Virtus's Reader
Để Ngươi Thổ Lộ, Ngươi Tìm Tới Hắc Đạo Thiên Kim?

Chương 37: CHƯƠNG 37: MÈO NGỐC BỊ XÁCH ĐI

Tuần tiếp theo, cuộc sống của Tô Giang trôi qua rất đỗi bình thường, dường như quay lại khoảng thời gian trước khi nhận được hệ thống.

Thứ hai.

Buổi sáng thức dậy, sát giờ mới vào lớp, rồi nằm bò ra ngủ.

Tô Giang ngạc nhiên phát hiện, tiết của thầy Trương có thể khắc chế hiệu quả vấn đề thừa năng lượng do thể chất siêu phàm mang lại, khiến cậu ngủ ngon lành.

Buổi trưa, Tô Giang bỏ rơi Vương Tử Dương, đi ăn cơm với An Nhu.

Buổi chiều, Vương Tử Dương lại bị cho ra rìa.

Đến giờ tự học buổi tối, Tô Giang rút kinh nghiệm sâu sắc, quyết định bù đắp cho Vương Tử Dương, cả hai nhanh chóng quyết định trốn tiết tự học buổi tối để đi net thâu đêm.

Đêm đó, chiến tích của hai người vô cùng thảm hại, phải thề độc rằng đời này sẽ không bao giờ đụng vào cái game rác rưởi này nữa.

Thứ ba.

Vì buổi sáng không có tiết, Tô Giang và Vương Tử Dương về nhà ngủ bù, chiều mới đến trường lên lớp.

Đêm đó, cả hai tiếp tục trốn tiết tự học buổi tối, tiến vào quán net, tiếp tục chiến game.

Thứ tư.

Buổi sáng, chuyện trốn tiết tự học buổi tối bị thầy Trương phát hiện, cả hai bị phê bình một trận trước cả lớp.

Nghe nói là bị ai đó mách lẻo, nhưng hai người không biết là ai.

Tô Giang bị thầy Trương gọi lên văn phòng mắng thêm nửa tiếng, sau đó đưa cho cậu năm bộ đề thi, yêu cầu làm xong và nộp lại trước thứ sáu.

Buổi trưa, Tô Giang đi ăn cơm với An Nhu, không hiểu sao vẻ mặt cô nàng có chút đắc ý.

Buổi tối, Vương Tử Dương vẫn không biết sợ mà rủ Tô Giang đi net thâu đêm, Tô Giang từ chối lời đề nghị tự tìm đường chết đó, điên cuồng cày xong năm bộ đề rồi đi dạo bờ sông với An Nhu.

Thứ năm.

Sáng sớm chạy đến văn phòng thầy Trương, ném thẳng năm bộ đề đã làm xong vào mặt ông, Tô Giang cảm thấy cực kỳ sảng khoái.

Sau đó, cậu lại nhận thêm năm bộ đề nữa.

Buổi trưa, Vương Tử Dương tức giận tìm Tô Giang nói gì đó, nhưng cậu không để tâm lắm.

Đại khái là mấy chuyện kiểu trọng sắc khinh bạn, không đi ăn cơm cùng hắn ta.

Buổi chiều, Vương Tử Dương lại tươi cười lấy lòng đến xin lỗi Tô Giang, hình như là An Nhu đã dùng cách thức liên lạc của Quý Mộng để uy hiếp hắn, bảo hắn an phận một chút đừng làm phiền.

Phải công nhận, Vương Tử Dương đúng là đại trượng phu co được dãn được, lật mặt phải gọi là nhanh như chớp, Tô Giang thật sự đề nghị hắn nên thi lại vào học viện điện ảnh.

Những ngày bình thường như vậy cứ thế kéo dài đến thứ sáu.

Thứ sáu hôm nay chính là ngày trường tổ chức hoạt động dã ngoại, 8 giờ sáng xe của trường đã chờ sẵn ở cổng, chia đợt đưa bọn họ đến khu vui chơi.

Tô Giang đã thu dọn đồ đạc từ tối hôm trước, sáng hôm sau dậy rửa mặt xong xuôi liền xách ba lô ra ngoài.

Vốn dĩ cậu định đi mấy chuyến xe sau, nhưng An Nhu lại khăng khăng đòi đi chuyến xe đầu tiên, còn bắt cậu phải đi cùng.

"Ngày mai mà tớ không thấy cậu trên chuyến xe đầu tiên thì cậu chết chắc."

Cô nàng nghiến răng đe dọa.

Nói thật thì, Tô Giang không sợ lời uy hiếp của An Nhu.

Chỉ đơn giản là buổi sáng cậu không ngủ được nữa mà thôi.

Trên đường đi, Tô Giang vừa ăn bánh bao vừa lướt điện thoại.

"Sao ba lô có vẻ nặng hơn nhỉ? Hôm qua mình có soạn nhiều đồ lắm đâu?"

Tô Giang lẩm bẩm, cứ nghĩ là do hôm qua mình soạn nhiều đồ nên ba lô nặng hơn bình thường.

"Meo!" Tôi không nặng!

Một tiếng mèo kêu từ trong ba lô vọng ra, Tô Giang giật nảy mình, cứng đờ quay đầu lại, nhìn cái ba lô đang đeo sau lưng.

Không, không thể nào?

Vừa rồi là mình nghe nhầm, đúng không?

Ôm một tia hy vọng cuối cùng, Tô Giang vòng ba lô ra phía trước, cẩn thận kéo khóa.

Một cái đầu mèo con màu trắng ló ra, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn cậu.

Rắc!

Hy vọng của Tô Giang tan thành mây khói.

"Mẹ kiếp, sao mày lại ở đây?" Tô Giang suy sụp, xách gáy Phú Quý lôi nó ra khỏi ba lô, bây giờ cậu chỉ muốn cho con mèo ngốc này một trận.

Bảo sao sáng nay cứ thấy có gì đó không đúng, hóa ra là do con mèo ngốc nhà ngươi biến mất.

Nhìn đồng hồ, bây giờ mà mang nó về thì cũng không kịp nữa rồi.

Chỉ đành mang nó theo, vác đến khu vui chơi thôi, Tô Giang bất đắc dĩ thầm nghĩ.

"Meo!" Tôi đói!

Phú Quý không nhận ra nguy hiểm, vẫn hiên ngang không sợ chết mà kêu.

Cốc!

Tô Giang thưởng cho nó một cái vào đầu, mèo con trắng muốt đau đến mức lấy hai chân ôm lấy đầu, nước mắt lưng tròng.

"Còn đói không?"

"Meo..." Không đói...

Tô Giang hài lòng gật đầu, nhét Phú Quý vào ba lô, đeo ra sau lưng rồi tiếp tục đi.

Mèo đói thì phải làm sao?

Chắc là do thiếu đòn thôi, đánh một trận là ngoan ngay.

Nửa tiếng sau, Tô Giang mới đủng đỉnh tới nơi.

"Tô Giang, cậu suýt muộn giờ đấy!"

An Nhu đứng trước xe buýt chống nạnh, giọng điệu bất mãn nhìn Tô Giang.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác màu kaki, quần jean màu xanh nhạt năng động ôm lấy đôi chân thon dài, không ít nam sinh xung quanh đang lén nhìn cô.

"Thì chẳng phải là chưa muộn sao?" Tô Giang cãi cùn, đáp lại cậu là bàn tay nhỏ nhắn của An Nhu, véo mạnh một cái vào bên hông cậu.

Có điều An Nhu không dùng sức nhiều, chỉ là thể hiện sự bất mãn một chút thôi.

Tô Giang thở dài bất đắc dĩ, vốn dĩ cậu có thể đến sớm hơn, đều tại con mèo ngốc làm cậu mất thời gian, khiến cậu lỡ mất chuyến xe buýt, đành phải đứng ở trạm chờ chuyến tiếp theo.

"Meo..." Đáng đời.

Phú Quý khẽ kêu trong ba lô.

Tô Giang và An Nhu lên xe, bất ngờ là Vương Tử Dương cũng ở trên xe.

Bên cạnh hắn còn có Quý Mộng, Vương Tử Dương vẫy tay với Tô Giang, ra hiệu cho cậu và An Nhu qua đó ngồi.

"Chuyện gì vậy? Hoạt động lần này không phải chỉ dành cho sinh viên năm nhất sao?" Tô Giang ngồi xuống, tò mò hỏi Vương Tử Dương.

Cậu nhớ Quý Mộng học khoa ngoại ngữ năm hai, sao lại có mặt trên xe được?

Vương Tử Dương thấy vậy vội giải thích: "Hoạt động lần này cần tình nguyện viên khóa trên hỗ trợ, chị Quý Mộng vừa hay ở trong hội sinh viên nên đã đăng ký tham gia."

Tô Giang nghe vậy, liếc nhìn Quý Mộng, quả nhiên thấy trên cánh tay cô có đeo băng tay của hội sinh viên.

Hai bên thân thiện chào hỏi nhau, một giây sau, xe buýt lăn bánh, từ trường đến khu vui chơi mất khoảng nửa tiếng.

Tô Giang lặng lẽ ghé sát vào tai Vương Tử Dương, tò mò hỏi: "Cậu với chị Quý Mộng sao rồi?"

Vương Tử Dương nghe vậy, liếc nhìn Quý Mộng, thấy cô đang cúi đầu nghịch điện thoại nên mới ghé tai trả lời: "Vẫn đang trong quá trình cố gắng, chuyện này hơi phức tạp, hôm nào kể cho cậu sau."

Tô Giang gật đầu, bỗng cảm thấy có gì đó đè lên vai mình.

Quay đầu nhìn lại, An Nhu đang nhắm mắt, tựa vào vai cậu, hơi thở đều đều, hình như đã ngủ thiếp đi.

Cô nhóc này chắc là dậy quá sớm, nếu không cũng chẳng đến mức vừa lên xe đã ngủ.

Tô Giang có chút bất đắc dĩ lắc đầu, rồi hơi hạ thấp người xuống một chút để An Nhu dựa vào thoải mái hơn.

Sau đó, cậu đưa một ngón tay lên môi ra hiệu cho Vương Tử Dương nói nhỏ thôi, đừng làm phiền An Nhu.

Hơi nghiêng đầu nhìn An Nhu một cái, Tô Giang chợt lóe lên một ý nghĩ, cậu nhẹ nhàng rút điện thoại ra, mở camera.

Tách!

Cậu chụp lại khoảnh khắc An Nhu tựa vào vai mình ngủ, trong ảnh, khóe miệng cô cong lên một nụ cười, trông vô cùng mãn nguyện.

Tô Giang suy nghĩ một lát rồi đặt tấm ảnh này làm màn hình chờ.

Đồng thời tự nhủ tuyệt đối không thể để An Nhu nhìn thấy, nếu không trong lúc xấu hổ quá hóa giận, cái điện thoại của mình chắc cũng đi tong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!