Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 829: CHƯƠNG 818: LÃO GIẢ MẶT ĐỎ

Khi lão giả mặt đỏ vừa hiện thân, đại sảnh vốn đang ồn ào bỗng chốc lặng đi trông thấy. Sắc mặt của một vài luyện dược sư thực lực cao cường cũng trở nên có chút thiếu tự nhiên.

Trên đài cao, Diêu phường chủ thoáng sững người, nhưng rồi gương mặt nàng nhanh chóng hiện lên nụ cười nhiệt tình. Nàng vội vàng bước xuống đón tiếp, duyên dáng cất lời:

“Hóa ra là Tề lão đại giá quang lâm, Hắc Hoàng Tông tổ chức đại hội đấu giá, thiếp thân còn tưởng Tề lão không rảnh mà tới đây chứ…”

“Hắc hắc, Diêu phường chủ sao lại nói vậy. Dược liệu của Thiên Dược Phường không phải vật tầm thường, ngay cả lão phu cũng không khỏi động tâm. Hơn nữa, đại hội đổi đan cũng chẳng phải được tổ chức thường xuyên, dù bận rộn đến mấy lão phu cũng phải ghé qua xem một chút.”

Người được gọi là Tề lão cất tiếng cười sang sảng, âm thanh vang dội khắp đại sảnh. Không ít người khẽ nhíu mày, nhưng ngại bối cảnh và danh vọng của lão tại Hắc Hoàng Thành nên chẳng ai dám lên tiếng.

“Tề lão có thể quang lâm tệ phường, thiếp thân vui mừng khôn xiết. May mà đại hội đổi đan vẫn chưa chính thức bắt đầu, mời Tề lão an tọa.”

Diêu phường chủ cười nói, thân hình khẽ nghiêng đi làm một tư thế mời.

Thấy vậy, lão giả mặt đỏ cũng chẳng khách khí, cười lớn một tiếng rồi sải bước về phía trước. Lão đi thẳng đến vị trí chủ tọa như chốn không người rồi ung dung ngồi xuống, ánh mắt nhàn nhạt đảo quanh một vòng, cuối cùng thoáng dừng lại trên người Tiêu Viêm cách đó không xa rồi mới thu hồi lại.

Thấy lão giả mặt đỏ ngồi vào ghế trên, Diêu phường chủ cũng khẽ nén một tiếng thở dài, trong lòng thầm mắng:

“Lão già này, lần nào đến cũng ỷ vào bối cảnh của mình tại Hắc Hoàng Thành, làm cho người khác không dám cùng lão cạnh tranh.”

Bối cảnh của lão giả mặt đỏ này quả thực không nhỏ, là một trong những thủ tịch luyện dược sư của Hắc Hoàng Tông, nghe nói cách đây không lâu đã đột phá đến lục phẩm, được xem là một trong những luyện dược sư mạnh nhất Hắc Hoàng Thành. Hơn nữa, dựa vào thực lực của Hắc Hoàng Tông, tiếng nói của lão tại đây có thể sánh với đại nhân vật, người bình thường tự nhiên không dám tranh giành với lão. Chuyện này đối với Thiên Dược Phường không thể nghi ngờ là một tin không tốt. Dù sao thì bọn họ cần song phương cạnh tranh đấu giá mới có thể thu được lợi ích lớn nhất, mà người này vừa xuất hiện đã phá hỏng quy củ.

Mặc dù trong lòng Diêu phường chủ vô cùng bất mãn, nhưng ngại thế lực của lão giả mặt đỏ tại Hắc Hoàng Thành nên cũng không dám nói gì thêm. Bởi vậy, đối với vị khách không mời mà đến này, trong lòng nàng chẳng có chút vui mừng nào.

“Ánh mắt lão già này cực độc, không biết lần này lại bị hắn cuỗm mất loại dược liệu quý giá nào nữa đây…”

Nghĩ đến đây, bàn tay ngọc ngà của Diêu phường chủ giấu trong tay áo bất giác siết chặt lại. Những dược liệu này đều do Thiên Dược Phường phải trả giá bằng không ít tính mạng của người hái thuốc mới tìm được, giá trị vô cùng to lớn…

Ý niệm thoáng qua trong đầu, Diêu phường chủ khẽ lắc đầu, đè nén cảm xúc xuống, sau đó nhanh chóng bước lên đài cao. Gương mặt nàng lập tức nở nụ cười tươi tắn, bắt đầu chủ trì đại hội đổi đan.

Ba người Tiêu Viêm ngồi ở một góc phía sau. Vì những dược liệu ban đầu đều không phải thứ hắn cần nên ánh mắt hắn phần lớn đều đổ dồn vào lão giả mặt đỏ. Nhìn sắc mặt của các luyện dược sư xung quanh khi lão giả xuất hiện, xem ra địa vị của người này tại Hắc Hoàng Thành không hề thấp. Nhiều người tỏ vẻ không vui, nhưng vì nguyên cớ nào đó đều là giận mà không dám nói.

Bằng vào linh hồn cảm giác cực mạnh, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được cấp bậc luyện dược của lão giả mặt đỏ này cao hơn Pháp Mã một bậc, nhưng nếu so với Cổ Hà thì có lẽ còn kém một chút. Nhưng nhìn chung, lão cũng được xem là một luyện dược đại sư thật sự, nếu ở trong Hắc Giác Vực này cũng đủ để các thế lực tranh nhau mời chào.

Trong lúc Tiêu Viêm đang suy nghĩ, đại hội đổi đan đã chính thức bắt đầu. Ánh mắt của một số luyện dược sư đảo qua các loại dược liệu, khi phát hiện thứ mình cần liền tiến lên. Nhưng muốn mang những dược liệu này đi thì phải trả một cái giá tương đương.

Quan sát một lúc, Tiêu Viêm cũng mơ hồ hiểu ra quy củ. Hắn phát hiện giá trị của những dược liệu này đại khái bằng một nửa giá trị của đan dược dùng để đổi, hoặc thấp hơn một chút. Ví dụ, một gốc dược liệu dùng để luyện chế tứ phẩm đan dược thì phải dùng một viên tam phẩm đan dược để đổi, nhưng cụ thể là loại tam phẩm đan dược nào thì do Thiên Dược Phường quyết định. Nếu có sẵn thì có thể trực tiếp đổi lấy dược liệu, còn nếu không có thì có thể đến bệ đá nơi đặt sẵn những dược đỉnh có phẩm chất khá tốt, hiển nhiên là đã được chuẩn bị để luyện chế tại chỗ.

Nhóm dược liệu đầu tiên không lọt vào mắt xanh của Tiêu Viêm, nhưng cũng có hai ba loại khiến các luyện dược sư khác động tâm. Sau đó, họ liền tiến hành trao đổi theo quy củ. Nếu không có sẵn đan dược, một vài luyện dược sư trực tiếp luyện chế ngay tại chỗ. Trong nhất thời, nhiệt độ trong đại sảnh tăng lên không ít. Còn những luyện dược sư không hứng thú với các dược liệu này thì nhàm chán đưa mắt nhìn những ngọn lửa bùng lên trong dược đỉnh, hoặc quan sát thủ pháp luyện đan của người khác.

Nhàn rỗi không có việc gì, ba người Tiêu Viêm cũng tùy ý nhìn các luyện dược sư đang luyện chế đan dược, nhưng chỉ một lát sau đã lắc đầu thu hồi ánh mắt. Với trình độ luyện dược của hắn hiện tại, những thủ pháp này quá mức thô sơ, hoàn toàn không có giá trị tham khảo.

Trong đại sảnh cũng có không ít luyện dược sư ngồi yên bất động, thực lực của những người này đều ở tầm trung nên ánh mắt cũng cao hơn một chút. Những dược liệu thứ phẩm trong nhóm đầu tiên rõ ràng không thể khiến họ động tâm. Mà trong lúc này, người có vẻ nhàn nhã nhất chính là lão giả mặt đỏ. Những dược liệu này lão chẳng thèm để vào mắt, trên mặt còn lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, dường như chỉ hận không thể bắt Thiên Dược Phường đem ngay những dược liệu có phẩm chất cao nhất ra.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mấy loại dược liệu thứ phẩm đã được trao đổi hết, phẩm chất dược liệu được mang ra cũng ngày càng tốt hơn. Mấy luyện dược sư thực lực mạnh mẽ vốn đang ngồi im lúc này cũng đã động tâm, bắt đầu lục tục đứng dậy tiến hành trao đổi.

Thời gian trôi qua, dược liệu trên bệ đá ngày càng ít đi, nhưng mùi thuốc nồng đậm tỏa ra từ những hộp ngọc cho thấy phẩm chất của chúng ngày càng cao, trong đó có một vài loại ngay cả lão giả mặt đỏ cũng phải động tâm. Tuy nhiên, đó vẫn chưa phải là thứ mà lão nhắm đến.

Lúc này, trên bệ đá, dược liệu đã vơi đi nhiều, chỉ còn lại chưa đến mười hộp. Số người còn ngồi im cho đến giờ chỉ còn lại nhóm Tiêu Viêm và lão giả mặt đỏ.

Phát hiện ba người Tiêu Viêm vẫn chưa hề có động tĩnh gì, lão giả mặt đỏ cũng ngẩn ra, rồi chợt khẽ cau mày nhìn về phía hắn.

Cảm nhận được ánh mắt phóng tới, Tiêu Viêm cũng khẽ nghiêng người, ánh mắt nhàn nhạt nhìn lại, sau đó như không có chuyện gì mà quay đi. Trên mặt hắn hoàn toàn không có vẻ kiêng kỵ lão giả mặt đỏ như những luyện dược sư khác.

Thái độ bình thản của Tiêu Viêm ngược lại khiến lão giả mặt đỏ sửng sốt, trong lòng dâng lên một tia tức giận. Với thực lực và danh vọng của lão hiện nay, đã lâu rồi lão không bị người khác phớt lờ như vậy.

Trong đại sảnh lúc này, những luyện dược sư đã đổi được dược liệu của mình vẫn chưa rời đi, ngược lại còn hứng thú nhìn về phía lão giả mặt đỏ và Tiêu Viêm. Loại đại hội đổi đan này càng về cuối mới là lúc những vật phẩm cao cấp thật sự xuất hiện.

“Ha ha, kế tiếp là những dược liệu có phẩm chất cao cấp nhất của Thiên Dược Phường chúng ta. Để có được chúng, Thiên Dược Phường đã phải trả một cái giá rất lớn…”

Nhìn trên bàn đá chỉ còn lại vài hộp ngọc, Diêu phường chủ mỉm cười vỗ nhẹ bàn tay ngọc, lập tức có mấy thị nữ nhanh chóng tiến lên dọn đi những hộp ngọc cũ, thay vào đó là năm chiếc hộp ngọc vô cùng tinh xảo.

Năm hộp ngọc này vừa xuất hiện, một luồng dược hương nồng đậm lập tức lan tỏa khắp đại sảnh. Không ít luyện dược sư khẽ hít một hơi, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.

Lão giả mặt đỏ đang dựa người vào ghế cũng lập tức ngồi thẳng dậy, trong mắt lóe lên tia nóng rực nhìn chằm chằm vào những hộp ngọc.

Ánh mắt Diêu phường chủ quét một vòng quanh đại sảnh, chợt dừng lại trên người Tiêu Viêm, sau đó cười nói:

“Đây là năm loại dược liệu, chư vị nếu có hứng thú, xin mời ra giá.”

Ánh mắt Tiêu Viêm lúc này đang gắt gao nhìn vào ba trong số năm chiếc hộp ngọc. Chỉ cần liếc qua, hắn đã nhận ra bên trong ba chiếc hộp ngọc ấy chính là mục tiêu của hắn trong chuyến đi này, ba loại dược liệu cuối cùng để luyện chế Thiên Hồn Dung Huyết Đan.

Hít sâu một hơi, dưới ánh mắt dò xét của tất cả mọi người trong đại sảnh, Tiêu Viêm đứng dậy, cuối cùng đi về phía bệ đá.

Thấy động tĩnh của Tiêu Viêm, những ánh mắt trong đại sảnh nhất thời hội tụ trên người hắn. Những loại dược liệu có phẩm chất cực cao này, muốn đổi được chúng chỉ sợ ít nhất cũng phải cần đến tứ phẩm hoặc ngũ phẩm đan dược. Tên nhóc trông còn trẻ măng này liệu có thể lấy ra loại đan dược đó sao?

Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Tiêu Viêm dừng bước trước bàn đá, mỉm cười với Diêu phường chủ có thân hình yểu điệu động lòng người, rồi bàn tay chậm rãi kéo ba chiếc hộp ngọc về phía mình, nói: “Diêu phường chủ, xin hỏi nếu muốn đổi ba gốc dược liệu này thì cần loại đan dược nào?”

Nghe vậy, Diêu phường chủ cười ngọt ngào, khẽ gật đầu, vừa định mở lời thì sắc mặt nàng đột nhiên biến đổi.

Ngay khi sắc mặt nàng thay đổi, một bàn tay to lớn đột nhiên không chút khách khí đè lên một trong ba chiếc hộp ngọc, một giọng nói nhàn nhạt vang lên khắp đại sảnh.

“Ngọc Cốt Quả. Ta muốn.”

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!