Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 789: CHƯƠNG 778: ĐAN THÁP!

Tổng bộ Viêm Minh được kiến lập tại Gia Mã đế quốc, là thế lực cường đại nhất nơi đây. Quy mô của Viêm Minh hiện tại đã lớn hơn rất nhiều so với một năm trước, trở thành một cỗ máy khổng lồ của đế quốc, cơ hồ chiếm tới một phần ba lãnh thổ. Các ngành nghề và công việc đều được phân công rõ ràng, chính xác, khiến cho nền tảng của bọn họ vô cùng mạnh mẽ và vững chắc.

Đan Đường, một trong những nơi trọng yếu của Viêm Minh, mỗi ngày đều luyện chế ra vô số đan dược. Dưới sự phân phối của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ, những lô đan dược này được chia đều cho các thương nhân rồi nhanh chóng bán ra khắp mọi nơi trên đế quốc.

Hiện giờ có thể coi Viêm Minh đã bám rễ sâu vào toàn bộ đế quốc, dân chúng của Gia Mã đế quốc cũng dần quen thuộc với thế lực khổng lồ này. Một vài tổ chức hoặc gia tộc khác lúc trước còn đang chờ xem tình hình, nay cũng nhanh chóng xin gia nhập Viêm Minh. Với xu thế đó, ai cũng biết địa vị cùng danh vọng của Viêm Minh trong đế quốc chẳng mấy chốc sẽ vượt xa Vân Lam Tông ngày trước.

Đan Đường nằm gần trung tâm đế đô, hàng ngày vô số Luyện dược sư từ khắp nơi đổ về đây giao dịch. Vô hình trung, nó đã trở thành trung tâm giao thương lớn nhất của Luyện dược sư trên toàn quốc. Đủ các loại dược liệu cùng phương thuốc quý hiếm đều quy tụ ở đây, bởi Gia Mã đế quốc dù sao diện tích cũng rất lớn, không ít nơi rừng sâu núi thẳm chưa từng có dấu chân người, nên ẩn giấu không ít kỳ trân dị bảo. Một số người may mắn tìm được, nếu không dùng tới, đương nhiên có thể đem đến trao đổi hoặc bán đi.

Hơn nữa, sau chiến thắng trước liên minh tam đại đế quốc, thanh danh của Gia Mã đế quốc cùng Viêm Minh bắt đầu lan rộng khắp khu vực Tây Bắc. Đế quốc cũng đề ra một số chính sách tiến bộ, khiến cho ngày càng có nhiều người từ các quốc gia khác mang theo sự tò mò tìm đến. Nhất thời, Gia Mã đế quốc trở nên phồn vinh hơn rất nhiều so với những năm về trước.

Mà hiện giờ, sự phồn vinh của Đan Đường cũng đã hơn hẳn Luyện dược sư công hội ngày xưa.

Khác với sảnh giao dịch lúc nào cũng xôn xao náo nhiệt, sâu bên trong Đan Đường là vô số những dãy phòng yên tĩnh, cách ly với thế giới bên ngoài. Nơi đây cung cấp những trang thiết bị tốt nhất dành cho các Luyện Dược Sư của Viêm Minh luyện chế đan dược. Bên ngoài mỗi căn phòng đều có một cặp nam nữ phụ tá túc trực, một khi Luyện Dược Sư bên trong có bất cứ yêu cầu gì, chỉ việc truyền lời ra, lập tức những trợ thủ này sẽ nhanh chóng thỏa mãn yêu cầu đó.

Ở trung tâm các phòng luyện dược, có một dãy nhà được xây toàn bằng tử nham thạch cực kỳ hiếm thấy. Nó có khả năng giữ nhiệt rất tốt và là lựa chọn tối ưu trong các loại vật liệu để dựng nên một phòng luyện dược. Tuy vậy, sản lượng của nó lại rất ít ỏi, nên không nhiều Luyện dược sư có thể sở hữu được. Nhưng với tài lực hùng hậu của Viêm Minh hiện giờ, xây dựng mấy luyện dược thất cao cấp như vậy cũng không phải là vấn đề gì to tát.

Những phòng luyện dược cao cấp kia, trong Đan Đường chỉ một số Luyện dược sư đạt tới Tứ phẩm mới được sử dụng, còn những luyện dược sư bình thường khác chỉ có thể dùng các phòng luyện dược phía ngoài. Sự phân chia cấp bậc này khi mới đưa ra đã nhận không ít bất mãn, nhưng theo thời gian, bọn họ cũng dần thích ứng. Không chỉ vậy, nó còn trở thành động lực thúc đẩy các Luyện dược sư, nếu chăm chỉ luyện tập, nâng cao thực lực bản thân, thì bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào phòng luyện dược cao cấp mà hưởng thụ những đãi ngộ vượt trội.

Tại trung tâm của dãy phòng luyện dược cao cấp, sừng sững một tòa tháp luyện dược màu tím thẫm. Tòa tháp này, chỉ có Tiêu Viêm, Pháp Mã và một số ít Luyện dược sư đạt đến trình độ Ngũ phẩm mới có tư cách tiến vào. Nơi này cứ thế đã trở thành cấm địa của Đan Đường, người thường hay những luyện dược sư khác đều bị nghiêm cấm tới gần.

Bên trong tòa tháp được canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, dược hương nồng đậm lượn lờ không tan, hóa thành từng dải sương khói mờ ảo với đủ các loại màu sắc phiêu lãng xung quanh. Phía trên một cái bệ đá đặt chính giữa tháp, những dược đỉnh cực lớn được xếp đặt ngay ngắn, bên trong dược đỉnh, lửa hồng hừng hực thiêu đốt, nhiệt độ nóng bỏng không ngừng tỏa ra, khiến cả căn phòng nóng hầm hập như một lò luyện khổng lồ.

Xung quanh bệ đá, thấp thoáng vài bóng người đang đứng, ánh mắt đầy nghiêm trọng, chăm chú nhìn vào bên trong dược đỉnh. Theo sự biến đổi thủ ấn của bọn họ, hỏa diễm trong dược đỉnh cũng bắt đầu lay động, để lộ các loại dược liệu đang bị luyện hóa bên trong.

“Khà khà, Minh chủ, phương pháp phân công luyện chế này quả thật hiệu quả không nhỏ. Phệ Sinh Đan này vốn đám luyện dược sư ngũ phẩm như bọn họ khó mà luyện chế thành công, nhưng hiện giờ liên thủ cùng luyện, khả năng thành công đã tăng lên không ít. Nếu về sau những người này có thể phối hợp ăn ý, xác suất luyện thành còn có thể tiếp tục cao hơn nữa, khi đó tốc độ luyện chế Phệ Sinh Đan sẽ nhanh lên rất nhiều!” Pháp Mã nhìn đống dược liệu trong dược đỉnh rồi quay sang Tiêu Viêm cười mãn nguyện.

Tiêu Viêm cũng chăm chú nhìn vào dược đỉnh, khẽ mỉm cười. Lần luyện chế Phệ Sinh Đan này, với thực lực Ngũ phẩm Luyện dược sư của bọn họ, nếu thuận lợi, đại khái trong năm ngày đã có thể luyện chế ra một viên. Đương nhiên, điều này còn chưa tính đến những việc ngoài ý muốn, chẳng may có trắc trở, chỉ sợ ít nhất nửa tháng mới luyện chế ra được một viên.

Lấy thực lực của Ngũ phẩm Luyện dược sư đi luyện chế Phệ Sinh Đan, dược liệu tiêu hao thực sự quá lớn, lại khó thành công. Cho nên, tại phòng luyện dược có hai nhóm tổng cộng sáu gã Ngũ phẩm Luyện dược sư tùy thời đợi lệnh. Hai nhóm này thay phiên nhau luyện chế, nhờ đó mới có thể kiên trì tới cùng. Có điều, giữa những lần chuyển giao cần phải phối hợp cực kỳ ăn ý, nếu không, chẳng biết sẽ có bao nhiêu dược liệu bị hư hỏng lãng phí.

“Hiện tại, hai viên Phệ Sinh Đan đã luyện chế xong tạm thời cứ đưa cho Hải lão bảo quản. Bắt đầu từ bây giờ, việc bồi dưỡng tử sĩ cũng nên tiến hành được rồi.” Tiêu Viêm quay đầu hướng về phía Hải Ba Đông cười.

“Việc chọn lựa tử sĩ không có vấn đề gì, chỉ cần Phệ Sinh Đan có thể chế tạo kịp, trong vòng nửa năm, Viêm Minh sẽ có thêm mười cường giả Đấu Vương.” Hải lão vuốt râu, mỉm cười nói.

“Về việc luyện chế, chúng ta nhất định sẽ cố gắng hết sức để tăng tốc. Tiểu điệt và Pháp Mã trưởng lão khi nào rảnh rỗi cũng sẽ tham gia, nhưng sắp tới tiểu điệt chắc không thể có mặt thường xuyên tại Viêm Minh được. Có lẽ phải đi xa một chuyến, khi đó, mọi chuyện đều trông cậy vào Pháp Mã trưởng lão.” Tiêu Viêm trầm ngâm nói. Bên phía Tiểu Y Tiên vừa có tin tức truyền đến, hắn cần phải tới đó. Chuyện ở Gia Mã đế quốc, cứ để cho đại ca cùng mấy người Hải Ba Đông và Pháp Mã trưởng lão lo liệu.

Hơn nữa, hắn cũng không muốn ở mãi tại Gia Mã đế quốc. Đấu Khí Đại Lục rộng lớn như vậy, cường giả vô số, so với việc kiến tạo thế lực, Tiêu Viêm càng ưa thích du lịch khắp đại lục để nâng cao thực lực. Nếu không phải Tiêu gia cần có lực lượng bảo vệ, hắn cũng không phí tâm cơ sáng lập ra Viêm Minh. Gia Mã đế quốc hiện giờ đã trở nên quá nhỏ bé đối với tầm vóc của hắn, chỉ có đi khắp Đấu Khí Đại Lục mới có thể giúp hắn đề cao trình độ của bản thân.

Mà việc giải cứu Dược lão, phụ thân, thậm chí là đi tìm Huân Nhi, đều cần có thực lực cường đại mới có thể làm được. Chính vì thế, Tiêu Viêm lúc này đối với thực lực có một khát vọng cháy bỏng. Hắn chỉ có thể mau chóng sắp xếp ổn thỏa mọi đại sự, sau đó mới an tâm rời đi.

Đối với các cường giả trên Đấu Khí Đại Lục, trong lòng Tiêu Viêm tràn ngập mong chờ.

“Lão phu tự nhiên sẽ dốc hết khả năng, nhưng kỳ thật loại việc này, có người còn thích hợp hơn lão phu nhiều. Nếu để hắn ta chủ trì việc luyện chế Phệ Sinh Đan, chỉ sợ hiệu suất không chỉ tăng lên gấp đôi đâu.” Pháp Mã cười bí ẩn, chợt nói.

“Ồ, là ai vậy?” Tiêu Viêm nghe vậy chợt ngẩn người, ngạc nhiên hỏi.

“Đan vương Cổ Hà!” Pháp Mã chần chừ một chút, rồi chậm rãi nói.

Nghe được cái tên này, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, rồi gật đầu: “Luyện đan thuật của Đan vương Cổ Hà quả thật không thể nghi ngờ, nhưng quan hệ của tiểu điệt với lão ấy… muốn lão tới giúp tiểu điệt là điều không thể nào.”

“Ha ha, mặc dù Minh chủ cùng Cổ Hà đúng là có chút xích mích, nhưng các ngươi đều không phải là người hẹp hòi, bởi vậy không thể tính là địch nhân. Tính tình của Cổ Hà tuy kiêu ngạo, nhưng muốn hắn gia nhập hỗ trợ Đan Đường cũng không phải là không thể.” Pháp Mã cười cười.

“Pháp Mã trưởng lão, ngài có biện pháp gì sao?” Tiêu Viêm kinh ngạc. Đối với Đan vương Cổ Hà, hắn cũng rất hiểu. Lão ta là một người có thiên phú luyện dược cực cao, chính vì vậy, muốn thu về dưới trướng sẽ vô cùng khó khăn, mà người như lão hẳn sẽ không cam tâm ở dưới người khác.

Nếu thật sự có thể mời lão gia nhập Đan Đường, Tiêu Viêm cũng có thể an tâm rời đi.

“Minh chủ có biết, trên Đấu Khí Đại Lục, có một tổ chức tự do được vô số luyện dược sư tôn sùng là ‘Đan Tháp’ không?” Pháp Mã mỉm cười.

“Đan Tháp.” Nghe cái tên này, Tiêu Viêm nhíu mày, chẳng biết sao hắn cảm thấy quen thuộc nhưng lại không thể nhớ ra.

“Đan Tháp, là một tổ chức Luyện dược sư tự do trên đại lục, tồn tại từ rất lâu, thậm chí ngay cả hệ thống cấp bậc của Luyện dược sư cũng là do bọn họ sáng tạo ra. Mặc dù tổ chức có vẻ lỏng lẻo, nhưng danh vọng lại cực kỳ uy nghiêm, toàn bộ Đấu Khí Đại Lục chỉ sợ không có mấy thế lực dám trêu chọc đến họ!”

“Bên ngoài ‘Đan Tháp’ tuy lỏng lẻo, nhưng nội bộ lại có những trưởng lão cực kỳ tinh nhuệ làm nòng cốt, mà những người này, không ai không phải là Luyện dược Tông sư thanh danh hiển hách khắp Đấu Khí Đại Lục. Tâm nguyện lớn nhất đời Cổ Hà chính là được gia nhập Đan Tháp tu luyện.” Pháp Mã khẽ cười nói: “Nhưng muốn vào đó thì cần có một tổ chức Luyện dược sư đủ tầm cỡ lên tiếng đề cử, nên năm xưa lão ấy mới tìm tới Công hội Luyện dược sư của chúng ta nhờ giúp đỡ! Thực lực của Công hội lúc bấy giờ tại Gia Mã đế quốc thì có thể diễu võ dương oai, nhưng so ra khắp đại lục thì lại chẳng là gì cả. Do đó, tư cách đề cử người vào Đan Tháp tự nhiên là không có, vì vậy lão phu lúc đó cũng đành cự tuyệt lão!”

“Hiện tại, tiềm lực của Đan Đường so với Công hội Luyện dược sư trước kia đã mạnh hơn rất nhiều. Ta tin tưởng, sẽ không lâu nữa, Đan Đường chắc chắn sẽ đạt được tư cách đó. Nếu Minh chủ dùng chuyện này để đánh động Cổ Hà, ta nghĩ, hắn nhất định sẽ đáp ứng gia nhập Đan Đường.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm tay vân vê cằm, ánh mắt lướt qua đám Ngũ phẩm Luyện dược sư người nào người nấy đầm đìa mồ hôi ở đằng kia, một lát sau khẽ gật đầu.

“Ừm, chúng ta cứ thử xem sao…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!