Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 793: CHƯƠNG 782: CHẠY TỚI XUẤT VÂN!

Mỹ Đô Toa cần an bài một số sự tình, cũng không mất quá nhiều thời gian, chỉ ước chừng nửa canh giờ đã thu xếp mọi chuyện một cách thỏa đáng. Sau đó, nàng liền cùng Tiêu Viêm rời khỏi lãnh địa của Xà Nhân Tộc, bay vút về phía biên giới đế quốc.

Khoảng cách từ đế đô tới biên giới cũng không phải là ngắn, dù cho với tốc độ của ba người Tiêu Viêm thì cũng phải đến lúc chạng vạng tối mới tới nơi.

Trên đỉnh một ngọn núi ở vùng biên giới Xuất Vân đế quốc, từ xa xa có ba đạo lưu quang lao đến, một lát sau liền hóa thành ba bóng người, hiện ra trên đỉnh núi.

“Phía trước chính là Xuất Vân đế quốc. Nghe nói độc sư trong đế quốc này rất ngang ngược, cho nên khi hành động cần phải cẩn thận một chút.” Từ trên cao nhìn xuống một căn cứ quân sự đang mơ hồ hiện ra ở cuối tầm mắt, Tiêu Viêm nghiêng đầu nhắc nhở hai người Mỹ Đô Toa.

“Ân.” Hai người khẽ gật đầu. Mỹ Đô Toa nhìn thoáng qua Tử Nghiên ở bên cạnh, chần chừ một lúc rồi nói: “Ngươi xác định muốn mang theo Tử Nghiên sao? Nên nhớ chuyến đi Xuất Vân đế quốc lần này không phải là du ngoạn.”

Đột nhiên nghe những lời này của Mỹ Đô Toa, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Nghiên nhất thời quýnh lên. Nàng không cam tâm phải một mình ở lại Gia Mã đế quốc chờ đợi, như vậy thật nhàm chán.

“Ha ha, cứ yên tâm đi, đừng xem thường tiểu nha đầu này. Nàng hiện giờ cũng đã là cường giả cấp bậc Đấu Hoàng, hơn nữa với cỗ quái lực khủng bố kia, cho dù là cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong bình thường cũng phải cam bái hạ phong. Vào những thời khắc sinh tử, chỉ sợ thủ đoạn bảo mệnh của nàng còn mạnh hơn cả chúng ta.” Tiêu Viêm xoa xoa đầu Tử Nghiên, cười nói.

Nghe vậy, Mỹ Đô Toa cũng nhớ lại lúc ở trên Vân Lam Sơn, Tử Nghiên chỉ bằng vào thực lực Đấu Vương đã đỡ được một kích của Vu Hộ Pháp. Nghĩ tới đó, nàng liền không nói thêm gì nữa, hướng về phía Tử Nghiên mỉm cười nói: “Một khi đã như vậy thì cùng nhau đi thôi. Bất quá phải nói trước với ngươi, lần này tuyệt đối không được nghịch ngợm, không được đụng vào bất cứ thứ gì không nên đụng, bởi vì cường giả của Xuất Vân đế quốc phần lớn đều mang theo trên người một ít độc dược ti tiện.”

Thấy Mỹ Đô Toa đã đồng ý, Tử Nghiên vội vàng gật đầu.

“Ha ha, nếu đã như vậy thì đi thôi. Tổng bộ Độc Tông nằm tại một thành thị trong Xuất Vân Đế Quốc, nơi này cách đó vẫn còn một khoảng cách…” Tiêu Viêm cười nói.

“Ân.”

Mỹ Đô Toa khẽ gật đầu, nắm lấy tay Tử Nghiên, thân hình hai người nhanh chóng lăng không, lợi dụng bóng đêm che giấu, cấp tốc bay về phía Xuất Vân đế quốc. Ở phía sau, Tiêu Viêm cũng lập tức theo sát.

*

Lãnh thổ Xuất Vân đế quốc cũng không kém hơn Gia Mã đế quốc, thậm chí về nhiều phương diện còn rộng lớn hơn. Bất quá nếu so sánh, Xuất Vân đế quốc không nghi ngờ gì là hỗn loạn hơn rất nhiều.

Độc sư, cái chức nghiệp tại Gia Mã đế quốc cơ hồ bị mọi người khinh bỉ, thì tại Xuất Vân đế quốc lại phát triển phi thường mạnh mẽ. Bên trong mỗi tòa thành thị, gần như tùy ý có thể thấy những độc sư thân mặc bào phục đặc trưng. Đặc biệt, có một việc rất hiếm thấy tại Gia Mã đế quốc, đó là việc buôn bán độc vật.

Ở mỗi một tòa thành thị bên trong đế quốc này, đều có những cửa hàng chuyên bán ra độc vật. Chỉ cần là thứ gì có liên quan tới độc đều có thể mua được tại đây, độc tính càng mạnh thì giá cả lại càng đắt đỏ.

Tại Xuất Vân đế quốc, có một loại đấu khí được sử dụng nhiều hơn vô số lần so với các loại thuộc tính đấu khí khác, người Xuất Vân đế quốc gọi nó là Độc Đấu Khí.

Độc Đấu Khí lại chia thành nhiều nhánh, nhưng đều có điểm chung là ẩn chứa kịch độc. Đương nhiên, độc tính dị thường của các loại độc này không phải là thuộc tính tự nhiên mà là kết quả của sự biến dị nhân tạo. Người bình thường trước khi trở thành một đấu giả, cần phải đem thân thể ngâm trong nước có chứa độc dược. Sau đó trong quá trình tu luyện, theo thời gian độc tính sẽ chậm rãi xâm nhập cơ thể, cuối cùng hòa làm một với đấu khí. Trải qua một thời gian dài, đấu khí nguyên bản bình thường sẽ biến thành Độc Đấu Khí với hiệu quả hoàn toàn khác biệt.

So với đấu khí bình thường, Độc Đấu Khí quả thực có ưu thế hơn về lực sát thương. Tuy nhiên, độc dù sao vẫn là độc, thứ này chẳng phân biệt địch ta. Theo quá trình tu luyện, thân thể cũng sẽ dần bị độc tính ăn mòn, trở nên ngày càng suy yếu. Trừ khi có thể tấn thăng thành cường giả cấp Đấu Vương, nếu không tuổi thọ của người tu luyện Độc Đấu Khí sẽ thấp hơn người bình thường rất nhiều.

Hơn nữa, khi trong thân thể chứa nhiều loại độc tính mạnh sẽ làm tính cách trở nên lệch lạc. Chính điều này đã khiến cho Xuất Vân đế quốc có chút hỗn loạn, việc luận bàn sinh tử so với Gia Mã đế quốc không thể nghi ngờ là diễn ra thường xuyên hơn rất nhiều. Có lẽ vì độc tính trong cơ thể ảnh hưởng đến tâm lý nên người tu luyện tại Xuất Vân đế quốc càng thêm điên cuồng, bởi vì ai cũng biết, nếu không đạt tới cảnh giới Đấu Vương, sớm hay muộn cũng sẽ bị chính Độc Đấu Khí mà mình tu luyện cắn nuốt hết sinh mệnh.

Dưới áp lực của cái chết cận kề, không khí tu luyện tại Xuất Vân đế quốc quả thực có chút điên cuồng. Cũng chính vì thế mà cường giả ẩn tàng trong dân gian của Xuất Vân đế quốc có lẽ so với Gia Mã đế quốc còn nhiều hơn không ít. Các cường giả này bình thường rất ít khi gia nhập các thế lực lớn mà đều tự mình liều mạng tu luyện, mong mỏi có thể thoát ly hoàn toàn khỏi thứ độc tính đang ăn mòn bên trong cơ thể.

Tổng thể mà nói, quốc gia này so với Gia Mã đế quốc càng thêm hỗn loạn và nguy hiểm hơn.

Đương nhiên, trình độ hỗn loạn này nếu so với chế độ vô pháp vô thiên ở Hắc Giác Vực thì vẫn còn kém không ít, bởi vì dù sao nơi này cũng còn có hoàng thất Xuất Vân cho đến Độc Tông khổng lồ kia thống trị…

*

Ba người Tiêu Viêm mất gần bốn ngày, trải qua một quãng đường xa xôi, cuối cùng đã đến khu vực trung tâm của Xuất Vân đế quốc.

Trên đường đi, ba người cũng đã có chút lý giải về sự hỗn loạn của nơi này. Đặc biệt khi chứng kiến vài vụ ẩu đả, nhìn khói độc tán loạn khắp nơi, trong lòng họ lại càng đề cao mức độ nguy hiểm của đế quốc này thêm không ít. Mà sau khi có được sự lý giải này, Tiêu Viêm lại càng thêm kinh hãi trước những việc mà Tiểu Y Tiên đã làm.

Có thể tại vùng đất hỗn loạn này kiến tạo một thế lực to lớn, gần như khống chế một phần ba Xuất Vân đế quốc, trong quá trình đó chỉ sợ đã phải trả giá bằng vô số máu tanh. Tại Xuất Vân đế quốc, nếu chỉ bằng những thủ đoạn ôn hòa bình thường thì khó mà thu phục được những cường giả có tính cách cực đoan kia, chỉ có thủ đoạn máu tanh mới là phương pháp hữu hiệu nhất.

Tiêu Viêm có thể tưởng tượng được, bằng vào thân phận nữ nhi của mình, để có thể đưa Độc Tông mở rộng đến mức này, không biết dưới chân Tiểu Y Tiên đã phải đạp qua biết bao nhiêu xương khô.

*

Tổng bộ Độc Tông tọa lạc tại trung tâm Xuất Vân đế quốc, nơi đó có một tòa thành thị tên là Thiên Độc Thành. Phép tắc bên trong tòa thành này đều do Độc Tông nắm trong tay. Thậm chí có thể nói, tòa thành này chính là nơi Độc Tông thống trị tuyệt đối, ngay cả hoàng thất Xuất Vân đế quốc cũng không có chút quyền lực nào ở đây.

Thiên Độc Thành được mọi độc sư Xuất Vân đế quốc tôn sùng thành Thánh địa trong lòng, bởi vì những đại thế lực hùng mạnh nhất của Xuất Vân đế quốc đều đặt tổng bộ tại nơi này, tiếp nhận sự tôn sùng của các độc sư từ bốn phương tám hướng.

Thiên Độc Thành tại Xuất Vân đế quốc có thanh danh cực lớn, bởi vậy ba người Tiêu Viêm sau khi tùy ý nghe ngóng liền biết được phương vị cụ thể. Với tốc độ của bọn họ, hao tổn thời gian ước chừng một ngày liền đã tới được tòa Thánh Thành này.

Trên một ngọn núi bên ngoài Thiên Độc Thành, ba người Tiêu Viêm với dáng vẻ phong trần mệt mỏi đều thở phào nhẹ nhõm. Giờ phút này, trang phục của ba người đều có chút thay đổi. Mỹ Đô Toa trực tiếp đội một chiếc áo choàng, bởi vì trên suốt đoạn đường, dung mạo xinh đẹp của nàng đã mang đến không ít phiền toái. Đối với mấy gã mang lòng bất chính này, Mỹ Đô Toa tự nhiên là ra tay không chút lưu tình, nhưng dù vậy thì lũ ruồi bọ phiền phức đó vẫn cứ kéo đến không dứt. Cuối cùng, dù cho tàn nhẫn như nàng cũng đành phải dùng áo choàng che đi dung mạo, từ đó quãng đường đi trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.

“Không ngờ một tòa thành thị khổng lồ như vậy lại hoàn toàn nằm trong tay Độc Tông… Xem ra địa vị của Độc Tông tại Xuất Vân đế quốc so với Viêm Minh tại Gia Mã đế quốc còn cao hơn rất nhiều a.” Nhìn tòa thành thị to lớn phía dưới, Tiêu Viêm tấm tắc tán thưởng.

“Đó là do thủ đoạn của ngươi không đủ tàn nhẫn như nàng ta. Nếu ngươi quyết tâm giết sạch người của hoàng thất, rồi huyết tẩy hết các thế lực còn lại, thì Gia Mã đế quốc đã hoàn toàn là thiên hạ của Viêm Minh. Hơn nữa, cho dù ngươi làm như vậy cũng không có ai dám có chút dị nghị.” Mỹ Đô Toa thản nhiên nói.

Nghe thế, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ, quả thật việc này hắn làm không được.

“Có cần vào thành không?” Mỹ Đô Toa cũng không tiếp tục nói về đề tài này nữa mà tùy miệng hỏi.

“Không cần…” Tiêu Viêm lắc đầu cười, chợt tay vừa động, một ngọc phiến màu xám liền xuất hiện trong tay, sau đó nhẹ nhàng bóp nát thành bột mịn.

Làm xong tất cả, Tiêu Viêm phủi tay, trực tiếp ngồi xếp bằng xuống đỉnh núi, mỉm cười nói: “Kế tiếp, chỉ cần chờ thôi, nàng ấy hẳn là sẽ rất nhanh tới.”

“Hy vọng kẻ đến không phải là một đám cường giả của Độc Tông.” Mỹ Đô Toa bĩu môi nói.

Nghe được lời này, Tiêu Viêm không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu. Xem ra nàng đối với Tiểu Y Tiên vẫn còn khúc mắc không nhỏ. Bất quá đối với loại chuyện này hắn cũng không biết làm thế nào, có lẽ sau này khi hai người ở cùng nhau lâu hơn sẽ khá hơn một chút.

Trong lòng nghĩ vậy, ánh mắt Tiêu Viêm chậm rãi đảo qua Thiên Độc Thành, thở dài một hơi, nắm tay cũng dần dần siết chặt lại, trong con ngươi đen tuyền, hàn mang chợt lóe lên.

“Lũ người Hồn Điện… Cứ chờ đấy!”

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!