CHƯƠNG 2229
"Ầm ầm!"
Tiếng vang chấn động vang lên, kèm theo đó là một màn bụi mù tung bay.
"Ha ha!!"
Tần Thù rất tự tin vào cú đấm của mình, khóe miệng không khỏi nhếch lên.
Nhưng khi lớp bụi dần tan, nụ cười trên môi y dần biến mất. Trước mắt là Tần Phong vẫn đứng yên bất động, thậm chí y phục của hắn còn chẳng dính chút bụi bẩn nào.
"Tàm tạm thôi!"
Tần Phong phủi bụi trên người, lạnh nhạt nhận xét.
Dù cháu trai hắn có được long mạch và quốc vận gia trì, nhưng cũng chỉ mạnh hơn tu sĩ Nguyên Đan bình thường gấp mấy chục lần. Nếu đặt vào thời đại Thiên Tuyển năm xưa, cùng lắm cũng chỉ được một nhát kiếm, thậm chí không có tư cách đứng trên sân khấu.
"Ngông cuồng!!"
Tần Thù kế thừa hoàn hảo tính khí bộc trực của Tần Hạo, lập tức dùng nắm đấm để nói chuyện.
Chỉ thấy toàn thân y bộc phát ra ánh sáng đỏ, cơ thể nhanh chóng phình to, cơ bắp trên cánh tay liên tục nổi lên, rõ ràng đã kích hoạt huyết mạch của Tổ Tiên trong Tần gia thị.
"Ầm ầm!!"
Năng lượng khủng khiếp bùng nổ, mặt đất liền sụp đổ.
Những mảnh đá nhỏ cũng như mất trọng lực, lơ lửng bay lên, kèm theo là sự rung chuyển của mặt đất.
"Hầy, vẫn chưa được!"
Tần Phong thở dài, rõ ràng không hài lòng với sức chiến đấu của Tần Thù.
Dù kích hoạt huyết mạch tổ tiên của Tần gia, chiến lực của Tần Thù tăng lên rõ rệt, ngang ngửa với Phương Trường năm xưa, ở Hoang Cổ hoàn toàn có thể xưng vương xưng bá. Nhưng để trở thành Nhân Hoàng thì vẫn còn quá miễn cưỡng, không thể trấn áp Thiên Đạo.
"Gào!!"
Nghe thấy lời nhận xét rằng mình không được, Tần Thù lập tức nổi giận.
"Ầm!!"
Chỉ thấy đôi chân của y đạp mạnh xuống đất, bật lên như đạn pháo, khiến mặt đất nứt vỡ. Cả thân thể y lao đến Tần Phong như một viên đạn, linh khí xung quanh tụ lại trên nắm đấm.
"Hầy, đứa trẻ không nghe lời thì phải đánh thôi!"
Tần Phong lại một lần nữa thở dài, phát hiện ra đứa trẻ này cũng giống cha nó.
"Ầm!"
Chưa kịp tung ra cú đấm mạnh nhất, cơ thể Tần Thù đã mất kiểm soát, bị đánh bay ngược ra sau.
"Á!!"
Y kêu lên đau đớn, cơ thể không thể kiềm chế mà lộn vòng trên không.
"Đinh! Chúc mừng túc chủ đã đánh bại con trai của Thiên Tuyển chi tử cấp Thiên Đạo, nhận được 100 điểm phản diện!"
"Hả!?"
Tần Phong lập tức tỉnh táo lại.
Ban đầu hắn chỉ muốn dạy dỗ để cháu trai hiểu rằng "ngoài núi còn có núi, ngoài lầu còn có lầu", làm người không nên quá kiêu ngạo. Nhưng không ngờ đánh cháu trai lại có cảm giác giống như đánh đệ đệ, khiến hắn như tìm lại được cảm giác năm xưa trong bụng mẹ đánh đệ đệ của mình.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
"A! A! A!"
Tiếng đánh đấm nhịp nhàng vang lên, kèm theo đó là tiếng hét thảm thiết.
"Đúng rồi, chính là như vậy!!"
Tiểu Bạch đứng bên cạnh, trông vô cùng phấn khích, không ngừng vung tay khích lệ, ra hiệu đừng nương tay.
Nhưng trong lúc Tiểu Bạch đang hứng thú ăn dưa xem kịch, cách đó không xa, một thiếu nữ đã để mắt đến nó, đó chính là cháu gái của Tần Phong - Tần Khả Nhi!
"Lặng lẽ, nhẹ nhàng..."
Tần Khả Nhi không để ý đến ca ca đang bị đánh, rón rén tiến đến phía sau Tiểu Bạch.
Nhưng ngay khi đứa trẻ nhào tới muốn bắt con thỏ, Tiểu Bạch đột nhiên nhảy lên, khiến nàng té ngã sấp mặt, phát ra một tiếng kêu đau đớn.
"Dựa vào ngươi mà muốn bắt ta sao!"
Tiểu Bạch đầy vẻ khinh thường, lơ lửng giữa không trung.
"Thật đáng yêu!!"
Tần Khả Nhi không những không giận, mà còn đôi mắt lấp lánh, giơ tay lên nói: "Tiểu thỏ ngoan ngoãn, mau đến đây để bản công chúa ôm một cái nào!!"
"Còn lâu nhé!?"
Tiểu Bạch ngẩng đầu tự hào, nói: "Ta không phải là con thỏ hoang bên ngoài, ta là Ngọc Thỏ hoàng gia cao quý, muốn ôm ta thì phải trả tiền trước. Trăng rằm mười lăm là 160 lượng đấy..."
"Đáng yêu quá!"
Tần Khả Nhi vốn không có chút sức đề kháng nào trước những con thú cưng dễ thương, đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao ngay khi nhìn thấy Tiểu Bạch.
Sau đó, theo gia huấn "có thể không trả tiền thì tuyệt đối không chi tiền" của Tần gia, nhân lúc Tiểu Bạch không chú ý, nàng liền ôm lấy nó vào lòng, rồi dùng gương mặt nhỏ nhắn của mình cọ cọ vào mặt Tiểu Bạch.
"Buông ra, mau buông ra!"
Tiểu Bạch lập tức vùng vẫy, kháng cự hành vi "chiếm của không trả" này.
"Đáng yêu quá!!"
Tần Khả Nhi ôm chặt lấy Tiểu Bạch, hoàn toàn không có ý định buông tay.
"Khả Nhi, Khả Nhi..."
Tần Thù thấy muội muội của mình ở bên cạnh, liền gọi cầu cứu.
Nhưng Tần Khả Nhi lại như không nghe thấy, tiếp tục cọ mặt mình vào mặt Tiểu Bạch.
Vì ngay từ đầu, nàng đã nhận ra Tần Phong, biết rằng hắn là đời đầu tiên của Nhân Hoàng Đại Tần, cũng chính là Hoàng bá phụ mà nàng chưa từng gặp mặt.
Dù từ khi sinh ra, nàng chưa từng nhìn thấy Hoàng bá phụ này, nhưng sinh ra trong A Phòng Cung - trung tâm quyền lực của thế gian, ít nhiều cũng từng nghe nói về vị Thủy Hoàng của Đại Tần, biết bên cạnh hắn có một con thỏ không có cổ.
Đặc biệt là bây giờ nàng ôm Tiểu Bạch trong lòng, có thể rõ ràng cảm nhận được nó đúng là không có cổ.
"Muội muội không đáng tin này!!"
Thấy Tần Khả Nhi không mảy may phản ứng, Tần Thù tức đến mức suýt phát điên.
Nhưng với tư cách là Nhân Hoàng đời thứ ba của Đại Tần, y tuyệt đối không thể ngồi yên chờ chết.
Chỉ thấy y nghiến răng chịu đau, nhanh chóng kết xuất một đạo chỉ quyết, dẫn động Nhân Hoàng Kiếm được đặt trong A Phòng Cung lập tức rung lên, sau đó hóa thành một đạo kiếm quang lao vút về phía Tần Thù.
"Nhân Hoàng Kiếm!"
Tần Phong hiện lên một tia vui vẻ, rõ ràng đã rất lâu rồi chưa gặp lại thanh kiếm này.
Chỉ thấy Nhân Hoàng Kiếm đã không còn giống như lúc ban đầu khi hắn rời đi, qua trăm năm được quốc vận Đại Tần nuôi dưỡng, hoa văn sông núi trên thân kiếm không chỉ trở nên rõ nét hơn mà còn mang theo một luồng kiếm thế cực mạnh, gần như có thể sánh ngang với hạ phẩm tiên kiếm.