Những cường giả được Hắc Hoàng Tông đón tiếp phần lớn đều là thủ lĩnh các thế lực tại Hắc Giác Vực. Hắc Hoàng Các tự nhiên đối đãi vô cùng xa hoa. Ngay khoảnh khắc bọn Tiêu Viêm tiến vào cánh cửa rộng lớn, nhìn thấy đại sảnh mênh mông như một quảng trường, trong lòng cũng không khỏi thầm tán thưởng một tiếng, Hắc Hoàng Tông này quả thật đã bỏ ra công sức không nhỏ.
Lúc này, trong đại sảnh Hắc Hoàng Các, tiếng người huyên náo, vô số bóng người ngồi thành từng nhóm, vị trí của họ cũng cực kỳ sang trọng. Những người này phần lớn là các thế lực quen biết hoặc cùng một phe phái nên tụ tập lại với nhau. Bên cạnh đó, cũng có không ít người ngồi riêng một bàn, đó là những độc hành giả quen độc lai độc vãng ở Hắc Giác Vực. Những người này ai nấy đều có thực lực rất mạnh, tính cách lại vô cùng cổ quái, một lời không hợp liền rút đao tương hướng cũng là chuyện thường tình.
Đặc trưng của Hắc Giác Vực chính là hỗn loạn. Điều này dù ở bên trong Hắc Hoàng Các cũng không hề sai biệt, bởi đại bộ phận cường giả hội tụ nơi đây đều đến từ các thế lực tại Hắc Giác Vực. Giữa bọn họ khó tránh khỏi có kẻ mang ân oán giang hồ, một khi gặp mặt, chỉ cần một chút xích mích là có thể phát sinh xung đột. Mà ở Hắc Giác Vực, biện pháp giải quyết xung đột hữu hiệu nhất chính là dùng đao kiếm phân định. Vì vậy, trong đại sảnh rộng lớn này, thỉnh thoảng vẫn vang lên những âm thanh binh khí va chạm chói tai. Nhưng dù có giao đấu, những người này vẫn còn giữ lại một chút lý trí, biết rõ đây là địa bàn của ai, cho nên cũng chỉ gây ra chút náo động nhỏ, không ai buồn để tâm. Nếu bọn họ thật sự làm lớn chuyện, ví như phá hủy tòa kiến trúc này… chỉ sợ các cường giả của Hắc Hoàng Tông ẩn mình trong bóng tối sẽ lập tức xuất thủ.
Ba người Tiêu Viêm đứng ở cửa chính, nhìn cảnh tượng đổ máu thỉnh thoảng lại diễn ra trong đại sảnh, nghe những tiếng trầm trồ tán thưởng của đám người vây xem náo nhiệt, không khỏi lắc đầu. Hắc Giác Vực này quả nhiên không phải là nơi có thể tìm thấy sự yên tĩnh.
Ba người Tiêu Viêm vừa tiến vào Hắc Hoàng Các, liền có một thị nữ dung mạo thanh tú bước nhanh tới, cúi người hành lễ. Sau khi kiểm tra lệnh bài của ba người, nàng mỉm cười rồi thông báo khu vực trú chân cho họ.
Hắc Hoàng Các có diện tích cực lớn, có thể chứa hơn ngàn người cùng lúc, chỗ ở cũng được phân chia dựa theo thực lực hoặc thế lực đứng sau thành ba cấp: Thiên – Địa – Nhân. Chỗ ở của ba người Tiêu Viêm vừa vặn là khu vực không cao không thấp, cấp Địa.
Đối với sự phân chia này, Tiêu Viêm cũng không có ý kiến gì. Với hắn, chỉ cần có một gian mật thất yên tĩnh để không ai quấy rầy lúc luyện đan là đủ rồi.
Bởi vì trời vẫn chưa tối, Tiêu Viêm cũng không vội về phòng, bèn từ chối lời đề nghị dẫn đường của thị nữ, sau đó dẫn theo Tiểu Y Tiên cùng Tử Nghiên đang vô cùng hưng phấn vì bầu không khí náo nhiệt, chậm rãi đi vào trong đại sảnh.
Ba người đi qua đại sảnh ồn ào, tìm một chiếc bàn gần cửa sổ rồi ngồi xuống. Từ đây, có thể đưa mắt nhìn ra khu rừng cây um tùm bên ngoài, từng cơn gió mát thỉnh thoảng thổi tới, cũng giúp cho những âm thanh huyên náo bên tai dịu đi rất nhiều.
Ba người vừa ngồi xuống, lập tức có một thị nữ khác vô cùng cung kính dâng trà. Cách chiêu đãi như vậy quả thực không thể bắt bẻ. Xem ra Hắc Hoàng Tông đã cực kỳ dụng tâm trong việc tiếp đãi các cường giả đến từ khắp nơi tại Hắc Giác Vực.
Tiêu Viêm ngồi trên ghế, bưng chén trà lên, nhưng trong lòng vẫn không ngừng nghĩ về người mặc áo bào tro ban nãy. Vì có áo bào che khuất nên hắn không thể thấy rõ dung mạo đối phương, còn cảm giác quen thuộc kia có lẽ là do sự nhạy cảm của linh hồn.
“Hơi thở của người nọ lúc nãy vô cùng cổ quái, nhìn qua thì rất yếu ớt, nhưng nếu cẩn thận cảm nhận sẽ phát hiện một tia bất thường. Cảm giác này ta chưa từng gặp qua, nhưng ta có thể khẳng định, người mặc áo bào tro kia tuyệt đối không phải là một nhân vật tầm thường như vẻ bề ngoài.”
Thấy Tiêu Viêm khẽ cau mày trầm tư, Tiểu Y Tiên dường như đoán được suy nghĩ của hắn, nhẹ giọng nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hắn cũng cảm nhận được sự bất thường của người mặc áo bào tro kia, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra trong số những người mình từng gặp, có ai lại mang đến cảm giác vừa xa lạ lại vừa quen thuộc như vậy. Hơn nữa, khi linh hồn hắn quét qua, cũng có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ khó dò của linh hồn đối phương. Cảm giác đó giống như một tầng sương mù u ám, che lấp hết thảy.
Trầm tư một hồi lâu vẫn không có kết quả, Tiêu Viêm đành thở ra một hơi, thầm nhủ: “Có lẽ là do ta cảm giác sai…”
Tự an ủi mình như vậy, Tiêu Viêm cũng tạm gác chuyện này lại, tâm tình bình tĩnh hơn. Hắn vừa quay sang nói chuyện với Tiểu Y Tiên, vừa chú ý đến động tĩnh trong đại sảnh. Nơi này tuy đông người phức tạp, nhưng cũng là nơi tốt nhất để thu thập những tin tức mà hắn cần.
Sau một hồi lắng nghe, Tiêu Viêm cũng biết thêm không ít tin tức. Ví như trong các thế lực đến tham dự đấu giá hội lần này, ngoài Ma Viêm Cốc ra, còn có một số thế lực lâu đời khác của Hắc Giác Vực. Thậm chí, một vài thế lực bên ngoài Hắc Giác Vực khi nhận được tin cũng đã phái cường giả chạy tới Hắc Hoàng thành. Trong lúc đó, Tiêu Viêm còn nghe được tên của một thế lực mà hắn cực kỳ quen thuộc: Tiêu Môn.
Lần đầu nghe thấy cái tên này, dù là người bình tĩnh như Tiêu Viêm cũng phải kinh ngạc một thoáng, rồi chợt bật cười. Không ngờ thế lực mà năm xưa hắn ngẫu nhiên thành lập rồi giao cho nhị ca duy trì phát triển tại học viện Già Nam, giờ đây cũng đã trở thành một thế lực nhất lưu ở Hắc Giác Vực, có đủ tư cách tham gia đấu giá hội lần này.
“Nếu Tiêu Môn cũng tham gia đấu giá hội, vậy chắc hẳn họ cũng đang ở trong Hắc Hoàng Các này.” Tiêu Viêm lẩm bẩm trong lòng, nhưng hắn không có ý định đi tìm họ. Hiện tại Hắc Hoàng thành đang quy tụ rất nhiều thế lực, Tiêu Môn dù phát triển nhanh nhưng nền tảng vẫn kém hơn các thế lực lâu đời, cho nên hành động kín đáo một chút cũng là chuyện tốt. Hắn cũng muốn ẩn mình trong bóng tối, nếu Tiêu Môn gặp phải sự cố bất ngờ nào, hắn có thể ra tay tương trợ.
Trong lúc lắng nghe, tin tức mà Tiêu Viêm nghe được nhiều nhất chính là về Bồ Đề Hóa Thể Tiên. Xem ra lần này, Hắc Hoàng Tông đã tuyên truyền rất rộng rãi. Dường như ngoại trừ nhóm người Tiêu Viêm và một số ít người từ bên ngoài đến, đa số mọi người đều biết Bồ Đề Hóa Thể Tiên sẽ là một trong những trọng bảo được đấu giá lần này.
Khi nhắc đến Bồ Đề Hóa Thể Tiên, giọng điệu của mọi người đều trở nên cuồng nhiệt. Dù chưa nói đến thiên địa linh vật Bồ Đề Tâm đứng sau nó, chỉ riêng một Bồ Đề Hóa Thể Tiên thôi cũng đủ khiến vô số người đỏ mắt thèm thuồng. Dù sao, vật này có thể cải thiện thể chất, mà việc cải thiện thể chất lại có sức hấp dẫn không nhỏ đối với bất kỳ ai. Sẽ không có ai tự cho rằng thân thể mình đã đủ cường hãn mà bỏ qua nó.
“Xem ra chúng ta là những người biết sau cùng, tìm kiếm mãi không ra manh mối, trong khi ở đây ai cũng biết cả rồi.”
Chậm rãi thu hồi tâm tư, Tiêu Viêm nhìn hai người bên cạnh mà thở dài. Để có được tin tức về Bồ Đề Hóa Thể Tiên, bọn họ đã tốn gần nửa năm trời, vượt qua một lộ trình xa xôi từ Xuất Vân đế quốc đến Hắc Giác Vực mà chẳng thu được kết quả gì. Vậy mà ở đây, dường như ai cũng biết Bồ Đề Hóa Thể Tiên là vật gì.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cũng mỉm cười, nói:
“Từ giờ đến lúc đấu giá hội bắt đầu còn khoảng ba ngày. Trong ba ngày tới, sẽ còn nhiều thế lực và cường giả khác đổ về. Hắc Giác Vực này không phải là nơi mà Xuất Vân đế quốc hay Gia Mã đế quốc có thể so sánh, chỉ riêng số lượng cường giả cũng đã là một trời một vực.”
Tiêu Viêm gật đầu. Hắc Giác Vực nằm gần trung tâm Đấu Khí Đại Lục, hơn nữa vì bầu không khí đặc thù, nơi đây cũng là nơi quy tụ vô số vật phẩm khó đấu giá hoặc trao đổi ở bên ngoài. Tại đây, những vật đó đều có thể tìm được chủ nhân mới. Điều này hiển nhiên là những nơi xa xôi hẻo lánh như Gia Mã đế quốc hay Xuất Vân đế quốc không thể nào sánh bằng.
“Đi thôi, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi một đêm. Ngày mai ta phải tranh thủ luyện chế một ít đan dược, nếu không thì lấy gì mà tranh giành với người ta ở đấu giá hội?”
Nhìn sắc trời bên ngoài, Tiêu Viêm nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, mỉm cười nói với hai người.
“Ừm.”
Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu.
Ba người đứng dậy, vừa định xoay người rời đi thì đại sảnh đột nhiên trở nên hỗn loạn. Ngay sau đó, một đám đại hán mặt mũi hung ác hùng hổ tiến về phía họ.
Tiêu Viêm hơi nhíu mày nhìn đám đại hán kia, ánh mắt lướt qua liền thấy hình xăm con sói trên cánh tay chúng. Hắn khẽ sững lại, hình như mười mấy tên gia hỏa bị hắn tiện tay xử lý ở cửa thành cũng có hình xăm này.
“Xem ra có chút phiền toái rồi.” Tiểu Y Tiên liếc mắt một cái, hờ hững nói.
Tiêu Viêm nhàn nhạt gật đầu. Thấy đối phương đã tìm tới tận cửa, hắn cũng không vội rời đi, mà dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, hắn lại ngồi xuống ghế, ánh mắt bình thản nhìn đám đại hán đang tiến tới. Ở Hắc Hoàng Các đông đúc cường giả này, hành động kín đáo là chuyện tốt, nhưng nếu quá né tránh sẽ chỉ rước thêm phiền toái. Lần này, chính là một cơ hội tốt để giết gà dọa khỉ.
Đám đại hán mang theo khí thế hung hãn tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của mọi người, lập tức trong đại sảnh vang lên vài tiếng kinh hô.
“Hắc hắc, không ngờ lại là đám gia hỏa Khuê Lang Bang muốn tiền không muốn mạng kia.”
“Ồ, không ngờ tên Khuê Sát kia cũng tới Hắc Hoàng thành, nghe nói có một gã cường giả nhất tinh Đấu Hoàng vừa bỏ mạng dưới tay hắn.”
“Cả đám Khuê Lang Bang đó đều là phường lưu manh, không biết tiểu tử kia đắc tội với chúng thế nào, e rằng hôm nay phải chịu khổ rồi.”
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, đám đại hán mang theo hung khí ngập trời như một bầy sói dữ tiến đến bàn của ba người Tiêu Viêm.
Rầm!
Một bàn chân to lớn trực tiếp đá nát bàn ghế của ba người, vụn gỗ bay tung tóe. Một gã trung niên mặt đầy sẹo, ánh mắt ngoan độc như dao quét qua người Tiêu Viêm, âm thanh lạnh lẽo vang vọng khắp đại sảnh.
“Tên vương bát đản kia, có phải chính ngươi đã giết người của Khuê Lang Bang ta ở cửa thành không?”