Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 915: CHƯƠNG 903: LIÊN MINH

Trên quảng trường, không còn một chỗ trống. Những người có thể ngồi ở đây, phần lớn đều là cường giả có danh tiếng tại Hắc Giác Vực, mà ở nơi thực lực vi tôn này, ngay cả chỗ ngồi cũng được phân chia theo thực lực.

Ngồi hai bên Hàn Phong chính là Mạc Thiên Hành của Hắc Hoàng Tông và Ưng Sơn lão nhân, người trước kia từng tranh đoạt Bồ Đề Hóa Thể Tiên với Tiêu Viêm. Giờ phút này, cả hai đều khép hờ hai mắt, không thèm để ý đến những ánh mắt xung quanh, vẻ mặt bình thản mà bí ẩn, khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.

Với thực lực của hai người, việc ngồi vào vị trí đó thật ra không ai có dị nghị gì. Ngoại trừ Địa Ma lão quỷ đã chết, e rằng trong Hắc Giác Vực, hai lão già này có thể được xem là mạnh nhất. Đương nhiên, Hắc Giác Vực cũng không nhỏ, không ai biết ở những nơi thâm sơn cùng cốc còn bao nhiêu lão quái vật từ lâu chưa xuất thế. Dù sao trên thế giới này, những cường giả chân chính đều thích lối sống như vậy.

Ngoại trừ Mạc Thiên Hành và Ưng Sơn lão nhân, còn có một số kẻ đứng đầu các thế lực khác trong Hắc Giác Vực. Những kẻ này có quan hệ không tệ với Hàn Phong. Ngoài ra còn có một số thế lực vẫn duy trì thái độ trung lập, nhưng vì nể sợ ảnh hưởng và thực lực của Hàn Phong nên cũng không thể không đến tham gia cái gọi là Thịnh Đại Tụ Hội này…

Bên cạnh chỗ ngồi của Hàn Phong, ngoài một số cường giả của Ma Viêm Cốc, cũng có không ít gương mặt quen thuộc, trong đó có cả Kim Ngân Nhị Lão. Hai lão già này năm đó vì Hàn Phong mà cũng có chút dây dưa với Tiêu Viêm. Lần này được Hàn Phong đứng ra mời, tất nhiên bọn họ rất vui vẻ gia nhập Ma Viêm Cốc. Họ biết đôi chút về Hàn Phong, hắn tuy ra tay ác độc nhưng tài luyện dược quả thật không tệ, đi theo hắn cũng coi như có lợi. Hơn nữa, hiện giờ Hàn Phong đã là một cường giả Đấu Tông, thực lực đã vượt xa bọn họ. Vì vậy, hai lão cũng không do dự nhiều khi đầu quân cho hắn, ngược lại trong lòng còn có chút đắc ý vì lần này đã tìm được một chỗ dựa vững chắc.

“Ha hả, lần này mời tất cả mọi người đến, nếu có gì mạo phạm, xin chư vị lượng thứ!” Sau khi trò chuyện với một vài người quen, Hàn Phong ngẩng đầu nhìn sắc trời, rồi đưa mắt lướt qua khắp quảng trường, cất tiếng nói.

Nghe Hàn Phong lên tiếng, quảng trường đang ầm ĩ nhất thời yên tĩnh lại, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nhân vật chính của ngày hôm nay - Hàn Phong.

Bị toàn trường nhìn vào, Hàn Phong tựa hồ có chút hưởng thụ, trên gương mặt mang theo một nụ cười, một lát sau mới chậm rãi nói: “Lần này mời chư vị đến, chủ yếu là có một việc muốn cùng mọi người thương lượng. Chắc hẳn chư vị cũng hiểu rõ, Hắc Giác Vực xưa nay cùng Già Nam Học Viện không hợp, hàng năm số người của Hắc Giác Vực bị đội chấp pháp của Già Nam Học Viện giết cũng không ít, cho nên song phương cũng có không ít cừu hận.”

“Vài ngày trước, mọi người cũng đã nghe nói, Địa Ma tiền bối của Ma Viêm Cốc đã bị Già Nam Học Viện giết chết!” Nói đến đây, sắc mặt Hàn Phong có chút u buồn. Trên mặt một số cường giả Ma Viêm Cốc cũng hiện lên vẻ âm trầm và lửa giận. Hiện giờ, mối thù giữa Ma Viêm Cốc và Già Nam Học Viện ngày càng sâu đậm, song phương đều muốn dồn đối phương vào chỗ chết.

Trong quảng trường, mọi người đều nhìn nhau, sắc mặt hơi biến đổi. Bọn họ cũng đã nghe qua tin tức này, nhưng hiện tại nghe Hàn Phong nói vẫn cảm thấy chấn động. Địa Ma lão quỷ, đó chính là cường giả Thất Tinh Đấu Tông, nhìn khắp Hắc Giác Vực gần như không tìm thấy đối thủ, vậy mà không ngờ lại chết trong tay Già Nam Học Viện.

Một số người sắc mặt không đổi, nhưng Mạc Thiên Hành cùng Ưng Sơn lão nhân, vốn dĩ thờ ơ với mọi chuyện, khi nghe được tin tức thì hai bàn tay giấu trong tay áo cũng không kìm được mà run lên. Tình báo của bọn họ nhạy bén hơn một chút nên cũng hiểu được ngày đó đã xảy ra chuyện gì…

“Không ngờ Thiên Bách nhị lão, hai lão yêu quái kia, đều còn sống trong Nội viện. Địa Ma lão quỷ lần này coi như đã đụng phải họng súng. Bất quá nghe nói, lão gia hỏa này đầu tiên bị Tiêu Viêm thi triển một loại đấu kỹ kinh khủng đánh cho trọng thương, nếu không, với thực lực của hắn dù đánh không lại Thiên Bách nhị lão thì việc chạy trốn giữ mạng hẳn là không thành vấn đề. Xem ra tên tiểu tử kia ẩn giấu thật sâu.” Bàn tay Mạc Thiên Hành khẽ ma sát trên chén trà nóng, trong lòng thầm nghĩ.

“Nếu không phải vì Bồ Đề Hóa Thể Tiên, lão phu cũng không muốn động đến tên tiểu tử kia… Tên đó rõ ràng là một kẻ giả heo ăn thịt hổ.” Ưng Sơn lão nhân cũng hơi cau mày, cúi đầu thở dài tự nhủ.

“Thực lực của Già Nam Học Viện không phải là thứ chúng ta có thể tưởng tượng. Bọn họ đối với Hắc Giác Vực xưa nay vốn không ưa. Hiện giờ Ma Viêm Cốc đã bị bọn họ làm cho nguyên khí đại thương, nếu sau này bọn họ nhắm vào các thế lực ở đây, nói một lời khó nghe, e rằng không một ai có thể ngăn cản nổi. Thế lực Tiêu Môn do Tiêu Viêm sáng lập chính là người của Nội viện, rõ ràng là cùng một nhà với Già Nam Học Viện, được học viện chống lưng. Thế lực của Tiêu Môn khuếch trương cực kỳ lợi hại, trước kia nếu không phải có Ma Viêm Cốc ra mặt ngăn cản, hiện tại chỉ sợ tay chân của Tiêu Môn cũng đã len lỏi vào nội bộ của các vị rồi…” Thanh âm của Hàn Phong âm trầm vang vọng khắp quảng trường.

“Hiện tại Ma Viêm Cốc nguyên khí đại thương, sau này khó mà địch nổi Tiêu Môn. Mất đi sự kiềm chế của Ma Viêm Cốc, Tiêu Môn tất nhiên sẽ khuếch trương với tốc độ chóng mặt, đến lúc đó, kẻ chịu thiệt cũng không ít người.” Hàn Phong cười ảm đạm nói: “Đương nhiên, nếu các vị cho rằng trong tông môn của mình có ai mạnh bằng Địa Ma tiền bối, hoặc có thể chống đỡ được hai lão yêu quái Thiên Bách nhị lão trong Nội viện, thì không cần để ý đến những việc này. Nếu không, chỉ còn hai con đường… Hoặc là quy thuận Tiêu Môn, hoặc là bị đồ sát mà thôi!”

Lời nói đầy đe dọa của Hàn Phong khiến cho trên quảng trường xôn xao một trận. Tiêu Môn là thế lực mới nổi mấy năm gần đây, đối với thế lực mới này, các thế lực lâu đời trong lòng đều có chút không phục, bắt bọn họ quy thuận chính là việc cực kỳ khó khăn.

“Không biết Hàn tiên sinh có kế sách gì ứng phó?” Khi mọi người đang xôn xao, một bóng người đứng dậy, mở miệng hỏi.

Nghe người này nói, mọi người liền chuyển ánh mắt về phía Hàn Phong. Việc này do hắn khởi xướng, chắc hẳn đã có đối sách. Kẻ nào có thể lăn lộn tại Hắc Giác Vực đều không phải kẻ ngu, tự nhiên hiểu được Hàn Phong hao hết tâm tư gọi bọn họ đến không phải chỉ để hù dọa mà thôi.

Mạc Thiên Hành cùng Ưng Sơn lão nhân liếc mắt nhìn bóng người kia, trong mắt lóe lên một tia trào phúng. Màn kịch lần này của Hàn Phong cũng thật công phu…

Thấy ánh mắt mọi người lại một lần nữa đổ dồn về phía mình, Hàn Phong mỉm cười, sau đó nhìn bóng người kia bằng một ánh mắt tán thưởng, sửa lại áo bào rồi nói: “Với thực lực của Già Nam Học Viện và Tiêu Môn, e rằng trong Hắc Giác Vực này không có bất kỳ thế lực nào có thể đơn độc chống lại. Vì vậy, muốn tự bảo vệ mình, chúng ta phải vứt bỏ thành kiến, thành lập liên minh, cùng nhau chống địch!”

“Liên minh?” Vừa nghe từ này, đại đa số người ở đây đều hiểu rõ ý đồ của Hàn Phong. Ai cũng biết, Ma Viêm Cốc cùng Già Nam Học Viện và Tiêu Môn có thù hận rất lớn. Hiện giờ Ma Viêm Cốc nguyên khí đại thương, nếu bị đối phương xâm phạm, chỉ sợ sẽ bị xóa tên khỏi Hắc Giác Vực. Nhưng nếu Ma Viêm Cốc cùng các thế lực khác ở Hắc Giác Vực thành lập liên minh… thì gần như hơn phân nửa Hắc Giác Vực sẽ liên kết lại với nhau. Như vậy, cho dù là Tiêu Môn hay Già Nam Học Viện cũng không dám có hành động gì quá mức.

“Việc thành lập liên minh, Mạc tông chủ và Ưng Sơn lão nhân đều đã đồng ý. Đó cũng là sự bảo đảm an toàn cho mọi người. Dù sao có Tiêu Môn ở một bên như hổ rình mồi, sau này ai mà không lo lắng hãi hùng.” Nhìn quảng trường đang yên tĩnh, Hàn Phong thản nhiên nói.

Nghe vậy, tất cả ánh mắt lại chuyển về phía Mạc Thiên Hành cùng Ưng Sơn lão nhân. Hai người này ở Hắc Giác Vực có thanh danh rất lớn, đích thực là cường giả Đấu Tông. Nếu hai người họ cũng đồng ý gia nhập liên minh, thì thực lực của liên minh sẽ trở nên vô cùng đáng sợ, sau này cũng không phải sợ Già Nam Học Viện hay Tiêu Môn.

Đương nhiên, lời nói là vậy, nhưng những người ở đây không phải là hạng tầm thường, có thể đi đến bậc này, ai cũng có thủ đoạn riêng. Hắc Giác Vực vốn là nơi long xà hỗn tạp, cho dù là những kẻ đang ngồi đây uống rượu mua vui, chỉ sợ vừa mới xoay người đã có thể diệt cả tông phái của người khác. Tất cả mọi người đều không ai phục ai, như vậy làm sao thành lập liên minh? Hay là liên minh còn chưa thành đã tự giết lẫn nhau?

Lại nói, đã có liên minh thì tất sẽ có minh chủ. Mà vị trí này sẽ do ai đảm nhiệm? Đây cũng không phải là vấn đề đơn giản! Dù sao, ai mà chẳng muốn làm?

“Ha hả, việc liên minh tại hạ chỉ đề nghị một chút mà thôi, thành hay không thành, đều tùy thuộc vào mọi người.” Hàn Phong xoay xoay chén trà trong tay, nhẹ nhàng cười: “Chỉ là, đến lúc Tiêu Môn tìm tới cửa, nếu không muốn chết thì chư vị cứ việc quy thuận…”

Hàn Phong vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều biến đổi, mày nhíu lại. Tiêu Môn quả thật phát triển ngày càng mạnh, đúng là cái gai trong lòng bọn họ.

Bốp! Bốp!

Trong khi mọi người đang cân nhắc, một âm thanh vỗ tay thanh thúy đột ngột vang lên giữa quảng trường, rồi một tiếng cười cũng theo đó truyền vào.

“Hàn minh chủ thật biết chọn thời điểm, chiếu theo lời của ngươi, có phải bây giờ chúng ta nên quỳ xuống đầu hàng không?”

Tiếng cười đột ngột làm cho mọi người cả kinh, lập tức quay đầu nhìn về phía cổng quảng trường. Ở nơi đó, một đoàn người sát khí đằng đằng đang tiến vào, đi giữa đám người là một thanh niên mặc hắc bào đang mỉm cười.

“Tiêu Viêm?”

Nhìn thấy vị thanh niên hắc bào, những người đang ngồi ở đây đều nhận ra hắn chính là vị thiếu niên đang nổi danh tại Hắc Giác Vực, lập tức vang lên những tiếng kinh hô mang theo một chút kinh hoảng. Mà nụ cười trên mặt Hàn Phong cũng lập tức đông cứng lại, thay vào đó là vẻ oán độc, âm trầm…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!