Gã Xà nhân trọc đầu có ánh mắt dị thường ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào đóa sen lửa xanh biếc đang không ngừng xoay tròn trước mặt Tiêu Viêm, và cả ánh mắt tĩnh lặng không chút dao động của hắn. Y hiểu rõ, nếu y thật sự dám bước thêm một bước, đóa sen lửa ẩn chứa năng lượng khủng bố kia sẽ không chút ngần ngại mà công kích thẳng về phía y.
“Tiểu tử, không hổ là người đứng đầu Viêm Minh, quả là có thủ đoạn…”
Gã Xà nhân trọc đầu lè lưỡi liếm môi, cười lạnh, nhưng sự khinh thị trong lời nói đối với Tiêu Viêm lúc trước đã hoàn toàn biến mất. Thậm chí, y đã có chút tin tưởng vào những lời đồn đại trong tộc rằng Tiêu Viêm có thể đánh bại cả Đấu Tông. Đứng trước đóa hỏa liên tinh xảo này, sâu trong linh hồn y quả thực dâng lên một nỗi sợ hãi không tên.
“Ta không muốn động thủ với ngươi, xin hãy thông báo với Mỹ Đỗ Toa một tiếng, ta muốn gặp nàng.”
Tiêu Viêm khẽ nhướng mày, bàn tay thoáng động, đóa hỏa liên xanh biếc liền nằm gọn trong lòng bàn tay. Hắn liếc nhìn gã Xà nhân đầu trọc, thản nhiên nói.
“Tộc trưởng đang bế quan, không thể tùy tiện quấy rầy.” Gã Xà nhân đầu trọc lắc đầu, cười hắc hắc.
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, cũng không nói thêm lời nào, cong ngón tay búng ra. Đóa sen lửa trong tay lập tức hóa thành một vệt lửa, tựa như sao chổi xẹt ngang bầu trời, bay vụt về phía gã Xà nhân đầu trọc.
Thấy Tiêu Viêm không chút do dự ném đóa hỏa liên ẩn chứa năng lượng khủng bố kia đến, sắc mặt gã Xà nhân đầu trọc kinh hoàng biến đổi, đuôi rắn vung lên, vội vàng lùi nhanh về phía sau.
Nhưng mặc kệ y có lùi nhanh đến đâu, đóa sen lửa xanh biếc vẫn như hình với bóng, bám riết không buông.
Vì thế, trên quảng trường liền xuất hiện một cảnh tượng vô cùng hài hước: kẻ được vô số Xà nhân tôn sùng là cường giả mạnh nhất dưới Tộc trưởng giờ lại bị một đóa sen lửa xanh biếc đuổi cho chạy trối chết! Cảnh này khiến các Xà nhân đứng xa xa phải trợn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt mơ hồ xen lẫn một tia hoảng sợ. Trong khi đó, Tiêu Viêm vẫn đứng yên bất động, chỉ có ngón tay khẽ co duỗi.
“Khốn kiếp, ngươi có chịu dừng lại hay không?”
Thân hình liên tiếp biến ảo vị trí để chật vật né tránh, gã Xà nhân đầu trọc vừa nhìn chằm chằm vào đóa hỏa liên đang lao đến, vừa phẫn nộ gầm lên.
Đóa sen lửa chậm rãi bay tới, cuối cùng dừng lại cách y chừng hai ba thước, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra từng luồng khí nóng bỏng khiến trán gã Xà nhân đầu trọc không ngừng rịn mồ hôi.
“Hiện tại Đại thống lĩnh đã có thể giúp ta thông báo được chưa?” Tiêu Viêm nhàn nhạt cười.
“Ngươi…”
Gã Đại thống lĩnh nghiến răng, trừng mắt nhìn đóa sen lửa đang chậm rãi xoay tròn trước mặt, trong lòng vô cùng không cam. Thứ này nếu nổ tung, có lẽ y sẽ giữ được tính mạng nhưng kết cục tuyệt đối sẽ không tốt đẹp gì.
“Chờ đó!”
Do dự một lúc, gã Đại thống lĩnh đầu trọc rốt cuộc cũng đành buông xuôi. Y hung hăng ném lại cho Tiêu Viêm một câu rồi thân hình lóe lên, lao nhanh về phía ngọn núi đen thẫm sau thềm đá.
Nhìn thấy tốc độ của Đại thống lĩnh, Tiêu Viêm mỉm cười, bàn tay vung lên, đóa sen lửa vừa khiến gã kia vô cùng kiêng kị lập tức ngoan ngoãn quay về, lơ lửng trong lòng bàn tay. Cuối cùng, sau một trận dao động kỳ lạ, nó hóa thành một cụm hỏa diễm xanh biếc rồi chui vào cơ thể hắn.
Thu hồi đóa sen lửa, Tiêu Viêm cũng không để ý đến những ánh mắt tò mò xen lẫn kính sợ xung quanh, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, yên tĩnh chờ Mỹ Đỗ Toa xuất hiện.
Đứng bên cạnh Tiêu Viêm, Tử Nghiên buồn chán đưa cặp mắt hiếu kỳ đánh giá bốn phía. Có lẽ vì lúc nãy nàng đã trực tiếp đỡ một quyền của Đại thống lĩnh mà không hề hấn gì, nên đám Xà nhân xung quanh đối với nàng vô cùng khách khí, thấy nàng nhìn sang liền mỉm cười thân thiện.
Hai người cứ im lặng chờ đợi như vậy. Khoảng mười phút sau khi Đại thống lĩnh tiến vào trong núi, hai bóng người liền vút ra, lướt đến không trung phía trên quảng trường rồi mới từ từ hạ xuống.
Nhìn thấy nhân vật chủ chốt của tộc xuất hiện, những Xà nhân hộ vệ xung quanh quảng trường đều vội vàng cung kính khom người.
“Hôm nay sao ngươi lại rảnh rỗi đến thăm Xà Nhân Tộc của ta vậy?”
Người có uy vọng như vậy ở Xà Nhân Tộc hiển nhiên chỉ có Mỹ Đỗ Toa. Sau khi hạ xuống đất, nàng nhìn thấy hai người Tiêu Viêm, không khỏi kinh ngạc hỏi.
“Thải Lân tỷ!”
Vừa thấy Mỹ Đỗ Toa hiện thân, Tử Nghiên liền reo lên một tiếng, kích động chạy tới, lao vào lòng nàng.
Bàn tay mềm mại vỗ nhẹ lên mái đầu nhỏ của Tử Nghiên, trên gương mặt Mỹ Đỗ Toa cũng hiện lên một nụ cười động lòng người. Nụ cười hiếm hoi này của nàng khiến gã Đại thống lĩnh đứng bên cạnh nhìn đến ngây người.
“Thải Lân tỷ, tên trọc đầu này vừa rồi dám đánh muội đó. Nếu không phải Tử Nghiên vừa tiến giai lên Đấu Hoàng thì chỉ sợ đã bị một quyền của hắn đánh chết rồi.”
Dụi dụi đầu vào lòng Mỹ Đỗ Toa, Tử Nghiên đột nhiên chỉ tay về phía gã Đại thống lĩnh, tức giận mách lẻo.
Nhìn bộ dạng của Tử Nghiên, cả Tiêu Viêm và gã Đại thống lĩnh đều toát mồ hôi lạnh trên trán. Con nhóc tinh quái này đánh người rồi còn đi cáo trạng, quả đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.
Mỹ Đỗ Toa xoa đầu Tử Nghiên, sau đó đôi mắt đẹp nhàn nhạt liếc về phía Đại thống lĩnh. Chỉ một cái liếc mắt mà thân thể Đại thống lĩnh Lợi Mã nhất thời run lên, đành cười khan:
“Tộc trưởng, vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi. Thuộc hạ chỉ muốn thử thân thủ của Tiêu Viêm một chút, chứ không hề có ý định động thủ với tiểu nha đầu đáng yêu này.”
Từ thái độ của Mỹ Đỗ Toa đối với Tử Nghiên, Đại thống lĩnh tự nhiên hiểu được quan hệ của hai người thân thiết đến mức nào, liền lập tức nhanh nhẩu lấy lòng.
Nhưng y lại không nhìn thấy, ngay khi y vừa dứt lời, Mỹ Đỗ Toa đã cau mày. Nàng khẽ vung tay, thanh âm bình thản nói:
“Tiêu Viêm đã được các trưởng lão Xà Nhân Tộc công nhận là khách quý, vậy mà ngươi lại dám tùy tiện ra tay. Lát nữa tự mình vào xà quật một tháng đi.”
Nghe vậy, mặt Đại thống lĩnh cứng đờ, nhưng cũng không dám phản đối, chỉ có thể chán nản gật đầu.
“Ngươi lui ra đi!”
Đuổi Đại thống lĩnh sang một bên, Mỹ Đỗ Toa kéo Tử Nghiên, chậm rãi đi về phía Tiêu Viêm, khuôn mặt xinh đẹp khẽ ngước lên hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
Thấy vẻ mặt bình thản của Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Viêm bất đắc dĩ nói:
“Ta muốn mời cô giúp một chuyện! Tiểu Y Tiên truyền tin đến, đã phát hiện tung tích người của Hồn Điện tại Xuất Vân Đế Quốc, cho nên…”
“Có tin tức của Hồn Điện sao? Thực lực của kẻ đó thế nào?” Mỹ Đỗ Toa trầm ngâm hỏi.
“Nàng không nói rõ. Nhưng ta nghĩ nếu ba người chúng ta hợp sức, dù đối phương có mạnh như Vu hộ pháp kia cũng có thể bắt giữ được.”
Tiêu Viêm lắc đầu nói. Hắn giờ đã thành công tiến cấp Đấu Hoàng, đối đầu với cường giả Đấu Tông cũng không còn chật vật như xưa. Hơn nữa, hiện tại không chỉ có một Mỹ Đỗ Toa, mà còn có một Tiểu Y Tiên thực lực không hề thua kém. Đội hình như vậy, dù đặt trên Đấu Khí Đại Lục cũng được xem là hàng ngũ cường giả.
Mỹ Đỗ Toa khẽ chớp mắt, vẫn còn chút không yên lòng, nói:
“Tính toán như vậy không sai, nhưng người ta lo lắng là Tiểu Y Tiên kia! Lần này xâm nhập Xuất Vân Đế Quốc cũng là địa bàn của cô ta, vạn nhất cô ta giở trò…”
Nghe thế, Tiêu Viêm chỉ biết trợn mắt thở dài. Nữ nhân một khi đã kết thù quả nhiên không dễ hóa giải, xem ra muốn làm cho Mỹ Đỗ Toa tin tưởng Tiểu Y Tiên còn cần không ít thời gian.
“Quên đi, ngươi đã tin tưởng nàng ta như vậy thì tùy ngươi, kẻo ta nói ra lại khiến ngươi nghĩ ta lòng dạ hẹp hòi.”
Thấy bộ dạng khổ sở của hắn, Mỹ Đỗ Toa nhếch miệng, phất tay thản nhiên nói.
Thấy Mỹ Đỗ Toa đưa tay lên, Tiêu Viêm ngẩn ra, bất giác đưa tay nắm lấy, nhìn thấy một vết thương trên cánh tay nàng vốn giấu trong áo choàng, hắn nhíu mày:
“Ngươi bị thương? Có chuyện gì vậy?”
Bị Tiêu Viêm nắm tay trước mặt bao nhiêu tộc nhân, gương mặt xinh đẹp của Mỹ Đỗ Toa thoáng ửng hồng, vội vàng rút tay về, lí nhí đáp:
“Vết thương nhỏ thôi. Nơi này gần Ma Thú Sơn Mạch, chúng ta xây dựng bộ lạc, khó tránh khỏi lấn sang địa bàn của một số ma thú khác, nên đã va chạm với vài ma thú cường đại. Đây chỉ là trong một lần giao chiến không cẩn thận bị một ma thú cào trúng.”
“Vì sao không sai người đến Viêm Minh tìm ta? Với thực lực của Viêm Minh bây giờ, đủ sức giúp cô có một lãnh địa an toàn mà?” Tiêu Viêm cau mày trách.
“Việc này ta có thể giải quyết, không cần làm phiền các ngươi…!” Mỹ Đỗ Toa mỉm cười, nhìn vẻ mặt cau có của Tiêu Viêm, trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Ngươi định khi nào hành động?” Không muốn dây dưa mãi chuyện này, Mỹ Đỗ Toa chợt hỏi.
“Càng nhanh càng tốt!” Tiêu Viêm trầm giọng.
“Vậy ngươi chờ ta một chút, ta cần sắp xếp sự việc trong tộc, sau đó sẽ theo ngươi đi.”
Nghe vậy, Mỹ Đỗ Toa không chút chần chờ, gật đầu. Nàng định xoay người đi thì bị Tiêu Viêm giữ lại. Trong lúc nàng còn đang sửng sốt, một giọng nói trầm thấp đã truyền đến từ miệng hắn:
“Cảm ơn cô nhiều lắm!”
Nghe những lời này, Mỹ Đỗ Toa ngẩn người, rồi mỉm cười:
“Coi như đáp trả việc ngươi luyện chế Thiên Hồn Dung Huyết đan đi!”
Dứt lời, bàn tay mềm mại thoáng thu về, nàng liền rời đi, tiến vào phòng nghị sự của bộ tộc.
Nhìn bóng lưng xa dần của Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Viêm khẽ thở dài, trong lòng ngập tràn những suy nghĩ phức tạp. Chuyến đi đến Xuất Vân Đế Quốc lần này, mức độ nguy hiểm không cần nói cũng biết. Đế Quốc Gia Mã hiện giờ tuy đã dần ổn định, nhưng Xà Nhân Tộc chỉ mới vừa di dời, trong tộc còn bao nhiêu việc cần xử lý, vậy mà nàng vẫn không hề từ chối hắn…
Tiêu Viêm thực sự không phải gỗ đá. Đối phương tận tâm tận lực với hắn như thế, khiến lòng hắn trào dâng những cảm xúc khó tả.
“Haiz…”
Thở ra một hơi dài phiền muộn, Tiêu Viêm vỗ vỗ đầu Tử Nghiên, nhưng trong lòng lại đầy hỗn loạn và dằn vặt. Nàng quả thật đã giúp mình quá nhiều…
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ