Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 934: CHƯƠNG 922: RÈN LUYỆN

Trong sơn động, Tiêu Viêm khoanh chân ngồi trên một tảng đá lớn, gương mặt lộ vẻ do dự. Hồi lâu sau, hắn chợt vung tay, từng vật phẩm từ trong Nạp Giới liên tiếp bay ra, nặng nề rơi xuống mặt đất trước mặt, làm bụi đất tung bay mù mịt.

Hiện ra trên mặt đất là hai cỗ thi thể bị băng phong. Hai cỗ thi thể này Tiêu Viêm cũng không xa lạ gì, chính là của Vân Sơn và Địa Ma Lão Quỷ.

Ánh mắt chậm rãi lướt qua nét mặt còn lưu lại trước lúc lâm chung của hai cỗ thi thể, cuối cùng dừng lại trên người Vân Sơn. Thật lâu sau, Tiêu Viêm khẽ thở dài. Đã nhiều năm trôi qua, cừu hận đối với người này cũng theo sự sụp đổ của Vân Lam Tông mà dần tiêu tán. Hơn nữa, kết cục bi thảm của Vân Sơn cũng miễn cưỡng xem như đã trả đủ món nợ máu với Tiêu gia.

Hai cỗ thi thể này, thực lực của Vân Sơn trước khi chết ước chừng Nhị tinh Đấu Tông, còn thực lực của Địa Ma Lão Quỷ là khoảng Thất tinh. So ra, nếu muốn luyện chế Thiên Yêu Khôi, dùng thi thể của Địa Ma Lão Quỷ thì xác suất thành công có lẽ sẽ cao hơn một chút. Hơn nữa, với dung mạo của Vân Sơn, Tiêu Viêm cũng không muốn y luôn xuất hiện bên cạnh mình, dù khi đó y chẳng qua chỉ là một con rối mang hình hài của Vân Sơn mà thôi.

Ánh nắng chiếu rọi trên gương mặt Vân Sơn, tâm thần Tiêu Viêm bỗng nhiên có chút hoảng hốt. Sâu trong ký ức, một thân ảnh ung dung kiêu hãnh, tôn quý diễm lệ chợt hư ảo hiện về. Tà váy phiêu đãng như mây bay, nhẹ nhàng lướt tới, càng tôn lên những đường cong động lòng người.

“Vân Vận.”

Tiêu Viêm khẽ cúi đầu, miệng lẩm bẩm hai chữ ấy. Nhớ lại ánh mắt phức tạp của nàng trước lúc rời đi, hắn không khỏi chua xót siết chặt tay.

Trong ánh mắt đó, có bảy phần thê lương, một phần lưu luyến, một phần bất đắc dĩ, và phần còn lại là hận ý lạnh lẽo. Nàng dường như muốn hỏi, vì cớ gì hắn lại nhẫn tâm đập nát tất cả những gì nàng đang có. Chính tia hận ý đó đã thôi thúc nàng rời đi, bỏ lại sau lưng nơi chốn đã gắn bó bao năm. Có lẽ với nàng, đó là một nơi đầy thương tâm, một đi có lẽ sẽ không bao giờ trở lại.

Nắm tay siết chặt, hắn nhớ lại khoảng thời gian ra ngoài rèn luyện khi xưa, nhớ lại lần da thịt chạm nhau với nàng. Không thể phủ nhận, đối với nàng, trong lòng Tiêu Viêm luôn vương vấn một thứ tình cảm đặc biệt. Những chuyện xảy ra trong sơn động ngày ấy đã khắc sâu vào tâm trí hắn, vĩnh viễn khó quên.

Hai người quen biết, có chút rung động, nhưng kết cục lại là một bi kịch. Vân Lam Tông và Vân Sơn đã gây ra bao tội ác với Tiêu gia, Tiêu Viêm không thể nào tha thứ. Bởi vậy, thân là Tông chủ Vân Lam Tông, nàng buộc phải đứng ở phía đối lập với hắn. Dù cho đến cuối cùng, người bị tổn thương nhiều nhất lại chính là nàng. Đây dường như là một kết cục đã được định sẵn.

Tiếng thở dài khe khẽ vang vọng trong sơn động. Tiêu Viêm vung tay, thu thi thể Vân Sơn vào Nạp Giới. Không rõ vì sao, hắn không muốn dùng thi thể của Vân Sơn để luyện chế Thiên Yêu Khôi. Nguyên nhân cụ thể, chính hắn cũng không biết. Chỉ là trong thâm tâm, hắn không muốn làm người con gái đã vì mình mà tổn thương phải chịu thêm bất kỳ vết sẹo nào trong lòng nữa.

Từ lúc Vân Vận rời khỏi Gia Mã Đế quốc, đến nay không hề có tin tức. Đấu Khí Đại Lục rộng lớn như thế, muốn tìm một người giữa biển người mênh mông chẳng khác nào mò kim đáy bể. Nhưng trong lòng Tiêu Viêm lại có một cảm ứng mơ hồ, hắn tin rằng tại Trung Châu, hắn nhất định sẽ gặp lại nàng. Dù không biết tia cảm ứng đó bắt nguồn từ đâu, nhưng hắn vẫn luôn tin tưởng như vậy. Bởi thế, hắn mới thu hồi thi thể Vân Sơn. Hắn không muốn khi hai người tái ngộ, bên cạnh lại đột nhiên xuất hiện một con rối mang hình hài Vân Sơn. Hắn không muốn có thêm bất kỳ biến cố nào giữa hai người nữa.

“Lão sư, chờ đến lúc cứu được người ra, đệ tử sẽ đích thân tìm cho người một thân thể còn hùng mạnh hơn trước.”

Trong lòng lặng lẽ thầm nhủ một câu, ánh mắt Tiêu Viêm cuối cùng cũng khôi phục vẻ trong sáng, sự sắc bén lại lặng lẽ hiện về.

Bàn tay nắm chặt, ngọn lửa xanh biếc hiện ra. Tiêu Viêm cong ngón tay búng nhẹ, ngọn lửa lập tức bao bọc lấy thi thể Địa Ma Lão Quỷ. Dưới nhiệt độ nóng bỏng, tầng băng bao phủ thân thể y tức thì tan chảy.

Băng vừa tan hết, y phục trên người Địa Ma Lão Quỷ cũng trực tiếp hóa thành tro bụi. Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn lãnh đạm, nhiệt độ kinh người của ngọn lửa khiến cỗ thi thể trở nên đỏ ửng. Dưới sự thiêu đốt không ngừng, từng luồng hắc khí nhàn nhạt từ trong cơ thể Địa Ma Lão Quỷ thẩm thấu ra ngoài, sau đó bị ngọn lửa đốt cháy thành hư vô.

Những luồng hắc khí đó là một loại thi khí, mơ hồ ẩn chứa chút ý niệm của chủ nhân khi còn sống. Nếu không loại bỏ thứ thi khí này, phần linh hồn còn sót lại sẽ khó mà dung hợp với thân thể. Để luyện chế Thiên Yêu Khôi, yêu cầu lớn nhất chính là phải dung hợp hoàn toàn thân thể, ma hạch và linh hồn, do đó cái gọi là thi khí phải bị trục xuất hoặc tiêu trừ hoàn toàn.

Nhiệt độ ngọn lửa được Tiêu Viêm điều khiển một cách tinh diệu, vừa đủ để bức ra thi khí tồn đọng trong cơ thể mà không hề làm tổn hại đến thi thể.

Chỉ riêng việc rèn luyện thi thể đã tiêu tốn của Tiêu Viêm chừng ba giờ đồng hồ mới có thể trục xuất toàn bộ thi khí ra ngoài.

Khi luồng thi khí cuối cùng bị bức ra, Tiêu Viêm mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn búng ngón tay, hai luồng kình phong lập tức bắn tới vị trí ngực và trán của thi thể, tạo thành hai lỗ thủng to bằng miệng bát.

Từ lỗ thủng không có chút máu tươi nào chảy ra, bởi vì khi Tiêu Viêm rèn luyện thi khí, hắn đã chưng cất toàn bộ huyết dịch còn sót lại trong cơ thể. Đồng thời, việc này cũng khiến cỗ thi thể co rút lại không ít.

Lúc này, thi thể Địa Ma Lão Quỷ đã nhỏ đi vài vòng, làn da toàn thân hiện ra một màu xám trắng, dán chặt vào cơ thể khô héo, bàn tay cũng trở nên dài và nhỏ dị thường, trông như một bộ xương khô được bọc da.

Dựa theo phương pháp ghi trên thẻ trúc, Tiêu Viêm rèn luyện cỗ thi thể này một phen, sau đó vẫy tay, một viên ma hạch màu đỏ liền lơ lửng trước mặt rồi chui thẳng vào lỗ thủng trên ngực. Làm xong mọi việc, Tiêu Viêm lại lạnh lùng lấy ra một cái bình ngọc, bên trong mơ hồ tỏa ra một tia linh hồn dao động.

“Tiêu Viêm, rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới bằng lòng buông tha lão phu?” Bình ngọc vừa xuất hiện, bên trong lập tức truyền ra tiếng gầm rống oán độc, căm phẫn.

“Thiết Hộ Pháp, không cần vội, ta lập tức cho ngươi ra ngoài.” Khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một nụ cười lạnh, bàn tay siết chặt, bình ngọc liền “bùm” một tiếng vỡ tan, để lộ một đạo linh hồn màu đen bên trong. Linh hồn vừa được giải thoát, không thèm quan sát xung quanh, lập tức lao về phía ngoài sơn động hòng chạy trốn. Nhưng Tiêu Viêm đã sớm chuẩn bị, một luồng hấp lực tuôn ra, lập tức cuốn linh hồn đó trở về.

Tiêu Viêm lạnh lùng nhìn linh hồn Thiết Hộ Pháp đang liều mạng giãy giụa, ngọn lửa xanh biếc dữ dội tuôn ra, bao bọc lấy nó. Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết cùng những lời chửi rủa oán độc vang vọng không dứt trong sơn động.

Đối với những lời nguyền rủa đó, Tiêu Viêm không hề để tâm, ngược lại còn tăng sức nóng của ngọn lửa. Dưới sự luyện hóa của nhiệt độ kinh hoàng như vậy, lại thêm việc bị phong ấn đã lâu, linh hồn của Thiết Hộ Pháp cuối cùng chỉ kịp phát ra một tiếng động nhỏ rồi thần trí liền tan thành mây khói.

Luyện hóa xong thần trí của Thiết Hộ Pháp, Tiêu Viêm liếc nhìn đoàn khí vụ màu đen trong tay rồi nhẹ nhàng ném đi. Hắc vụ hóa thành một luồng khói đen, nhanh như chớp chui vào lỗ thủng trên trán thi thể.

Khi luồng linh hồn không còn thần trí chui vào, đôi mắt đang nhắm chặt của Địa Ma Lão Quỷ bỗng mở bừng ra, trong đồng tử chỉ có một màu đen kịt.

Thấy cảnh tượng đó, Tiêu Viêm vẫn không chút kinh ngạc. Mười ngón tay hắn liên tiếp bắn ra, từng loại kim loại sáng bóng lần lượt bay ra khỏi Nạp Giới, lơ lửng trước mặt.

Nhìn những kim loại kỳ dị đang lơ lửng, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, bàn tay nắm chặt, ngọn lửa xanh biếc lại bùng lên dữ dội, kèm theo một luồng hấp lực, cuốn tất cả những tài liệu kim loại đó vào trong.

Dưới sức nóng kinh khủng của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, những kim loại kỳ dị bắt đầu có dấu hiệu nóng chảy, nhưng để hòa tan hoàn toàn, vẫn cần một khoảng thời gian không ngắn.

Lúc này, Tiêu Viêm nhất tâm nhị dụng, một mặt vừa điều khiển ngọn lửa ổn định để rèn luyện thi thể, mặt khác lại dùng nhiệt độ cực lớn để luyện hóa kim loại. Hai ngọn lửa với hai mức nhiệt độ chênh lệch đòi hỏi năng lực khống chế cực cao, nhưng Tiêu Viêm đã từng tu luyện Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp, nên cũng không hề tỏ ra lúng túng.

Luyện chế hai thứ này cần rất nhiều thời gian, đặc biệt là việc rèn luyện thi thể, phải đạt tới một trạng thái nhất định mới có thể khiến linh hồn và ma hạch dung hợp một cách hoàn mỹ. Biết lúc này không thể nóng vội, Tiêu Viêm liền ngồi xếp bằng trên tảng đá, nhắm mắt lại, kiên nhẫn chờ đợi thời khắc dung hợp hoàn mỹ.

Quá trình này kéo dài chừng bảy ngày. Trong vòng bảy ngày, những kim loại kỳ dị đã bị hòa tan hoàn toàn thành một loại dung dịch màu vàng nhạt, chúng chậm rãi lưu chuyển bên trong ngọn lửa, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Việc luyện chế kim loại đã hoàn thành, nhưng thân thể, ma hạch và linh hồn vẫn cần phải kết hợp cho hoàn mỹ. Về việc này, Tiêu Viêm không hề vội vàng manh động. Hắn hiểu rất rõ, loại công việc này càng vội vàng càng dễ bỏ lỡ thời cơ dung hợp hoàn mỹ. Khi đó không chỉ thân thể bị hủy hoại, mà ngay cả ma hạch và linh hồn cũng sẽ mất đi tác dụng trong nháy mắt. Đây chính là điểm khó khăn nhất trong việc luyện chế Thiên Yêu Khôi.

Tiêu Viêm vẫn duy trì tâm cảnh tĩnh lặng như mặt hồ, cứ như vậy, ba ngày nữa lại trôi qua.

Vào cuối ngày thứ ba, thân hình Tiêu Viêm đang ngồi như lão tăng nhập định trên tảng đá bỗng khẽ run lên, đôi mắt đang nhắm chặt cũng vội vàng mở ra. Trong đôi mắt đen nhánh không thể che giấu nét vui mừng như điên. Thi thể đang được ngọn lửa rèn luyện bỗng lóe lên từng đạo quang mang, thời khắc dung hợp hoàn mỹ cuối cùng đã đến

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!