Thấy thái độ của Tiêu Viêm đột nhiên thay đổi, gã nam tử tên Mạnh Địch và thiếu nữ áo tím kia đều ngẩn ra, người trước vội nói: “Ta là đạo sư của Già Nam Học Viện, còn đây là đệ tử của ta, Mạnh Lăng.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Nếu đã vậy, các vị hãy đi theo ta.”
Nhìn Tiêu Viêm vẫn đang mỉm cười, Mạnh Địch và thiếu nữ áo tím không khỏi kinh ngạc, ngẩn người một lúc lâu gã mới hết do dự, vội kéo tay thiếu nữ nhanh chóng chạy về phía nhóm người Tiêu Viêm.
“Tiểu tử, ngươi muốn chết!” Hàn quang trong mắt gã đầu lĩnh áo đen chợt lóe lên, gã lạnh lùng quát.
“Giết sạch, không được để lộ phong thanh.”
“Rõ!” Nghe mệnh lệnh, hơn mười tên áo đen đồng thanh đáp, trường kiếm sắc bén trong tay vung lên, thân pháp tựa thiểm điện mang theo sát ý lạnh lẽo lao về phía nhóm người Tiêu Viêm, khiến cho không khí trong khu rừng già bỗng trở nên ngưng đọng.
Cảm nhận được sát ý đang ập tới, sắc mặt Mạnh Địch đột biến, vội kéo thiếu nữ áo tím phóng về phía ba người Tiêu Viêm.
Nhưng rõ ràng, tốc độ của họ kém xa bọn áo đen, bởi vậy chỉ trong vài lần chớp mắt, hai thanh trường kiếm mang theo hàn quang sắc lạnh đã xuất hiện ngay sau lưng, tựa như rắn độc rời hang mà đâm tới.
Mạnh Địch và thiếu nữ áo tím lập tức phát hiện kiếm khí lạnh lẽo sau lưng, sắc mặt kịch biến. Với trạng thái hiện tại, họ không tài nào tránh né được đòn tấn công hiểm độc này.
Sát khí lạnh lẽo càng lúc càng gần, trong lòng cả hai dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ. Ngay lúc họ tưởng rằng chỉ còn cách nhắm mắt chờ chết, một tiếng sấm nhỏ đột nhiên vang vọng trong rừng. Ngay sau đó, hai người cảm thấy thân thể mình như được đằng vân giá vũ bay lên. Quá trình này chỉ diễn ra trong chớp mắt, đến khi định thần lại, họ kinh ngạc phát hiện mình đã ở trong vòng bảo vệ của nhóm Tiêu Viêm, trên vai mỗi người đều có một bàn tay đang đặt lên.
Hai người Mạnh Địch chớp mắt, chậm rãi quay đầu lại, một khuôn mặt trẻ tuổi thanh tú đang khẽ mỉm cười hiện ra ngay bên cạnh.
“Vị… vị tiên sinh này, đa tạ!” Đến lúc này, dù Mạnh Địch có ngốc đến đâu cũng hiểu ra, người thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi trước mặt đây lại sở hữu thực lực sâu không lường được. Lập tức, trong lòng gã dâng lên niềm vui sướng tột cùng, kích động nói.
Bên cạnh, thiếu nữ Mạnh Lăng cũng kinh ngạc khẽ hé môi, đôi mắt long lanh nhìn người thanh niên mà mới lúc nãy nàng còn thầm khinh là nhát gan sợ phiền phức. Nàng không thể ngờ rằng người đã để lại ấn tượng không tốt này lại có thực lực cao hơn lão sư Mạnh Địch của mình rất nhiều.
“Tử Nghiên, muội giải quyết hết bọn chúng đi.” Tiêu Viêm thản nhiên nhìn đám người áo đen đang lao tới như thiểm điện, bình thản nói.
Nghe vậy, Tử Nghiên ấm ức bĩu môi, thầm mắng trong lòng: “Chỉ biết bóc lột sức lao động trẻ em”, rồi mới chậm rãi bước ra.
“Cẩn thận, bọn chúng đều là Đại Đấu Sư, gã đầu lĩnh kia còn là cường giả Thất tinh Đấu Linh đấy! Ái… Ngươi…” Thấy Tiêu Viêm lại để một tiểu cô nương ra tay, Mạnh Địch nhất thời kinh hãi. Nhưng hắn vừa dứt lời, thân hình Tử Nghiên đã hóa thành một đạo thanh quang lao vút ra. Ngay sau đó, giữa không trung liên tiếp vang lên những tiếng “bịch bịch” nặng nề của va chạm thân thể. Từng bóng người bị đánh bay lên rồi rơi xuống, thân thể nặng nề nện vào bùn đất, không rõ sống chết.
“Nhàm chán.” Thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn nhẹ nhàng đáp xuống, Tử Nghiên quơ quơ nắm đấm bé nhỏ, bĩu môi: “Một đám thực lực chỉ cỡ Đại Đấu Sư mà cũng dám cản đường chúng ta.”
Bên này, Mạnh Địch và Mạnh Lăng trợn mắt há mồm nhìn đám người áo đen nằm la liệt trên đất, không rõ sống chết. Thời gian trôi qua chưa đầy một khắc, hơn mười tên Đại Đấu Sư đã phải nhận kết cục như vậy! Thực lực của tiểu cô nương này rốt cuộc khủng bố đến mức nào?!
“Xử lý luôn gã kia đi.” Ánh mắt Tiêu Viêm hướng về gã thủ lĩnh áo đen đang đứng ngây người trên cây, tùy ý nói.
“Các ngươi… Rốt cuộc các ngươi là ai? Chúng ta là người của Ma Viêm Cốc!” Thấy ánh mắt của Tiêu Viêm, sắc mặt gã đầu lĩnh áo đen đại biến, kinh hãi quát lớn.
Tiếng quát của gã vừa dứt, Tử Nghiên đã mất kiên nhẫn lắc đầu, thân hình lóe lên, lập tức xuất hiện ngay trước mặt, nắm đấm bé nhỏ siết chặt, hung hăng nện xuống.
Thấy tốc độ khủng bố của Tử Nghiên, gã áo đen kinh hãi tột độ, vội vàng thúc giục Đấu Khí trong cơ thể hình thành một lớp áo giáp bao bọc bên ngoài. Lớp áo giáp Đấu Khí vừa ngưng tụ, nắm đấm nhỏ nhắn của Tử Nghiên mang theo một cỗ lực lượng phô thiên cái địa đã ập tới. Lớp áo giáp trông có vẻ vững chắc kia chỉ trong nháy mắt đã vỡ tan tành, kình lực còn lại hung hăng nện thẳng vào lồng ngực gã, lập tức chấn nát nội tạng. Máu tươi điên cuồng phun ra, thân hình gã từ trên cây nặng nề rơi xuống đất.
“Chỉ là một Đấu Linh quèn mà cũng dám đỡ một quyền của ta? Hừ, đúng là muốn chết!” Thi thể vừa rơi xuống đất, Tử Nghiên đã điểm nhẹ mũi chân lên cành cây, vẽ một đường cong tuyệt mỹ trên không trung rồi vững vàng đáp xuống. Ánh mắt Tiêu Viêm vẫn bình lặng như nước, sau đó dời về phía hai người Mạnh Địch.
Thấy Tiêu Viêm nhìn sang, Mạnh Địch vội vàng chắp tay nói: “Vị tiên sinh này, đa tạ đã ra tay cứu mạng. Chẳng hay phương danh của tiên sinh là gì?”
“Ha ha, Mạnh Địch đạo sư không cần khách khí, cứ gọi tại hạ là Tiêu Viêm. Tất cả đều là người một nhà cả.” Tiêu Viêm cười nói.
“Người một nhà?” Nghe vậy, Mạnh Địch ngẩn ra, một lát sau mới mừng rỡ hỏi: “Chẳng lẽ các hạ cũng là người của Già Nam Học Viện?”
Nghe Mạnh Địch nói vậy, Mạnh Lăng đứng bên cạnh cũng ngẩn người, kinh ngạc đánh giá người thanh niên áo đen trước mặt. Người này trông chưa đến hai mươi tuổi, sao thực lực lại khủng bố đến thế? Một lát sau, đôi mày liễu của nàng khẽ nhíu lại, nàng thì thầm: “Tiêu Viêm… cái tên này nghe quen quá!”
“Tiêu Viêm? Các hạ là Tiêu Viêm của Nội viện?” Mạnh Địch cũng đang nhíu mày trầm tư, một lúc sau như sực nhớ ra điều gì, gã kinh ngạc đến mức thất thanh.
Thấy vẻ mặt kinh hãi của hai người, Tiêu Viêm cười nói: “Nếu trong Nội viện không có người thứ hai trùng tên, vậy thì có lẽ chính là tại hạ rồi.”
Thấy Tiêu Viêm gật đầu, vẻ kinh hãi trên mặt hai người Mạnh Địch càng thêm đậm. Mấy năm gần đây, đại danh của Tiêu Viêm gần như không ai trong Già Nam Học Viện là không biết. Những chiến tích lẫy lừng của hắn, từ việc tu luyện trong ba năm, tiêu diệt vô số cường giả hung ác của Hắc Giác Vực, cho đến việc sáng lập Bàn Môn hùng mạnh trong Nội viện, giờ đã trở thành một thế lực khổng lồ… tất cả đều được lưu truyền rộng rãi. Ngay cả những đệ tử mới nhập học cũng thuộc nằm lòng. Hơn nữa, Tiêu Môn, một thế lực lớn ở Hắc Giác Vực, cũng chính là nơi che chở vững chắc nhất cho các đệ tử học viện khi ra ngoài rèn luyện. Cái tên này từ lâu đã trở thành thần tượng trong lòng vô số đệ tử, thậm chí được xem như một huyền thoại.
Dù Tiêu Viêm đã rời Già Nam Học Viện hơn hai năm, nhưng danh tiếng của hắn không hề suy giảm, ngược lại còn vang dội hơn. Hắn đã trở thành thần tượng của vô số người. Rất nhiều nữ học viên dù chưa từng gặp mặt vị học trưởng trong truyền thuyết này nhưng trong lòng vẫn luôn ôm ấp mộng tưởng. Trước kia, Mạnh Lăng thường nghe bạn bè hết lời ca tụng về những chiến tích của Tiêu Viêm, tuy không mấy để tâm nhưng cái tên này cũng đã khắc sâu trong lòng nàng. Mà giờ đây, nhân vật huyền thoại gần như hoàn mỹ của Già Nam Học Viện lại đang sừng sững ngay trước mắt, khiến cho thiếu nữ có cảm giác như đang ở trong mơ.
“Không ngờ đã hơn hai năm không về học viện mà vẫn còn có người nhớ đến tại hạ.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của họ, Tiêu Viêm bất giác cười nhẹ.
Nghe trong lời nói của Tiêu Viêm có chút tự giễu, Mạnh Địch và Mạnh Lăng mới dần định thần lại. Mạnh Địch đột nhiên bước tới, nắm chặt cánh tay Tiêu Viêm, kích động nói: “Được cứu rồi… Ngô trưởng lão và mọi người cuối cùng cũng được cứu rồi!”
“Ngô trưởng lão? Đã xảy ra chuyện gì?” Tiêu Viêm cau mày, trầm giọng hỏi.
“Chuyện này nói ra rất dài. Cứ nửa năm một lần, đệ tử Nội viện sẽ được cử ra ngoài rèn luyện, thường sẽ có trưởng lão đi theo bảo vệ.” Mạnh Địch nói đến đây, chợt cười khổ một tiếng rồi thở dài: “Lần này do Ngô trưởng lão dẫn đội. Vốn dĩ mọi chuyện đều thuận lợi, nhưng không may lại để lộ tin tức. Khi đội chúng ta đến khu rừng này săn bắt ma thú thì bị người của Ma Viêm Cốc phục kích. Trong tình thế nguy cấp, Ngô trưởng lão đã phải liều mình chống trả, cuối cùng đưa được một nhóm đệ tử trốn vào một ngọn núi trong cốc, nhưng vẫn bị Ma Viêm Cốc vây khốn hoàn toàn. Ta và Mạnh Lăng liều mạng phá vòng vây ra ngoài để tìm viện binh, không ngờ lại bị trạm gác ngầm của Ma Viêm Cốc phát hiện, truy sát đến tận đây.”
“Tiêu Viêm học trưởng, có hơn ba mươi người của chúng ta đang bị vây ở đó. Nếu rơi vào tay Ma Viêm Cốc, chắc chắn sẽ không còn đường sống. Bọn khốn kiếp này và Tiêu Môn vốn là tử địch, chúng chuyên nhằm vào đệ tử Già Nam chúng ta.” Mạnh Lăng nghiến răng nói.
Nghe hai người nói vậy, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên trầm trọng. Với mối quan hệ của hắn và Già Nam Học Viện, hắn tuyệt đối không thể trơ mắt đứng nhìn. Xem ra, lần này hắn phải ra tay rồi.
“Ngô trưởng lão kia thực lực thế nào? Tại hạ chưa từng nghe trong Nội viện có vị trưởng lão nào tên như vậy.” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, thuận miệng hỏi.
“Ngô trưởng lão mới được đề bạt năm ngoái. Trước đây, y cũng là đệ tử của Nội viện, tên là Ngô Hạo.”
“Ngô Hạo!”
Nghe cái tên này, sắc mặt Tiêu Viêm đột ngột thay đổi, dần trở nên âm trầm.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ