Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 830: CHƯƠNG 819: ĐẤU GIÁ

Trong đại sảnh đột nhiên có động tĩnh khiến không ít người kinh hãi, đợi đến khi nhìn rõ người vừa ra tay ngăn cản, sắc mặt mọi người liền không ngừng biến ảo, kẻ thì lộ vẻ phấn khích, người lại đưa ánh mắt thương hại nhìn lướt qua Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm ánh mắt bình thản nhìn bàn tay đang đặt trên hộp ngọc đựng Ngọc Cốt Quả, trong lòng thầm thở dài:

“Quả nhiên là vậy…”

Ngay từ đầu, khi năm chiếc hộp ngọc được mang ra, Tiêu Viêm đã có cảm giác e rằng lần đổi dược liệu này sẽ không thuận lợi như mình nghĩ, kết quả không ngờ lại đúng như vậy… Hơi quay đầu, Tiêu Viêm nhìn lão giả mặt đỏ, khẽ nhíu mày.

“Ha ha, Tề lão, vị tiên sinh này ra tay trước… Làm vậy có phải là không hợp quy củ chăng?”

Nhìn thấy lão giả mặt đỏ nhúng tay vào, Diêu phường chủ trong lòng trầm xuống, có chút miễn cưỡng cười nói.

“Lời này của Diêu phường chủ không đúng rồi, nơi này vốn là đấu giá, ai trả giá cao thì người đó được, sao lại phân biệt trước sau?”

Nghe vậy, lão giả mặt đỏ cũng có chút không vui đáp.

Thấy hắn nói vậy, Diêu phường chủ cũng chỉ đành cười khổ gật đầu, nhưng trong lòng lại thầm mắng: “Ngươi nếu quả thật ra giá cao để đổi thì không có vấn đề gì, nhưng lão già nhà ngươi thế nào cũng lại giở trò bỉ ổi.”

Tề lão tự nhiên không biết những lời mắng thầm trong lòng Diêu phường chủ, ánh mắt lão dời đi rồi dừng lại trên người Tiêu Viêm, tỏ vẻ khách khí cười nói:

“Ha ha, vị bằng hữu này, lão phu là Tề Sơn, hiện đang luyện chế một loại đan dược cần dùng đến Ngọc Cốt Quả, vì vậy mong bằng hữu có thể giơ cao đánh khẽ, nhường lại cho lão phu, không biết ý ngươi thế nào?”

Miệng Tề Sơn tuy nói là thương lượng nhưng bàn tay đang nắm hộp ngọc lại không hề có ý định buông ra, ngược lại còn muốn kéo về phía mình.

Nghe Tề Sơn mở miệng, trong đại sảnh, những ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm càng thêm vẻ thương hại. Tên này quả thật đáng thương, cạnh tranh với lão già Tề Sơn này đúng là xui xẻo, cả Hắc Hoàng Thành này ai mà không biết lão gia hỏa này thích nhất chính là ỷ thế hiếp người.

Trước vô số ánh mắt soi mói, Tiêu Viêm sau một hồi trầm mặc, bàn tay chợt nắm chặt hộp ngọc đựng Ngọc Cốt Quả, rồi chậm rãi mỉm cười hướng về phía Tề Sơn, nói:

“Xin lỗi, Ngọc Cốt Quả này cũng chính là thứ ta đang cần, vì vậy không thể nhường được.”

Khi lời Tiêu Viêm vừa dứt, không khí trong đại sảnh chợt trở nên tĩnh lặng. Ngay cả Diêu phường chủ, trong đôi mắt cũng hiện lên một tia kinh ngạc, nàng dường như không ngờ được thanh niên trẻ tuổi này lại dám trực tiếp cự tuyệt yêu cầu của Tề Sơn như vậy.

Trong không khí yên tĩnh, nặng nề, khuôn mặt Tề Sơn rõ ràng cũng trở nên cứng đờ, trong mắt chợt lóe lên tia âm trầm, ánh mắt lão chậm rãi di chuyển về phía Tiêu Viêm, cười như không cười nói:

“Ha ha, người trẻ tuổi bây giờ quả đúng là nghé con không sợ cọp…”

Đối với sự trào phúng trong giọng nói của Tề Sơn, Tiêu Viêm cũng không để tâm, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Diêu phường chủ, cười nói:

“Làm phiền phường chủ ra giá, ba gốc dược liệu này cần loại đan dược nào mới có thể đổi được?”

Diêu phường chủ dần dần từ trong kinh ngạc hồi tỉnh, nghe Tiêu Viêm nói vậy cũng chần chờ một chút, rồi thấp giọng nói:

“Vị tiên sinh này, ngươi thực sự muốn làm vậy sao? Vì một gốc Ngọc Cốt Quả mà đắc tội với một vị Lục phẩm Luyện dược sư thủ tịch của Hắc Hoàng Tông thật sự không đáng đâu.”

Diêu phường chủ dùng một câu như nhắc nhở Tiêu Viêm nhưng lại vô tình tiết lộ thân phận của Tề Sơn.

Đối với hảo ý của nàng, Tiêu Viêm bất đắc dĩ mỉm cười, từ chối:

“Ngọc Cốt Quả đối với ta vô cùng quan trọng, hôm nay bất kể là ai ta cũng không thể nhường. Mời Diêu phường chủ nói ra đan dược có thể đổi.”

Thấy Tiêu Viêm kiên trì như vậy, Diêu phường chủ cùng với bạch phát lão giả bên cạnh liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ gật đầu, nói:

“Ba gốc dược liệu này thuộc hàng phẩm chất cao nhất của Thiên Dược Phường chúng ta, vì vậy giá trị rất lớn. Nếu Nham tiên sinh muốn đổi thì phải xuất ra một viên Ngũ phẩm đan dược.”

“Ngũ phẩm đan dược sao?” Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, âm thầm tính toán. Cái giá này cũng không phải quá cao, cả ba loại dược liệu này đều là dược liệu chính để luyện chế Lục phẩm đan dược hoặc cao hơn, bởi vậy giá trị cũng không kém một viên Ngũ phẩm đan dược.

“Hắc, không có bản lĩnh cũng học đòi người khác đổi dược liệu…” Nhìn thấy Tiêu Viêm trầm ngâm, Tề Sơn nhất thời cười lạnh một tiếng, ánh mắt chuyển hướng sang phía Diêu phường chủ, thản nhiên nói:

“Ta nhớ đại hội đổi đan chính là đấu giá. Nếu tiểu tử này không xuất ra được Ngũ phẩm đan dược thì để lão phu đổi vậy.”

Nghe Tề Sơn nói sẽ dùng Ngũ phẩm đan dược để đổi, Diêu phường chủ và những người xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc, lão già này hôm nay sao lại hào phóng như vậy?

“Đại hội đổi đan đích thực là ai ra giá cao hơn thì dược liệu sẽ thuộc về người đó.” Diêu phường chủ chần chờ một chút, liếc nhìn Tiêu Viêm rồi mới nói.

“Đây là một viên Cương Quyết Đan, cũng là Ngũ phẩm đan dược, dùng nó có thể khiến tốc độ của một người tăng vọt trong thời gian ngắn, nếu gặp phải kẻ địch truy sát nhất định có thể bảo toàn tính mạng.” Tề Sơn cười lạnh một tiếng, từ trong nạp giới lấy ra một bình ngọc, đặt lên mặt bàn nói.

Diêu phường chủ cũng khẽ gật đầu, cẩn thận cầm lấy bình ngọc, đưa đến bên cạnh bạch phát lão giả.

Bạch phát lão giả liếc nhìn vào trong bình ngọc, bên trong là một viên đan dược sáng màu, lão hít nhẹ hương dược rồi khẽ gật đầu, thản nhiên nói:

“Đích thị là Ngũ phẩm đan dược Cương Quyết Đan, bất quá thành sắc không phải thượng phẩm, xem ra trong quá trình luyện chế, người luyện chế có chút nóng vội.”

“Hắc hắc, Diêm lão đầu, ánh mắt trước sau vẫn sắc bén như vậy, bất quá muốn tiến vào Lục phẩm cấp bậc thì không thể chỉ dựa vào nhãn quang được đâu.” Nghe vậy, Tề Sơn hắc hắc cười nói: “Nếu đan dược đã kiểm nghiệm xong, vậy dược liệu này có phải thuộc về ta rồi không?”

Nói đoạn, bàn tay to lớn của lão liền nhanh chóng vươn ra, định kéo ba chiếc hộp ngọc trước mặt Tiêu Viêm về phía mình. Nhưng bàn tay vừa mới duỗi ra, một bàn tay khác cũng trực tiếp đè xuống, một tiếng cười nhàn nhạt truyền đến:

“Vị lão tiên sinh này không khỏi quá vội vàng rồi chăng? Tại hạ vẫn còn chưa ra giá mà.”

Ánh mắt hơi hiện lên vẻ lạnh lùng, Tề Sơn nhìn thẳng vào đôi con ngươi sâu thẳm của Tiêu Viêm, thanh âm trở nên thiếu kiên nhẫn, lạnh như băng:

“Tiểu tử, phàm là chuyện gì cũng nên biết điểm dừng. Muốn sống ở Hắc Giác Vực thì tốt nhất nên thu mình lại, nếu không sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm mỉm cười nói:

“Đa tạ đã nhắc nhở, bất quá tại hạ cũng đã nói qua, những dược liệu này hôm nay tuyệt đối không thể nhường cho bất kỳ ai.”

Dứt lời, bàn tay hắn vừa động cũng đã lấy ra một chiếc bình ngọc, sau đó đặt lên mặt bàn, nhẹ giọng nói:

“Đấu Linh Đan, Ngũ phẩm đan dược. Về phần hiệu quả, những người ở đây chắc đều đã biết, tại hạ không cần nói thêm.”

Tiêu Viêm vừa dứt lời, trong đại sảnh lập tức vang lên một tràng hô kinh ngạc, tất cả ánh mắt đều mang vẻ khiếp sợ nhìn chằm chằm vào bình ngọc trên bàn. Đấu Linh Đan, một loại đan dược mà ở bất kỳ đâu cũng có thể xem là đỉnh đỉnh đại danh. Nếu Cương Quyết Đan mà Tề Sơn đưa ra chỉ có thể tính là Ngũ phẩm đan dược trung phẩm, thì Đấu Linh Đan chính là thượng phẩm chân chính.

Hơn nữa, Cương Quyết Đan thuộc loại đan dược tiêu hao, dù có giá trị nhưng so với Đấu Linh Đan có thể giúp tăng cường thực lực lâu dài thì quả thật cách biệt một trời một vực. Bởi vậy, dù xét về phương diện nào cũng không thể so sánh.

Thấy Tiêu Viêm trực tiếp mang ra một viên Đấu Linh Đan, Diêu phường chủ, Diêm lão hay cả Tề Sơn đều sững sờ. Một lát sau, vẻ mặt mừng như điên của Diêu phường chủ khó có thể che giấu. Đấu Linh Đan tuy là Ngũ phẩm đan dược, nhưng nếu nói về giá trị thì cũng không kém một vài Lục phẩm đan dược hạ phẩm.

“Không thể nào! Tiểu tử này làm sao có thể lấy ra được Đấu Linh Đan?”

Một bên, Tề Sơn đột ngột tức giận gầm lên. Mặc dù với trình độ luyện dược của lão hiện nay, xác suất luyện chế thành công Đấu Linh Đan cũng chỉ có năm thành. Hơn nữa, lão là Luyện dược sư thủ tịch của Hắc Hoàng Tông, luyện chế được loại đan dược này trước tiên phải giao nộp hết cho tông môn. Địa vị của lão thực sự không khiến người khác phải đỏ mắt như nhiều người vẫn tưởng. Trên người lão cũng có một viên Đấu Linh Đan, nhưng bảo lão đem loại đan dược này ra để đổi lấy ba loại dược liệu kia thì lão tuyệt đối không đời nào chịu.

Tề Sơn tức giận nhưng cũng không có mấy ai để ý, bởi vì lúc này Diêm lão đã vội vàng cầm lấy bình ngọc, sau đó cẩn thận đổ ra một viên đan dược tròn trịa, màu xanh biếc.

Ánh mắt cẩn thận đảo qua viên đan dược, trong mắt lão dần dần hiện lên một tia kinh dị, sau một lát, sự kinh dị trực tiếp hóa thành vẻ ngưng trọng.

“Diêm lão, thế nào? Đan dược có vấn đề sao?” Nhìn thấy bộ dạng của Diêm lão, Diêu phường chủ trong lòng chợt động, cẩn thận hỏi.

“Không có…” Diêm lão khẽ hít một ngụm khí lạnh, trong giọng nói có thêm phần cuồng nhiệt: “Đây quả thật là Đấu Linh Đan…”

Nghe vậy, trong đại sảnh lại ồ lên một tràng. Ngay cả Tề Sơn cũng phải kêu lên một tiếng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, lão không thể ngờ một mao đầu tiểu tử thoạt nhìn chưa đến hai mươi tuổi lại có thể xuất ra được loại đan dược này.

“Hơn nữa… phẩm chất của viên Đấu Linh Đan này cực cao, chính lão phu bao nhiêu năm nay cũng là lần đầu tiên được chứng kiến. Thành sắc, đan khí… lấy kinh nghiệm của lão phu mà nói, cho dù là một vài Lục phẩm Luyện dược sư, nếu không có dị hỏa tương trợ thì tuyệt đối cũng không thể luyện chế ra được loại đan dược có thành sắc cao như vậy…” Lời nói tiếp theo của Diêm lão khiến cho không ít người trong đại sảnh phải hít một ngụm khí lạnh.

Đối với nhãn lực của Diêm lão ở Thiên Dược Phường, ngay cả Tề Sơn cũng cực kỳ rõ ràng. Lão là người đánh giá đan dược vô cùng kỹ lưỡng, nhưng đối với viên Đấu Linh Đan này lại đưa ra đánh giá cao như vậy, xem ra phẩm chất của nó quả thực đã đạt tới một trình độ rất đáng sợ.

Trong đại sảnh, mọi người hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt khiếp sợ nhìn Tiêu Viêm càng thêm nồng đậm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!