Khi Tiêu Viêm tỉnh lại, đập vào mắt hắn là đôi đồng tử màu nâu tím sáng ngời động lòng người. Nhận thấy vẻ thanh tỉnh trong đôi mắt ấy, tảng đá đè nặng trong lòng hắn dường như được trút bỏ. Khẽ chống tay ngồi dậy, lúc này hắn mới phát hiện mình đang nằm trên giường của Tiểu Y Tiên. Tiêu Viêm thoáng kiểm tra thân thể, phát hiện độc khí trong cơ thể đã hoàn toàn biến mất.
- Ta đã giúp ngươi trừ độc khí rồi, không cần lo lắng.
Tiểu Y Tiên ngồi bên thành giường, thấy hành động của Tiêu Viêm, liền mỉm cười nói.
Tiêu Viêm cũng cười, ánh mắt lướt qua người Tiểu Y Tiên rồi chợt kinh ngạc thốt lên:
- Thực lực của nàng…
Hắn cảm ứng được hơi thở của Tiểu Y Tiên lúc này đã trở nên hùng hậu hơn rất nhiều.
- Ách Nan Độc Thể bộc phát, giải phóng không ít độc khí. Loại độc khí này đối với người khác là kịch độc, nhưng với ta lại là thuốc bổ thượng hạng. Sau khi hấp thu toàn bộ, thực lực của ta cũng có chút tinh tiến.
Tiểu Y Tiên nhẹ giọng giải thích.
Nghe Tiểu Y Tiên giải thích, Tiêu Viêm mới vỡ lẽ, hắn chép miệng than thở:
- Không hổ là Ách Nan Độc Thể, phương thức tăng cường thực lực thế này đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ.
Tiểu Y Tiên dịu dàng cười, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Tiêu Viêm, thấp giọng nói:
- Đa tạ ngươi. Nếu không có ngươi, chỉ sợ lần này ta đã không qua khỏi.
- Nói những lời này làm gì. Nếu không phải vì ta, ngươi cũng đâu cần nhiều lần giải trừ phong ấn, Ách Nan Độc Thể cũng sẽ không bộc phát sớm như vậy.
Tiêu Viêm lắc đầu, khẽ xoay người, xua tay, ánh mắt quan sát Tiểu Y Tiên một lúc rồi hỏi:
- Phong ấn trên người đã có tác dụng rồi chứ?
Nhắc đến chuyện phong ấn, hai má Tiểu Y Tiên lại bất giác ửng đỏ, nàng khẽ gật đầu, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu:
- Ừm, ta có thể cảm giác được Ách Nan Độc Thể đã bị áp chế. Dựa theo cường độ của phong ấn thì duy trì trong hai ba năm tới không thành vấn đề.
Tiêu Viêm gật gật đầu, cười nói:
- Vậy thì tốt rồi, thời gian hai ba năm cũng đủ để chúng ta tìm được ma hạch của Thiên Độc Hạt Long Thú.
Tiểu Y Tiên cũng gật đầu.
- Đi thôi, ra ngoài trước đã, chắc Đại trưởng lão và mọi người cũng đang sốt ruột lắm rồi.
Tiêu Viêm phất tay, sau đó liền bước về phía cửa, Tiểu Y Tiên ngoan ngoãn theo sau.
Bên ngoài căn phòng, Tô Thiên đang đứng ngồi không yên. Tiêu Viêm vào phòng đã hơn nửa ngày mà không có chút động tĩnh nào, vì lo lắng độc khí bên trong phát tán ra ngoài nên lão cũng không dám tùy tiện xông vào.
Trong lúc Tô Thiên còn đang lo âu, cánh cửa phòng đóng chặt chậm rãi mở ra. Tiếng “kẽo kẹt” làm lão lập tức dồn ánh mắt về phía đó, chỉ đến khi thấy bóng dáng hắc bào thanh niên bước ra, lão mới như trút được gánh nặng trong lòng.
- Không sao chứ?
Tô Thiên tiến lên đón, thấy cả hai đều bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn có chút không yên lòng hỏi.
Tiêu Viêm gật đầu cười, ngẩng đầu nhìn thoáng qua độc khí đang phiêu đãng bên trong lồng năng lượng. Độc khí nơi đây tuy không còn nồng đậm nhưng một khi khuếch tán ra ngoài, chỉ sợ sẽ gây thương tổn không nhỏ cho các đệ tử.
Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh dường như biết được suy nghĩ trong lòng Tiêu Viêm, ngọc thủ khẽ vươn ra, không gian bên trong lồng năng lượng bỗng nổi lên một cơn lốc xoáy, gom tất cả độc khí lại thành một luồng đậm đặc, sau đó bị Tiểu Y Tiên hút vào cơ thể.
Thấy Tiểu Y Tiên chỉ nhấc tay động chân đã xử lý toàn bộ độc khí trong nháy mắt, Tô Thiên cũng không khỏi kinh ngạc tán thán, ánh mắt quét qua người Tiểu Y Tiên một lượt rồi thất thanh kêu lên:
- Ngươi đột phá rồi sao?
Nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Tô Thiên, Tiểu Y Tiên cũng chỉ gật đầu. Nàng biết vì sao lão lại thất thố như vậy, dù sao cường giả Đấu Tông mỗi lần thăng một tinh, thực lực đều tăng tiến vượt bậc. Những Đấu Tông bình thường, dù mất mấy năm thậm chí mười năm cũng khó lòng đề thăng được một cấp.
- Haiz, quả nhiên là lão phu đã già rồi. Thiên hạ này, chung quy vẫn là của lớp trẻ các ngươi.
Tô Thiên thở dài, lắc đầu, trong giọng nói tràn đầy hâm mộ.
- Đại trưởng lão, xin hãy đem những viên thuốc này cấp cho các đệ tử đã hít phải độc khí, để họ tĩnh dưỡng vài ngày sẽ không còn gì đáng ngại.
Tiểu Y Tiên lấy từ trong nạp giới ra một cái bình ngọc, đưa cho Tô Thiên, áy náy nói.
- Ha hả, không có gì đáng ngại, coi như cho đám tiểu tử đó một bài học, để sau này chúng không thấy cái gì cũng tò mò nữa.
Tô Thiên tiếp nhận bình ngọc, sang sảng cười nói.
- Đại trưởng lão, nếu không còn việc gì, xin hãy triệt hồi lồng năng lượng trước đi.
Tiêu Viêm nhìn lồng năng lượng trên đầu, cười nói.
- Ừ, chắc hẳn nhị ca của ngươi ở bên ngoài cũng đã chờ sốt ruột lắm rồi.
Tô Thiên cười cười, vung tay áo lên, một cỗ dao động vô hình tuôn ra, lồng năng lượng khẽ run lên rồi dần dần tiêu tán.
Ánh sáng của lồng năng lượng vừa tiêu tán, lập tức có vài bóng người vội vã xông vào. Đến khi nhìn thấy ba người Tiêu Viêm bình an vô sự đứng trong viện, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Xông vào trong viện hiển nhiên là nhóm người Tử Nghiên, nhưng điều khiến Tiêu Viêm hơi bất ngờ là một bóng hình áo lam đứng bên cửa, Hân Lam.
Hân Lam sau khi nhìn thấy Tiêu Viêm, nhất thời đưa tay nhẹ vỗ lên bộ ngực đầy đặn, nói:
- Tiêu Viêm đại ca, ta đã rất vất vả mới mời được huynh giúp đỡ, may mà huynh không xảy ra chuyện gì…
Tiêu Viêm cũng chỉ mỉm cười, sau đó quay sang chào hỏi Tiêu Lệ rồi mới nhìn về phía Hân Lam nói:
- Yên tâm, ta đã đáp ứng yêu cầu của ngươi thì sẽ không đổi ý. Đúng rồi, khi nào ngươi khởi hành đi Trung Châu?
Hân Lam trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Hai tháng sau đi. Ta đang luyện chế một loại đan dược, cũng cần một ít thời gian.
- Hai tháng sao…
Tiêu Viêm vuốt cằm. Thiên Hỏa Tôn Giả còn muốn luyện hóa hung hồn, mà hắn cũng định thử xem có thể luyện chế Thiên Yêu Khôi trước khi đi hay không. Đương nhiên, điều quan trọng nhất là trước khi rời đi, phải hoàn thành việc luyện chế Thiên Hồn Huyết Cốt Đan cho Mỹ Đỗ Toa như đã hứa. Dù sao cũng khó biết lần ly khai này sẽ kéo dài bao lâu, mà tình huống của Mỹ Đỗ Toa chỉ sợ không thể trì hoãn thêm được nữa.
Ngoài ra, với tính cách của nàng ta, nếu hắn thất hứa không giao đan dược đúng hẹn, e rằng trong cơn thịnh nộ, nàng sẽ hận hắn đến tận xương tủy. Cho nên việc này không thể trì hoãn. Tuy rằng với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, việc luyện chế Thất phẩm đan dược có chút ngoài tầm với, nhưng dù thế nào hắn cũng phải thử một lần. Xem ra, thời gian hai tháng quả thật có chút gấp gáp.
Trong lòng hắn chợt dấy lên một nỗi lo: "Hay là hoãn việc tham gia Đan hội của Đan Tháp lại?" Việc này cũng vô cùng trọng yếu, không thể có chút sai lầm nào.
- Yên tâm đi, từ giờ cho đến lúc Đan hội tiến hành còn hơn hai năm. Đợi khi đến Trung Châu, ngươi vẫn còn đủ thời gian để chuẩn bị.
Hân Lam cười nói.
Nghe thấy vẫn còn đủ thời gian, Tiêu Viêm lúc này mới trút được gánh nặng trong lòng. Hắn cũng không muốn đến Trung Châu quá vội vã. Nơi đó rồng rắn lẫn lộn, cái gì cũng không quen thuộc, mà Đan hội lại có quy mô lớn như vậy, việc gì cũng phải mò mẫm tìm hiểu… những điều này sẽ rất bất lợi với hắn.
- Huynh đã không sao thì ta cũng yên tâm rồi. Giờ ta phải quay về điều phối dược liệu, huynh cũng là người bận rộn, chúng ta gặp lại sau nhé.
Thấy Tiêu Viêm vô sự, Hân Lam cũng không ở lại lâu, khẽ cười với hắn rồi xoay người đi ra ngoài sân.
Nhìn bóng lưng màu lam dần biến mất, Tiêu Viêm khẽ thở dài, thời gian hai tháng này xem ra phải tận dụng tối đa.
Sau khi giải quyết xong chuyện của Tiểu Y Tiên, ngày thứ hai, Tiêu Viêm một lần nữa lại tiến vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp, đi xuống thế giới nham thạch nóng chảy bên dưới. Tại nơi này, hắn cần phải trợ giúp Thiên Hỏa Tôn Giả luyện hóa hung hồn, hơn nữa còn phải thử xem có thể luyện chế được Thiên Yêu Khôi hay không.
Cách đây không lâu, thế giới nham thạch nóng chảy vẫn là một tử địa, nhưng khó ai có thể ngờ rằng, bên dưới thế giới tĩnh mịch này lại ẩn giấu một chủng tộc kỳ dị đủ để làm kinh động toàn bộ Đấu Khí đại lục.
Khi Tiêu Viêm hiện thân nơi sơn động, Thiên Hỏa Tôn Giả đã có mặt ở đó từ trước. Giờ phút này, thân hình của lão có chút hư ảo. Hiển nhiên, tuy được Tiêu Viêm dùng Dưỡng Hồn Tiên đánh thức từ trạng thái ngủ say, nhưng linh hồn của lão vẫn còn kém xa so với trước kia.
- Tiêu Viêm, với trạng thái hiện tại của ta, khó có thể hoàn toàn áp chế được hung hồn, cho nên ta vẫn luôn chờ ngươi đến giúp một tay.
Sắc mặt Thiên Hỏa Tôn Giả có phần ngưng trọng, nói.