Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 833: CHƯƠNG 822: HOÀNG CÁC

Bước ra khỏi Thiên Dược Phường, Tiêu Viêm nhìn dòng người xuôi ngược trên đại lộ, khẽ thở phào một hơi rồi nghiêng đầu cười nói với Tiểu Y Tiên bên cạnh:

- Xem ra chuyến này đi không uổng công, không ngờ lại có thể lấy được tin tức liên quan đến Bồ Đề Hóa Thể Tiên.

Tiểu Y Tiên khẽ mỉm cười, trong lòng cũng không khỏi có chút kích động. Muốn khống chế Ách Nan Độc Thể cần đủ ba điều kiện, trong đó Bồ Đề Hóa Thể Tiên là thứ khó tìm nhất, vậy mà bây giờ đã có manh mối. Nếu có thể giành được nó ngay tại đấu giá hội lần này, ngày khống chế được Ách Nan Độc Thể sẽ không còn xa nữa.

- Nhưng muốn giành được Bồ Đề Hóa Thể Tiên tại đấu giá hội lần này, e rằng không phải chuyện dễ dàng.

Nghĩ đến những lời của lão giả tên Diêm lão kia, Tiểu Y Tiên lại chau mày, khẽ thở dài.

Một gốc Bồ Đề Hóa Thể Tiên có thể không thu hút quá nhiều sự chú ý của các cường giả và thế lực đỉnh cấp, nhưng Bồ Đề Tâm thì đủ khiến bất cứ kẻ nào cũng phải điên cuồng. Bởi vậy, muốn đoạt được Bồ Đề Hóa Thể Tiên trước mặt vô số cường giả tại đấu giá hội này, tuyệt không phải chuyện đơn giản.

- Cứ dốc hết sức thôi, nếu thật sự không được thì đành phải làm vài chuyện không thể quang minh chính đại được.

Tiêu Viêm khoát tay, cười nhạt nói. Năm xưa, vì một mảnh bản đồ Tịnh Liên Yêu Hỏa, hắn cũng đã từng âm thầm hạ thủ, thủ tiêu thiếu tông chủ Huyết Tông. Tại Hắc Giác Vực, chuyện giết người đoạt bảo vốn là lẽ thường tình. Nhưng Tiêu Viêm cũng hiểu rõ, ở Hắc Hoàng thành này, những kẻ có suy nghĩ giống hắn chắc chắn không ít.

Cho nên, dù ai đấu giá thành công Bồ Đề Hóa Thể Tiên, nếu không có thực lực chân chính thì muốn bình an mang nó rời đi e rằng là chuyện khó hơn lên trời.

Nghe lời Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên có chút lo lắng, còn Tử Nghiên bên cạnh thì lại tỏ ra hưng phấn, dường như rất hứng thú với chuyện này.

- Ha ha, đó chỉ là hạ sách, hiện tại chúng ta vẫn nên tuân theo quy củ. Đợi tìm được nơi trú chân, ta phải luyện chế một ít đan dược cao cấp, nếu không lấy gì mà đấu giá với người ta? Theo ta đoán, lần này Hắc Hoàng Tông đấu giá Bồ Đề Hóa Thể Tiên sợ rằng không chỉ dùng kim tệ, mà rất có thể sẽ dùng phương thức vật đổi vật. Dù sao, đối với những kỳ vật trân quý đến mức này, giá trị của chúng khó mà đo đếm bằng kim tệ được.

Tiêu Viêm cười cười, rồi trầm ngâm nói.

- Ừm.

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, rồi thấp giọng nói:

- Đa tạ.

Nàng biết Tiêu Viêm hao tổn tâm cơ như vậy đều là vì muốn giải quyết Ách Nan Độc Thể cho mình. Hắn chưa bao giờ đòi hỏi nàng báo đáp điều gì, điều này thực sự khiến nội tâm nàng vô cùng cảm động.

- Bây giờ còn khách sáo làm gì? Ta đã nói sẽ giúp ngươi khống chế Ách Nan Độc Thể thì tự nhiên sẽ làm được.

Tiêu Viêm sững sờ, đoạn cười nói.

Tiểu Y Tiên khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, gật nhẹ đầu không nói thêm, nhưng trong lòng lại thầm nhủ: “Phần nhân tình này ta sẽ ghi nhớ, ngày sau nhất định báo đáp.”

Ghi tạc ý niệm đó vào sâu trong lòng, Tiểu Y Tiên nhoẻn miệng cười, ánh mắt nhìn ra đại lộ, khẽ hỏi:

- Bây giờ chúng ta đi đâu?

- Đến Hắc Hoàng Các xem sao. Hiện giờ Hắc Hoàng thành đã chật kín người, phải tìm một nơi để luyện chế đan dược mới được.

Tiêu Viêm trầm ngâm nói.

- Vẫn đến Hắc Hoàng Các sao? Lão già lúc nãy là người của Hắc Hoàng Tông, bây giờ chúng ta đến đó liệu có ổn không?

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên có chút chần chừ.

- Không cần lo lắng, với thực lực của chúng ta, chỉ cần tông chủ Hắc Hoàng Tông không phải kẻ ngu thì sẽ không vì chút ân oán nhỏ nhặt đó mà gây phiền phức đâu.

Tiêu Viêm thản nhiên cười nói.

Thấy Tiêu Viêm đã quyết, Tiểu Y Tiên cũng gật đầu đồng ý. Nàng chỉ nhắc nhở vậy thôi, chứ đối với cái gọi là Hắc Hoàng Tông, nàng cũng không hề kiêng kỵ. Thân là cường giả Đấu Tông, nàng đã có thể tung hoành khắp Đấu Khí đại lục, một Hắc Hoàng Tông còn chưa đủ tư cách khiến nàng phải e ngại.

Thấy Tiểu Y Tiên không có ý kiến, Tiêu Viêm liền tùy ý hỏi đường một người qua đường để đến Hắc Hoàng Các, sau đó dẫn theo hai người thẳng tiến đến khu trung tâm thành.

Hắc Hoàng Các là nơi Hắc Hoàng thành dùng để chiêu đãi các cường giả có danh vọng tại Hắc Giác Vực. Những người nhận được lời mời và có được một chỗ ở đây, không ai không phải là cường giả thành danh đã lâu hay thủ lĩnh của một phương thế lực tại Hắc Giác Vực.

Trong phạm vi trăm mét quanh Hắc Hoàng Các đều có thủ vệ của Hắc Hoàng Tông canh gác nghiêm ngặt, người thường một khi đến gần sẽ lập tức bị xua đuổi.

Lúc ba người Tiêu Viêm đến nơi, Hắc Hoàng Các đã đông nghịt người. Với nhãn lực của ba người, tự nhiên có thể nhận ra những kẻ có mặt ở đây đều là những nhân vật có thực lực bất phàm.

- Không hổ là nơi chuyên chiêu đãi cường giả, những người có thể vào đây quả nhiên không tầm thường.

Ánh mắt lướt qua những người qua lại, trong lòng Tiêu Viêm cũng có chút nghiêm nghị. Chỉ trong phạm vi trăm mét, hắn đã cảm nhận được khí tức của hai cường giả Đấu Hoàng cùng năm Đấu Vương, đương nhiên cũng có những đấu giả thực lực yếu hơn, có lẽ là tùy tùng của các thủ lĩnh thế lực.

Tại một nơi không xa Hắc Hoàng Các, có một bức tường người do hộ vệ Hắc Hoàng Tông tạo thành. Đứng giữa bức tường người đó là một lão giả mặc lam bào đang tươi cười nói chuyện. Dường như địa vị của người này trong Hắc Hoàng Tông không thấp, mấy cường giả đi qua đều cười nói chào hỏi rồi mới tiến vào bên trong.

Ba người Tiêu Viêm hòa vào dòng người tiến đến. Sau khi tới trước mặt vị lão giả, họ cũng mỉm cười chào hỏi. Ánh mắt lão giả lướt qua ba người, rồi khách khí nói:

- Ba vị, nơi này là nơi Hắc Hoàng Tông chiêu đãi khách quý, không biết các vị có lệnh bài không?

Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua vị lão giả mặc lam bào, phát hiện người này lại là một cường giả Đấu Hoàng, cảnh giới ước chừng Lục tinh đến Thất tinh. Thực lực như vậy tại Hắc Giác Vực cũng được xem là cường giả có tiếng tăm.

Ý niệm đó chỉ thoáng qua, Tiêu Viêm chắp tay chào vị lão giả, sau đó lấy ra lệnh bài mà lão giả ở cửa thành đã đưa cho.

Lão giả mặc lam bào nhận lấy lệnh bài, nụ cười trên mặt càng thêm đậm. Ánh mắt ông ta cẩn thận đánh giá ba người Tiêu Viêm, cười híp mắt nói:

- Lão phu là trưởng lão Hắc Hoàng Tông, Xa Thừa. Nhìn ba vị có vẻ lạ mặt, không biết tôn danh quý tính là gì?

- Nham Kiêu, chỉ là một tiểu bối vô danh, mới đến Hắc Giác Vực không lâu, nghe nói Hắc Hoàng thành lần này tổ chức đấu giá hội quy mô lớn nên đến góp vui.

Dường như cảm nhận được ánh mắt dò xét của vị lão giả, Tiêu Viêm cười nhạt nói.

- Ha ha, có thể nhận được lệnh bài của Hắc Hoàng Tông chúng ta thì không thể là tiểu bối vô danh được, Nham Kiêu tiểu hữu thật biết nói đùa.

Xa Thừa cười nói, tất nhiên hắn sẽ không tin những lời này của Tiêu Viêm. Ít nhất, trong cảm nhận của hắn, người thanh niên trước mắt tuy trẻ tuổi nhưng thực lực ít nhất cũng là Đấu Hoàng, còn hai nữ nhân một lớn một nhỏ phía sau, dù là nhãn lực của hắn cũng không thể nhìn thấu sâu cạn.

- Xa trưởng lão, không biết chúng ta có thể vào trong được chưa?

Đây là nơi người đến kẻ đi, Tiêu Viêm không muốn ở lại lâu, sau vài câu liền mỉm cười hỏi.

- Đương nhiên rồi. Nham Kiêu tiểu hữu, sau khi vào Hắc Hoàng Các sẽ có người dẫn đường đến nơi ở của các vị. Mời!

Xa Thừa cười gật đầu, rồi nghiêng người nhường lối.

Tiêu Viêm mỉm cười, cất bước tiến vào, Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên cũng theo sát phía sau.

Ngay khi hai người vừa bước vào, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng hô lớn:

- Đại trưởng lão Ma Viêm Cốc, Phương Ngôn, đến!

Tiếng hô đột ngột vang lên khiến không ít người phải dừng bước, ánh mắt mang theo vẻ kinh dị nhìn về phía đó. Ở nơi ấy, một đám người đang nhanh chóng tiến đến, dẫn đầu là một lão giả mặc y phục mộc mạc, bước đi như rồng bay hổ chạy.

- Không ngờ người dẫn đội của Ma Viêm Cốc lần này lại là lão già Phương Ngôn này.

- Ha ha, xem ra mục tiêu của bọn họ chính là Bồ Đề Hóa Thể Tiên rồi. Nếu không, với việc lão già này sắp đột phá Đấu Tông, sao lại chịu đi xa đến đây.

- Xem ra lần này có kịch hay để xem rồi. Hắc Hoàng thành giờ đây không chỉ có các thế lực nhất lưu tụ họp, mà còn có không ít cường giả đơn độc thực lực mạnh mẽ kéo tới. Để tranh đoạt Bồ Đề Hóa Thể Tiên, không biết lần này sẽ có bao nhiêu cường giả phải ngã xuống đây.

Nhìn thấy lão giả kia, đám người xung quanh nhất thời xôn xao bàn tán.

- Người của Ma Viêm Cốc sao?

Tiêu Viêm híp mắt nhìn lão giả, trong mắt thoáng vẻ kinh ngạc. Hắn có thể cảm nhận được, thực lực của vị đại trưởng lão Ma Viêm Cốc này đã đạt đến Đấu Hoàng đỉnh phong, thậm chí một chân đã bước vào cảnh giới Đấu Tông. Thực lực như vậy, đã có thể sánh ngang với Hàn Phong năm đó.

Ánh mắt hắn dời từ trên người lão giả sang những người bên cạnh, phát hiện mấy vị lão giả sắc mặt lạnh lùng kia cũng đều là Đấu Hoàng, thực lực không hề yếu hơn vị Tứ trưởng lão mà hắn đã giải quyết mấy ngày trước.

- Khó trách Ma Viêm Cốc có thể chống lại Già Nam Học Viện, thực lực quả nhiên hùng mạnh.

Nhìn thấy đội hình của Ma Viêm Cốc, trên mặt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, thầm nghĩ.

- Kẻ mặc áo bào tro sau lưng lão già kia có chút cổ quái.

Vào lúc Tiêu Viêm đang trầm ngâm, Tiểu Y Tiên bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, ánh mắt chuyển động, cuối cùng dừng lại trên người cuối cùng trong đoàn người Ma Viêm Cốc. Ở đó, có một bóng người toàn thân bao bọc trong áo bào tro. Lúc trước, ánh mắt Tiêu Viêm cũng đã lướt qua người này, nhưng khí tức của kẻ đó quá mức mờ nhạt, gần như không đáng chú ý. Nhưng sau khi được Tiểu Y Tiên nhắc nhở, hắn mới cảm thấy người này dường như mang lại cho hắn một cảm giác cực kỳ cổ quái, hơn nữa, còn có một chút quen thuộc.

Cảm giác này làm Tiêu Viêm chau mày, trầm ngâm một lát vẫn không thể nghĩ ra, cuối cùng đành lắc đầu bỏ qua.

Ánh mắt một lần nữa lướt qua Xa trưởng lão của Hắc Hoàng Tông và đại trưởng lão Phương Ngôn, trong mắt Tiêu Viêm thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, rồi không dừng lại nữa, xoay người bước vào Hắc Hoàng Các.

Ngay lúc Tiêu Viêm xoay người, kẻ mặc áo bào tro ở cuối hàng ngũ Ma Viêm Cốc dường như ngẩng đầu lên, một ánh mắt vừa cuồng bạo vừa lạnh lẽo gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn, trong đó còn ẩn chứa một tia nghi hoặc...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!