Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 933: CHƯƠNG 921: LUYỆN CHẾ THIÊN YÊU KHÔI

Từng đám mây đỏ như máu cuồn cuộn tuôn ra từ trong nạp giới màu trắng, ngưng tụ thành một thân ảnh lơ lửng giữa không trung trong sơn động.

Thân ảnh đó vừa xuất hiện, một luồng khí tức thô bạo nồng đậm đến dị thường liền lan tràn ra bốn phía. Tuy nhiên, hai người trong sơn động đều không phải hạng tầm thường, loại khí tức này chưa đủ để tác động đến họ. Hung hồn vừa xuất hiện đã thấy Tiêu Viêm cùng Thiên Hỏa Tôn Giả, có lẽ vì lần trước bị bắt nên giờ đây nó không tấn công mà hóa thành một đạo huyết ảnh, điên cuồng lao về phía cửa sơn động.

- Hừ, còn muốn chạy sao?

Thấy hành động của hung hồn, Thiên Hỏa Tôn Giả hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm chặt lại, Vẫn Lạc Tâm Viêm đang lơ lửng trước mặt liền cấp tốc khuếch tán, hóa thành một tấm lưới lửa vô hình, chặn đứng trước mặt huyết ảnh, đồng thời phong tỏa cửa động một cách chặt chẽ.

Trông thấy lưới lửa vô hình, huyết quang trong mắt hung hồn cũng xẹt qua một tia kinh hãi. Dù không có linh trí nhưng bản năng mách bảo nó rằng tấm lưới lửa trước mặt sẽ gây ra thương tổn cực lớn đối với nó.

Huyết ảnh thoáng hiện thân, phát ra một tràng tiếng rít chói tai, cấp tốc dừng lại. Khi chỉ còn cách lưới lửa nửa trượng, nó đã ổn định được thân hình giữa không trung.

Tuy đã ngừng chạy trốn nhưng hung hồn lại không có một cơ may nào. Thiên Hỏa Tôn Giả vung tay áo, tấm lưới lửa nhất thời tách ra, hóa thành vô số con sói lửa lao xuống, bao bọc lấy hung hồn không kịp né tránh.

Xuy! Xuy!

Ngọn lửa vừa tiếp xúc với thân thể hung hồn, vô số làn sương trắng liền bốc lên, tiếng xèo xèo vang lên không dứt. Hung hồn kiệt lực giãy dụa, tuy không có linh trí nên không bị Vẫn Lạc Tâm Viêm tác động đến linh hồn, nhưng nó vẫn phải chịu thương tổn cực lớn.

Trong lúc giãy dụa, từng luồng huyết vụ sền sệt không ngừng tuôn ra từ thân thể hung hồn, sau đó va chạm với lưới lửa vô hình, ăn mòn lẫn nhau.

Thấy hung hồn phản kháng mãnh liệt, ánh mắt Thiên Hỏa Tôn Giả càng thêm sắc lạnh. Thủ ấn đột nhiên biến đổi, tấm lưới lửa nhanh chóng co rút lại. Lưới lửa co rút, hình thể của hung hồn bên trong cũng theo đó mà nhỏ dần.

- Tiêu Viêm, tăng cường độ của Vẫn Lạc Tâm Viêm lên!

Thấy lưới lửa đang thu nhỏ lại, Thiên Hỏa Tôn Giả đột nhiên quát lớn.

Nghe vậy, Tiêu Viêm đứng bên cạnh chờ lệnh liền gật đầu. Đấu khí cuồn cuộn từ đầu ngón tay tuôn ra, cuối cùng dung nhập vào lưới lửa. Lưới lửa nhanh chóng cắn nuốt đấu khí, khiến ngọn lửa vô hình trở nên càng lúc càng nồng đậm. Hung hồn dưới sự thiêu đốt của lưới lửa không ngừng phát ra những tiếng kêu rít phẫn nộ, nhưng mặc kệ nó giãy dụa thế nào vẫn không thể đột phá được vòng vây.

- Tiếp tục tăng mạnh!

Thiên Hỏa Tôn Giả nhìn thoáng qua hung hồn vẫn còn đang giãy dụa bên trong lưới lửa, trầm giọng nói.

Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản, từng đạo đấu khí từ mười đầu ngón tay bùng phát, dung nhập vào trong lưới lửa. Càng nhiều đấu khí gia nhập, sức nóng của Vẫn Lạc Tâm Viêm càng trở nên khủng bố.

Cuối cùng, trong tiếng kêu thảm thiết, hung hồn rốt cuộc cũng nổ tung, hóa thành một đám huyết vụ sền sệt, phiêu đãng bên trong lưới lửa.

Thấy kết quả như vậy, Thiên Hỏa Tôn Giả mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, lại thay đổi thủ ấn, lưới lửa dần dần tiêu tán, ngưng tụ lại thành một hỏa đỉnh to gần một trượng, bên trong hỏa đỉnh là đám huyết vụ sền sệt kia.

Chứng kiến Thiên Hỏa Tôn Giả ngưng tụ Vẫn Lạc Tâm Viêm thành hỏa đỉnh, trong mắt Tiêu Viêm thoáng hiện vẻ kinh ngạc và thán phục. Không hổ danh là cường giả Đấu Tôn, với thủ pháp điều khiển hỏa diễm như thế, Thiên Hỏa Tôn Giả cũng xứng đáng là một trong những người đứng đầu! Quả nhiên danh bất hư truyền!

Sức nóng bên trong hỏa đỉnh vô cùng khủng bố. Dưới sức luyện hóa của nhiệt độ đó, đám huyết vụ sền sệt cũng dần dần nhạt màu. Tiêu Viêm biết, chỉ cần đám huyết vụ bên trong bị luyện hóa hoàn toàn, sẽ thành công luyện chế ra một luồng linh hồn chi lực thuần túy. Tuy nhiên, quá trình này phải mất khá nhiều thời gian, với tiến độ như thế này, e rằng phải mất bốn đến năm ngày mới có thể hoàn toàn luyện hóa.

- Tốt lắm, tiếp theo đây chỉ cần ngươi mỗi ngày tiếp thêm đấu khí cho hỏa đỉnh là được. Tình trạng của ta hiện giờ không cho phép duy trì sự tiêu hao hỏa diễm dài lâu.

Nhìn đám huyết vụ, trên gương mặt Thiên Hỏa Tôn Giả hiện lên nét tươi cười.

- Lão tiên sinh yên tâm.

Tiêu Viêm cũng gật đầu cười. Việc khống chế hỏa diễm đã có Thiên Hỏa Tôn Giả ra tay, hắn chỉ cần cung cấp đủ đấu khí để thúc dục Vẫn Lạc Tâm Viêm là được, việc này cũng không tiêu hao quá nhiều tinh lực.

Thiên Hỏa Tôn Giả hài lòng gật đầu, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, khoanh chân tĩnh tọa giữa không trung, phân ra một luồng linh hồn lực để khống chế hỏa diễm bên trong hỏa đỉnh, tiến hành luyện chế.

Thấy Thiên Hỏa Tôn Giả đã nhắm mắt, Tiêu Viêm lại truyền vào hỏa đỉnh một luồng đấu khí nữa, sau đó mới từ trong nạp giới lấy ra một quyển trục bằng thẻ trúc.

Quyển trục ghi lại phương pháp luyện chế Thiên Yêu Khôi này chính là bảo bối có được từ lần lục soát Ma Viêm Cốc. Đối với quyển trục ghi lại kỹ năng khôi lỗi này, hắn có hứng thú không nhỏ.

Chậm rãi mở quyển trục ra, từng con chữ trên thẻ trúc được Tiêu Viêm khắc sâu vào trong trí nhớ.

Sơn động dần chìm vào tĩnh lặng. Thiên Hỏa Tôn Giả đang ngưng thần khống chế hỏa diễm, còn Tiêu Viêm cũng đắm chìm tâm thần vào trong thẻ trúc. Bầu không khí im lặng kỳ dị trong sơn động kéo dài chừng một giờ, Tiêu Viêm mới bừng tỉnh trước tiếng thúc giục của Thiên Hỏa Tôn Giả. Hắn cười ngượng ngùng, vội vàng triệu hồi một luồng đấu khí nhập vào trong hỏa đỉnh.

Trải qua gần một giờ nghiên cứu, Tiêu Viêm cũng đã có hiểu biết sơ bộ về cái gọi là Thiên Yêu Khôi. Dựa theo những gì ghi trên thẻ trúc, muốn luyện chế khôi lỗi này cần có ba loại tài liệu chủ yếu: thân thể, ma hạch và linh hồn. Đương nhiên, ngoài những thứ đó, cần phải có một ít tài liệu kim loại đặc thù để giúp thân thể khôi lỗi trở nên kiên cố hơn.

Vuốt nhẹ thẻ trúc trên tay, Tiêu Viêm dần dần lâm vào trầm tư. Mấy thứ tài liệu này trên cơ bản hắn đều có: Về thân thể, hắn có của Vân Sơn, thậm chí là của Địa Ma Lão Quỷ; về ma hạch, hắn có một viên ma hạch cấp bảy thuộc tính Hỏa; còn về linh hồn, linh hồn của Thiết Hộ Pháp Hồn Điện mà hắn bắt được ở Xuất Vân Đế Quốc chính là lựa chọn tốt nhất. Một số tài liệu kim loại đặc thù thì trong nạp giới của Tiêu Viêm cũng có một ít. Tuy hắn là Luyện Dược Sư nhưng do thói quen nên cũng ngẫu nhiên thu thập được một ít.

Nhắc tới linh hồn, trong mắt Tiêu Viêm liền xẹt qua một tia hàn quang. Bàn tay lóe lên, một chiếc bình ngọc được bao bọc bởi một tầng hỏa diễm mỏng manh liền xuất hiện trong tay, mơ hồ có một tia linh hồn dao động từ trong bình thẩm thấu ra.

Ngón tay vuốt qua miệng bình, tiêu trừ tầng hỏa diễm bao bọc bên ngoài, Tiêu Viêm khép hờ đôi mắt, một luồng linh hồn lực mang theo âm thanh truyền vào trong bình ngọc.

- Hàn Phong, ngươi có biết việc Lão Sư của ta bị Hồn Điện giam giữ không?

- Ha ha, Tiêu Viêm, ngươi muốn cứu lão bất tử đó sao? Đừng có nằm mộng! Với chút thực lực ấy của ngươi, nếu gặp phải cường giả chân chính của Hồn Điện, ngươi cũng chẳng khác nào con kiến. Hắc hắc, nếu ngươi thức thời thì mau thả ta ra, rồi ngoan ngoãn cầu xin ta, có lẽ ta sẽ rủ lòng thương mà tiết lộ cho ngươi một chút tin tức!

Một tràng cười lớn vang lên từ trong bình ngọc.

Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn lạnh nhạt, cũng không nói tiếp, ngón tay khẽ búng ra, một luồng hỏa diễm xanh biếc liền tiến vào trong bình ngọc, lập tức trong bình vang lên một tiếng kêu thảm thiết, thống khổ.

- Đừng đốt! Ngươi muốn biết cái gì? Chúng ta có thể chậm rãi thương lượng mà!

Đối với tiếng kêu hoảng sợ trong bình ngọc, Tiêu Viêm vẫn mắt điếc tai ngơ. Ngón tay hắn lại búng ra, một tầng hỏa diễm mỏng manh lại một lần nữa phong ấn miệng bình, sau đó trực tiếp ném bình ngọc vào trong nạp giới. Đối với loại người này, phải để hắn nếm đủ mùi đau khổ thì mới bớt lời.

Làm xong việc đó, Tiêu Viêm nhìn thoáng qua hỏa đỉnh, lúc này sắc đỏ sậm của đám huyết vụ đã nhạt đi không ít, hiển nhiên việc luyện hóa có tiến triển khá tốt.

Dời ánh mắt khỏi hỏa đỉnh, Tiêu Viêm vuốt ve thẻ trúc trong tay, hơi chần chừ một lúc rồi thu nó vào trong nạp giới. Việc quan trọng nhất lúc này là trông chừng hỏa đỉnh, không phải là thời điểm tốt để luyện chế Thiên Yêu Khôi. Đợi khoảng mấy ngày nữa, khi hung hồn đã bị luyện hóa hoàn toàn, hắn động thủ cũng không muộn.

Trong lòng đã có chủ ý, Tiêu Viêm cũng không chần chừ nữa, khẽ thở ra một hơi rồi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thu năng lượng trời đất, bổ sung đấu khí đã tiêu hao.

Việc luyện chế diễn ra trong yên lặng, thời gian ba ngày thoáng cái đã trôi qua.

Đến ngày thứ tư.

Trong sơn động, đôi mắt đang nhắm nghiền của hai người gần như cùng lúc mở ra, ánh mắt hướng về hỏa đỉnh đang lơ lửng giữa không trung. Chỉ thấy đám huyết vụ sền sệt đã hoàn toàn tiêu tán, thay vào đó là một đoàn khí thể hỗn độn, trong đó Tiêu Viêm cảm nhận được một luồng linh hồn lực nồng đậm.

- Rốt cuộc đã luyện hóa thành công!

Thiên Hỏa Tôn Giả nhìn đoàn khí thể vô hình vô sắc, trong mắt tràn ngập vẻ kích động. Bàn tay cấp tốc vung lên, hỏa đỉnh liền tự động tan rã, ngưng tụ lại thành một ngọn lửa vô hình, lướt tới trước mặt Tiêu Viêm rồi chui thẳng vào trong cơ thể hắn.

Còn đoàn khí thể hỗn độn kia thì bay về phía Thiên Hỏa Tôn Giả. Khi tiến lại gần, nó lập tức bị Thiên Hỏa Tôn Giả hút vào, thôn phệ hoàn toàn. Sau đó, thân hình lão khẽ run lên, rồi hóa thành một đạo bạch quang chui vào trong nạp giới.

- Ha ha, Tiêu Viêm, đại ân không lời nào cảm tạ hết! Món nợ ân tình này, đợi lão phu hấp thu hoàn toàn luồng linh hồn lực này sẽ báo đáp ngươi. Ngoài ra, lần hấp thu này có lẽ sẽ mất một thời gian, ngươi hãy cẩn thận bảo trọng.

Nghe tiếng cười sảng khoái của Thiên Hỏa Tôn Giả truyền ra từ trong nạp giới, Tiêu Viêm mỉm cười, khẽ gật đầu với khoảng không trống rỗng trong sơn động rồi lẩm bẩm:

- Nếu đã vậy, ta cũng nên bắt đầu luyện chế Thiên Yêu Khôi thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!