Tiểu trấn an tĩnh tọa lạc nơi giao nhau giữa Hắc Giác Vực và Già Nam Học Viện. Trên bầu trời, ánh dương quang rải xuống, chiếu rọi lên tấm biển ở cổng trấn, phía trên là ba chữ có vẻ bình thường, không mang chút khí tức sát phạt nào, dưới ánh mặt trời lóe lên khiến lòng người trở nên yên tĩnh.
"Hòa Bình Trấn!"
Lúc đoàn người Tiêu Viêm đặt chân lên đỉnh núi, nhìn thấy tiểu trấn phía dưới, trong lòng như trút được tảng đá lớn. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm từ trong miệng từ từ thoát ra, dần dần hóa thành hư vô. Chặng đường này, quả thật có chút hành xác.
"Đi thôi, tiến vào Hòa Bình Trấn sẽ không còn truy binh nữa. Già Nam Học Viện đã sớm nhận được tin tức, giờ phút này trong trấn có không ít cường giả của học viện đang chuẩn bị tiếp ứng chúng ta." Tô Thiên thu hồi ánh mắt nhìn tiểu trấn, mỉm cười nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hơi quay đầu lại, cách đó không xa phía sau, mơ hồ có bóng người ẩn hiện, từng đạo ánh mắt tham lam và không cam lòng âm thầm bắn ra từ trong bóng tối.
"Đúng là một đám bám riết không tha." Khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười lạnh, Tiêu Viêm lắc đầu, không thèm để ý tới nữa, bàn tay vung lên, thân hình lập tức nhảy xuống núi. Thân hình vừa động đã hóa thành một đạo hắc ảnh, dẫn đầu lao đến Hòa Bình Trấn đang thấp thoáng hiện ra. Phía sau, các cường giả của Tiêu Môn và Già Nam Học Viện đều bật lên những tràng cười vang. Trên đường đi, những kẻ kia cũng khiến bọn họ chán ghét không chịu nổi.
Từng đạo ánh mắt không cam lòng nhìn thân ảnh đám người Tiêu Viêm đi vào tiểu trấn mà chỉ có thể oán hận cắn chặt răng, sau đó bắt đầu dần dần tản đi. Chỉ có một ít kẻ cực kỳ ngoan cố vẫn dùng đôi mắt trông mong lưu lại, mong chờ có tình huống đặc biệt xuất hiện để bọn họ có thể thừa cơ chiếm chút lợi lộc.
Bất quá, tình huống mà bọn chúng chờ đợi vẫn không xảy ra, đám người Tiêu Viêm cực kỳ thuận lợi tiến vào Hòa Bình Trấn, sau đó biến mất trong tầm mắt của bọn chúng.
Tại một chỗ cao ngất trên ngọn đại thụ, một đạo nhân ảnh áo bào tro giẫm trên nhánh cây lăng không mà đứng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú vào bóng lưng đám người Tiêu Viêm đang dần đi xa. Một lát sau, y khẽ ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt âm hàn quen thuộc, chính là Hàn Phong.
"Sư đệ tốt của ta, sư huynh đây sẽ không dễ dàng buông tha như vậy đâu. Cứ chờ xem, sau khi giải quyết xong ba vị trưởng lão Ma Viêm Cốc, những ngày tháng an nhàn của ngươi cũng nên kết thúc rồi. Bây giờ cứ để ngươi hưởng thụ một khoảng thời gian yên bình trước đã!" Khóe miệng thoáng gợi lên một tia lạnh lẽo, Hàn Phong thấp giọng cười lạnh.
Tiếng cười lạnh vừa dứt, áo bào tro của y cũng phát ra một trận cười âm hàn quái dị, chợt áo bào run lên, thân ảnh y chậm rãi trở nên mờ ảo, một lát sau liền hoàn toàn biến mất.
Khi đoàn người Tiêu Viêm vừa tiến vào Hòa Bình Trấn, giữa không trung tiểu trấn liền xuất hiện nhiều bóng người, tiếng xé gió không ngừng vang lên. Chỉ trong chốc lát, trên các mái nhà xung quanh chỗ đám người Tiêu Viêm đã đứng đầy bóng người. Khi những bóng người này nhìn thấy Tô Thiên, vẻ đề phòng trên khuôn mặt nhanh chóng tan biến, thay vào đó là niềm vui mừng khó có thể che giấu.
"Là Đại trưởng lão, họ đã trở về!"
Tiếng reo hò vui mừng nhanh chóng truyền ra khắp tiểu trấn, ngay sau đó, hơn mười đạo bóng người có khí tức hùng hồn cũng theo tiếng đó mà từ trong trấn vút ra, trong chớp mắt đã hiện ra trước mặt đám người Tiêu Viêm. Nhìn huy Chương trước ngực bọn họ, rõ ràng đều là trưởng lão của học viện.
"Lão già nhà ngươi cuối cùng cũng chịu về rồi, nếu đợi thêm hai ngày nữa mà vẫn không có tin tức, ta đã định dẫn người vào Hắc Giác Vực tìm các ngươi rồi đấy." Hơn mười vị trưởng lão vừa xuất hiện, một giọng nói già nua mà hùng hồn liền đột nhiên vang lên từ phía sau. Ngay sau đó, một lão giả tinh thần sung mãn, long hành hổ bộ bước nhanh tới, các trưởng lão xung quanh thấy ông cũng vội vàng nhường lối.
"Hổ Kiền, lão già nhà ngươi vẫn chẳng khách khí chút nào. Ngươi mà không khiêm tốn một chút, muốn tấn thăng Đấu Tông không biết phải đợi đến bao giờ nữa." Nhìn vị lão giả mà Tiêu Viêm cũng có chút quen thuộc này, Tô Thiên cũng cười nói.
"Hứ, thăng lên Đấu Tông thì có quan hệ quái gì đến tính tình." Hổ Kiền bĩu môi, chợt ánh mắt dừng lại trên người Tiêu Viêm, đánh giá từ trên xuống dưới, miệng không ngớt lời tấm tắc khen ngợi: "Không ngờ đấy, tiểu tử ngươi năm đó lần đầu đến cái trấn nhỏ này cũng chỉ là một gã Đại Đấu Sư mà thôi, vậy mà mới mấy năm không gặp đã là Đấu Hoàng cường giả. Tốc độ tu luyện này, dù nhìn khắp Già Nam Học Viện, e rằng cũng chẳng có mấy người bì kịp."
"Phó viện trưởng!" Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, hướng về phía Hổ Kiền chắp tay, cung kính nói.
"Được rồi, được rồi, hơn nữa với thực lực của ngươi bây giờ, ngươi khách khí như vậy ta không dám nhận đâu." Tuy Hổ Kiền nói thế, nhưng nhìn vẻ mặt cười tủm tỉm của ông, rõ ràng là rất hưởng thụ hành động này của Tiêu Viêm. Ông vuốt râu, nghiêng đầu quát lớn với những ánh mắt tò mò đang quét tới quét lui trên các mái nhà xung quanh: “Lũ nhóc, đây chính là vị môn chủ của Bàn Môn trong Nội Viện mà các ngươi thường nhắc tới, Tiêu Viêm. Nhưng người ta bây giờ đã là Đấu Hoàng cường giả thật sự rồi đấy. Các ngươi có biết mỗi lần đi Hắc Giác Vực lịch lãm đều có cường giả của Tiêu Môn phái ra bảo hộ không? Đó cũng là do hắn sáng lập để bảo vệ các ngươi đấy."
Nghe Hổ Kiền quát, mọi người đều ngẩn ra, chợt trong mắt bộc phát ra quang mang mạnh mẽ, tầm mắt tỉ mỉ nhìn Tiêu Viêm từ trên xuống dưới, ngay sau đó tiếng bàn luận xôn xao giống như một bầy ong vỡ tổ không ngừng truyền ra.
"Hắn là Tiêu Viêm học trưởng sao? Quả nhiên còn trẻ thật, mà cũng đẹp trai nữa, hơn pho tượng kia nhiều."
"Hì hì, tiểu nha đầu động lòng xuân rồi sao? Nhưng trong học viện, những người có hảo cảm và hiếu kỳ với vị học trưởng thần bí này cũng không ít đâu, tiểu tỷ nhà ngươi cũng có cơ hội đấy chứ."
"Ách..." Hai cô gái trông như thiếu nữ, thì thầm vào tai nhau rồi bật ra những tràng cười duyên trong trẻo như chuông bạc, cười đến mức eo thon run rẩy, khiến không ít nam đệ tử xung quanh phải liếc mắt nhìn qua.
"Không ngờ Tiêu Viêm học trưởng bằng tuổi này đã trở thành Đấu Hoàng cường giả, không hổ là người sáng lập Bàn Môn a!"
"Hiện giờ Bàn Môn chính là thế lực mạnh nhất Già Nam Học Viện, trong năm mươi người đứng đầu Cường Bảng của Nội Viện, có hơn ba mươi người thuộc Bàn Môn, thậm chí còn có vài vị trưởng lão cũng là trưởng lão của Bàn Môn. Thực lực như vậy, đến nay vẫn chưa có thế lực nào vượt qua được!"
"..."
Nghe những tiếng bàn luận xôn xao cùng những ánh mắt khác thường phóng tới, đặc biệt là ánh mắt nóng như lửa của vài cô gái như chỉ chực bổ nhào qua, dù da mặt Tiêu Viêm có dày đến đâu cũng không khỏi hơi đỏ lên. Hắn không ngờ sau hai năm rời đi, ở Già Nam Học Viện vẫn còn người nhớ đến mình. Cảm nhận được sự ngưỡng mộ và sức sống căng tràn của những thiếu nữ này, tâm trí căng thẳng của hắn cũng dịu đi rất nhiều, lập tức trong lòng không khỏi thầm than một tiếng: "Tuổi trẻ thật tốt!"
Nhưng lúc nói những lời này, hắn dường như quên mất tuổi của mình thật ra cũng không lớn hơn những thiếu nữ này là bao.
"Hắc hắc, tiểu tử, Già Nam Học Viện thành lập nhiều năm như vậy, ngươi là một trong số ít người có thể được tôn sùng đến thế ở một nơi quy tụ toàn thiên tài này. Ngươi cũng đã sống ở đây vài năm, nên biết đệ tử nơi này đều là những người nổi bật từ khắp nơi, tâm khí rất cao, muốn bọn họ tán thành như vậy là rất khó khăn đấy." Hổ Kiền vỗ vỗ bả vai Tiêu Viêm, cười nói.
Đối với lời này của Hổ Kiền, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể cười ngượng ngùng.
Làm như không thấy biểu tình của Tiêu Viêm, Hổ Kiền tự biên tự diễn cảm thán: "Năm đó ngươi vừa tới Già Nam Học Viện, lão phu đã cảm thấy ngươi không phải vật trong ao, bây giờ xem ra, ánh mắt của lão phu quả nhiên vẫn không sai."
"Lão già này, bớt tự dát vàng lên mặt mình đi." Một bên, Tô Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, phất tay nói: "Về Già Nam Học Viện trước đã. Phân phó chấp pháp đội, trong khoảng thời gian này giám sát chặt chẽ một chút, nếu có người của Hắc Giác Vực muốn mạnh mẽ tiến vào, không cần bẩm báo, trực tiếp động thủ."
"Mệnh lệnh này đã sớm được ban xuống rồi, Bồ Đề Hóa Thể Tiên hấp dẫn không nhỏ đâu. Vị này là…?" Hổ Kiền gật đầu, ánh mắt đột nhiên chuyển sang Tiểu Y Tiên bên cạnh Tiêu Viêm. Khí tức như có như không tỏa ra từ cơ thể nàng khiến ông cảm thấy áp lực. Loại cảm giác này, ông chỉ thỉnh thoảng cảm nhận được trên người Tô Thiên, nhưng lại không mãnh liệt đến thế. Ông dường như tùy ý cười hỏi.
"Nàng tên Tiểu Y Tiên, là bằng hữu của ta." Tiêu Viêm mỉm cười nói.
Nghe vậy, Hổ Kiền ngẩn ra, chợt cười khổ một tiếng, thở dài: "Tiểu tử nhà ngươi, người bên cạnh cũng không phải hạng tầm thường, ngươi quả nhiên không còn là tiểu tử non nớt năm đó nữa rồi..." Cảm thán một tiếng, Hổ Kiền liền quay đầu, quát với mọi người trên mái nhà: "Được rồi, tản ra đi, chấp pháp đội ở lại tuần tra."
Nghe Hổ Kiền quát, đông đảo đệ tử cũng đành phải không tình nguyện tản ra, nhưng lúc rời đi, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Tiêu Viêm thêm một hồi rồi mới tán đi.
"Đi thôi, theo ta trở về Già Nam Học Viện. Thiên Phần Luyện Khí Tháp của Nội Viện còn cần ngươi tiếp tục kích hoạt. Hơn nữa ta nghĩ ngươi đã rời đi hai năm, cũng nên đến xem Bàn Môn kia một chút, dù sao ngươi cũng là người sáng lập ra nó." Mọi người tản đi, không khí trở nên trong lành hơn nhiều. Tô Thiên lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, nghiêng đầu cười nói với Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm gật đầu cười, ngẩng đầu nhìn về phương hướng Già Nam Học Viện, trong lòng cũng thầm than một tiếng. Chỉ mới hai năm xa cách, hắn rốt cuộc đã trở lại nơi đã giúp hắn từ một thiếu niên non nớt lột xác thành cường giả.
"Bàn Môn, không biết bây giờ thế nào rồi?"
Nhớ tới thế lực do chính tay mình gây dựng lúc còn trẻ, trong lòng Tiêu Viêm cũng dần nóng lên.