CHƯƠNG 2230
"Ngươi xong đời rồi!!"
Tần Thù thấy Nhân Hoàng Kiếm bay đến, lập tức giơ tay đón lấy.
Nhưng điều y không ngờ tới là, Nhân Hoàng Kiếm chẳng những không ngoan ngoãn rơi vào tay y, mà ngược lại còn nhảy nhót ở bên cạnh như một chú chó nhỏ ở nông thôn, chờ chủ nhân tan làm rồi xoa đầu nó.
"Quả nhiên là vậy..."
Tần Khả Nhi quay đầu lại, thấy cảnh tượng này càng khẳng định thêm thân phận của Tần Phong.
Chính là vị Nhân Hoàng đời đầu tiên sáng lập Đại Tần, Hoàng bá phụ mà nàng chưa từng gặp mặt, Tần Phong!!
"Sao lại thế này!?"
Tần Thù vẫn còn ngơ ngác, chưa thể đoán ra thân phận của Tần Phong.
Trong lúc Tần Thù vẫn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tiếp tục trải nghiệm niềm vui thơ ấu của phụ thân y, cao thủ trong A Phòng Cung cũng nghe thấy động tĩnh.
"Kẻ nào dám đến A Phòng Cung quấy phá!!"
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, khiến hư không rung chuyển dữ dội.
Chỉ thấy Thái sư Vô Đạo cảm nhận được Tần Thù bị đánh, liền vọt ra khỏi đại điện, đi tới đâu là cuốn theo cơn lốc dữ dội tới đó, quét bay toàn bộ cung nữ và thị vệ xung quanh.
"Thái sư!!"
Tần Thù thấy Thái sư Vô Đạo xuất hiện, mừng đến suýt khóc.
Trước đây, y nhìn lão đầu này thế nào cũng thấy chướng mắt, không thì là ép y xử lý tấu chương, không thì dùng mấy lời giáo huấn cổ hủ để dạy bảo. Nhưng hôm nay, khi thấy Thái sư Vô Đạo, y lại thấy thân thiết biết bao.
"Lão già này vẫn chưa chết sao!?"
Tần Phong không khỏi lẩm bẩm, ngừng ngay việc trải nghiệm niềm vui thơ ấu.
"Đinh! Chúc mừng túc chủ đã đánh con trai của thiên tuyển chi tử cấp thiên đạo, tổng cộng nhận được 132 vạn 1 ngàn 5 trăm điểm phản diện!"
"Chỉ hơn 100 vạn thôi sao!?"
Tần Phong bất đắc dĩ thở dài, cảm thấy mình quá nhân từ.
Phải biết rằng, khi đánh đệ đệ năm xưa, chỉ riêng trăm vạn điểm đã là khởi đầu, đánh một trận liên tiếp cũng phải thu về vài trăm vạn điểm mới đúng.
"Hộ giá!!"
Thị vệ trong A Phòng Cung nghe thấy tiếng động, lập tức gõ lên chiếc chuông báo động.
Tiếng chuông dồn dập không ngừng vang vọng khắp A Phòng Cung, các thị vệ nghe thấy liền đổ về từ bốn phương tám hướng, đồng thời cũng rút ra đại đao bên hông mình, dẫn đầu là hai huynh đệ Bách Vạn và Đại Quân.
Không chỉ đảm nhiệm việc bảo vệ trong A Phòng Cung, bọn họ còn tiếp quản luôn cả công việc của Hắc Băng Đài.
Hai huynh đệ Tạ Thiên và Tạ Địa cũng đến.
Hiện tại, họ đã đột phá đến cảnh giới Đại Đế, trở thành hai lá bài tẩy mà Tần Hạo để lại cho con trai mình là Tần Thù.
"Ngươi xong đời rồi!!"
Tần Thù thấy mọi người đều đến giúp mình, lập tức kích hoạt bản tính Tần gia, bắt đầu gào thét: "Dám đánh trẫm, đây chính là tội tru di cửu tộc!!"
"Quả nhiên là đánh còn nhẹ quá!"
Tần Phong bất đắc dĩ thở dài, phát hiện đứa cháu này giống hệt phụ thân nó.
Đại não hoàn toàn không phát triển, tiểu não phát triển không đầy đủ!
Bị đánh lâu như vậy rồi, thế mà vẫn không đoán ra thân phận của hắn.
"Các ngươi còn đứng đó làm gì!?"
Tần Thù lập tức thúc giục: "Mau bắt hắn lại cho trẫm..."
Nhưng còn chưa kịp nói xong, Thái sư Vô Đạo, Tạ Thiên, Tạ Địa, Bách Vạn và Đại Quân bỗng như gặp ma, trợn trừng mắt nhìn, rồi không thèm để ý đến Tần Thù nữa mà đồng loạt quỳ xuống.
"Bái kiến Thủy Hoàng!!"
Mọi người vội vàng phủ phục xuống đất, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Khác với Tần Hạo - vị Đế Vương nhân từ thích tru tam tộc, Tần Phong vừa mở miệng đã là tru cửu tộc, hơn nữa còn không mang chút gánh nặng đạo đức nào, hoàn toàn không quan tâm đến sự ràng buộc và ánh mắt của người đời.
Nhất là sức mạnh của ông, đúng là chưa từng có trong thiên địa.
Đừng nói là những Đại Đế chốn phàm trần như họ, dù có là tiên nhân thượng giới cũng không phải đối thủ của hắn. Cuối cùng khi phi thăng, hắn còn chém luôn Thiên Đạo.
"Thủy, Thủy Hoàng!?"
Tần Thù như thể đầu óc tê liệt, ngây ngốc nhìn Tần Phong, lắp bắp hỏi: "Hoàng, Hoàng bá phụ!?"
"Hầy, quá yếu rồi!"
Tần Phong liếc nhìn Tần Thù, không khỏi lắc đầu thở dài: "Năm xưa trẫm để lại cho Đại Tần không ít thủ đoạn, nhưng lại không ngờ đời Nhân Hoàng thứ ba lại tệ hại thế này, cảnh giới Nguyên Đan tối đa chỉ có thể vượt hai đại cảnh giới để đối đầu với cảnh giới Phiêu Miểu, hơn nữa còn phải kích hoạt huyết mạch của Tần gia."
"Không phải, Hoàng bá phụ..."
Tần Thù lập tức cuống cuồng muốn bước tới tranh luận.
Hiện giờ những đứa trẻ cùng tuổi y nhiều nhất chỉ đột phá đến Nhập Đạo cảnh, còn y thì đã đột phá đến Nguyên Đan cảnh, không những được xưng tụng là Thiên Kiêu số một Hoang Cổ mà còn có thể vượt qua hai đại cảnh giới để chiến đấu.
Sao lại thành tệ hại được chứ!?
Nhưng chưa kịp bước lên tranh luận với Tần Phong, Thái sư Vô Đạo đang phủ phục trên đất liền vươn tay ra, giữ chặt lấy ống quần của y, ngăn y bước lên chịu nhục.
Dù Tần Thù giờ đã kế thừa danh hiệu Thiên Kiêu số một Hoang Cổ của Tần Phong, cũng kế thừa thiên phú và huyết mạch của phụ thân y, nhưng đặt vào trận chiến Thiên Tuyển năm đó thì nhiều lắm cũng chỉ là hạng nhì.
Còn những thiên kiêu hàng đầu, độc tôn một thời như phụ hoàng y, năm đó cùng lúc xuất hiện rất nhiều người, nhưng cuối cùng không ai thoát khỏi sự trấn áp của Tần Phong...
"Ngươi kéo ống quần của ta làm gì!?"
Tần Thù hoàn toàn kế thừa sự ngờ nghệch của Tần Hạo, lập tức giật mạnh ống quần lại.
"Hết cách cứu rồi!"
Thái sư Vô Đạo lập tức cảm thấy vô lực, cho rằng Tần Thù là vị đế vương kém cỏi nhất mà ông từng phụng sự.
May mắn thay, Tần Hạo đã để lại cho đứa con cả của mình khá nhiều hỗ trợ. Trong chốc lát, từ lòng ngực của Thái sư Vô Đạo liền bay ra một chiếc đỉnh nhỏ, xuất hiện một ông lão trong trạng thái hư ảo - chính là vị gia gia ngón tay vàng của Tần Hạo, Long Tượng Đại Đế.