Hắc Vực Đại Bình Nguyên, Tiêu Viêm từng đi qua con đường này nên khá quen thuộc. Khi đặt chân đến đại bình nguyên, hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần vượt qua nơi này là có thể tiến vào nội địa Hắc Giác Vực.
Mục tiêu đã gần kề, tâm trạng Tiêu Viêm cũng thả lỏng đôi chút. Ba người nghỉ ngơi tại chỗ chừng hai ba canh giờ rồi mới tiếp tục lên đường. Với thực lực hiện tại, Tiêu Viêm có thể trực tiếp bay vút qua bình nguyên, tự nhiên không cần phải đi bộ như lần đầu nữa. Như vậy không chỉ hao tổn thời gian mà còn có thể gặp phải vô số hiểm nguy, ví như Hắc Phong Bạo. Một khi gặp phải nó thì cực kỳ nguy hiểm, ngay cả Tiêu Viêm cũng không dám chắc mình có thể may mắn như lần trước.
Với tốc độ của nhóm Tiêu Viêm, việc bay qua Hắc Vực Đại Bình Nguyên chỉ vỏn vẹn mất hai canh giờ. So với lần đầu tiên phải mất đến hai, ba ngày thì quả thực dễ dàng hơn không biết bao nhiêu lần.
Vượt qua Đại Bình Nguyên, Tiêu Viêm dần dần giảm tốc độ lại. Hắc Giác Vực này vốn long xà hỗn tạp, ẩn giấu không biết bao nhiêu cường giả. Nếu vẫn giữ tốc độ cao mà bay qua, e rằng sẽ rước lấy không ít phiền phức. Dù sao ở nơi này, lợi ích là trên hết. Bất luận ngươi là ai, chỉ cần có thể chiếm được tiện nghi thì đừng hòng thoát được.
Dựa theo lộ tuyến trong trí nhớ, ba người Tiêu Viêm vẫn duy trì tốc độ vừa phải trên không trung. Mỗi khi gặp một thành thị nào đó trong Hắc Giác Vực, họ liền hạ xuống đi bộ. Như thế vừa hay có thể thông qua các hiệu thuốc cùng phòng đấu giá để thu mua hoặc hỏi thăm tin tức về những dược liệu cần thiết.
Cứ như vậy, tốc độ của ba người Tiêu Viêm cũng chậm lại rất nhiều. Thỉnh thoảng, họ lại hỏi thăm thêm một số tin tức về Tiêu Môn. Bất quá, nơi này vẫn là vùng ngoại vi của Hắc Giác Vực nên tin tức cũng không mấy rõ ràng. Chỉ loáng thoáng nghe rằng mấy năm gần đây có một thế lực mới nổi lên, nhưng cụ thể thế nào thì không ai rõ. Nghe được tin Tiêu Môn không gặp vấn đề gì, Tiêu Viêm cũng thở dài nhẹ nhõm. Xem ra Tiêu Môn cũng không gặp phải đại phiền toái nào như hắn đã dự liệu.
Biết được Tiêu Môn vẫn yên ổn, Tiêu Viêm cũng không vội vã, liền cùng Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên dạo một vòng trong thành, dò hỏi tin tức về các loại dược liệu cần để khống chế Ách Nan Độc Thể. Hơn nữa, lần trước tại một phòng đấu giá đã may mắn đoạt được một mảnh tàn đồ của Tịnh Liên Yêu Hỏa, nên Tiêu Viêm cũng có hứng thú cực lớn với các buổi đấu giá hội ở Hắc Giác Vực này, lại vừa có thể hỏi thăm tin tức về dược liệu.
Cứ như vậy khoảng mười ngày sau, nhóm Tiêu Viêm mới đến được khu vực trung tâm của Hắc Giác Vực. Tại đây, Tiêu Viêm lại vừa vặn nghe được thông tin về một đại hội đấu giá.
Tại một số thành thị bên trong Hắc Giác Vực, hầu như đều thường xuyên tổ chức bán đấu giá. Bất quá quy mô không lớn nên không thể thu hút sự chú ý của Tiêu Viêm. Nhưng cứ cách một khoảng thời gian, một số thế lực hùng mạnh hoặc liên minh các tổ chức lại tiến hành tổ chức bán đấu giá với quy mô rất lớn. Vật phẩm được bán đấu giá đều cực kì hi hữu, khiến cho vô số thế lực, cường giả thèm nhỏ dãi.
Đại hội đấu giá ở nơi này, dù là của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc cũng không thể nào sánh bằng. Ngay cả Địa giai thân pháp đấu kỹ Tam Thiên Lôi Động khiến vô số cường giả Đấu Hoàng thèm khát cũng có thể xuất hiện. Từ đó có thể thấy những đại hội đấu giá quy mô lớn này có sức nặng đến mức nào tại Hắc Giác Vực.
Đại hội đấu giá của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc chỉ có thể khiến một số Đấu Vương chú ý. Còn đối với Tiêu Viêm mà nói thì nó không hề có sức hấp dẫn. Nhưng đại hội đấu giá ở Hắc Giác Vực lại khác. Ngay cả cường giả Đấu Tông bị hấp dẫn cũng không có gì là lạ.
Mà lần này theo tin tức cho biết, đại hội đấu giá được tổ chức tại một thành thị phía tây Hắc Giác Vực, là Hắc Hoàng Thành thuộc quyền sở hữu của Hắc Hoàng Tông.
Tại Hắc Giác Vực, Hắc Hoàng Tông cũng có thanh danh rất lớn. Có điều khác với các thế lực khác, Hắc Hoàng Tông hành sự vô cùng kín tiếng. Mặc dù Tông chủ Hắc Hoàng Tông không có tên trên “Hắc Bảng” nhưng trong phạm vi thế lực của mình lại không hề gặp sự khiêu khích của các thế lực khác. Thời gian Hắc Hoàng Tông tồn tại trong Hắc Giác Vực cũng không ngắn. Nghe Kim Ngân Nhị Lão nói, Tông chủ của tông môn này cũng là một kẻ cực kỳ biết ẩn mình. Có thể thấy vị này thực lực tất nhiên cũng không phải tầm thường.
Bên trong Hắc Giác Vực ngọa hổ tàng long đích xác không phải là giả. Tuy “Hắc Bảng” cũng có một chút phân lượng, nhưng không phải là tất cả trong vùng đất hỗn loạn này. Một số cường giả chân chính đều lựa chọn ẩn mình để tránh những phiền toái không cần thiết.
Đối với đại hội đấu giá của Hắc Hoàng Tông, Tiêu Viêm có hứng thú rất lớn, hắn liền quyết định xuất phát đến Hắc Hoàng Thành trước mấy ngày. Nói không chừng hắn may mắn có thể biết được tin tức về một mảnh tàn đồ thì sao. Cho dù không chiếm được thì nơi này cũng tập trung vô số cường giả trong Hắc Giác Vực, chắc chắn tin tức tình báo rất phong phú. Nếu vận khí tốt có thể sẽ biết được một ít tin tức về Dị hỏa hay một vài loại dược liệu cần để khống chế Ách Nan Độc Thể.
Sau khi quyết định, Tiêu Viêm cũng không kéo dài thêm thời gian, liền mua một tấm bản đồ Hắc Giác Vực. Sau đó cùng hai người Tiểu Y Tiên đi đến Hắc Hoàng Thành.
Phạm vi của Hắc Giác Vực rất rộng lớn. Cho dù lãnh thổ của Đế quốc Xuất Vân cùng Đế quốc Gia Mã cộng lại cũng không bằng. Cường giả ở vùng đất hỗn loạn này nhiều vô số, cho dù với thực lực của Tiêu Viêm khi hành sự ở đây cũng phải cẩn thận không ít. Tuy lúc trước hắn đắc tội với rất nhiều cường giả ở Hắc Giác Vực, bất quá đó chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi. Hiện giờ thực lực đã trở nên mạnh mẽ nên ánh mắt của Tiêu Viêm cũng cao hơn rất nhiều. Hắn rất rõ ràng, thực lực như Kim Ngân Nhị Lão ở vùng đất hỗn loạn này cũng chỉ xếp vào hàng ngũ nhất lưu mà thôi. Chân chính đáng sợ là mấy lão già suốt ngày ẩn mình như chuột chũi ấy.
Bởi vậy, hành sự ở Hắc Giác Vực này, mọi chuyện đều phải vô cùng cẩn trọng.
Trên một con đường nhỏ trong rừng, ba bóng người chậm rãi bước đi. Dẫn đầu là một thanh niên toàn thân mặc áo bào đen, miệng ngậm một cọng cỏ, hai tay gác sau gáy, vẻ mặt lười nhác, tùy ý để ánh nắng chiếu lên thân thể.
“Tên Tiêu Viêm chết tiệt, Hắc Hoàng Thành còn bao xa nữa?” Phía sau, một cô nương nhỏ nhắn với mái tóc thắt bím, nhăn mặt tức giận hỏi.
“Nhanh thôi…” Thanh niên áo đen nhẩn nha vị đắng từ cọng cỏ, lười biếng đáp.
“Lời này ngươi đã nói biết bao nhiêu lần rồi!” Cô nương ấy chính là Tử Nghiên. Nàng nhất thời tức giận, trực tiếp nhảy lên người Tiêu Viêm như một con khỉ nhỏ mà cắn cho hắn mấy phát.
Nhìn thấy hành động của Tử Nghiên, Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh không nhịn được lắc đầu cười khẽ.
“Tiểu nha đầu, đi bộ cũng là một loại tu luyện đó. Đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến bay nhảy chứ!” Tiêu Viêm cười cười. Hắn không thèm liếc mắt nhìn Tử Nghiên đang bám trên người mình, chân chẳng hề dừng lại, không nhanh không chậm tiếp tục bước đi.
“Ai thèm kiểu tu luyện chán ngắt này chứ. Chỉ cần ngươi tìm đủ dược liệu cho ta ăn mới là cách tu luyện tốt nhất!” Tử Nghiên bất bình cau có. Trong vòng nửa năm nay, nàng tìm được dược liệu nhiều không đếm xuể, nhưng tất cả đều bị tên gia hỏa đáng ghét này thu hết, còn nói loại nào cũng có chỗ cần dùng.
Tiêu Viêm đang định nói tiếp, đột nhiên dừng lại. Đồng tử co lại nhìn chằm chằm về phía xa.
“Chuyện gì thế?” Thấy Tiêu Viêm dừng lại, Tử Nghiên nghi hoặc hỏi.
“Phía trước có người đang chạy về phía này, dường như đang đào tẩu.” Tiểu Y Tiên hờ hững đáp. Vừa nói nàng vừa thoáng nhìn qua Tiêu Viêm, chờ xem quyết định của hắn.
“Không cần bận tâm, chúng ta đi tiếp.” Tiêu Viêm cười nhạt. Tại Hắc Giác Vực, chuyện như thế này ngày nào cũng có, hắn không có hứng thú cứu vớt người dưng.
Trong lúc ba người Tiêu Viêm nói chuyện, hai bóng người chật vật xuất hiện trong tầm mắt của họ. Mà phía sau không xa, những bóng đen lố nhố đang đuổi theo, sát khí tỏa ra lành lạnh.
Tốc độ chạy trốn của hai người cũng tăng lên. Rốt cuộc Tiêu Viêm cũng thấy rõ hình dạng của họ, một nam một nữ. Người nam ước chừng ba mươi tuổi, còn người nữ chỉ là một tiểu cô nương.
Người đàn ông bước chân lảo đảo, trên thân thể còn vương vết máu, rõ ràng đã bị thương. Còn tiểu cô nương mặc y phục màu tím nhạt kia thì đỡ hơn một chút, có điều trên khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo động lòng người lại tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Có lẽ vì chạy trốn đã lâu lại thêm bị thương, bước chân của người đàn ông liền loạng choạng, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống. Tiểu cô nương vội vàng nâng đỡ, đôi mắt to tròn đầy vẻ kinh hoảng, thậm chí đã ầng ậng một màn nước mỏng.
Trong lúc hai người đang chật vật như vậy, đám người phía sau đã đuổi đến. Sát ý âm lãnh làm cho hai người toát cả mồ hôi lạnh.
Người đàn ông nghiến răng, nhìn truy binh ngày càng gần, lòng không khỏi tuyệt vọng. Chợt thấy phía trước có ba người đang đi tới, y như người sắp chết đuối vớ được cọc, liền hét lớn: “Ba vị bằng hữu phía trước, xin hãy ra tay tương trợ, ngày sau tất có hậu tạ!”
Trong lúc người đàn ông hô lớn, truy binh đằng sau chợt gia tốc, bóng người thoáng hiện, hình thành một vòng tròn lớn, trực tiếp vây cả khu vực xung quanh lại. Mà ba người Tiêu Viêm cũng nằm trong vòng vây này.
“Hắc hắc, còn muốn chạy trốn sao?” Một gã áo đen nhìn chăm chăm vào hai người, cười quái dị.
Thấy không còn đường chạy, người đàn ông trong lòng đầy nỗi tuyệt vọng, chỉ còn có thể đưa mắt cầu cứu bọn Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm liếc nhìn y một cái, rồi lướt qua thiếu nữ áo tím bên cạnh. Tuy ánh mắt có chút ngây ngô, nhưng chỉ cần người có mắt nhìn liền dễ dàng nhận ra cô nương này vài năm nữa sẽ trở thành một đại mỹ nhân. Chỉ sợ sau này có không ít nam nhân quỳ dưới gối nàng. Bất quá, thật đáng tiếc… Nàng không thể chờ đến lúc ấy.
“Tiểu tử, dương quan đại đạo mỗi người một ngả, khôn hồn thì đừng xen vào chuyện của người khác!” Bọn áo đen đó cũng đã phát hiện ra ba người Tiêu Viêm. Một tên trầm giọng nói, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.
“Đi ngang qua thôi.” Tiêu Viêm nhàn nhạt đáp một câu. Sau đó mặc kệ ánh mắt mong chờ của thiếu nữ áo tím, lạnh lùng ngoảnh đi.
Nghe mấy lời của Tiêu Viêm, sắc mặt hai người kia lập tức trắng bệch. Thiếu nữ cắn chặt môi, hung hăng nhìn theo bóng lưng của Tiêu Viêm, tựa hồ không nghĩ đến hắn nhìn qua thực lực có vẻ không tệ lại nhát gan, sợ phiền phức đến như thế.
Thấy Tiêu Viêm như vậy, bọn áo đen xung quanh đều cười ha hả, tỏ ra cực kỳ vừa lòng.
“Vị bằng hữu kia, chúng ta là người của Già Nam Học Viện, việc này có quan hệ trọng đại, thỉnh các hạ ra tay giúp đỡ, sau này tệ viện chắc chắn sẽ trả ơn hậu hĩnh.” Người đàn ông lại hô lên thêm một lần nữa. Hắn không muốn hy vọng cuối cùng trôi qua dễ dàng như thế.
“Mạc Địch lão sư, không cần cầu xin hắn! Loại người nhát gan sợ phiền phức, máu lạnh vô tình này, sao có thể trông cậy hắn ra tay cứu giúp chúng ta được!” Cô gái nhỏ cắn răng nói.
Nhưng mà ngoài dự liệu của nàng, lúc âm thanh của người đàn ông đó vừa dứt thì bước chân của thanh niên áo bào đen cũng dừng lại. Nhìn thấy thế, sắc mặt của người đàn ông liền sáng bừng lên. Bọn áo đen xung quanh thấy vậy, ánh mắt chợt trầm xuống, sát khí lành lạnh phát ra.
“Tiểu tử, nếu không muốn chết thì cút đi…” Âm thanh lạnh lùng của tên áo đen đi đầu vang lên.
Đối với sự uy hiếp của gã, Tiêu Viêm không hề để ý, xoay người lại nheo mắt nhìn hai người, âm thanh của hắn hơi có chút kinh ngạc:
“Hai vị là người của Già Nam Học Viện sao?”