Hóa Cốt Thành là một tòa thành thị có quy mô không hề thua kém Thiên Bắc Thành, nhưng lại cách Thiên Bắc Thành một khoảng khá xa, gần như có thể xem là một thế lực ngoại vi của Phong Lôi Các.
Tòa thành thị này do một thế lực gọi là Hóa Cốt Môn nắm giữ. Mặc dù bên trong vẫn còn nhiều thế lực khác, nhưng không một thế lực nào có thể so sánh với Hóa Cốt Môn. Tuy nhiên, việc gì cũng có mặt trái của nó, dù giữ vị trí bá chủ và hưởng rất nhiều lợi ích, những năm gần đây Hóa Cốt Môn vẫn phải đối mặt với không ít thế lực khác đứng ra khiêu chiến.
Môn chủ Hóa Cốt Môn tu luyện công pháp Thủy hệ, có vài phần quỷ dị. Khi giao thủ với người khác, chỉ cần hơi lơ là sẽ bị ám kình của lão xâm nhập vào cơ thể, âm nhu kình lực sẽ thẩm thấu vào, dẫn đến tình huống xương cốt toàn thân mềm nhũn. Vì vậy, trong khắp các vùng phụ cận, Hóa Cốt Môn vẫn rất có thanh danh.
Tòa thành thị này cũng chính là nơi Tiêu Viêm đặt chân đến sau những ngày bôn tẩu điên cuồng từ Thiên Bắc Thành. Trên đường đi, hắn đều chọn những nơi thâm sơn cùng cốc mà chạy. Mặc dù trong lòng vô cùng buồn bực, nhưng theo hắn suy đoán, có lẽ mình đã dần thoát khỏi địa bàn của Phong Lôi Các. Hơn nữa, hắn cũng không quen thuộc với nơi đây, ngay cả lộ tuyến cũng không nhận ra, cứ chạy loạn như vậy không phải là cách hay. Nếu lúc trước đoạt được một tấm bản đồ Bắc Vực vào tay, thì giờ đã không đến nỗi phải giống như con ruồi không đầu bay loạn xạ thế này. Thêm vào đó, hắn muốn luyện chế Thanh Hồn Đan thì cần phải có dược liệu, mà những thứ này chỉ có thể tìm thấy ở các thành thị lớn, đồng thời cũng cần hỏi thăm chút thông tin tình báo.
Màu sắc chủ đạo bên trong Hóa Cốt Thành là một màu trắng xám nhàn nhạt, trông như một tòa thành thị được dựng lên từ xương cốt, khiến người ta không khỏi dâng lên một chút cảm giác lạnh lẽo. Bất quá, nhân khí trong thành không vì vậy mà suy yếu, tiếng huyên náo vang tận trời, cho dù ở rất xa vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm tiến vào một thành thị sau mấy ngày chạy loạn. Cảm nhận những tiếng ồn ào kia, hắn không khỏi có chút không kịp thích ứng, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu rồi lững thững đi vào trong thành.
Bản đồ Bắc Vực không phải là vật gì hiếm có, nên Tiêu Viêm cũng không tốn quá nhiều công sức đã tìm được một thương điếm chuyên bán địa đồ. Khi bước vào bên trong, nhìn thấy đống bản đồ chất đầy, hắn liền có chút thất thần. Năm đó, lần đầu tiên hắn gặp Hải Ba Đông ở Gia Mã Đế Quốc dường như cũng là tại một gian địa đồ thương điếm như thế này, và cũng nhờ đó mà hắn chiếm được bức tàn đồ thứ hai về Tịnh Liên Yêu Hỏa.
Nghĩ tới Tịnh Liên Yêu Hỏa, Tiêu Viêm chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một hơi. Sau khi có được ba bức tàn đồ, vận khí của hắn dường như không còn tốt nữa nên vẫn chưa tìm được bức thứ tư, điều này làm hắn cực kỳ tiếc nuối. Tịnh Liên Yêu Hỏa xếp hạng thứ ba trên Dị Hỏa Bảng, ngay cả Dược lão cũng chỉ mới nghe tên chứ chưa từng thấy qua, đủ để thấy mức độ bí ẩn và cường hãn của nó. Nếu Tiêu Viêm thật sự có thể thu phục và thôn phệ thành công, thực lực tất nhiên sẽ tăng vọt một cách điên cuồng. Nhưng đáng tiếc, nguyện vọng vẫn chưa thành.
Đem nỗi tiếc nuối trong lòng đè nén xuống, Tiêu Viêm chậm rãi đi vào thương điếm. Bên trong có một lão giả, nhưng không phải cao nhân gì cả, trên khuôn mặt lão hiện lên nét khôn khéo của một thương nhân. Tiêu Viêm liếc mắt một cái, thực lực lão giả này vừa mới đạt tới Đấu Sư, thiên phú tu luyện như vậy gần như có thể bỏ qua.
“Vị tiểu huynh đệ này, muốn mua địa đồ sao?” Nhìn thấy Tiêu Viêm bước vào, lão giả vội vàng đứng dậy, cười híp mắt nói.
“Cho ta một bản địa đồ Bắc Vực đầy đủ nhất.” Tiêu Viêm gật đầu, tùy ý nói, ánh mắt thong thả mà cẩn thận đảo qua bên trong điếm. Sau một lúc lâu, hắn thất vọng thu hồi tầm mắt, không ngờ mình vẫn còn chút si tâm vọng tưởng rằng chuyện năm đó sẽ tái diễn.
“Hắc hắc, tiểu huynh đệ, đây là bản đồ Bắc Vực mà ngươi cần, do chính bổn điếm chế tác, chỉ bán với giá 3 vạn kim tệ.” Lão giả nhanh chóng lấy ra một quyển trục có chút tinh xảo từ trong quầy, đưa cho Tiêu Viêm, cười nói.
“3 vạn kim tệ.” Nghe cái giá này, Tiêu Viêm không khỏi đảo mắt xem thường, lão già này đúng là chặt chém không nương tay. Hắn tiện tay mở bản đồ ra kiểm tra một chút, quả thật cũng có ghi chép khá chi tiết, lại lười tranh cãi nên liền đưa đủ số kim tệ rồi xoay người rời đi.
“Ha hả, tiểu huynh đệ chờ một chút.” Ngay khi Tiêu Viêm vừa xoay người, lão giả đột nhiên kêu lên.
“Còn có chuyện gì sao?” Tiêu Viêm nhướng mày, hỏi.
“Hắc hắc, ta thấy tiểu huynh đệ trông lạ mặt quá, chắc không phải người của Hóa Cốt Thành này phải không? Chẳng lẽ cũng vì Thiên Mục Sơn Mạch và Thiên Sơn Huyết Đàm mà tới?” Lão giả cười nói.
“Thiên Mục Sơn Mạch? Thiên Sơn Huyết Đàm?” Nghe hai cái tên này, Tiêu Viêm cảm thấy sửng sốt. Không phải vì chúng xa lạ, mà bởi vì từ lúc hắn đặt chân vào tòa thành này đã không ít lần nghe thấy, nhưng hắn lại không hề biết gì về sự ảo diệu bên trong.
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, lão giả cũng hơi ngẩn người, ngạc nhiên hỏi: “Tiểu huynh đệ ngay cả Thiên Sơn Huyết Đàm và Thiên Mục Sơn Mạch cũng không biết sao?”
“Ta vừa mới đến Bắc Vực nên không quá quen thuộc, lão bản có thể nói một chút được không?” Tiêu Viêm tiện tay quăng một túi kim tệ lên quầy, có chút hứng thú nói. Hắn cũng hơi tò mò về nguyên nhân khiến Thiên Mục Sơn Mạch trở thành tiêu điểm của nhiều người như vậy.
“Thiên Sơn Huyết Đàm ở trên Thiên Mục Sơn Mạch tuyệt đối là đỉnh đỉnh đại danh a, cho dù là toàn bộ Trung Châu Bắc Vực cũng có rất ít người không biết. Nghe nói cứ mỗi 3 năm, trên một miệng núi lửa của dãy núi này sẽ xuất hiện thiên địa năng lượng triều tịch. Sau khi triều tịch qua đi, tại Thiên Sơn Đàm bên trong miệng núi lửa sẽ tràn ngập một loại chất lỏng màu đỏ cực kỳ kỳ dị, đó chính là Thiên Sơn Huyết Đàm. Huyết đàm này chỉ tồn tại trong vòng 5 ngày sau đó sẽ biến mất.” Lão giả cười tủm tỉm cất kim tệ đi, sau đó nghiêm mặt nói.
“Tác dụng của huyết đàm này là gì?” Tiêu Viêm thản nhiên hỏi.
“Nghe nói nó có thể trợ giúp một số cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong đột phá thành công. Hơn nữa, cho dù là cường giả Đấu Tông đi vào cũng có thể phát huy công hiệu tẩy tủy phạt cốt, làm cho thực lực đề thăng. Chính vì huyết đàm có hiệu quả cực kỳ thần kỳ như vậy, nên cứ mỗi 3 năm lại có vô số người từ khắp Trung Châu Bắc Vực, thậm chí ở các nơi khác kéo đến. Mà tháng sau lại vừa đúng kỳ hạn 3 năm, cho nên mới có nhiều người đổ về Thiên Mục Sơn Mạch. Hắc hắc, bất quá Thiên Mục Sơn Mạch cực kỳ rộng lớn, trong đó lại có rất nhiều cao giai ma thú, đỉnh núi thì bị mây mù bao phủ quanh năm. Cho nên nếu tiểu huynh đệ muốn đi vào đó… có thể mua địa đồ Thiên Mục Sơn Mạch tại chỗ lão phu, vẻn vẹn chỉ có 4 vạn kim tệ. Có bản đồ trợ giúp, ngươi nhất định có thể đuổi kịp những người đi trước đến đỉnh núi.” Lão giả cười hắc hắc, cuối cùng cũng để lộ cái đuôi cáo của mình.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng có chút dở khóc dở cười. Lão gia hỏa này nói nhiều như vậy hóa ra là muốn bán thêm địa đồ Thiên Mục Sơn Mạch. Bất quá, nếu những gì lão nói là thật thì Thiên Sơn Huyết Đàm kia quả đúng là có sức hấp dẫn không nhỏ, khó trách lại khiến đám người trong thành này hăng hái như vậy.
Mà hắn hiện nay cũng đã ở cấp bậc Cửu tinh Đấu Hoàng, cách Đấu Tông không còn xa. Nếu dựa vào tu luyện bình thường, muốn đột phá tất nhiên sẽ cần một thời gian không ngắn, mà Tiêu Viêm hiện giờ lại không có nhiều thời gian như vậy.
Chưa nói đến việc Đan hội chỉ còn hơn một năm nữa là diễn ra, hắn còn muốn giúp Thiên Hỏa Tôn Giả luyện chế thân thể. Dựa theo lời Dược lão lúc trước, cần có ba điều kiện để luyện chế thân thể: thứ nhất là Sinh Cốt Dung Huyết Đan, thứ hai là tinh tủy huyết mạch của thất giai ma thú, thứ ba là hài cốt của một Đấu Tông cường giả. Hai loại sau với năng lực hiện tại của Tiêu Viêm, để lấy được cũng không phải việc quá khó, nhưng Sinh Cốt Dung Huyết Đan lại là đan dược Thất phẩm đỉnh cấp. Với luyện dược thuật của hắn hiện tại, trừ khi có thể đạt tới cấp bậc Đấu Tông, nếu không… xác suất thành công sẽ thấp đến đáng sợ.
“Tiểu huynh đệ, lão phu cũng chỉ muốn tốt cho ngươi thôi. Thiên Sơn Huyết Đàm mặc dù hiệu quả thần kỳ, nhưng nhiều nhất cũng chỉ đủ cho 10 người dùng mà thôi. Nói cách khác, nếu ngươi không nằm trong 10 người đầu tiên đến được đó, cũng chỉ có thể nhìn thấy một huyết đàm trống rỗng mà thôi, rồi lại phải chờ thêm 3 năm nữa.” Thấy Tiêu Viêm không tỏ thái độ, lão giả liền vội vàng nhắc nhở.
“Ồ?” Nghe những lời này, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra, chợt gật đầu cười. Nếu quả thật đúng như vậy, e là hắn phải khởi hành ngay lập tức. Hiệu quả thần kỳ của Thiên Sơn Huyết Đàm tất nhiên sẽ thu hút không ít cường giả, nếu chậm chân, nói không chừng thật sự sẽ phải chờ đến 3 năm sau.
Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu, lão giả liền vui sướng, lấy ra một quyển địa đồ, trong lòng thì cười thầm: “Lại làm thịt được một con dê béo, hôm nay tên này là người thứ mấy rồi nhỉ?”
Đối với những suy nghĩ trong lòng lão giả, Tiêu Viêm tự nhiên không biết, mà dù có biết hắn cũng lười so đo. Theo hắn thấy, tấm bản đồ này có lẽ không đáng giá nhiều tiền đến vậy, nhưng so với việc biết được thông tin về Thiên Sơn Huyết Đàm thì lại có giá trị vượt xa cái giá này.
Tiện tay thanh toán kim tệ, Tiêu Viêm liền đem bản đồ thu vào nạp giới, sau đó đi ra ngoài trước ánh mắt tươi cười của lão giả.
Sau khi ra khỏi thương điếm, Tiêu Viêm lại dạo quanh một ít dược điếm trong thành, cũng không phải là không có thu hoạch. Ít nhất hắn cũng đã mua được Thủy Linh Liên Tử, nguyên liệu cần thiết nhất để luyện chế Thanh Hồn Đan. Mặc dù giá cả không rẻ, nhưng để nhanh chóng tiêu trừ linh hồn tàn ấn trong cơ thể, Tiêu Viêm tất nhiên sẽ không tiếc gì.
Sau khi dạo một vòng trong Hóa Cốt Thành và hỏi thăm nhiều lần, Tiêu Viêm cũng đã biết thêm rất nhiều về cái gọi là Thiên Sơn Huyết Đàm. Lão giả kia xác thực không lừa gạt hắn, tháng sau chính là thời điểm Thiên Sơn Huyết Đàm xuất hiện, cho nên hiện tại rất nhiều người ở Bắc Vực đều đang nhắm về Thiên Mục Sơn Mạch mà đến.
Dừng chân tại một khách điếm trong thành, Tiêu Viêm dõi mắt nhìn những bóng người qua lại trên đường, mục tiêu của rất nhiều người nơi này đều là Thiên Mục Sơn Mạch.
“Cứ ở đây nghỉ ngơi một đêm, sáng mai ta sẽ động thân đến Thiên Mục Sơn Mạch. Nếu có thể nằm trong 10 người tiến vào Thiên Sơn Huyết Đàm, nói không chừng thật sự có thể giúp ta đột phá tới Đấu Tông.”
Vừa nghĩ tới việc có thể đột phá, nội tâm Tiêu Viêm không khỏi bừng lên. Trung Châu này không hổ là vùng đất trung tâm của Đấu Khí đại lục, những kỳ ngộ như vậy ở nơi khác rất khó xuất hiện, nhưng ở đây lại có. Bất quá, nếu nó đã xuất hiện, Tiêu Viêm tất nhiên sẽ không có ý định buông tha.