Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 927: CHƯƠNG 915: THẠCH ĐỘNG KHỐ PHÒNG

Nhìn sơn động ẩn sau thạch bích, Tiêu Viêm xoa nhẹ khuôn mặt tràn đầy phấn khích của Tử Nghiên rồi đẩy nàng ra sau. Ánh mắt hắn lướt qua đám người Tiểu Y Tiên, đấu khí trong cơ thể lặng lẽ vận chuyển rồi mới chậm rãi tiến vào hang động do Tử Nghiên dùng “sức mạnh” mở ra.

Đi qua một đường hầm ngắn, cả nhóm liền dừng lại trước cửa động. Từ đây nhìn vào, có thể thấy bên trong le lói ánh sáng từ vài ngọn đèn. Trên vách đá được khắc vô số hình ảnh ma thú với khí thế hung tợn, nhưng những đồ hình này không gây ra chút uy hiếp nào đối với đám người Tiêu Viêm.

Tô Thiên bước lên phía trước. Ở nơi này, thực lực của lão được bảo toàn trọn vẹn nhất. Mặc dù vừa dây dưa với Ưng Sơn lão nhân nhưng cũng không hao tổn quá nhiều khí lực, cho nên trong sơn động không rõ có cơ quan gì hay không, hiển nhiên để lão đi trước là an toàn nhất.

Bên trong là một cầu thang đá kéo dài xuống lòng đất tối đen, sâu không thấy đáy. Trên vách đá có gắn không ít Nguyệt Quang Thạch, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra khiến hang động không quá tối tăm.

Mấy người chậm rãi men theo thang đá đi xuống, chừng mười phút sau mới tới điểm cuối. Trước mắt họ là một cánh cửa đá đóng chặt, bề mặt đen kịt bám đầy rêu xanh, trông vô cùng nặng nề.

“Để ta!”

Vừa thấy cửa đá, Tử Nghiên lại là người đầu tiên xung phong, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ hưng phấn. Đối với việc phá hoại, nha đầu này dường như có một loại “thiên phú” đặc biệt.

“Muội cứ yên lặng chờ một chút.”

Tiêu Viêm giữ chặt vai Tử Nghiên, sau đó liếc mắt ra hiệu cho Tô Thiên. Tình hình nơi này không ai nắm chắc, cẩn thận vẫn hơn.

Thấy vậy, Tô Thiên cũng mỉm cười, bàn tay gầy guộc chậm rãi đặt lên cửa đá. Đột nhiên, ánh mắt lão lóe lên, một cỗ đấu khí bàng bạc đủ sức phá núi sập đá từ lòng bàn tay tuôn ra, hung hăng đánh thẳng vào cửa.

“Ầm ầm!”

Đá vụn bay tung tóe, cánh cửa đá chi chít vết nứt, sau vài tiếng “rắc rắc” liền đổ sập xuống. Khi cửa đá đổ, một luồng ánh sáng chói lòa từ bên trong chiếu ra, mạnh đến nỗi mọi người theo phản xạ đều phải nheo mắt lại. Bất chợt, sắc mặt Tiêu Viêm biến đổi, vội vàng quát lớn: “Đại trưởng lão cẩn thận!”

Tiếng quát vừa dứt, một luồng gió tanh từ trong động đã lao ra, kình phong hung hãn nhằm thẳng vào Tô Thiên.

Biến cố đột ngột không khiến Tô Thiên kinh hoảng. Lão hừ lạnh một tiếng, bàn tay co lại thành trảo, cứng rắn như kim thiết, hung mãnh chụp về phía trước, ma sát với không khí tạo ra tiếng gió “vù vù” vang vọng khắp sơn động.

“Uỳnh!”

Ống tay áo tung bay, kình phong như sóng dữ vỗ mạnh lên vật thể lao ra từ trong động. Ngay lập tức, đám người Tiêu Viêm nghe thấy một tiếng rống thê lương, sau đó một thân ảnh khổng lồ bay ngược trở lại, cuối cùng nện mạnh xuống đất.

Một chưởng đánh bay kẻ tập kích, Tô Thiên vung tay lần nữa, kình phong cuồng bạo thổi tan bụi đất, để lộ ra cửa động.

Hiện ra trước mắt mọi người là một khố phòng rộng rãi. Bên trong không hề thiếu ánh sáng vì xung quanh được bố trí rất nhiều ngọn đèn chói mắt. Bốn phía khố phòng đều được kiến tạo bởi đá cứng, cả gian phòng tựa hồ như được tạc thẳng vào trong một mỏ đá.

Trong khố phòng có rất nhiều giá kệ, trên đó bày biện ngăn nắp các loại quyển trục. Một số giá bằng thủy tinh khác thì đặt những hũ lọ, dĩ nhiên không thiếu dược liệu quý hiếm.

Ánh mắt cả nhóm chậm rãi quét qua gian phòng, cuối cùng tất cả đều tập trung vào “kẻ tập kích”, hóa ra là một con ma thú hình rắn khổng lồ.

“Một con ma thú cấp bậc Đấu Vương mà cũng muốn đánh lén lão phu sao?” Liếc nhìn con yêu thú đang cố gượng dậy, chiếc lưỡi liên tục thè ra thụt vào, Tô Thiên cười nhạt rồi chậm rãi bước vào khố phòng.

“Chắc nó là kẻ bảo vệ nơi này.” Tiêu Viêm cũng cười, liếc con yêu thú một cái rồi dời mắt sang khố phòng. Nhìn thấy vô số quyển trục, hắn cũng có chút kinh ngạc, chậc chậc tán thưởng: “Không hổ là thế lực tồn tại đã lâu, những thứ cất giấu này quả không tầm thường.”

“Những thứ này có thể chỉnh lý lại rồi phân phát xuống dưới.” Tiêu Lệ cầm lên một quyển Địa Giai sơ cấp đấu kỹ, không khỏi cười nói.

Tiêu Viêm gật đầu, ánh mắt lướt qua những quyển trục kia rồi tiến vào sâu bên trong khố phòng. Ngay cả Huyền Giai công pháp bình thường hắn cũng không để vào mắt, chẳng qua hắn chỉ tò mò muốn xem Ma Viêm Cốc có cất giấu công pháp hay đấu kỹ cao giai nào không mà thôi.

“Tê tê!”

Thấy đám người không hề kiêng dè mà tự tiện lục soát khố phòng, con Cự Xà toàn thân phủ vảy xanh liền dựng đứng người lên, lưỡi rắn không ngừng phì phò. Lập tức, chiếc đuôi mang theo một luồng cự lực hung hăng quét về phía đám người Tiêu Viêm.

Chiếc đuôi lớn còn chưa kịp quật tới mục tiêu đã bị một bàn tay nhỏ nhắn tóm lấy. Chủ nhân của bàn tay đó khẽ lườm con Cự Xà, bĩu môi một cái rồi lôi tuột nó ra khỏi khố phòng, mặc cho nó ra sức giãy giụa.

“Sức lực của nha đầu này thật đáng sợ, không biết bản thể của nàng còn kinh khủng đến mức nào.” Nghe tiếng kêu la thảm thiết của con Cự Xà bị kéo đi, Tiêu Viêm không khỏi lắc đầu thở dài.

“Ta cũng không rõ lắm. Năm đó khi gặp nha đầu này, nó vừa mới dùng Hóa Hình Thảo. Nhưng khi còn nhỏ đã có lực lượng kinh khủng như vậy, hiển nhiên bản thể bất phàm.” Tô Thiên nghe vậy liền nhíu mày nói: “Ta từng nghe nói ở Trung Châu đại lục có nhiều ma thú gia tộc kỳ dị. Ma thú ở các gia tộc này đều có thực lực cường hãn, có lẽ từ đó chúng ta mới biết được lai lịch của nha đầu này.”

“Ma thú gia tộc?” Nghe được danh xưng lạ lẫm, Tiêu Viêm cũng hơi dừng bước.

Tại nơi đó, Ma Thú thường tồn tại dưới hình thức gia tộc. Hơn nữa, một số Ma Thú khi đạt tới cấp độ nhất định, đặc biệt là những Dị Thú mang Huyết Mạch Viễn Cổ, sẽ sở hữu trí tuệ không thua kém Nhân loại, lại có thể hóa thành hình người, thêm vào đó là tuổi thọ trường tồn, khiến một số thế lực Nhân loại cũng không dám dễ dàng trêu chọc chúng. Tuy nhiên…” Nói đến đây, ánh mắt Tô Thiên nhìn thẳng vào Tiêu Viêm: “Trừ những chủng tộc Nhân tộc được di truyền từ Thời Viễn Cổ.”

Tiêu Viêm đang đi bỗng dừng lại, một lát sau liền gật đầu. Hắn biết Tô Thiên đang ám chỉ đến Huân Nhi… một chủng tộc vô cùng kỳ dị.

Trung Châu là khu vực đặc biệt nhất của Đấu Khí đại lục, nơi đây lãnh thổ mênh mông vô tận, cường giả nhiều như mây. Có thể nói, kẻ đứng trên đỉnh Trung Châu cũng chính là kẻ đứng đầu Đấu Khí đại lục.

Tiêu Viêm nhẹ nhàng gật đầu, bàn tay chậm rãi vuốt ve một loạt quyển trục, sau đó hít một hơi thật sâu để đè nén cơn sóng lòng đang cuộn trào.

“Huân Nhi.”

Bàn tay trong ống áo của hắn đột nhiên siết chặt, trong mắt bùng lên một tia nóng bỏng khó có thể che giấu. Hắn nhớ rõ năm đó trước khi rời đi, Huân Nhi từng nói với hắn rằng, nếu chưa đạt tới Đấu Tông thì không thể gặp lại nhau. Hắn thầm nghĩ: “Như vậy, việc gặp lại sẽ gặp nhiều trở ngại từ gia tộc nàng sao?”

“Đấu Tông ư?”

Gương mặt trẻ trung dưới ánh đèn hiện lên vẻ kiên nghị. Lúc trước, Đấu Tông là một cảnh giới xa vời, dường như không thể với tới, nhưng hiện tại… hắn chỉ cần chạm nhẹ là có thể đạt được.

“Chờ ta, đến lúc đó, ta sẽ cho người trong tộc của muội biết rằng, con mắt nhìn người của muội là chuẩn xác nhất!”

Trong lòng nhẹ nhàng lẩm nhẩm một tiếng, ánh mắt hắn ánh lên một ngọn lửa nhiệt huyết chưa từng có. Giờ phút này, trong lòng hắn xen lẫn dã tâm cùng một chút mong chờ. Phế vật của Tiêu gia năm nào cuối cùng cũng sẽ khiến người khác phải chấn động. Khi hắn ổn định lại tinh thần, bước chân bỗng nhiên dừng lại. Bất tri bất giác, hắn đã đi tới cuối khố phòng. Trên giá sách ở đây không chất đống quyển trục như bên ngoài, mà chỉ có một chiếc hộp gỗ mang phong cách cổ xưa.

Giá sách này không giống những cái khác, bởi vì bên ngoài nó có một vòng bảo hộ như có như không, tỏa ra một tầng ánh sáng nhàn nhạt. Trong tầng ánh sáng này mơ hồ tỏa ra năng lượng nồng đậm, ngay cả Tiêu Viêm cũng phải lộ vẻ kinh ngạc: “Thứ bên trong quả nhiên có chút độc đáo.”

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn cũng không mạnh mẽ phá vỡ tầng ánh sáng, mà đưa mắt quan sát xung quanh. Chợt, ánh mắt hắn dừng lại ở hai chữ đơn giản được khắc trên giá: Địa Giai.

Nhìn hai chữ đơn giản này, trong lòng Tiêu Viêm lại hiện lên một tia vui mừng. Xem ra chuyến này đến đây không phải là vô ích. Địa giai đấu kỹ vốn đã là thứ vô cùng quý giá, hơn nữa thứ này lại được Địa Ma lão quỷ cẩn thận cất giữ như vậy, rõ ràng không phải là vật tầm thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!