Quầng sáng nhàn nhạt bao phủ giá sách tuy trông có vẻ yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một luồng năng lượng vô cùng mạnh mẽ.
“Di?”
Ánh mắt cẩn thận quan sát quầng sáng đang dao động, một lúc sau Tiêu Viêm khẽ “di” một tiếng kinh ngạc, hắn phát hiện trên quầng sáng mơ hồ ẩn hiện vài tia không gian dao động.
“Lồng sáng này hẳn là do Địa Ma lão quỷ bố trí, bên trong ẩn chứa không gian chi lực. Tuy trông có vẻ yếu ớt nhưng nếu cưỡng ép phá vỡ, e rằng sẽ làm tổn hại đến vật phẩm bên trong.” Tô Thiên đứng bên cũng nhận ra điểm đặc biệt của lồng sáng, khẽ nhíu mày nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ngón tay búng nhẹ, một ngọn lửa màu xanh biếc liền hiện ra trên đầu ngón tay, rồi hắn nhẹ nhàng chạm vào lồng sáng.
“Xuy xuy!”
Ngay khi hỏa diễm tiếp xúc, lồng sáng lập tức rung động kịch liệt, từng gợn sóng năng lượng từ điểm tiếp xúc lan tỏa ra xung quanh, không gian quanh đó cũng trở nên vặn vẹo. Thấy cảnh tượng này, Tiêu Viêm nhướng mày, hỏa diễm trên ngón tay mới từ từ tiêu tán. Lồng sáng này tuy có vẻ không mạnh lắm, nhưng nếu thật sự muốn cưỡng ép phá hủy, năng lượng ẩn chứa bên trong sẽ bạo phát, dù uy lực vụ nổ có thể không lớn nhưng cũng thừa sức phá hủy những quyển trục bên trong.
Thấy Tiêu Viêm thu tay lại, ba người Tô Thiên cũng hiểu được lồng sáng này không dễ phá giải như tưởng tượng, sắc mặt đều trở nên trầm mặc.
“Địa Ma lão quỷ không hổ là Đấu Tông cường giả, dù chỉ là một đạo phong ấn tiện tay lưu lại mà cũng khó giải quyết đến thế.” Tô Thiên thở dài, cảm giác nhìn thấy bảo bối ngay trước mắt mà không thể lấy được thật sự rất khó chịu.
Tiêu Viêm khẽ cau mày, ánh mắt đột nhiên lóe lên, nhìn sang Tử Nghiên vừa xử lý xong con ma thú kia, đang tung tăng đi về phía này, hắn lập tức vui mừng ra mặt. Hắn suýt nữa thì quên mất, Tử Nghiên dường như có khả năng miễn dịch trời sinh đối với các loại năng lượng phong ấn, năm đó ở Nội Viện, phong ấn năng lượng nghiêm mật như vậy mà nàng cũng có thể tùy tiện đi qua đi lại không chút trở ngại.
“Hừ, ngươi lại muốn ta làm gì?” Vừa đi tới đã thấy nụ cười có phần không đứng đắn của Tiêu Viêm, Tử Nghiên lập tức cảnh giác, hừ lạnh nói.
“Lấy giúp ta những thứ bên trong này. Những dược liệu lần trước ngươi gửi ở chỗ ta, ta sẽ trả lại hết, đồng thời luyện chế thành khẩu vị mà ngươi yêu thích nhất.” Tiêu Viêm cười khẽ nói.
Nghe vậy, đôi mắt to tựa bảo thạch màu tím của Tử Nghiên nhất thời sáng rực lên. Nàng cố làm ra vẻ bình tĩnh đi tới trước giá sách, liếc nhìn lồng sáng bao phủ bên ngoài, rồi có chút không yên tâm nói: “Ngươi không được nuốt lời đó.”
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu.
Thấy vậy, Tử Nghiên mới xoay người lại, đôi tay nhỏ bé vươn ra, trực tiếp chạm vào lồng sáng. Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám người Tiêu Viêm, đôi tay nàng không gặp chút trở ngại nào mà xuyên thẳng vào bên trong, lần lượt lấy ra bốn chiếc hộp gỗ.
“Bản lĩnh kỳ dị của nha đầu này thật khiến người ta phải than thở. Không chỉ có thần lực trời sinh, có cảm ứng đặc thù với các loại dược liệu quý hiếm, mà bây giờ còn miễn dịch với cả năng lượng phong ấn.” Thấy Tử Nghiên không tốn chút sức lực nào đã lấy được bốn hộp gỗ ra, Tô Thiên không khỏi lắc đầu, kinh ngạc nói.
Tiêu Viêm cũng đồng tình gật đầu, nhận lấy bốn chiếc hộp gỗ cổ xưa từ Tử Nghiên đang đắc ý vênh mặt, sau đó lần lượt mở ra.
Bên trong hộp gỗ thứ nhất là hai quyển trục màu bạc trắng. Chất liệu của hai quyển trục này có chút kỳ lạ, tựa như kết tinh từ một loại vật liệu nào đó, bề mặt có vô số điện quang nhỏ li ti lượn lờ.
Nhìn thấy quyển trục phi phàm này, ánh mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó cầm lấy một quyển, chậm rãi mở ra.
“Bôn Lôi Giám, Địa giai trung cấp, công pháp Lôi thuộc tính.”
“Nhị ca, thứ này rất hợp với huynh.” Quay sang Tiêu Lệ, Tiêu Viêm liền tiện tay ném quyển trục cho hắn. Tiêu Viêm tu luyện công pháp Hỏa thuộc tính, công pháp Lôi thuộc tính này đối với hắn vô dụng.
Tiếp nhận quyển trục, Tiêu Lệ vội vàng mở ra xem, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, hắn kích động nói: “Là công pháp Lôi thuộc tính Địa giai trung cấp, ha ha, chuyến này quả không uổng công.” Sống ở Hắc Giác Vực nhiều năm như vậy, hắn hiểu rất rõ một bộ công pháp Lôi thuộc tính cấp bậc này nếu đem ra đấu giá sẽ gây chấn động lớn đến mức nào.
Đương nhiên, Bôn Lôi Giám này hắn sẽ không ngu ngốc đến mức đem đi bán đấu giá. Sở trường của hắn chính là Lôi thuộc tính, có được Bôn Lôi Giám, thực lực của hắn có thể nhanh chóng tăng tiến trong thời gian ngắn.
Nhìn bộ dạng kích động của Tiêu Lệ, Tiêu Viêm cũng chỉ mỉm cười, sau đó lại lấy ra quyển trục màu bạc còn lại, vừa liếc qua liền lập tức cười lớn: “Kinh Trập Lôi Pháp, Địa giai trung cấp đấu kỹ, kết hợp với Bôn Lôi Giám thành một bộ hoàn chỉnh. Ha ha, xem ra hôm nay nhị ca thu hoạch không nhỏ nha.” Nói xong, Tiêu Viêm lại ném quyển trục cho Tiêu Lệ. Hắn vội vàng cẩn thận đón lấy, sau đó không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.
“Xem ra Địa Ma lão quỷ cũng không nỡ đem bộ công pháp đấu kỹ này ra bán đấu giá, cho nên mới cất giữ kỹ lưỡng như vậy.” Tô Thiên cười lớn, nói với Tiêu Lệ.
Tiêu Viêm gật đầu cười, lại tiếp tục mở hộp gỗ thứ hai, một quyển trục màu đỏ rực liền hiện ra trước mắt.
“Lộng Diễm Quyết!”
Nhìn quyển trục này, Tiêu Viêm sửng sốt, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ. Lộng Diễm Quyết này hắn đã sớm lấy được từ ba người Phương Ngôn, chỉ là vẫn chưa tu luyện mà thôi, không ngờ bây giờ lại gặp lại lần nữa.
Từ từ mở quyển trục trên tay, ba chữ to Lộng Diễm Quyết đập vào mắt, càng làm cho Tiêu Viêm thêm chán nản, xem ra quyển trục này hoàn toàn không có tác dụng gì với mình.
“Di?”
Ngay lúc Tiêu Viêm định thu quyển trục lại, ánh mắt hắn bỗng nhiên dừng lại ở một chữ màu đỏ tươi vô cùng diễm lệ nằm ngay dưới ba chữ Lộng Diễm Quyết.
“Chân!”
Đây mới là Lộng Diễm Quyết thật sự? Tiêu Viêm thoáng sững sờ, đôi mày nhíu lại, chẳng lẽ Lộng Diễm Quyết lấy được từ chỗ Phương Ngôn là giả?
Nhíu chặt mày, Tiêu Viêm nhanh chóng mở rộng quyển trục ra, sau đó cẩn thận đọc những dòng chữ ghi trên đó.
“Lộng Diễm Quyết này do lão phu hao tốn nhiều năm tâm huyết cải tiến. Bản gốc của Lộng Diễm Quyết tuy mạnh nhưng cần ít nhất ba người đồng thời tu luyện mới có thể ngưng tụ ra một loại Giả Dị Hỏa, hơn nữa mỗi lần ngưng tụ đều phải trả một cái giá không nhỏ. Tâm quyết này đã được cải tiến rất nhiều, chỉ cần một người tu luyện cũng có thể ngưng tụ được Giả Dị Hỏa, uy lực lại càng mạnh hơn, di chứng cũng giảm đến mức tối thiểu. Tóm lại, phương pháp tuy có phần phức tạp nhưng so với bản gốc thì đã hoàn thiện hơn rất nhiều.”
Ánh mắt chậm rãi lướt qua hàng chữ, sắc mặt Tiêu Viêm không khỏi biến đổi. Sở dĩ hắn chưa tu luyện Lộng Diễm Quyết là vì di chứng của việc ngưng tụ dị hỏa quá lớn, hắn khó có thể chấp nhận được. Không ngờ Địa Ma lão quỷ lại có thể cải tiến nó đến mức hoàn thiện như vậy, quả thực là bản lĩnh không nhỏ.
“Nếu ta có thể tu luyện thành công Lộng Diễm Quyết này, vậy sau này có thể một mình ngưng tụ ra một loại Giả Dị Hỏa? Nếu vậy, Hủy Diệt Hỏa Liên sẽ không còn bị hạn chế nữa, đây sẽ là trợ lực lớn nhất cho ta khi đến Trung Châu. Địa Ma lão quỷ này đúng là đã giúp ta một đại ân.”
Trên khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ vui mừng hiếm thấy, chuyến đi này quả nhiên không hề vô ích.
Thấy vẻ vui mừng trên mặt Tiêu Viêm, mấy người Tô Thiên cũng chỉ cười, sau đó dời ánh mắt về phía hai chiếc hộp gỗ cổ xưa còn lại. Thấy ánh mắt của họ, Tiêu Viêm cười hắc hắc, đồng thời mở cả hai hộp ra.
Hai hộp gỗ được mở ra, để lộ hai vật phẩm hoàn toàn khác nhau. Một hộp chứa một viên hỏa châu màu đỏ rực cỡ chừng nắm tay, hộp còn lại chứa một thẻ trúc màu nâu xám, trông hết sức bình thường.
Ánh mắt mấy người Tiêu Viêm đều tập trung vào viên châu màu đỏ, bọn họ có thể cảm nhận được một luồng năng lượng Hỏa thuộc tính cuồng bạo ẩn chứa bên trong.
“Đây là ma hạch?” Ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn viên châu màu đỏ, do dự nói. Ma hạch cấp bậc cao như thế này, đây là lần đầu tiên hắn được thấy.
“Ừm, đúng là ma hạch… Hơn nữa cấp bậc không thấp, có thể là ma hạch của ma thú Hóa Hình bậc cao, nếu không thì không thể có kích thước và năng lượng như vậy được.” Tô Thiên vuốt râu, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc lẫn nghi hoặc, nói: “Ma hạch này, theo ta đoán hẳn là một viên ma hạch Hỏa thuộc tính cấp 7. Không ngờ Địa Ma lão quỷ còn cất giấu thứ này.”
Ma thú cấp 7, đó là cấp bậc tương đương với cường giả Đấu Tông. Khi ma thú đạt tới thực lực này, ma hạch hình thành trong cơ thể sẽ có giá trị cực kỳ xa xỉ. Hơn nữa, ma thú cấp bậc này linh trí đã không thua kém nhân loại, một khi bị dồn đến đường cùng, chúng thà tự bạo chứ không để ma hạch rơi vào tay địch nhân. Bởi vậy, rất ít người có thể sở hữu được ma hạch đẳng cấp này.
Tiêu Viêm cũng gật đầu, ánh mắt kinh ngạc dừng lại khá lâu trên viên châu màu đỏ, sau đó mới chuyển sang thẻ trúc trông có vẻ bình thường kia.
Thẻ trúc màu nâu xám, chất liệu nhìn qua cực kỳ bình thường, nhưng Tiêu Viêm biết, thứ có thể được Địa Ma lão quỷ cất giấu ở đây, sao có thể là vật tầm thường được?
Nhẹ nhàng tháo sợi dây nhỏ trên thẻ trúc, Tiêu Viêm từ từ mở nó ra, một hàng chữ to đầy hung lệ, đỏ tươi như máu, đập thẳng vào mắt mọi người.
“Thiên Yêu Khôi.”