông chủ Độc Tông ổn định lại thân hình, nhìn vệt máu tiến vào cơ thể Mỹ Đỗ Toa, nhếch miệng cười lạnh. Nhưng vừa cười, nàng chợt như phát hiện ra điều gì đó, hai tay vội vàng sờ lên mặt. Thì ra, chiếc khăn che kín dung nhan lúc nãy khi nàng bị đánh phun máu cũng đã rơi ra.
Và ngay khoảnh khắc nàng đưa tay lên mặt, Tiêu Viêm cũng vừa nhìn tới. Một khuôn mặt mềm mại với những đường nét vô cùng quen thuộc, đang khẽ cười, ập vào mắt hắn.
Từ đôi má đến cái nhếch mép lạnh lùng kia đều không hề xa lạ. Sau một thoáng cau mày suy nghĩ, rốt cuộc hắn không thể kìm được mà hét lớn, thanh âm tràn ngập vẻ không thể tin nổi:
“Tiểu Y Tiên?!”