Hôm sau, tại một ngọn núi nhỏ nằm giữa Già Nam Học Viện và Hòa Bình trấn, trong rừng cây xanh um tùm, thấp thoáng có vài bóng người lướt qua.
Trên đỉnh núi, mười mấy người đang đứng trong gió. Giữa cuồng phong gào thét, ngay cả vạt áo của họ cũng không hề lay động. Mười mấy người đều đứng im lặng, một cỗ khí thế áp bách mơ hồ lan tỏa, khiến cả ngọn núi chìm trong tĩnh lặng, không một tiếng động.
Người thanh niên áo đen đứng đầu, đôi mắt khép hờ, hai tay chắp sau lưng. Đứng một hồi lâu, đôi tai hắn bỗng nhiên giật giật, bình thản nói: “Đến rồi!”
Hắn vừa dứt lời, từ phía xa, trong không gian đột nhiên xuất hiện hơn mười chấm đen. Chỉ trong nháy mắt, những chấm đen đã hiện rõ thành hơn mười bóng người, cấp tốc lao đến. Khi đến gần ngọn núi nhỏ, họ mới dần giảm tốc độ, từ trên không đáp xuống.
“Ha ha, Tiêu môn chủ, đã lâu không gặp!” Mấy chục bóng người vừa hiện thân, một gã cởi trần, thân hình tráng kiện, sát khí ngập trời hướng về Tiêu Viêm cười to nói.
“Thiết bang chủ uy phong so với năm đó không hề suy giảm, khí phách như vậy, tại Hắc Giác Vực này thật khó mà tìm được.” Tiêu Viêm nhìn vị tráng hán đã từng hợp tác với hắn đối phó Vân Lam Tông, bang chủ Cuồng Sư Bang Thiết Điểu, chắp tay cười nói.
“Khí phách của chúng ta sao bì được với Tiêu môn chủ? Hiện tại, ở Hắc Giác Vực này, ai mà không biết Tiêu môn chủ chỉ bằng lực lượng bản thân đã chém giết tam đại trưởng lão của Ma Viêm Cốc, làm cho Địa Ma lão quỷ có đi mà không có về. Chậc chậc, đó là cấp bậc Thất tinh Đấu Tông đấy, chính là tồn tại vô địch bên trong Hắc Giác Vực này. Kết quả này cùng với việc các cường giả khác cũng bại trong tay Tiêu môn chủ, xem ra sau này Hắc Giác Vực chính là thiên hạ của Tiêu môn chủ rồi.” Một mỹ phụ vận hồng y, dáng vẻ quyến rũ mê người, đứng bên cạnh cười duyên nói.
Vị mỹ phụ này, Tiêu Viêm cũng không xa lạ gì, chính là môn chủ La Sát Môn, một trong những người hợp tác với hắn lúc trước, thủ đoạn cũng vô cùng tàn độc.
“Kiệt kiệt, chỉ ngắn ngủi mấy năm không gặp, Tiêu môn chủ đã đạt đến trình độ này. Theo lão phu ghi nhận, Tiêu Môn chính là thế lực quật khởi nhanh nhất, trong đó, công lao của Tiêu môn chủ là không thể bỏ qua.”
Một lão giả sắc mặt âm trầm cũng tiến lên phụ họa.
“Tô môn chủ cùng Âm lão nói đùa rồi, đều là lời đồn đãi thôi.” Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt đảo qua trên người bọn họ, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, tiếng nói trầm thấp vang lên rõ ràng trong tai mỗi người: “Mục đích lần này mời các vị đến đây, hẳn mọi người đều đã biết. Nếu mọi người đã đến, chắc hẳn đã xác định lập trường của mình. Nơi đây đều là bằng hữu đã từng hợp tác với Tiêu Viêm ta, tự nhiên cũng biết cách hành xử của ta. Chỉ cần lần này báo thù thành công, ta dĩ nhiên sẽ làm cho mọi người hài lòng.”
Tiêu Viêm nói xong, tất cả cường giả đều vội vàng khách khí đáp lại. Với thanh danh của Tiêu Viêm hiện tại, bọn họ không dám tỏ ra chậm trễ. Hơn nữa, họ cũng rất rõ ràng, bây giờ ban cho Tiêu Viêm một món nhân tình, báo đáp sau này ắt sẽ vô cùng hậu hĩnh. Sau này dĩ nhiên khó có thể chống lại Tiêu Môn, giờ phút này tương trợ, sẽ chiếm được hảo cảm của Tiêu Môn. Bởi vậy, khi nhận được lời mời, tất cả cường giả ở đây đều không hề do dự, liền quyết định đầu quân cho Tiêu Môn.
“Ngọn ngành sự việc, chư vị hẳn đã tường tận, tại hạ cũng không nhiều lời vô ích nữa. Tiêu Môn cùng Ma Viêm Cốc ân oán sâu nặng, Hàn Phong kia cũng có đại thù với ta, bởi vậy, chuyện hôm nay đã không thể dừng lại. Mọi người nên chuẩn bị tâm lý cho tốt.” Tiêu Viêm trầm giọng nói.
“Ha hả, Tiêu môn chủ cứ yên tâm, Ma Viêm Cốc thường ngày kiêu ngạo bá đạo, chúng ta đã sớm không vừa mắt. Hôm nay nương theo ngọn cờ Tiêu Môn, cho bọn vương bát đản đó một bài học.”
“Đúng vậy, thái độ làm người của Hàn Phong kia rất dối trá, chuyên giở trò đâm lén sau lưng. Lúc trước lão tử cũng từng bị hắn ngầm hại mấy lần.”
Nghe bọn họ buông lời oán thán về Hàn Phong, Tiêu Viêm hơi nghiêng đầu, cùng Tiêu Lệ nhìn nhau, trong mắt hai người đều hiện lên nét cười. Bọn người này tuy chỉ là gió chiều nào che chiều nấy, nhưng ít ra cũng là một trợ lực không nhỏ. Có sự hỗ trợ của bọn hắn, Ma Viêm Cốc e rằng từ đây sẽ bị nhổ cỏ tận gốc khỏi Hắc Giác Vực.
“Tốt lắm, thời gian không còn sớm, lên đường thôi.” Thoáng ngẩng đầu nhìn sắc trời, Tiêu Viêm cắt ngang lời bàn tán của mọi người, sau đó quay đầu lại, vung tay ra hiệu về phía rừng cây. Vô số tiếng xào xạc vang lên, mấy chục bóng người từ trong rừng cây liền hiện thân, đồng loạt chấn động Đấu Khí hóa dực, lơ lửng trên không trung.
“Đi thôi.”
Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, đôi cốt dực trong suốt sau lưng duỗi ra, khẽ rung lên, thân hình cũng phiêu phù trên không.
Thấy Tiêu Viêm đã động thân, đám người Tiêu Lệ cũng vội vàng bay lên. Trong đám người bọn họ, chỉ có Tiểu Y Tiên và Tô Thiên là ung dung nhất. Cường giả Đấu Tông, lăng không hư độ, quả nhiên khiến người khác vô cùng hâm mộ.
Khi đám người Tô Mị thấy Tiểu Y Tiên và Tô Thiên cứ thế lăng không mà đi, trong lòng tất cả đều run lên từng đợt, liếc mắt nhìn nhau, thầm than không thôi. Hiện giờ thế lực của Tiêu Viêm đã có hai vị cường giả Đấu Tông, hơn nữa bản thân hắn thực lực cũng vô cùng khủng bố, ba người bọn họ đều có năng lực của Đấu Tông cường giả. Với đội ngũ như thế… xem ra Ma Viêm Cốc quả nhiên sắp đến ngày tận số.
Nghĩ vậy, đám người Tô Mị không dám chậm trễ, vội vàng triệu hồi Đấu Khí chi dực, rồi lướt theo lên không.
Nhận thấy mọi người đã chuẩn bị xong, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên nghiêm túc, vung tay ra hiệu, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh mơ hồ, dẫn đầu đoàn người, nhắm thẳng phương hướng Ma Viêm Cốc mà lao tới. Phía sau hắn, đám người đông đảo cũng theo sát, một luồng sát ý nhàn nhạt lan tỏa trong không trung.
Ma Viêm Cốc nằm gọn trong lòng một dãy núi lớn ở phía bắc Hắc Giác Vực, quy mô không hề thua kém một thành thị cỡ nhỏ. Dân cư bên trong phần lớn là đệ tử ngoại môn của Ma Viêm Cốc, còn để trở thành đệ tử nội cốc, đa phần đều là những tinh nhuệ được tuyển chọn ra. Tuy nói là thế nhưng số lượng tinh nhuệ cũng chỉ chiếm 10%, dù vậy cũng đủ làm cho lòng người Ma Viêm Cốc tràn ngập tin tưởng. Dù đã tồn tại từ rất lâu nhưng Ma Viêm Cốc ở trong Hắc Giác Vực vẫn chưa bao giờ suy yếu.
Đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất trong đó là do sự tồn tại của Địa Ma lão quỷ, một gã Thất tinh Đấu Tông cường giả, giúp cho Ma Viêm Cốc hoành hành như sấm động trong Hắc Giác Vực, dĩ nhiên là không kể đến đoạn thời gian lúc Tiêu Viêm xuất hiện…
Trái ngược với quá khứ huy hoàng, hiện tại Ma Viêm Cốc đã trở nên trầm lặng hơn rất nhiều. Sau khi mất đi gần hết những cường giả, thực lực còn lại của Ma Viêm Cốc tại Hắc Giác Vực khó mà chống đỡ nổi việc bọn họ tuột dốc không phanh. Bất quá, lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, mặc kệ Ma Viêm Cốc có suy bại đến đâu, cũng như có không ít lời đồn đãi rằng Địa Ma lão quỷ cùng với tam đại trưởng lão đều đã bỏ mình, Ma Viêm Cốc vẫn có thể đủ sức đứng vững tại Hắc Giác Vực. Đặc biệt, việc Hàn Phong xuất hiện đã làm Ma Viêm Cốc khôi phục được không ít thực lực.
Cường giả Đấu Tông, đi bất cứ nơi đâu cũng đều có địa vị và sức ảnh hưởng to lớn, càng đặc biệt hơn nữa khi gã Đấu Tông đó còn là một vị Luyện Dược Sư.
Từ khi Hàn Phong tiếp quản Ma Viêm Cốc, bằng vào lượng nhân thủ của hắn khi trước, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, đã kêu gọi được không ít cường giả tự do trong Hắc Giác Vực. Hơn nữa mấy ngày nay còn vội vã đi khắp nơi mời các thế lực có danh tiếng, muốn gầy dựng một liên minh còn hùng mạnh hơn cả trong quá khứ, nhằm chống lại Tiêu Môn cùng Già Nam Học Viện.
Không thể phủ nhận, trong quá khứ, danh vọng của Hàn Phong vô cùng to lớn, rất ít người có thể sánh bằng. Chỉ bằng danh hiệu Đan Hoàng lúc trước của hắn, cũng đã như một loại tài phú đả động được không ít người, thậm chí Hắc Hoàng Tông danh tiếng át hẳn các thế lực khác cũng bị dụ hoặc mà đến. Không thể không nói, thủ đoạn của Hàn Phong, quả thật khó ai bì kịp.
Sơn cốc thật lớn, dường như được khai phá từ những dãy núi. Xung quanh sơn cốc chỉ có một màu thâm đen của nham thạch, trong mơ hồ thoáng lóe lên ánh kim loại sáng bóng. Đây là Mặc Giản Thạch cực kì cứng rắn, dù là Đấu Vương cường giả cũng khó có thể đem chúng chấn nát. Nhìn nham thạch màu đen dày đặc như vậy, dường như dãy núi này chính là một mỏ khoáng mạch, mà tổng bộ của Ma Viêm Cốc được đặt tại đây.
Ngày hôm nay, Ma Viêm Cốc có lẽ là nơi náo nhiệt nhất của Hắc Giác Vực. Vô số hộ vệ Ma Viêm Cốc đứng trước cốc khẩu, vũ khí sáng loáng trong tay. Bất cứ người nào không có thiếp mời hoặc là người thường đều không được phép tiến vào, điều này dẫn đến việc một đoàn người thật dài xếp hàng trước cửa cốc.
Khi ở ngoài cửa cốc còn đang ồn ào hỗn loạn, thì trên quảng trường ở sâu bên trong, đã có không ít cường giả và thế lực danh tiếng tập trung. Hàn Phong đứng trên đài cao, mỉm cười nhìn xuống quảng trường đã không còn một chỗ trống. Giờ khắc này, hắn giống như quay trở lại thời điểm còn là Đan Hoàng danh tiếng lẫy lừng.
“Tiêu Viêm… Ân oán giữa ta và ngươi sẽ rất nhanh chấm dứt. Đến lúc đó, nhất định sẽ bắt ngươi phải ngoan ngoãn dâng lên cả tính mạng lẫn Phần Quyết!” Trong đầu hắn thoáng hiện lên hình ảnh một người thanh niên trẻ tuổi, Hàn Phong siết chặt chén trà trong tay, ánh mắt bắn ra từng tia tàn nhẫn, nhe răng cười một cách tàn độc.
Ngay lúc Hàn Phong còn đang suy nghĩ, đại quân của Tiêu Viêm cũng đã lặng lẽ áp sát.
Trận chiến này, bọn họ đã chờ đợi từ rất lâu rồi
✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺