- Tiêu Viêm? Hắn chính là tên Tiêu Viêm đã đánh chết Trầm Vân sao?
Trong khu rừng rậm rạp sương mù, từng ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía bóng người trẻ tuổi cách đó không xa. Khoảng thời gian này, danh tiếng của Tiêu Viêm đã lan truyền rộng khắp. Trong lứa người trẻ tuổi, kẻ có thể khiến một cường giả cấp bậc như Phí Thiên phải ra tay là cực kỳ hiếm thấy. Hơn nữa, điều khiến người khác kinh ngạc nhất chính là kẻ này lại có thể thoát thân được từ trong tay Phí Thiên. Đây thực sự là một việc khiến người ta phải khiếp sợ. Ở Trung Châu Bắc vực, có mấy ai không biết lão yêu quái Phí Thiên kia kinh khủng đến mức nào.
Đối với những ánh mắt mang đủ loại cảm xúc xung quanh, Tiêu Viêm chỉ hơi nhíu mày, cánh tay rung lên, mảnh lụa rực rỡ kia liền tự động bắn ngược về, cuối cùng bị thu vào trong tay áo của thiếu nữ mặc váy lụa.
- Ngươi đi đường của ngươi, ta đi đường của ta. Ngươi không chọc đến ta, ta cũng sẽ không động thủ với ngươi.
Tiêu Viêm nhìn thẳng vào nữ tử mặc váy lụa, chậm rãi nói. Hắn mơ hồ cảm nhận được thực lực của nữ tử này không hề yếu. Hơn nữa, nàng còn được xem là người có khả năng nhất trở thành Các chủ kế nhiệm của Phong Lôi Các. Nếu nói nàng không có át chủ bài nào, Tiêu Viêm tuyệt đối không tin. Hiện giờ mục đích của hắn chỉ là giành một suất trong danh sách mười người, không có xung đột trực tiếp với nàng. Đương nhiên hắn cũng không muốn ngay từ đầu đã hao tổn tinh thần vì nàng ở đây.
- Giọng điệu thật ngông cuồng… Bây giờ ta sẽ không ra tay với ngươi. Tại Thiên Sơn huyết đàm, ta chờ ngươi. Nếu ngươi có tư cách đến được đó, ân oán giữa ngươi và Phong Lôi Các sẽ tiếp tục được giải quyết.
Nữ tử váy lụa nhìn thẳng Tiêu Viêm, khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười ẩn chứa chút lãnh ý.
- Đương nhiên, nếu ngươi ngay cả Thiên Sơn huyết đàm cũng không đến được mà đã bị đánh bại, vậy chỉ có thể chứng tỏ rằng, những chuyện ngươi làm được chẳng qua cũng chỉ là dựa vào thế lực của người khác mà thôi.
Tiếng nói vừa dứt, nữ tử váy lụa điểm mũi chân xuống đất, thân hình uyển chuyển như hồ điệp bay múa, thoáng chốc đã lùi lại, cuối cùng biến mất trong màn sương mù dày đặc.
Nhìn nữ tử váy lụa rút lui, trong lòng Tiêu Viêm cũng cười lạnh một tiếng, ánh mắt đảo qua bốn phía rồi chậm rãi đi về một hướng khác. Một lát sau liền biến mất trong sương mù dưới ánh mắt dõi theo của mọi người.
- Đáng tiếc! Không ngờ lại không đánh nhau. Không biết nếu hai người này thật sự giao thủ thì ai sẽ mạnh hơn?
Thấy hai người cứ thế lùi lại, đám người xung quanh không khỏi có chút thất vọng.
- Hắc hắc! Bây giờ không đánh là vì muốn giữ sức. Trong Thiên Nhật sơn mạch có vô số ma thú thực lực cường hãn, xung quanh Thiên Sơn huyết đàm lại càng tập trung nhiều hơn. Muốn xông qua thú triều, không có chút bản lĩnh thì chỉ có nước chịu chết vô ích. Nhưng đợi đến khi đạt được mục đích rồi, giữa hai người này chắc chắn không thể thiếu một trận ác chiến.
Tiếng bàn luận xôn xao truyền ra trong chốc lát, mọi người cũng tự phân tán. Người thì đi một mình, kẻ thì kết thành đội rồi tiến vào sơn mạch. Bởi vì quanh sơn mạch có sương mù năng lượng dày đặc bao phủ, dù có bản đồ trong tay cũng không có tác dụng lớn. Một số người chỉ có thể dựa vào vận khí, chậm rãi tìm kiếm, thử xem mình có được may mắn hay không.
Theo dòng người tản ra, dãy núi vốn im ắng cũng dần trở nên náo nhiệt. Lần này không biết có bao nhiêu người tràn vào Thiên Nhật sơn mạch, khiến cho nơi vốn nổi danh vì nhiều ma thú này trở nên tràn ngập sức sống. Đương nhiên, dưới sức sống ấy còn ẩn chứa nguy cơ khó lường.
Nhưng cái gọi là nguy cơ thì luôn tồn tại song song với thu hoạch. Thiên Nhật sơn mạch có nhiều ma thú, năng lượng lại nồng đậm dị thường, nên cũng có không ít thiên tài địa bảo quý hiếm. Nếu đủ may mắn tìm thấy, dù không vào được danh sách mười người của Thiên Sơn huyết đàm thì cũng coi như kiếm được một món hời lớn.
Nói tóm lại, mặc dù Thiên Nhật sơn mạch nguy hiểm nhưng cũng có thể xem là một tòa bảo sơn. Chỉ cần có đủ vận khí và thực lực thì thu hoạch lớn trở về cũng không phải là việc khó…
Trong khu rừng rậm rạp sương mù, thân ảnh Tiêu Viêm thoáng hiện, ánh mắt đảo qua bốn phía, khẽ nhíu mày. Trong sương mù dày đặc này có năng lượng trộn lẫn, căn bản không thể xua tan, cực kỳ cản trở tầm mắt. Người ở bên trong chẳng khác nào ruồi bọ không đầu, di chuyển hỗn loạn.
- Bản đồ căn bản là vô dụng. Điều duy nhất có thể biết là Thiên Sơn huyết đàm nằm sâu trong Thiên Nhật sơn mạch. Nhưng cứ đi loanh quanh thế này, đến bao giờ mới tới được nơi sâu nhất của sơn mạch?
Tiêu Viêm dừng bước, trầm ngâm một hồi, thân hình đột nhiên vọt lên, xuất hiện trên một nhánh cây đại thụ. Ánh mắt lướt qua, sau đó nhanh nhẹn như linh hầu, liên tục nhảy vọt lên. Một lát sau đã lên đến ngọn cây.
Đứng trên ngọn cây, Tiêu Viêm đảo mắt nhìn quanh, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. Phía trên này, sương mù càng thêm nồng đậm, tầm mắt căn bản không nhìn xa được quá mười thước. Ngẩng đầu nhìn lên cao hơn, Tiêu Viêm không khỏi rụt cổ. Bởi vì ở phía trên, những cơn sóng năng lượng ngũ sắc không ngừng khuếch tán. Một luồng uy áp năng lượng không thể chống cự tràn ra, khiến người ta có cảm giác kinh sợ.
- Trong Thiên Nhật sơn mạch, không thể mượn sức của Dược Lão. Nếu không, hậu quả khó lường. Bởi vậy, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Khẽ than một tiếng, Tiêu Viêm biết, Phượng tiểu thư kia chắc chắn biết rõ con đường đến Thiên Sơn huyết đàm. Với bản lĩnh của Phong Lôi Các, hẳn đã tìm hiểu kỹ về Thiên Nhật sơn mạch. Vấn đề sương mù dày đặc hẳn đã sớm được họ tính đến. Bởi vậy, người của họ có thể không chút do dự đi thẳng đến mục tiêu, giảm bớt thời gian trì hoãn trên đường.
Mà nếu Phong Lôi Các đã có lộ tuyến rõ ràng, vậy các thế lực khác như Vạn Kiếm Các, hay thậm chí một số thế lực yếu hơn một chút, hẳn cũng đã có sự chuẩn bị. Cứ thế mà tính, e rằng đã vượt qua mười người. Nói cách khác, ngay từ bước đầu, Tiêu Viêm đã chậm hơn bọn họ rất nhiều.
- Có thế lực chống lưng, quả thật là tốt! Thiên Sơn huyết đàm sẽ xuất hiện sau cơn sóng năng lượng một ngày. Nói cách khác, ta phải đến đó trong vòng một ngày. Nếu không, sẽ không có phúc hưởng thụ Thiên Sơn huyết đàm.
Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm trầm ngâm một lát. Đột nhiên hắn khoanh chân ngồi xuống, lực lượng linh hồn từ mi tâm tràn ra.
Tuy Tiêu Viêm không biết vị trí chính xác của Thiên Sơn huyết đàm, nhưng ở trung tâm sơn mạch, muốn ngưng tụ ra loại kỳ thủy trong huyết đàm, đương nhiên cần phải có năng lượng tinh thuần khổng lồ dị thường mới có thể làm được. Nói cách khác, Thiên Sơn huyết đàm chính là nơi có năng lượng hùng hồn nhất trong cả tòa sơn mạch. Mà lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm có thể lấy đây làm phương hướng để tìm kiếm. Chỉ cần xác định được nơi có năng lượng nồng đậm nhất rồi toàn lực tiến đến, hẳn là sẽ không sai.
Theo lực lượng linh hồn nhanh chóng lan tỏa, dấu vết năng lượng dao động trong vòng mười dặm xung quanh đều rõ ràng phản chiếu vào đại não của Tiêu Viêm. Phương hướng chuyển động của năng lượng cũng dần dần bị hắn nắm bắt.
- Hướng bắc sao?
Ước chừng nửa giờ sau, đôi mắt nhắm chặt của Tiêu Viêm đột nhiên mở ra, ánh mắt chuyển động, nhìn về phía bầu trời phương Bắc. Dưới sự cảm nhận của hắn, năng lượng của sơn mạch này dường như đều đang âm thầm hội tụ về hướng đó.
Xác định được phương hướng, thân hình Tiêu Viêm vọt lên, trực tiếp từ trên ngọn cây lướt xuống, cuối cùng nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất. Khiến một người vừa vặn đi ngang qua đây sợ đến mức vội vàng lùi lại, vũ khí trong tay cũng vội rút ra.
Đối với kẻ như chim sợ cành cong này, Tiêu Viêm không hề để ý. Mũi chân điểm nhẹ xuống đất, thân hình liền hóa thành một bóng đen, nhanh như chớp vọt vào trong sương mù dày đặc, sau đó nhanh chóng xuyên qua rừng rậm, toàn lực chạy đến nơi năng lượng hội tụ mà linh hồn đã cảm nhận được.
Dọc đường đi, hắn cũng phát hiện không ít người bị ma thú cuốn lấy, dẫn đến những trận chiến đấu kịch liệt, nhưng Tiêu Viêm không hề quan tâm, thân hình như quỷ mị lướt qua. Nhờ vào lực lượng linh hồn xuất sắc, hắn có thể thấy trước được ma thú ẩn nấp trong sương mù. Bởi vậy, một đường đi tới đã giảm bớt rất nhiều trở ngại từ ma thú. Tốc độ tiến lên nhanh đến dọa người.
Sau khi duy trì tốc độ cao gần một giờ đồng hồ, tốc độ của Tiêu Viêm rốt cuộc cũng dần chậm lại. Càng đi sâu vào trong sơn mạch, thực lực của ma thú ẩn náu trong sương mù cũng ngày càng mạnh hơn. Nếu cứ tiếp tục không kiêng dè gì mà tiến tới, tất nhiên sẽ thu hút mấy đầu ma thú đến. Tuy Tiêu Viêm không sợ, nhưng nếu vì vậy mà làm chậm tốc độ thì đây cũng không phải điều hắn muốn.
Mũi chân điểm lên thân cây, thân hình Tiêu Viêm chợt thoáng hiện, ánh mắt cẩn thận đảo qua xung quanh. Khi rơi xuống đất, hắn không hề gây ra một tiếng động nào, giống như quỷ mị.
Thân hình lại một lần nữa nhảy lên một cây đại thụ, Tiêu Viêm vừa định lao ra, trong lòng chợt động, ánh mắt nhìn về phía trước cách đó không xa. Ở đó, một người một thú đang đối mặt nhau.
Ánh mắt đầu tiên dừng lại trên con ma thú có hình thể khá lớn kia. Con ngươi Tiêu Viêm khẽ co lại, trong lòng có chút kinh ngạc, thấp giọng nói:
- Không ngờ lại là một đầu ma thú lục giai?
Tầm mắt dừng lại một chút trên thân con ma thú, sau đó liền chuyển sang bóng người đang đứng đối diện. Có thể trong thời gian ngắn đi đến được nơi này đều không phải là hạng người tầm thường. Người trước mắt này, hẳn cũng không ngoại lệ.
Bóng người mặc một thân hắc y, trông có vẻ trẻ tuổi. Khuôn mặt lạnh lùng kiên nghị, sau lưng đeo một thanh cự kiếm màu xanh thẳm. Một cỗ kiếm khí sắc bén ẩn ẩn thẩm thấu ra. Nhìn dấu vết xung quanh, người này hẳn đã giao thủ với con ma thú lục giai này rồi nhưng y phục vẫn sạch sẽ như trước. Hiển nhiên, hắn không hề rơi vào thế hạ phong.
Khi Tiêu Viêm vừa tới, sắc mặt của nam tử áo đen cũng hơi động. Bàn tay chậm rãi nắm lấy chuôi kiếm trên lưng, cước bộ nhẹ nhàng, rồi chợt mạnh mẽ xông tới.
Thấy cử động của nam tử áo đen, con ma thú lục giai cũng gầm lên một tiếng, bốn vó di chuyển, hung hãn lao về phía đối phương.
Vèo!
Một người một thú nhanh như chớp giao nhau, một đạo kiếm quang chợt hiện rồi biến mất.
Ầm!
Thân thể nam tử áo đen đứng thẳng tắp, trường kiếm trong tay chậm rãi tra vào vỏ kiếm sau lưng. Mà con ma thú khổng lồ ở phía sau lại ầm ầm ngã xuống đất.
- Tốc độ xuất kiếm thật nhanh!
Con ngươi của Tiêu Viêm hơi co lại. Lấy nhãn lực của hắn mà cũng khó thấy rõ được thủ thế rút kiếm của nam tử này. Thực lực như thế, quả là cực kỳ mạnh mẽ!
- Các hạ đã xem đủ chưa?
Ngay lúc Tiêu Viêm đang kinh ngạc trong lòng, nam tử áo đen lại chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén bắn về phía Tiêu Viêm, thản nhiên nói.