Sáng sớm hôm sau, trên một ngọn núi bên ngoài Thiên Độc Thành, vài đạo thân ảnh lặng lẽ hiện ra.
Ánh mắt dừng lại nơi tòa thành thị hùng vĩ dưới chân núi, Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, quay đầu nhẹ giọng hỏi Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh: “Nàng thực sự muốn đi cùng ta sao?”
“Ừm, sự tình trong tông môn ta cũng đã giải quyết xong. Hơn nữa, dù sau này ta quay về có gặp phải biến cố gì, chẳng lẽ ta đã sáng lập được Độc Tông một lần mà lại không thể làm lại lần thứ hai?” Tiểu Y Tiên thản nhiên đáp. Lần lập nên Độc Tông trước đây vốn chỉ là hành động nhất thời, tâm huyết mà nàng đổ vào tự nhiên không thể so bì với tâm huyết Tiêu Viêm dành cho Viêm Minh.
Thấy vậy, Tiêu Viêm cũng không nói thêm gì, hắn nhìn sang Mỹ Đỗ Toa, trầm giọng: “Viêm Minh hoàn toàn trông cậy vào nàng vậy.”
“Chỉ cần ta còn sống, Viêm Minh sẽ không bao giờ sụp đổ.” Mỹ Đỗ Toa khẽ gật đầu, thanh âm đong đầy vẻ kiên định.
“Nếu trong vòng hai năm ta không thể trở về, ta sẽ nhờ người mang Thiên Hồn Dung Huyết Đan đến cho nàng.” Ngắm nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Mỹ Đỗ Toa, trong lòng Tiêu Viêm chợt dấy lên một tia rung động, quả thực Mỹ Đỗ Toa đã giúp hắn quá nhiều.
“Tốt nhất là ngươi tự mình trở về.” Mỹ Đỗ Toa hơi cụp mi, thấp giọng nói.
Tiêu Viêm ngẩn ra, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười nhu hòa, hắn chậm rãi tiến lên, sau một thoáng chần chừ liền vươn hai tay, nhẹ nhàng ôm Mỹ Đỗ Toa vào lòng.
Cánh tay Tiêu Viêm vừa chạm vào, thân thể Mỹ Đỗ Toa đột nhiên cứng đờ, gương mặt lãnh diễm hiện lên một vệt hồng nhàn nhạt động lòng người, nhưng nàng lại không hề tránh né.
Khẽ ôm lấy thân thể mềm mại của nàng một lúc, Tiêu Viêm mới buông tay, nhẹ giọng nói bên tai Mỹ Đỗ Toa: “Bảo trọng.”
“Ngươi… cũng phải cẩn thận. Nếu gặp phải phiền phức không giải quyết được, hãy cho ta biết, bất kể ngươi ở nơi nào, ta cũng sẽ đến.” Mỹ Đỗ Toa khẽ cắn môi, thanh âm hạ xuống mức nhỏ nhất. Một kẻ giết người không chớp mắt như Nữ vương Xà Nhân tộc mà lại có dáng vẻ này, quả thực là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Tử Nghiên đứng bên cạnh đảo tròn đôi mắt, nhàm chán nhìn hai người, chẳng qua chỉ rời đi một thời gian, có cần phải làm như thể sinh ly tử biệt hay không.
Dường như cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của Tử Nghiên, Tiêu Viêm lại ghé tai nói nhỏ với Mỹ Đỗ Toa một câu nữa rồi mới chậm rãi lùi lại. Bả vai hắn khẽ run lên, một đôi cánh lửa xanh biếc dang rộng, vỗ mạnh một cái, thân hình liền bay vút lên cao, sau vài lần chớp động đã lao nhanh về phía chân trời.
“Thải Lân tỷ, bảo trọng nhé, muội sẽ sớm về thăm tỷ tỷ.” Tử Nghiên giơ đôi tay nhỏ bé vẫy vẫy chào Mỹ Đỗ Toa, thân hình nhỏ nhắn cũng phóng vọt lên không, đuổi theo hướng Tiêu Viêm.
Ánh mắt Tiểu Y Tiên liếc nhìn Mỹ Đỗ Toa một cái, vừa định cất bước, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Mỹ Đỗ Toa vọng tới: “Bảo vệ hắn cho tốt.”
Trong lòng khẽ động, Tiểu Y Tiên nhận thấy trong ánh mắt băng lãnh của Mỹ Đỗ Toa thoáng hiện một tia cầu khẩn, sắc mặt nàng cũng trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều, nhẹ giọng đáp: “Huynh ấy là bằng hữu duy nhất của ta. Nàng yên tâm, dù có chết, ta cũng sẽ ngã xuống trước huynh ấy.”
“Cảm ơn!”
“Nếu lần này có thể trở về, lại thuận lợi khống chế được Ách Nan Độc Thể, có lẽ ta sẽ cùng nàng trò chuyện một phen.” Tiểu Y Tiên cười dài, thân hình chợt động đã bay lên không trung, cuối cùng khẽ đạp vào hư không mà hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng biến mất nơi cuối trời.
Thân hình đơn độc đứng trên đỉnh núi, Mỹ Đỗ Toa ngơ ngẩn nhìn theo phương hướng ba người Tiêu Viêm rời đi, một lúc lâu sau mới khẽ thở dài. Nàng chợt có cảm giác, lần ra đi này của Tiêu Viêm, thời gian e rằng sẽ lâu hơn bất kỳ lần nào trong quá khứ. Đến lúc đó, chỉ sợ thực lực của hắn sẽ đạt tới một cảnh giới mà ngay cả nàng cũng không thể ngờ tới.
Nghĩ đến đây, trong lòng Mỹ Đỗ Toa lại không còn chút kháng cự nào, mơ hồ còn có một tia chờ mong. Loại cảm giác này, đối với một nữ nhân mạnh mẽ như nàng, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện, đúng là chuyện bất khả tư nghị.
“Tiêu Viêm… Chờ lần sau ngươi trở về, có lẽ toàn bộ khu vực Tây Bắc này đều sẽ bị chinh phục dưới trướng của ngươi, giống như Đế quốc Gia Mã hiện giờ vậy… Ta sẽ chờ đến ngày đó…”
*
Trên vòm trời xanh thẳm, ba đạo lưu quang như truy tinh đuổi nguyệt lướt đi, tốc độ kinh người khiến không ít cường giả trong Đế quốc Xuất Vân phải chú ý. Tuy nhiên, khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ của ba người, bọn họ liền vội vàng dập tắt ý định thăm dò.
Lãnh thổ Đế quốc Xuất Vân lớn hơn Đế quốc Gia Mã rất nhiều, vì vậy, dù với tốc độ của nhóm Tiêu Viêm, cũng phải mất khoảng hai ngày mới có thể đến được biên giới.
Hành trình đến Hắc Giác Vực lần này chỉ có ba người nên bọn họ không cần sử dụng phi hành ma thú. Với tốc độ hiện tại, phi hành ma thú đã không thể nào sánh bằng. Ngay cả lúc trước, nếu không phải vướng bận đám người ngựa đi theo, Tiêu Viêm cũng sẽ không lựa chọn phương thức di chuyển chậm chạp ấy.
Ba người dừng chân nơi biên giới Đế quốc Xuất Vân, kiểm tra lại phương hướng trên bản đồ một lần nữa, rồi lập tức như ngựa không dừng vó, tiếp tục phi hành, nhanh chóng hướng về phía mục tiêu xa xôi phía trước.
Tuy khoảng cách từ Đế quốc Xuất Vân đến Hắc Giác Vực xa xôi vạn dặm, nhưng ba người Tiêu Viêm cũng không phải hạng tầm thường. Tiêu Viêm và Tử Nghiên đều là Đấu Hoàng, mặc dù thi triển Đấu khí hóa cánh để di chuyển cực kỳ hao tổn Đấu khí, nhưng sau khi phục dụng đan dược, việc này đã không còn là vấn đề lớn. Về phần Tiểu Y Tiên, thực lực đã đạt đến Đấu Tông, phi hành không cần Đấu khí hóa cánh, chỉ cần tâm niệm vừa động liền có thể tùy ý điều động năng lượng thiên địa mà bay đi. Không chỉ tốc độ nhanh hơn mà tiêu hao Đấu khí lại cực thấp, chút hao tổn này đối với cường giả Đấu Tông chẳng khác nào chín trâu mất một sợi lông, không đáng kể.
Mải miết phi hành không ngừng nghỉ, thi thoảng nhóm Tiêu Viêm mới dừng lại ở những dãy núi có năng lượng thiên địa sung túc, vừa nghỉ ngơi vừa tìm kiếm tung tích các loại dược liệu cần thiết để khống chế Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên.
Trong quá trình này, nhóm Tiêu Viêm không tránh khỏi va chạm với một số Ma thú trong núi sâu rừng thẳm. Cứ thế một đường xông qua, mặc dù không tìm thấy những loại dược liệu quan trọng nhất, nhưng dưới năng lực tầm bảo đặc thù của Tử Nghiên, họ cũng tìm được không ít dược liệu quý hiếm. Trong đó còn có vài loại chuyên dùng để luyện chế Thiên Hồn Dung Huyết Đan, điều này khiến Tiêu Viêm mừng rỡ không thôi.
Thấy được lợi ích như vậy, ba người Tiêu Viêm rất vui mừng, liền chuyên chọn những dãy núi hung hiểm mà bay tới. Bất quá, đoạn đường này không hề an bình như họ tưởng. Trong những dãy núi hiểm trở đó ẩn tàng không ít Ma thú cực mạnh, nhiều lần họ còn vô tình chọc đến một Ma thú siêu hạng cấp bảy. Nếu không nhờ Tiểu Y Tiên ra tay, chỉ sợ Tiêu Viêm và Tử Nghiên đã gặp phải đại phiền toái.
Sau khi gặp phải chuyện như thế vài lần, Tiêu Viêm cũng thu liễm hơn rất nhiều. Những dãy núi có ẩn tàng khí tức mạnh mẽ, hắn cũng không dám tùy tiện xâm nhập, vạn nhất ngày nào đó gặp phải tuyệt thế Ma thú mà ngay cả Tiểu Y Tiên cũng không chống đỡ nổi, lúc đó thì coi như xui xẻo tận mạng.
Việc dọc đường không ngừng tìm kiếm các loại thiên địa linh bảo đã khiến hành trình dằng dặc bớt đi phần buồn tẻ, nhưng thời gian lại kéo dài ra không ít. Theo tính toán của Tiêu Viêm, từ lúc rời khỏi Đế quốc Xuất Vân đến nay, e rằng đã trôi qua ba bốn tháng. Khoảng thời gian này đã có thể so sánh với lần hắn trở về Đế quốc Gia Mã lúc trước.
Dù mất nhiều thời gian nhưng đối với Tiêu Viêm không phải là không có lợi. Trải qua quá trình di chuyển liên tục cùng việc giao tranh với Ma thú, trong ba bốn tháng này, khí tức của Tiêu Viêm càng trở nên hung hãn và nguy hiểm, sự nhanh nhẹn của thân pháp cũng được tăng lên. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là thực lực của hắn, sau vô số lần giao phong, đã chính thức tiến đến tam tinh Đấu Hoàng. Điều này làm hắn hưng phấn không thôi, bốn tháng sống trong cảnh màn trời chiếu đất này quả thực đã mang lại cho hắn quá nhiều lợi ích.
Khi cảnh ăn sương nằm gió kéo dài đến tháng thứ năm, dãy núi mênh mông trùng điệp cuối cùng cũng lùi về phía sau. Phía trước, một bình nguyên rộng lớn màu đen kéo dài ngút tầm mắt, như một vùng đất đen nhánh trải rộng, hiện ra trong tầm nhìn của ba người.
Trông thấy bình nguyên màu đen quen thuộc, ba người Tiêu Viêm liền hạ thân hình xuống, lòng như trút được gánh nặng, cuối cùng không kìm được mà ngửa mặt lên trời cất tiếng cười vang. Tiếng cười như sấm dậy liên hồi, lấy ba người làm trung tâm, khuếch tán ra khắp bốn phương tám hướng.
“Hắc Giác Vực, Học viện Già Nam, Tiêu Viêm ta lại đến đây!”
Nhìn nét vui mừng trên mặt Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên cũng nở nụ cười, ánh mắt nàng nhìn về bình nguyên to lớn xa xa, thấp giọng lẩm bẩm: “Đây chính là Hắc Giác Vực sao?”
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿