Hôm sau, Tiêu Viêm ở trong phòng chỉnh trang một phen rồi mới rời đi, nhưng hắn vẫn chưa vội vã đi ngay mà lại lên lầu hai của khách điếm, tùy ý tìm một chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống.
Trên lầu hai lúc này rất đông người, rồng rắn lẫn lộn, tin tức lưu thông cực kỳ nhanh nhạy. Tiêu Viêm gọi một vò rượu, tự rót tự uống, nhưng tai lại tập trung vào những cuộc bàn tán ầm ĩ xung quanh, mọi thanh âm đều được thu hết vào tai.
Đúng như hắn dự đoán, tiêu điểm hiện giờ của toàn bộ Hóa Cốt Thành gần như đều đổ dồn về Thiên Sơn Huyết Đàm trên Thiên Mục Sơn Mạch. Không ít người khi nói chuyện, sắc mặt đều đỏ bừng, nét tham lam hiện rõ trên khuôn mặt, xem ra sức hấp dẫn của Thiên Sơn Huyết Đàm thật sự rất lớn.
“Nghe nói lần này không chỉ Phong Lôi Các mà còn có Vạn Kiếm Các và một ít thế lực tương đối mạnh cũng đều phái tinh nhuệ tới Thiên Mục Sơn Mạch, xem bộ dáng rõ ràng là nhắm vào Thiên Sơn Huyết Đàm mà tới.”
“Có đám quỷ kia tham gia thì mười danh ngạch lại càng ít đi… Thiên Sơn Huyết Đàm cũng không đủ cho mỗi người một phần đâu.”
“Hắc, còn cách nào khác sao? Ai bảo người ta thế lực lớn chứ? Những kẻ không có vốn liếng như chúng ta tốt nhất là đừng nên tham gia.”
“Đúng vậy, bằng không chẳng những không được lợi lộc gì mà còn rước họa vào thân.”
Nghe thế, đôi lông mày của Tiêu Viêm không khỏi nhíu lại. Hắn không ngờ Thiên Sơn Huyết Đàm này lại có sức hấp dẫn với cả những thế lực như Phong Lôi Các. Nếu trong chuyến đi này mà đụng phải bọn họ, chẳng phải lại rước thêm phiền toái vào người sao?
“Trung Châu Tứ Các cứ vài năm lại có một trận tỷ thí gọi là “Tứ Các Đại Hội”, người tham gia đều là những người trẻ tuổi xuất sắc nhất trong thế hệ. Lần này Phong Lôi Các cùng Vạn Kiếm Các hướng tới đây, không biết Hoàng Tuyền Các và Tinh Vẫn Các có tới tham gia hay không. Thiên Sơn Huyết Đàm không có hiệu quả quá lớn đối với những lão gia hỏa kia, nhưng đối với người trẻ tuổi lại là bảo bối. Ngâm mình trong huyết đàm không chỉ có tác dụng tẩy tủy phạt cốt mà không chừng còn có thể hỗ trợ đột phá bình cảnh. Thời gian này chỉ còn cách “Tứ Các Đại Hội” có mấy tháng, nếu có thể nhân cơ hội này đột phá thì tỷ lệ chiến thắng sẽ gia tăng rất nhiều.” Một gã nam tử có khuôn mặt gầy gò cười lạnh nói.
“Nghe nói trong Phong Lôi Các có vị Phượng tiểu thư với thiên phú tu luyện cực kỳ đáng sợ, thậm chí còn có lời đồn nàng sẽ là Các chủ tiếp theo của Đông Các. Mà Vạn Kiếm Các kia cũng không thua kém, Đường Ưng được xưng là Thiên Tuyền Kiếm, một thân kiếm pháp thông huyền, có thể giao thủ với cả cường giả thế hệ trước, là người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của Bắc Vực. Nếu hai người bọn họ gặp nhau, thắng bại khó phân.”
“Hứ, hai người này tuy mạnh nhưng nếu so sánh với Tiêu Viêm mới nổi gần đây thì tựa hồ không cùng đẳng cấp. Trung Châu này tàng long ngọa hổ, ai dám vọng ngôn xưng tôn chứ?” Một nam tử trên mặt có vết sẹo cười nhạo nói.
“Tiêu Viêm? Chính là người đã đánh chết Trưởng lão Trầm Vân của Phong Lôi Bắc Các, đồng thời còn mạnh mẽ phá vỡ sự vây bắt của ba đại trưởng lão bên trong Cửu Thiên Lôi Ngục Trận sao?”
“Hắc hắc, đúng vậy, các ngươi không được chứng kiến trận đại chiến ngày đó ở Thiên Bắc Thành, thật sự là quá phấn khích. Tiểu tử kia nhìn qua ước chừng mới hai mươi mấy tuổi, nhưng thực lực lại cực kỳ khủng bố, lấy lực lượng của một người chống lại ba đại Đấu Tông của Phong Lôi Bắc Các. Kết cục của Hồng gia lão tổ Hồng Thiên Khiếu lại càng thê thảm. Nếu so với hắn, vị Phượng tiểu thư kia hay Đường Ưng cũng chẳng là gì cả.”
“Cũng không thể nói như vậy được. Vị Tiêu Viêm kia đúng là mạnh thật, nhưng Phượng tiểu thư cùng Đường Ưng cũng không phải kẻ yếu. Hơn nữa theo ta được biết, ngày đó Tiêu Viêm đã sử dụng một loại bí pháp nào đó, mạnh mẽ tăng thực lực lên, nếu không sao có thể chống lại ba đại Đấu Tông chứ.”
Nghe thấy chủ đề cuộc nói chuyện đột nhiên chuyển sang mình, Tiêu Viêm không khỏi sửng sốt, chợt cười khổ một tiếng, lấy áo choàng từ trong nạp giới ra rồi lặng lẽ mặc vào. Hắn không muốn bại lộ thân phận để rồi rước thêm những phiền toái không cần thiết.
Tiếp tục nghe thêm một hồi, ngay khi Tiêu Viêm tính toán rời đi, thì nơi cầu thang của khách điếm, một thân ảnh màu bạc chậm rãi xuất hiện, sau đó bước lên lầu hai.
Theo sự xuất hiện của thân ảnh này, lầu hai nhất thời trở nên yên tĩnh hẳn. Một luồng khí thế áp bức như có như không từ trong cơ thể người này tỏa ra, vừa nhìn liền biết không phải người tầm thường.
Thân ảnh màu bạc này khó có thể thấy rõ được tuổi tác, khuôn mặt nhìn qua có vẻ trẻ tuổi nhưng lại lộ ra chút tái nhợt, mang theo một chút sắc thái già nua. Điều làm người khác kinh ngạc nhất chính là, người này lại có một đôi mắt màu trắng bạc cực kỳ hiếm thấy.
Thân ảnh màu bạc sau khi lên lầu liền chậm rãi đảo mắt bốn phía, sau đó bước đến chỗ gần cửa sổ, một lát sau, dưới ánh mắt của nhiều người, liền dừng lại bên cạnh bàn của Tiêu Viêm.
“Có thể ngồi đây được chứ?”
Thân ảnh màu bạc hướng về phía Tiêu Viêm cười cười, bất quá dù hỏi như vậy nhưng không đợi Tiêu Viêm đồng ý đã ngồi xuống ngay đối diện.
Thấy người này ngồi trước mặt Tiêu Viêm, ánh mắt mọi người không khỏi hướng về phía hắn, sau khi thấy hắn không có thái độ gì mới dời tầm mắt đi, âm thanh huyên náo lại lần nữa vang lên.
Tiêu Viêm ngẩng đầu, hơi nghi hoặc liếc mắt nhìn đối phương một cái. Hắn xác định bản thân chưa từng gặp qua người này, vừa định nói chuyện thì thanh âm ngưng trọng của Thiên Hỏa Tôn Giả đột nhiên lặng lẽ vang lên trong tâm trí.
“Tiểu tử, cẩn thận một chút, thực lực người này cực kỳ khủng bố!”
Chén rượu trong tay hắn khẽ gợn sóng. Có thể khiến Thiên Hỏa Tôn Giả nói ra những lời này, thực lực của đối phương…
Nét mặt Tiêu Viêm bất động thanh sắc, khẽ cười, nói: “Vị trí này cũng không phải do tại hạ bao hết, các hạ muốn ngồi thì cứ ngồi. Bất quá tại hạ còn có việc quan trọng, không thể ở lại lâu hơn, cáo từ.”
“Ngươi ngay cả Cửu Thiên Lôi Ngục Trận do ba vị trưởng lão của Phong Lôi Bắc Các bày ra còn không sợ, chẳng lẽ còn sợ ta sao?” Thân ảnh màu bạc cười cười, thanh âm đột nhiên trở nên lớn hơn rất nhiều, trực tiếp áp chế mọi âm thanh bên trong lầu hai, khiến vô số ánh mắt kinh ngạc lập tức hướng về phía Tiêu Viêm.
“Hắn… Hắn chính là Tiêu Viêm kia sao?”
Sắc mặt Tiêu Viêm bên dưới áo choàng dần trở nên âm trầm, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm thân ảnh màu bạc phía đối diện, chậm rãi nói: “Các hạ rốt cuộc là thần thánh phương nào? Báo danh đi, trốn trốn tránh tránh không phải là phong thái của cao nhân.”
“Danh xưng cao nhân thì ta không dám nhận. Ta đến đây chủ yếu là muốn đòi ngươi một thứ.” Nam tử áo bạc bưng chén rượu lên, cười nói.
“Thứ gì?” Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, Đấu khí trong cơ thể chậm rãi vận chuyển. Lai giả bất thiện, người này hiển nhiên là nhắm vào hắn mà tới, hơn nữa nhìn bộ dáng cũng không phải đến để kết giao bằng hữu.
“Tam Thiên Lôi Huyễn Thân.”
Nam tử áo bạc hướng về phía Tiêu Viêm cười, thanh âm nhẹ nhàng vang lên nhưng lại khiến hắn đột nhiên đứng dậy, trầm giọng nói: “Ngươi là người của Phong Lôi Các?”
“Người ngoài thường gọi lão phu là Thiên Lôi Tử.” Ngón tay nam tử áo bạc điểm vào chén rượu, một tia lôi điện thoát ra, giống như một con rắn nhỏ luồn lách bên trong chén rượu.
“Thiên Lôi Tử? Phí Thiên? Các chủ Phong Lôi Bắc Các?”
Nam tử áo bạc vừa dứt lời, xung quanh nhất thời vang lên những tiếng choang choảng của chén rượu rơi xuống đất, chợt từng đạo âm thanh khiếp sợ vang lên.
Nghe được những lời của vị Các chủ Phong Lôi Các này, đồng tử Tiêu Viêm đột nhiên co rút lại. Như một phản xạ có điều kiện, Huyền Trọng Xích nhanh chóng hiện ra, một thước hung hăng bổ xuống đầu nam tử áo bạc, âm bạo trầm thấp vang lên, một thước vung ra trực tiếp chấn nát bàn ghế ở phía xa thành một đống đổ nát.
“Đối đãi với lão nhân gia như thế, ngươi thật thiếu lễ phép.”
Nam tử áo bạc cười nhạt, một ngón tay điểm nhẹ ra, nhất thời một đạo lôi quang chói lòa bùng phát, hung hăng va chạm với trọng xích. Lôi quang như độc xà, nhanh như chớp hướng tới tay Tiêu Viêm mà xâm thực.
“Hừ!”
Thấy thế, Tiêu Viêm hừ lạnh một tiếng, bích lục hỏa diễm từ cánh tay bùng phát, va chạm với đạo lôi mang kia, một tràng âm thanh xèo xèo vang lên rồi cả hai cùng biến mất.
“Quả thật là Dị Hỏa. Bất quá lấy nhãn lực của lão phu mà cũng không nhìn ra rốt cuộc là loại nào trên Dị Hỏa Bảng.” Nhìn thấy bích lục hỏa diễm kia, trong mắt nam tử áo bạc cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, khẽ nói.
Một kích không trúng, Tiêu Viêm nhanh chóng thu hồi trọng xích, sau một tiếng lôi minh, thân hình liền trực tiếp lao ra ngoài cửa sổ. Sau lưng rung lên, cốt dực liền giãn ra, vút một tiếng hóa thành một đạo lưu quang bay ra ngoài thành, tốc độ khủng bố khiến nhiều người đang quan sát cũng phải líu lưỡi.
“Quả nhiên là Tam Thiên Lôi Động.”
Nhìn thấy Tiêu Viêm chạy trốn, nam tử áo bạc cũng không vội vã đuổi theo mà đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch, rồi chậm rãi đứng lên, nhìn về phương hướng Tiêu Viêm bỏ chạy, khóe miệng nhấc lên một nụ cười nhàn nhạt.
“Tiểu tử, ngươi trốn không thoát đâu. Quả nhiên đúng như lời bọn Lôi trưởng lão đã nói, ngươi mang theo bên người vài loại Dị Hỏa. Nếu ta đoán không sai… loại bích lục dị hỏa mà ta chưa từng gặp kia hẳn là mới dung hợp thành… Chậc chậc, lão phu cả đời vẫn chưa từng nghe nói qua công pháp có thể dung hợp Dị Hỏa, lần này đã được đại khai nhãn giới.”
Phí Thiên cảm thán, trong đôi mắt trắng bạc hiện lên chút hứng thú, chợt cất bước chậm rãi hướng về phía trước, thân hình liền như quỷ mị lặng lẽ tiêu tán.
Sau khi thân hình Phí Thiên biến mất, lầu hai khách điếm mới từ từ khôi phục lại. Mọi người nghĩ lại không khỏi khiếp sợ, không ngờ hôm nay lại có thể nhìn thấy vị lão quái trong truyền thuyết này, hơn nữa điều làm bọn họ khiếp sợ không kém chính là, lão quái này lại đích thân ra tay đuổi giết Tiêu Viêm.
“Tiểu tử kia… lần này chỉ sợ là gặp phải đại nạn rồi. Lão quái Phí Thiên này nghe nói từ nhiều năm trước đã là Bát tinh Đấu Tông. Bất quá, hắn có thể khiến Phí Thiên lão quái đích thân ra tay cũng đã đủ để danh dương Bắc Vực rồi… Loại đãi ngộ này cũng không phải người bình thường có thể hưởng thụ được.”
Trong lúc mơ hồ, một đạo thanh âm thở dài từ trong đám người truyền ra.