Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 788: CHƯƠNG 777: TRÊN VÂN SƠN, HUÂN NHI

Sau khi đế quốc yên ổn, cuộc sống của Tiêu Viêm cũng dần trở nên tĩnh lặng. Hắn thỉnh thoảng tu luyện, lúc rảnh rỗi thì đến đan đường của Viêm Minh, trước mặt đông đảo Luyện Dược Sư trổ tài luyện chế một vài loại đan dược, khiến cho cả đan đường phải tâm phục khẩu phục, cũng làm cho những luyện dược sư vốn tâm cao khí ngạo kia thật tâm công nhận hắn là Minh chủ.

Tuy trong trận đại chiến vừa qua, các Luyện Dược Sư trong Đan đường đã được chứng kiến sức chiến đấu của Tiêu Viêm, nhưng thân là Luyện Dược Sư, thứ họ coi trọng nhất chính là luyện đan thuật. Muốn bọn họ thật sự nể phục, Tiêu Viêm tất nhiên phải thể hiện trình độ luyện dược thuật cao siêu của mình. Đương nhiên, nếu so về luyện dược thuật tại Gia Mã Đế Quốc, e rằng không ai có thể sánh bằng Tiêu Viêm. Với trình độ hiện tại, hắn đã đủ sức luyện chế lục phẩm đan dược, tại Gia Mã Đế Quốc này, ngoại trừ Đan Vương Cổ Hà, có lẽ chỉ có Pháp Mã là miễn cưỡng làm được.

Trong khoảng thời gian này, Tiểu Y Tiên vẫn bặt vô âm tín. Bất quá Tiêu Viêm biết, nàng hiện giờ đã phái vô số người đi tìm kiếm dược liệu để khống chế "Ách Nan Độc Thể". Một khi có tin tức, nàng nhất định sẽ thông báo cho hắn, đến lúc đó, e rằng hắn lại phải dốc toàn lực tương trợ.

Khi mọi chuyện dần đi vào ổn định, vì Xà Nhân tộc phải di dời nơi sinh sống, Mỹ Đỗ Toa thân là tộc trưởng tự nhiên phải đứng ra gánh vác. Bởi vậy, sau khi trở về Gia Mã Đế Quốc không lâu, nàng đã tạm thời rời khỏi Tiêu Viêm, dẫn dắt tộc nhân di chuyển đến khu vực gần Ma Thú sơn mạch, bắt đầu kiến tạo nơi ở mới.

Bận rộn với việc xây dựng nơi ở mới, nàng tất nhiên không có thời gian ở bên cạnh Tiêu Viêm. Kể từ đó, hắn lại cảm thấy có chút không quen. Dường như từ lúc rời khỏi Nội viện Già Nam Học Viện, Mỹ Đỗ Toa vẫn luôn ở bên cạnh hắn. Dù ban đầu là mang theo sát tâm, nhưng theo thời gian trôi qua, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được sát ý trong lòng nàng đã phai nhạt đi rất nhiều, cho đến nay đã không còn chút dấu vết nào.

Ngày thường có nàng bên cạnh, hắn dường như không nhận ra, nhưng hôm nay khi nàng rời đi, hắn nhất thời cảm thấy thiêu thiếu điều gì, trong lòng thoáng chút trống rỗng. Phát hiện ra cảm xúc này của mình, hắn lại có chút ảo não, bởi vì hắn lại nhớ đến Huân Nhi. Không biết nàng giờ ra sao, nàng thiếu nữ ấy, ôn nhu như dòng nước xuân, lặng lẽ thấm sâu vào tận tâm khảm, muốn quên đi thật là một điều khó khăn.

Nghĩ đến thế lực thần bí sau lưng nàng, Tiêu Viêm bất giác dừng lại động tác, ánh mắt mờ mịt nhìn quanh, trong phút chốc chỉ có thể ảm đạm thở dài, thấp giọng lẩm bẩm: "Huân Nhi, chờ ta, ta sẽ nhanh chóng đạt tới Đấu Tông, sau đó sẽ đi tìm ngươi! Bất kể gia tộc của ngươi đáng sợ đến mức nào, ta cũng chưa bao giờ khiếp đảm!"

Mây mù lượn lờ trên đỉnh núi, một bóng hình yểu điệu như ẩn như hiện giữa làn sương, vòng eo mảnh mai, đôi bàn tay mềm mại khẽ nắm chặt. Vài lọn tóc theo gió bay bay trước trán, càng tô điểm thêm cho nàng khí chất thanh nhã thoát tục.

Đôi mắt thiếu nữ khép hờ, một lát sau mới chậm rãi mở ra. Ngay tức thì, sương mù xung quanh tự động tản đi, khiến cho đỉnh núi trở nên quang đãng.

"Lăng lão, đã trở về rồi sao?”

Thiếu nữ không quay đầu lại, đôi môi anh đào khẽ mở, thanh âm trong trẻo êm tai vang vọng khắp đỉnh núi.

Thanh âm vừa dứt, trên một mỏm đá, không gian bỗng gợn sóng, một bóng người già nua quỷ dị hiện ra, chính là Lăng Ảnh. Y hướng về phía thiếu nữ, cung kính khom người.

"Thế nào rồi? Có tin tức của huynh ấy không?" Thiếu nữ mỉm cười, từ trên tảng đá đứng dậy, xoay người lại, toát ra một luồng khí chất thanh tao tựa đóa thanh liên. Giọng nói vốn bình thản nay lại thoáng chút khẩn trương.

Dáng vẻ này của Huân Nhi, ngoại trừ khi nghĩ đến Tiêu Viêm ra thì còn có thể là vì ai khác.

Kể từ lúc rời xa Tiêu Viêm đến nay đã khoảng ba, bốn năm. Trong mấy năm này, nàng rõ ràng đã trưởng thành hơn không ít. So với thiếu nữ năm xưa, nàng đã bớt đi một phần ngây ngô, thêm một phần lạnh nhạt trầm lặng toát ra từ sâu trong linh hồn.

Bất quá, dù nàng có thay đổi thế nào, dù đối mặt với bất cứ chuyện gì cũng có thể giữ được bình tĩnh, thì chỉ cần nghe được tin tức liên quan đến người kia, tâm cảnh vốn tĩnh lặng lại không kìm được mà gợn sóng.

Có lẽ đúng như Lăng Ảnh đã dự liệu, sâu trong nội tâm Huân Nhi có một bóng hình vĩnh viễn tồn tại, cho dù là uy áp của tộc trưởng cũng khó lòng xóa nhòa. Nghe trong giọng nói của Huân Nhi có vài phần vội vàng, Lăng Ảnh cũng thầm thở dài. Mấy năm rồi, chỉ khi nghe chuyện liên quan đến Tiêu Viêm thiếu gia, nàng mới thật sự giống một thiếu nữ bình thường. Tâm cảnh bình thản bất động như núi kia vốn chỉ nên có ở những lão yêu quái tu luyện nhiều năm, vậy mà lại xuất hiện trên người một cô gái đang ở độ tuổi rực rỡ nhất.

Đương nhiên, ai biết được thân phận của nàng sẽ hiểu rằng nàng không phải người thường. Chỉ có nam tử ưu tú nhất đại lục mới có thể xứng đôi cùng nàng. Không biết Tiêu Viêm, liệu có thể đi đến được bước đó hay không.

Trong lòng thoáng qua những ý niệm đó, nhưng trên mặt Lăng Ảnh vẫn là vẻ cưng chiều. Y mỉm cười gật đầu, sau đó đem những tin tức về Tiêu Viêm mà mình đã hao tổn không ít tâm cơ mới thu thập được, kể lại một lượt.

Lặng lẽ lắng nghe, đôi môi Huân Nhi khẽ mím, đôi đồng tử trong suốt khẽ chớp động.

"Không ngờ trong bốn năm ngắn ngủi, Tiêu Viêm ca ca đã đạt đến cấp bậc Đấu Hoàng, thật ngoài dự đoán của Huân Nhi a..."

"Viêm Minh... quả là một cái tên rất hay. Không ngờ Tiêu Viêm ca ca lại có thể gây dựng nên một liên minh thay thế địa vị của Vân Lam Tông."

Khi Lăng Ảnh kể xong, trên gương mặt tinh xảo của Huân Nhi lộ ra một nụ cười thanh nhã. Tay ngọc khẽ vén lọn tóc đen trước trán, nàng thản nhiên nói: "Không ngờ Hồn Điện vẫn ra tay. Vị Dược Trần lão tiên sinh kia năm đó cũng từng có chút giao tình với tộc ta, có lẽ người cũng biết thân phận của ta, chỉ là không biết có nói cho Tiêu Viêm ca ca hay không..."

"Có lẽ Dược lão biết điều gì nên nói, điều gì không. Để Tiêu Viêm thiếu gia biết sớm thân phận của tiểu thư, đối với hắn chưa hẳn đã là chuyện tốt," Lăng Ảnh trầm ngâm nói.

"Lăng lão, hãy cố gắng phái người tìm kiếm tung tích của Hồn Điện. Xem ra chuyện của Tiêu thúc thúc năm đó, cũng do bọn chúng giở trò," Huân Nhi quay đầu lại, thanh âm ẩn chứa sự lạnh lẽo.

Lăng Ảnh thoáng chần chờ rồi đáp: "Vâng, việc này ta sẽ âm thầm tiến hành, cố gắng tìm kiếm. Bất quá Hồn Điện kia cực kỳ quỷ dị, ngoại trừ một vài người biết được tổng bộ của chúng, ngay cả trong tộc ta cũng rất ít người biết, mặc dù chúng ta đã đối đầu với chúng vô số lần.”

Huân Nhi khẽ gật đầu, mi mắt cụp xuống, trong đôi mắt trong suốt chợt lóe lên một tia lãnh ý, nàng chậm rãi thì thầm: "Hồn Điện, dù biết các ngươi đến Tiêu gia là vì mảnh Đà Xá Cổ Đế Ngọc, nhưng ngàn vạn lần đừng làm huynh ấy bị tổn thương. Nếu không… bất kể thế nào, ta cũng sẽ khiến các ngươi phải trả cái giá không thể gánh nổi!"

Nói đến câu cuối cùng, trong mắt Huân Nhi đột nhiên bùng lên kim sắc hỏa diễm. Khi ngọn lửa ấy xuất hiện, một khối nham thạch khổng lồ bên cạnh bỗng quỷ dị hóa thành hư vô trong im lặng.

Nhìn thấy kim sắc hỏa diễm trong mắt Huân Nhi, Lăng Ảnh trong lòng cũng rùng mình. Hắn quá quen thuộc với người trước mắt, tự nhiên biết rằng, trừ phi trong lòng nổi lên sát ý hoặc tức giận tột cùng, thứ đó sẽ luôn ẩn sâu trong linh hồn. Vừa rồi nó lại xuất hiện, không ngờ sau bốn năm xa cách, tình cảm Huân Nhi dành cho Tiêu Viêm không những không phai nhạt mà còn thêm phần sâu đậm.

"Ai, tiểu tử kia, có lẽ chính hắn cũng không biết mình có được phúc khí lớn đến nhường nào. Người có thể khiến tiểu thư ngày nhớ đêm mong, nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng Viêm Minh và cả Gia Mã Đế Quốc sẽ bị hủy diệt hoàn toàn chỉ trong một ngày. Cố gắng tu luyện đi, ngươi bây giờ dù đã là Đấu Hoàng nhưng vẫn còn chưa đủ a..." Lăng Ảnh thầm nghĩ trong lòng.

"Đúng rồi..." Đột nhiên như nhớ ra điều gì, sắc mặt Lăng Ảnh chợt biến đổi, y cẩn thận nhìn Huân Nhi, nói: "Theo ta được biết, bởi vì tiểu thư ở Tiêu gia vẫn chưa tìm thấy "chìa khóa" kia, cho nên trong tộc đã trải qua vài lần tranh luận, cuối cùng quyết định phái người đến Gia Mã Đế Quốc, tìm "chìa khóa" từ tay Tiêu gia.”

"Ầm!"

Lời Lăng Ảnh vừa dứt, một luồng khí thế kinh thiên đột nhiên bộc phát, chấn cho thân hình y phải lùi lại. Y ngẩng đầu lên, vẻ mặt không khỏi kinh hãi.

Giờ phút này, Huân Nhi lơ lửng cách mặt đất ba thước, sắc mặt băng hàn, kim sắc hỏa diễm rực rỡ như chất lỏng bao bọc quanh thân. Dưới sự lưu chuyển của ngọn lửa màu vàng kim, những tảng đá xung quanh dần dần hư hóa một cách quỷ dị, tựa như bị một con cự thú vô hình cắn nuốt.

Sắc mặt Huân Nhi lạnh như băng tuyết, nàng liếc Lăng Ảnh một cái, không nói lời nào, eo thon khẽ động, bay thẳng xuống núi.

Nhìn bóng lưng Huân Nhi biến mất, Lăng Ảnh há miệng định nói rồi lại thôi, chỉ đành cười khổ lắc đầu, hướng ánh mắt xa xăm về chân trời phía tây, lẩm bẩm: "Tiểu tử, ngươi có thể khiến tiểu thư phải đến mức này, quả là người đầu tiên lão phu từng thấy…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!