Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 926: CHƯƠNG 914: TẦM BẢO

Lực lượng linh hồn vô hình điên cuồng giãy giụa trong tay Tiêu Viêm nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự trói buộc. Trong cơn giãy giụa, mơ hồ có tiếng rít gào phẫn nộ và ác độc truyền ra.

Tiêu Viêm lạnh lùng liếc nhìn linh hồn của Hàn Phong. Hắn biết Hàn Phong là một kẻ quyết đoán, quả nhiên đã vứt bỏ phần lớn lực lượng linh hồn, chỉ giữ lại một tia nhỏ nhất để chạy trốn, một thủ đoạn mà phần lớn cường giả Đấu Tông cũng khó lòng phát hiện. Nếu không phải Tiêu Viêm có mặt ở đây, có lẽ Hàn Phong đã thật sự trốn thoát.

Thế nhưng, Tiêu Viêm vốn sở hữu lực lượng linh hồn vô cùng cường đại và nhạy bén, nên chút tiểu xảo này của Hàn Phong sao có thể qua mắt được hắn. Một tia linh hồn ẩn nấp dưới lòng đất không những không thể che giấu mà còn để lại dấu vết, khiến mọi thứ đều bại lộ dưới ánh mắt của Tiêu Viêm.

Ngọn lửa màu xanh biếc từ lòng bàn tay Tiêu Viêm bùng lên, bao bọc lấy tia linh hồn đó. Sau đó, hắn lấy ra một chiếc bình ngọc, nhét ngọn lửa vào trong, bàn tay lướt qua miệng bình, tạo thành một lớp màng lửa mỏng niêm phong lại.

“Sau này ta sẽ “chiêu đãi” sư huynh cho thật tốt.” Tiêu Viêm cười lạnh, bàn tay rung lên, thu bình ngọc vào nạp giới.

Làm xong mọi việc, Tiêu Viêm mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bình thản lướt qua Ma Viêm Cốc, nơi giờ đây đã trở thành một mảnh phế tích.

Thấy ánh mắt Tiêu Viêm quét tới, cả khu vực lập tức trở nên tĩnh lặng. Những kẻ đã nhận lời mời của Hàn Phong mà kéo đến Hắc Giác Vực đều kinh hãi trong lòng, ánh mắt không ngừng đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào Tiêu Viêm. Trận chiến ngày hôm nay, tất cả bọn họ đều đã chứng kiến rõ ràng. Hai cường giả Đấu Tông và một hung hồn cấp Đấu Tông, tổng cộng là ba Đấu Tông, cuối cùng đều bỏ mạng dưới tay Tiêu Viêm.

“May mà vừa nãy mình không tỏ thái độ hùa theo tên Hàn Phong kia.” Không ít cường giả âm thầm lau mồ hôi lạnh, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn.

Ánh mắt Tiêu Viêm vẫn chưa dừng lại, cuối cùng dừng trên người Ưng Sơn lão nhân. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Viêm, Ưng Sơn lão nhân trong lòng cũng căng thẳng nhưng trên mặt vẫn không có chút biểu cảm nào. Đấu khí mênh mông trong cơ thể hắn lặng lẽ vận chuyển, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

“Ưng Sơn lão tiên sinh, chuyện hôm nay ta có thể bỏ qua, nhưng ta cũng hy vọng không có lần thứ hai… nếu không…” Trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua một tia hàn quang, trầm giọng nói.

Nghe được lời uy hiếp của Tiêu Viêm, sắc mặt Ưng Sơn lão nhân cũng hơi thay đổi. Lão còn chưa kịp trả lời thì đồng tử đã co rút lại, bởi vì lão thấy Tô Thiên đại trưởng lão cùng Tiểu Y Tiên đã chậm rãi xuất hiện phía sau, khí tức mơ hồ khóa chặt lấy mình.

Với thực lực của Ưng Sơn lão nhân, chỉ đối phó với một mình Tô Thiên đại trưởng lão đã lâm vào thế giằng co, nếu thêm một Tiểu Y Tiên có thực lực mạnh hơn thì… lão không có chút phần thắng nào.

Trong lúc ánh mắt lão còn lập lòe tính toán, Mạc Thiên Hành cũng đột nhiên di chuyển, khóa lại đường lui cuối cùng của lão.

“Lão già này thật không biết xấu hổ.”

Bị ba cường giả Đấu Tông khóa chặt, cho dù là Ưng Sơn lão nhân cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ. Trên khuôn mặt già nua chợt hiện lên một nụ cười cứng ngắc, lão hướng về phía Tiêu Viêm nói: “Thật ra lão phu chỉ nghe Hàn Phong xúi giục nên mới có chút mạo phạm Tiêu Viêm tiểu hữu, mong rằng chớ trách.”

Đám đông cường giả thấy Tiêu Viêm có thể bức một cường giả Đấu Tông phải ăn nói mềm mỏng như vậy, trên mặt họ cũng lộ ra vẻ phấn khích. Trong mắt họ, địa vị cũng như lòng kính sợ đối với Tiêu Viêm bất giác lại tăng thêm vài phần.

Thấy thái độ của Ưng Sơn lão nhân như vậy, Tiêu Viêm cũng mỉm cười. Hắn và Tiểu Y Tiên sau trận đại chiến đều có chút mệt mỏi, trạng thái chiến đấu đã giảm đi đáng kể. Nếu để Ưng Sơn lão nhân liều mạng một trận, rất có thể sẽ xảy ra biến cố. Bên cạnh đó còn có một Mạc Thiên Hành gió chiều nào che chiều nấy… Giờ phút này Mạc Thiên Hành có thể đứng về phía hắn, nhưng một khi thấy bọn họ và Ưng Sơn lão nhân lưỡng bại câu thương, chẳng ai dám đảm bảo lão ta sẽ không xuất thủ, mà xuất thủ giúp bên nào thì chỉ có trời mới biết. Hiện tại, dùng biện pháp đẩy lui Ưng Sơn lão nhân là tối ưu nhất.

“Ưng Sơn lão tiên sinh có thể buông bỏ được Bồ Đề Hóa Thể Tiên sao?” Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Mạc Thiên Hành rồi cười nhạt nói.

Nghe vậy, Ưng Sơn lão nhân không khỏi cười khổ một tiếng, lắc đầu nói: “Kỳ bảo bực này chỉ người có năng lực mới giữ được. Nếu Tiêu Viêm tiểu hữu có bản lĩnh đó thì lão phu tự nhiên sẽ không nhúng chàm. Tuy nhiên, vẫn còn có một số người đang ôm mộng đẹp về vật này.” Nói xong, ánh mắt của lão đột nhiên hướng về phía Mạc Thiên Hành.

Bị Ưng Sơn lão nhân ám chỉ, Mạc Thiên Hành cũng không nổi giận, ngược lại còn cười nói: “Lão già này, bớt gây phiền toái cho ta đi. Bồ Đề Hóa Thể Tiên nằm trong tay Tiêu Viêm tiểu hữu là lão phu yên tâm rồi.”

Đối với lời nói này, không chỉ Ưng Sơn lão nhân cười nhạt mà ngay cả Tiêu Viêm cũng không nhịn được nhếch miệng. Lão gia hỏa này quả thực mặt dày vô cùng.

“Tiêu Viêm tiểu hữu, lão phu đã dựa theo ước định không ra tay giúp Hàn Phong, không biết…” Mạc Thiên Hành cũng không quan tâm những người xung quanh nghĩ gì về mình, đột nhiên xoay người hướng về Tiêu Viêm nói.

Lời vừa dứt, ánh mắt của Tiêu Viêm liền hướng về Tiểu Y Tiên rồi gật đầu. Ngay lập tức, Tiểu Y Tiên lấy ra một chiếc bình ngọc ném về phía Mạc Thiên Hành.

Thấy Tiểu Y Tiên ném bình ngọc tới, Mạc Thiên Hành cổ tay hơi động, tạo thành một luồng kình phong, cách không hút lấy bình ngọc. Hắn cẩn thận dùng đấu khí bao bọc bình ngọc lại rồi mới từ từ mở nắp. Vừa mở ra, hắn thấy bên trong là một ít thuốc bột màu nâu xám.

Không trách Mạc Thiên Hành phải cẩn thận như vậy, bởi hắn cũng có đôi chút hiểu biết về Tiểu Y Tiên. Người sở hữu một thân độc công thần bí khó lường, chỉ một chút sơ suất cũng có thể trả giá đắt. Nhìn cảnh thân thể Hàn Phong nổ tung lúc trước, hắn đã hiểu rõ, tuy lúc đó Hàn Phong đã bị trọng thương nhưng loại kịch độc này tuyệt đối không thể xem thường.

“Đem thuốc bột nấu với nước sôi, cho con trai ngươi ngâm mình một tháng, độc tố tự nhiên sẽ được giải trừ.” Tiểu Y Tiên liếc mắt nhìn Mạc Thiên Hành đang cẩn thận từng li từng tí, lạnh lùng nói.

“Ha ha, đa tạ.”

Nghe Tiểu Y Tiên nói vậy, Mạc Thiên Hành lúc này mới thở phào một hơi, ôm quyền cảm tạ.

Đối với lời cảm tạ của Mạc Thiên Hành, Tiểu Y Tiên cũng không để ý. Lão già này quá mức cáo già, quá mức giả dối, khiến người khác khó ưa.

Thấy vấn đề của Mạc Thiên Hành đã được giải quyết, Tiêu Viêm ngắm nhìn mảnh phế tích của Ma Viêm Cốc, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười lạnh. Trận chiến này xem như đã hoàn toàn chôn vùi danh vọng của Ma Viêm Cốc. Tổng bộ bị hủy, xem ra sau này Ma Viêm Cốc khó mà có đất dung thân ở Hắc Giác Vực được nữa. Về phần những “con cá lọt lưới”, hắn sẽ để cho Tiêu Môn xử lý. Những kẻ này về sau khó mà tồn tại ở Hắc Giác Vực.

Khẽ động thân hình, Tiêu Viêm liền xuất hiện bên cạnh đám người Tiêu Lệ. Các cường giả xung quanh thấy thế liền vội vã ôm quyền, miệng không ngừng tán dương.

Đối với những người này, Tiêu Viêm cũng chỉ mỉm cười đáp lại. Lúc này, Tiêu Lệ thấp giọng nói: “Yên tâm, ta đã bố trí người ở bên ngoài Ma Viêm Cốc, những tên kia sẽ không chạy thoát được đâu…”

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Ở nơi như Hắc Giác Vực, lòng từ bi từ lâu đã bị vứt vào cống rãnh. Ân oán giữa họ và Ma Viêm Cốc căn bản không thể hóa giải. Vì sự an toàn của các học viên Già Nam Học Viện sau này ra ngoài lịch lãm, những tai họa ngầm như vậy phải diệt cỏ tận gốc.

Trong khi Tiêu Viêm và Tiêu Lệ nói chuyện, Tiêu Lệ cũng phân phó người đi chiêu đãi đám người Tô Mị. Một số thế lực có quan hệ chặt chẽ với Hàn Phong đều lặng lẽ rời đi. Họ cũng biết từ giờ trở đi, Ma Viêm Cốc sẽ không còn tồn tại, ý nghĩ báo thù cũng không dám nhen nhóm. Hàn Phong cùng các cường giả của Ma Viêm Cốc đã chết, chẳng có ai dại dột đi đắc tội với Tiêu Viêm và Già Nam Học Viện.

Sau khi điều người đi tiếp đãi đám người Tô Mị, Tiêu Lệ ngay lập tức cho người lục soát phế tích Ma Viêm Cốc. Ma Viêm Cốc là một thế lực lâu đời ở Hắc Giác Vực, nhiều năm tích lũy đương nhiên sẽ không ít. Đủ loại vũ khí, công pháp, đấu kỹ, đan dược… đều là những thứ khiến người ta đỏ mắt. Hiện giờ diệt trừ Ma Viêm Cốc, dĩ nhiên phải thu lại những thứ đó. Đối với Tiêu Môn, đây có thể nói là một món hời từ trên trời rơi xuống.

Tuy nhiên, ý tưởng thì hay nhưng sau khi tìm kiếm hơn nửa giờ, họ vẫn không phát hiện ra dấu vết của bảo tàng nào, cứ như thể Ma Viêm Cốc chưa từng có bảo tàng vậy.

Thấy một đám người Tiêu Môn trở về tay không, Tiêu Viêm và Tiêu Lệ cũng nhíu mày. Chẳng lẽ người của Ma Viêm Cốc đã đem đồ giấu đi từ trước?

Trong lúc nghi hoặc, Tiêu Viêm đột nhiên nhìn thấy Tử Nghiên đang khoanh tay đứng một bên, không khỏi sửng sốt, giễu cợt nói: “Ta lại quên mất nha đầu ngươi, tầm bảo không phải là việc ngươi am hiểu nhất sao?”

“Hừ, bây giờ mới nhớ tới ta à?” Thấy thái độ của Tiêu Viêm, Tử Nghiên hừ một tiếng, tỏ vẻ vô cùng bất mãn vì bị lãng quên.

Đối với thái độ của nàng, Tiêu Viêm chỉ còn biết cười khổ. Sau một hồi dỗ dành ngon ngọt, hắn mới khiến “bà cô nhỏ” này mỉm cười, sau đó nàng mới không tình nguyện nhắm đôi mắt lại. Một lúc lâu sau, Tử Nghiên mở mắt, thân hình liền hướng về chỗ sâu trong Ma Viêm Cốc bay đi. Đám người Tiêu Viêm cũng vội vã bám theo.

Mấy người đi theo Tử Nghiên xuyên qua một đường hầm sâu hun hút chừng vài phút thì dừng lại trước một vách đá bị cỏ hoang che kín.

Mọi người chậm rãi dừng lại trước vách đá, đám người Tiêu Viêm cũng đảo mắt qua nhưng không phát hiện ra manh mối gì, ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn về phía Tử Nghiên.

Thấy ánh mắt mờ mịt của mọi người, Tử Nghiên nhất thời đắc ý cười, thân hình di chuyển tới trước vách đá, nắm tay nhỏ siết chặt rồi hung hăng đấm tới.

“Ầm ầm!”

Đá vụn bắn ra bốn phía, vách đá bị đánh nứt ra một khe nhỏ. Tử Nghiên lại tiến lên một bước, nắm đấm nhỏ bé tựa như một cỗ máy phá núi không ngừng oanh kích lên vách đá. Tảng đá cứng rắn dưới tay nàng không ngừng bị chấn vỡ, tạo thành một đường hầm sâu chừng mười thước. Sau đó, đám người mới thấy một hang động đen ngòm ẩn sau vách đá.

Nhìn thấy hang động, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Quả nhiên là ở trong này, nhưng cách tầm bảo của tiểu nha đầu này cũng quá dã man…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!