Bàn ghế vỡ nát, vụn gỗ bay tung tóe, nhưng sắc mặt Tiêu Viêm lại không hề biến đổi, vẫn bình thản cầm chén trà trong tay. Điều đó khiến cho gương mặt vốn tĩnh lặng của Uyển Như thoáng gợn lên một tia rung động.
Đối mặt với thanh âm lạnh lẽo của gã trung niên mặt mũi âm độc, Tiêu Viêm chỉ khẽ liếc mắt rồi chậm rãi nói: “Chỉ là vài tên rác rưởi, chết thì cũng chết rồi.”
Thấy Tiêu Viêm quả nhiên thẳng thừng thừa nhận, đa số người xung quanh đều thoáng kinh ngạc, trong lòng không khỏi giật mình. Xem ra gã thanh niên này không phải kẻ vô danh, bằng không dám nói năng như thế trong hoàn cảnh này thì chỉ có thể là một tên ngốc.
Nghe được lời này của Tiêu Viêm, trong mắt đám đại hán cởi trần bị lăng nhục trước đó chợt lóe lên hung quang, ánh mắt vô cùng dữ tợn nhìn chằm chằm vào hắn, ra vẻ chỉ cần gã trung niên ra lệnh một tiếng là sẽ đồng loạt xông lên xé xác kẻ trước mặt.
“Tiểu tử ngông cuồng! Dù đúng là bọn chúng quá yếu kém, chết cũng đáng đời, nhưng trong đó lại có cháu ruột của ta. Chuyện này, ngươi tính giải quyết thế nào đây?” Gương mặt gã trung niên khẽ co giật, thanh âm lạnh lẽo vang lên, ẩn chứa sát ý ngập trời.
Nghe vậy, đôi mắt Tiêu Viêm hơi động. Trước sự quan sát của bao người, hắn ung dung uống một ngụm trà, thản nhiên đáp: “Dù ta có biết trước, cũng sẽ không nương tay.”
Lời vừa dứt, cả sảnh lại vang lên một tiếng ồ kinh ngạc, sắc mặt gã trung niên càng thêm âm trầm. Nhưng trong cơn cuồng nộ, hắn lại bình tĩnh hơn rất nhiều. Kẻ có thể thản nhiên đến vậy trong tình huống này, nếu không phải sở hữu thực lực siêu cường thì cũng có đại thế lực chống lưng.
Cân nhắc đến khả năng này, gã trung niên mạnh mẽ đè nén sát niệm trong lòng, ánh mắt chậm rãi quét qua người Tiêu Viêm, lạnh lùng nói: “Ta là Khuê Sát, Bang chủ Khuê Lang Bang. Ngươi có bản lĩnh thì cứ nói ra thế lực sau lưng khiến ta phải kiêng dè. Bằng không, đừng trách ta lòng dạ độc ác!”
“Không cần thử đâu. Yên tâm, chúng ta chỉ có ba người, sau lưng cũng chẳng có thế lực lớn lao gì, ngươi không cần phải dè chừng như vậy.” Nghe được ý của hắn, Tiêu Viêm khẽ cười nói.
Tiêu Viêm vừa dứt lời, trong đại sảnh liền vang lên một tràng cười vang dội, mang đậm ý chế giễu. Khóe miệng Khuê Sát khẽ co giật, sát ý trong mắt càng thêm đậm đặc.
"Xuy!"
Sát khí mãnh liệt tuôn trào, thân hình Khuê Sát chợt động, đùi phải vung lên, thân thể xoay một vòng trên không, cước phải mang theo tiếng xé gió chói tai, trực tiếp nhắm thẳng vào đầu Tiêu Viêm mà đá tới.
Khuê Sát nói động thủ là lập tức ra tay, tính tình quả nhiên tàn nhẫn, khiến không ít người phải kinh hô. Gã này đúng như lời đồn, là một tên lưu manh chính hiệu.
Liếc mắt nhìn thế công mãnh liệt và đột ngột của Khuê Sát, mí mắt Tiêu Viêm còn chưa thèm động, tay phải đã nhẹ nhàng phất một cái, trực tiếp va chạm với chân phải của đối phương. Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, kình phong tỏa ra làm bàn ghế xung quanh vỡ nát.
Tay chân vừa chạm đã tách ra, thân hình Tiêu Viêm không hề suy suyển nhưng chiếc ghế dưới thân đột nhiên nổ tung thành bụi phấn. Ngược lại, Khuê Sát thì loạng choạng lùi lại mấy bước. Song phương chỉ giao thủ trong thoáng chốc, nhưng ai mạnh ai yếu liếc mắt một cái đã rõ.
“Tiểu tử này lại là một cường giả Đấu Hoàng?” Cuộc giao phong ngắn ngủi đã bại lộ thực lực chân chính của Tiêu Viêm, lập tức khiến ánh mắt của những người xung quanh hiện lên vẻ kinh hãi. Cường giả Đấu Hoàng tại Hắc Giác Vực không phải là không có, nhưng trẻ tuổi như Tiêu Viêm thì quả thực vô cùng hiếm thấy.
Mà càng sớm đạt tới cảnh giới Đấu Hoàng thì càng chứng tỏ thiên phú tu luyện của người đó xuất chúng đến mức nào. Với trường hợp của Tiêu Viêm, người sáng suốt nhìn qua là biết, chỉ cần cho hắn thời gian, ngày sau tất có cơ hội trở thành một Đấu Tông cường giả, thậm chí nếu gặp được cơ duyên thì trở thành cường giả Đấu Tôn cũng không phải là không có khả năng.
Vừa ổn định thân hình, trên mặt Khuê Sát đã hiện lên vẻ khiếp sợ. Hắn không thể ngờ tới, với độ tuổi như vậy mà Tiêu Viêm đã là một cường giả Đấu Hoàng ngang hàng với mình, hơn nữa, dựa vào lần giao phong vừa rồi, cấp bậc của đối phương dường như còn cao hơn hắn một chút!
Với thực lực tam tinh Đấu Hoàng, Khuê Sát căn bản không thể nhìn thấu tu vi thật sự của Tiêu Viêm, bởi thế lúc nãy mới kiêu ngạo như vậy.
“Lần này đúng là hồ đồ rồi…” Trong lòng hít một hơi khí lạnh, sát khí bừng bừng lúc nãy của Khuê Sát như bị dội một chậu nước lạnh. Trước đó nhận được tin, hắn bị cơn giận chi phối tâm trí, không ngờ lại dẫn nhiều người đến đây bao vây một đối thủ có thực lực khủng bố như vậy.
Dưới vô số ánh mắt soi mói, sắc mặt Khuê Sát lúc trắng lúc xanh, tâm trí cấp tốc xoay chuyển. Một lát sau, hắn thu hồi sát khí, chắp tay nói với Tiêu Viêm: “Tại hạ tài không bằng người, ân oán này ta sẽ ghi nhớ trong lòng, ngày sau sẽ đến đòi lại.”
Nói xong, hắn liền vung tay, định mang theo cả đám người chật vật rời đi.
Nhưng đúng lúc xoay người, hắn đột nhiên nghe thấy thanh âm chậm rãi của Tiêu Viêm: “Khuê bang chủ xem tại hạ là gì đây? Muốn động thủ thì động thủ, muốn đi thì đi sao?”
Thời gian đấu giá hội còn mấy ngày nữa mới bắt đầu, mà hắn lại muốn có được sự yên tĩnh trong mấy ngày này. Vì vậy, cần phải thi triển một số thủ đoạn. Vừa vặn Khuê Sát tìm tới cửa, Tiêu Viêm dĩ nhiên sẽ không để hắn thoải mái rời đi như thế. Có người đến tận cửa cho mình lập uy, nếu bỏ lỡ thì há chẳng phải quá đáng tiếc sao.
Thân hình khẽ khựng lại, Khuê Sát quay đầu nhìn Tiêu Viêm, sâu trong đáy mắt chợt lóe lên một tia sát ý.
“Ngươi muốn thế nào? Đây là địa bàn của Hắc Hoàng Tông.” Cảm nhận được sát ý trong mắt Tiêu Viêm, Khuê Sát hơi biến sắc, hạ giọng nói.
“Tiếp ba quyền của nàng. Nếu đỡ được thì có thể rời đi, không đỡ được thì bỏ mạng lại đây!” Tiêu Viêm chỉ vào Tử Nghiên bên cạnh, thản nhiên nói.
Thấy Tiêu Viêm chỉ mình, Tử Nghiên đầu tiên là ngẩn ra, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ hưng phấn, nóng lòng muốn thử.
Vô số ánh mắt xung quanh nhìn theo ngón tay Tiêu Viêm, khi thấy được khuôn mặt đáng yêu như hoa như ngọc của Tử Nghiên, tất cả đều lộ vẻ cổ quái. Kẻ kia sao lại để một tiểu cô nương như vậy ra tay với Khuê Sát chứ?
Khuê Sát cũng vậy, sau một lúc kinh ngạc thì trở nên tức giận, cười lạnh nói: “Ta thà tiếp ba quyền của ngươi, không cần để tiểu cô nương đó ra tay, miễn cho lúc đó bị phản chấn mà chết, lại mang thêm phiền phức cho ta.”
Tiêu Viêm không thèm để ý đến hắn, nghiêng đầu nhìn Tử Nghiên mỉm cười nói: “Động thủ đi, không cần nương tay.”
“Được!” Tử Nghiên gật đầu thật mạnh, mười ngón tay siết chặt lại, trong chốc lát tiếng xương cốt va chạm vang lên răng rắc. Nàng bước từng bước nhỏ, tiến về phía Khuê Sát.
“Đây là ngươi tự chuốc lấy nhục! Lão tử vốn không phải người biết kính già yêu trẻ gì, nếu nàng có mệnh hệ gì thì đó là do ngươi cả đấy!” Thấy Tử Nghiên đi về phía mình, lửa giận trong lòng Khuê Sát càng lúc càng lớn, hắn nghiến răng nghiến lợi nói với Tiêu Viêm.
Trong lúc Khuê Sát nói chuyện, Tử Nghiên đã tới trước mặt hắn. Đôi mắt to trong suốt như bảo thạch ngước nhìn thân hình cao hơn mình gấp hai ba lần, quả đấm nhỏ nhắn siết chặt, dưới vô số ánh mắt trào phúng xung quanh, trực tiếp đấm thẳng về phía Khuê Sát.
Nắm đấm vừa tung ra, trong đại sảnh bỗng vang lên những tiếng không khí bạo liệt, át đi mọi âm thanh huyên náo. Vô số ánh mắt kinh hãi đổ dồn về quả đấm nhỏ nhắn ấy, một luồng quyền phong kinh người đã hình thành, hung hãn ập về phía Khuê Sát.
Chỉ trong chốc lát sau khi tiếng nổ vang lên, sắc mặt Khuê Sát đại biến, Đấu khí trong cơ thể điên cuồng tuôn ra.
Đấu khí vừa bùng phát, Khuê Sát còn chưa kịp xuất thủ thì nắm đấm của Tử Nghiên đã tới trước mặt, một luồng sức mạnh đáng sợ ùn ùn kéo đến, như hồng thủy vỡ đê!
"Bùng… bùng!” “Bang… bang!"
Lớp Đấu khí hộ thể của hắn trực tiếp vỡ tan tành dưới sức mạnh đáng sợ từ quả đấm nhỏ bé kia. Nắm đấm của Tử Nghiên không hề dừng lại, nện thẳng vào lồng ngực Khuê Sát. Tức thì, một ngụm máu tươi từ miệng hắn phun ra trước vô vàn ánh mắt sững sờ.
Máu tươi giữa không trung ngưng tụ thành huyết vụ, mà thân thể của Khuê Sát thì như một bao cát bị đánh bay, văng thẳng về phía sau. Những chiếc bàn dọc đường bị hắn chạm phải đều hóa thành bụi phấn. Hắn bay ngược về sau mấy chục thước mới va mạnh vào một cây cột lớn, khiến cả đại sảnh khẽ rung lên.
Toàn trường tĩnh lặng như tờ, tất cả ánh mắt đều dồn vào Tử Nghiên và Khuê Sát đang hộc máu tươi. Không một ai ngờ được, bên trong một thân hình nhỏ nhắn như thế lại ẩn chứa một lực lượng kinh người đến vậy!
Vô số ánh mắt khiếp sợ lại chuyển hướng về phía Tiêu Viêm – người mà trên khuôn mặt từ đầu đến cuối vẫn giữ một nụ cười, trong lòng càng cảm thấy người này vô cùng thần bí.
Đến giờ, tuyệt đại bộ phận người xem đều đã dán cho Tiêu Viêm cái mác nguy hiểm. Ở Hắc Giác Vực, quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Một quyền đánh bay Khuê Sát, vậy mà Tử Nghiên dường như không có ý định bỏ qua. Mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất, thân hình nàng như đạn pháo lao về phía trước, nắm tay lại siết chặt, hướng về Khuê Sát đã bị thương nặng mà tiếp tục công kích.
Thấy cử động của Tử Nghiên, trong mắt Khuê Sát hiện lên sự kinh hãi, hắn hét lớn: “Mạc thiếu, cứu ta!”
Thanh âm vừa dứt, thân hình Tử Nghiên vẫn như chim yến lao tới. Nhưng đúng lúc nắm đấm của nàng chuẩn bị tung ra, một tiếng cười nhạt vang lên: “Ha ha, vị tiểu cô nương này hà tất phải xuống tay nặng như vậy? Bên trong Hắc Hoàng Các không cho phép tùy tiện giết người đâu.”
Tiếng cười vừa dứt, một bóng trắng như quỷ mị thoáng hiện lên trước mặt Khuê Sát. Hai tay y hơi cong lại rồi xoay tròn một cách quỷ dị, chỉ thấy thân hình Tử Nghiên như bị trượt sang một bên, nếu không kịp thu lực lại thì đã ngã sấp xuống rồi.
Tử Nghiên vừa ổn định thân hình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã hiện lên vẻ giận dữ. Mũi chân lại dậm mạnh, thân hình một lần nữa lao về phía bạch y nhân vừa xuất hiện.
Thấy Tử Nghiên lại lao tới, bạch y nhân kia khẽ cười nhạt, hai bàn tay lại uốn éo quỷ dị một lần nữa, nhẹ nhàng nắm lấy hai nắm đấm của Tử Nghiên rồi đột nhiên đẩy dời đi!
Bạch y nhân này dường như cực kỳ am hiểu cách đối phó với những đòn tấn công thuần túy sức mạnh. Đòn công kích của Tử Nghiên không chỉ bị mượn lực hóa giải mà còn bị phản chấn ngược lại. Động tác đẩy của y trông thì nhu hòa, nhưng ám kình ẩn chứa bên trong lại vô cùng mãnh liệt. Nếu Tử Nghiên không tránh được, nàng sẽ bị đẩy lùi hàng chục thước, thậm chí bị thương nhẹ.
Thân thể đang lơ lửng giữa không trung, Tử Nghiên dĩ nhiên khó lòng né tránh. Mà kinh nghiệm của đối phương lại vô cùng phong phú, đã ra tay là phong kín tất cả đường lui, trong nhất thời, Tử Nghiên đã rơi vào thế hạ phong.
Nhưng ngay lúc bạch y nhân thi triển thủ pháp đẩy đi, một bóng đen quỷ dị chợt hiện ra, một tay đỡ lấy thân hình Tử Nghiên, tay còn lại nắm chặt, kình phong nóng rực dữ dội tuôn ra.
Nắm đấm đó cùng với thủ pháp ẩn chứa ám kình trực tiếp va chạm nhau, một tiếng nổ trầm thấp vang lên, kình phong khuếch tán, cả hai người đều lui về sau vài bước.
Nhẹ nhàng buông Tử Nghiên ra, Tiêu Viêm chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía bạch y nhân vừa ra tay, trong mắt xẹt qua vài tia hàn ý.
“Nặng tay với một tiểu cô nương như vậy, các hạ có thấy hơi quá đáng không?”
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ