Bóng đêm dần dần bao phủ đại mạc. Tít tận chân trời, vầng trăng tựa ngân bàn lơ lửng giữa thiên không, ánh trăng nhàn nhạt và lạnh lẽo lan tỏa, nghiêng mình chiếu rọi khắp đại địa.
Giữa đại mạc hoang vắng, hiếm có hơi người, nhưng trên ngọn núi nọ lại le lói vô số ánh lửa cùng tiếng huyên náo, âm thanh lan truyền, xua đi phần nào cái giá lạnh của màn đêm.
Trong doanh địa trên gò núi, nhiều đống lửa lớn nhỏ đang bùng cháy, ánh lửa bốc lên cao, soi rọi cả doanh địa sáng trưng. Bên cạnh mỗi đống lửa, không ít người đang xúm lại, tay cầm túi rượu, cười vang rồi cụng mạnh vào nhau. Giữa những tiếng càu nhàu xen lẫn lời tán thưởng, tất cả đồng loạt cạn chén.
Tiêu Viêm cũng ngồi bên đống lửa, mỉm cười nhìn những gã đại hán uống rượu đến mặt đỏ bừng, một bầu không khí mà hắn hiếm khi được trải nghiệm.
“Tiêu Viêm huynh đệ, cầm lấy uống vài hớp cho ấm thân! Đêm trên đại mạc lạnh lắm.” Tiêu Viêm đang khều đống lửa thì một tiếng cười sang sảng vang lên, theo sau là một túi rượu bay về phía hắn. Hắn vươn tay bắt lấy, ngẩng đầu nhìn Hàn Trùng người đầy mùi rượu, rồi gật đầu cười: “Đa tạ Hàn đại ca!”
Dứt lời, hắn cũng giơ túi rượu lên, dốc một hơi cạn hai ngụm lớn. Một luồng khí nóng rực từ trong bụng bốc lên, khiến sắc mặt hắn thoáng chốc ửng hồng.
“Ha ha, Tiêu Viêm tiểu tử, khá lắm, có mấy phần khí khái nam nhi.” Thấy Tiêu Viêm một hơi uống cạn nửa túi Liệt Tửu, đám hộ vệ Hàn gia xung quanh không khỏi cất tiếng cười tán thưởng.
Tiêu Viêm cười đáp lại, đang định nói gì đó thì tấm rèm lều trong doanh địa bỗng được vén lên. Một dáng hình vô cùng mê người hiện ra dưới ánh trăng, chính là Hàn Tuyết.
Hàn Tuyết lúc này dường như vừa mới tắm gội, mái tóc mềm mại vẫn còn vương chút ẩm ướt, trông nàng càng thêm phần quyến rũ. Mấy hộ vệ trẻ tuổi của Hàn gia bất giác tim đập loạn nhịp.
Ra khỏi lều, Hàn Tuyết đảo mắt một vòng rồi ngồi xuống bên đống lửa cách đám người Tiêu Viêm không xa. Nàng rút chủy thủ, cắt một lát thịt nướng trên giá rồi chậm rãi đưa vào miệng. Dáng vẻ ăn uống tao nhã của nàng giữa đám người ồn ào xung quanh trông có vẻ không hợp, nhưng không thể phủ nhận rằng Hàn Tuyết lúc này quả thực xinh đẹp động lòng người.
Kể từ lúc Hàn Tuyết xuất hiện, giọng nói của đám người Hàn Trùng cũng bất giác nhỏ đi vài phần, chỉ im lặng nuốt thức ăn vào bụng.
Tiêu Viêm khẽ quay đầu, nhìn ánh lửa hắt lên dáng vẻ có phần mềm mại của Hàn Tuyết, khiến người ta khó lòng liên hệ nàng với sự nghiêm khắc và lạnh lùng ban ngày.
“Hắc hắc, thế nào? Bị tiểu thư của chúng ta mê hoặc rồi sao?” Hàn Trùng đang ngồi cạnh bỗng ghé sát lại, thấp giọng trêu chọc.
Nghe vậy, Tiêu Viêm khựng lại một chút rồi bật cười.
“Đừng xấu hổ. Trong toàn bộ đội hộ vệ này, hễ ai dưới 30 tuổi, có kẻ nào thoát khỏi mị lực của tiểu thư đâu? Nhưng bọn họ cũng hiểu rằng, chuyện này chỉ có thể chôn giấu trong lòng. Tiểu thư tuổi còn trẻ đã là Đấu Vương cường giả, thiên phú như vậy, nhìn khắp Hàn gia e rằng chỉ có Đại tiểu thư mới hơn được một bậc. Với thân phận và địa vị của đám hộ vệ bọn họ, mơ tưởng đến nàng chẳng khác nào cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.” Hàn Trùng vỗ vai Tiêu Viêm, thở dài nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Mặc dù hắn không rõ thực lực của Hàn gia mạnh đến đâu, nhưng dù thế nào đi nữa, thân là tiểu thư Hàn gia, địa vị của Hàn Tuyết tự nhiên cao hơn đám hộ vệ này rất nhiều. Bởi vậy, chút lòng ái mộ của những hộ vệ trong đội e rằng sẽ chẳng bao giờ có kết quả.
“Nhưng tiểu thư đối xử với mọi người rất tốt. Tuy ban ngày nghiêm khắc, nhưng với đám hộ vệ chúng ta đã là quá tử tế rồi. Nếu chúng ta làm nhiệm vụ mà bị trọng thương, gia tộc sẽ cấp một khoản tiền trợ cấp cho người nhà. Phải biết ở những nơi khác, một khi ngươi mất đi tác dụng, người ta sẽ thẳng tay vứt bỏ. Nếu sợ ngươi tiết lộ bí mật, họ còn âm thầm thủ tiêu ngươi, lúc đó chỉ có thể tự cầu phúc cho mình thôi.” Hàn Trùng chép miệng nói.
Tiêu Viêm thoáng sững sờ, không ngờ nữ nhân lạnh lùng như băng này lại có một tấm lòng như vậy.
Sức ăn của Hàn Tuyết không lớn, nàng chỉ ăn một lát rồi đứng dậy. Ánh mắt xinh đẹp lướt qua doanh địa, chợt dừng lại trên người Hàn Trùng, cất giọng: “Những ai tối nay phải gác đêm thì không được uống rượu. Những người còn lại cũng uống ít thôi. Ngày mai chúng ta phải đi qua địa bàn của Yêu Xà Hạ Mãng, cần phải hết sức cẩn trọng.”
Dứt lời, nàng không dừng lại thêm, nhẹ nhàng quay bước vào lều, sau đó thổi tắt ngọn đèn dầu.
Sau khi Hàn Tuyết vào lều, không khí căng thẳng trong doanh địa mới dần thả lỏng. Vài người khẽ cau mày, thấp giọng chửi thề mấy câu. Vì khoảng cách khá xa nên Tiêu Viêm không nghe rõ, nhưng mơ hồ vẫn nghe được hai chữ “yêu xà”, liên tưởng đến Yêu Xà Hạ Mãng mà Hàn Tuyết vừa nhắc tới.
“Ai, mẹ nó, lại quên mất cái tên vừa tham lam vừa hoang dâm kia. Thôi được rồi, đừng uống nữa! Tối nay tăng số người canh gác lên gấp đôi, đề phòng bất trắc!” Hàn Trùng bưng vò rượu nốc một ngụm cạn, rồi ném mạnh túi rượu xuống đất, đứng dậy trầm giọng quát.
Nghe tiếng quát của Hàn Trùng, mọi người cũng lục tục vứt túi rượu trong tay, sau đó nhanh chóng tản ra các chốt canh gác đã được bố trí sẵn trong doanh địa.
Nhìn không khí trong doanh địa trở nên nặng nề hơn hẳn, Tiêu Viêm cũng có chút ngẩn ra, một lát sau mới đứng dậy hỏi: “Hàn đại ca, Yêu Xà Hạ Mãng là thứ gì vậy?”
Nghe vậy, Hàn Trùng cười khổ một tiếng, nói: “Ngày mai chúng ta phải đi qua Vạn Xà Hạp, nơi đó chính là lãnh địa của một con yêu xà tên là Hạ Mãng. Gã này thực lực đã đạt tới cấp bậc Đấu Hoàng, nhưng ngay cả một vài Đấu Hoàng đỉnh phong cũng không muốn dây dưa với hắn. Bởi vì thân là yêu xà, hắn có thể khống chế tất cả độc xà dưới cấp 4 trong Xà Hạp. Nhiều năm qua, hắn vẫn luôn chiếm cứ nơi đó. Mỗi khi có thương đội đi qua đều phải nộp một khoản lộ phí không nhỏ mới có thể thuận lợi thông quan. Nếu ai không tuân thủ... e rằng khó mà sống sót ra khỏi Vạn Xà Hạp.”
“Đấu Hoàng Yêu Xà sao? Linh trí lại cao đến mức này? Còn biết chiếm núi làm vua cướp bóc?” Tiêu Viêm nói với vẻ mặt có chút kỳ quái.
“Lục giai ma thú phần lớn linh trí đều không thấp. Hơn nữa, Hạ Mãng còn từng ăn một viên Yêu Hóa Đan nên đã thoát ly khỏi hình thái rắn, linh trí cũng cao hơn nhiều so với Lục giai ma thú bình thường.” Hàn Trùng nói.
“Yêu Hóa Đan? Đan dược này có thể giúp ma thú hóa hình sao? Theo ta biết, chỉ có Hóa Hình Đan mới có công hiệu này, mà đó là Thất phẩm đan dược cơ mà?” Tiêu Viêm kinh ngạc nói.
“Yêu Hóa Đan chỉ là Lục phẩm đan dược thôi, công dụng tương tự Hóa Hình Đan nhưng chỉ có tác dụng hóa hình cục bộ, hiệu quả không mạnh bằng. Loại đan dược này rất được các gia tộc ma thú ưa chuộng.” Hàn Trùng giải thích.
Nghe vậy, Tiêu Viêm mới khẽ gật đầu, cũng hiểu được nỗi lo của đám người Hàn Tuyết. Dù sao trong đội xe này, người mạnh nhất cũng chỉ là Hàn Tuyết, mà nàng cũng chỉ là Đấu Vương, so với yêu xà kia quả thực kém hơn rất nhiều.
“Hy vọng ngày mai tên kia không ra giá cắt cổ. Ai, Tiêu Viêm huynh đệ, ngươi đi nghỉ trước đi, ta còn phải đi phân phó bọn họ tăng cường phòng ngự.” Hàn Trùng thở dài một tiếng, vỗ vai Tiêu Viêm rồi xoay người bước đi.
Tiêu Viêm nhìn những căn lều đã yên tĩnh hơn nhiều, chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người trở về lều của mình.
Trở về lều của mình, Tiêu Viêm không vội đi ngủ. Hắn lấy từ trong nạp giới ra lọ thuốc vẫn dùng để tu luyện trong thế giới nham thạch, cẩn thận thoa đều khắp cơ thể. Cảm giác mát lạnh lan tỏa, làm dịu đi cơn đau nhức, hơn nữa, Tiêu Viêm còn cảm nhận được từng luồng năng lượng nhỏ bé mà ôn hòa đang chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể qua da thịt.
Thêm vài ngày nữa, thương thế trong cơ thể sẽ có chuyển biến tốt, khi đó có lẽ có thể dung nạp được đấu khí rồi.
Cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể, sắc mặt Tiêu Viêm cũng thả lỏng đi nhiều. Hắn mặc lại bộ ma bố y, sau đó khoanh chân ngồi xuống, tiến vào trạng thái tu luyện, cẩn thận hấp thụ năng lượng thiên địa để chữa trị thương thế.
Hôm sau, khi trong doanh địa vang lên những âm thanh hỗn loạn, Tiêu Viêm cũng từ từ mở mắt. Bàn tay khẽ nắm lại, cảm giác đau nhức trong cơ thể đã giảm đi rất nhiều, hắn không khỏi mỉm cười. Có lẽ vì thường xuyên bị thương nên khả năng hồi phục của cơ thể hắn, ngay cả chính hắn cũng có chút bất ngờ.
Đứng dậy, sửa sang lại quần áo một chút, Tiêu Viêm bước ra khỏi lều. Nhìn đám người Hàn Trùng đang khẩn trương thu dọn doanh địa, hắn mỉm cười rồi tiến lên giúp một tay.
Đối với sự giúp đỡ của Tiêu Viêm, đám người Hàn Trùng biết tính tình của hắn nên cũng không từ chối, chỉ giao cho hắn một vài việc nhẹ nhàng.
Ném đống lều trại trong tay lên xe, Tiêu Viêm vừa xoay người thì một làn hương thơm thoảng qua. Hắn khựng lại, một đôi mắt đẹp liền quét tới, rồi một thanh âm nhàn nhạt vang lên: “Hôm nay ngươi cứ ở trong xe, không cần ra ngoài.”
Vừa dứt lời, nàng cũng không cho Tiêu Viêm cơ hội đáp lời, lập tức quay về xe của mình. Ngay sau đó, một thanh âm lạnh như băng từ trong xe ngựa truyền ra: “Xa đội khởi hành!”
Sau một loạt tiếng kẽo kẹt, xa đội lại bắt đầu di chuyển. Khóe miệng Tiêu Viêm bất giác khẽ nhếch. Nữ nhân này quả thật không tệ. Thôi được, nếu đến lúc đó có gặp phải chuyện gì bất trắc, mình sẽ âm thầm ra tay tương trợ một lần.