Nửa giờ sau, xe dừng lại, cả đám đã đến khu vui chơi.
An Nhu mơ màng mở mắt, suốt quãng đường cô đều dựa vào Tô Giang mà ngủ, mái tóc cũng vì thế mà hơi rối.
"Ừm... Tới rồi sao?" An Nhu chớp mắt mấy cái, nhìn ra ngoài cửa sổ, một chiếc đu quay khổng lồ lập tức thu hút ánh nhìn của cô.
"Ừm." Tô Giang gật đầu, đưa tay vuốt lại mái tóc rối cho cô rồi tò mò hỏi: "Tối qua em ngủ lúc mấy giờ?"
"Không nhớ nữa, chỉ biết là nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được."
Xem ra An Nhu thật sự rất mong chờ hoạt động lần này, đến mức phấn khích đến mất ngủ.
Mọi người xuống xe buýt, đến cổng vào nhận huy hiệu có logo của Đại học Giang. Đeo huy hiệu này vào thì có thể chơi miễn phí tất cả các trò.
Ở cổng vào, Tô Giang đang đứng phía sau nói chuyện với An Nhu thì bỗng ngẩng đầu lên nhìn bóng dáng người đang phát huy hiệu, cảm thấy có chút quen mắt.
Anh nheo mắt nhìn kỹ, vãi chưởng, đây không phải là Lý Tài sao?
Anh ta đến đây làm gì? Gia đình họ An không phải đang trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu sao?
Vẫn còn rảnh rỗi ra ngoài làm thêm kiếm tiền à?
Lý Tài đội mũ lưỡi trai, mặc đồng phục nhân viên, đang sắp xếp cho sinh viên vào khu vui chơi một cách trật tự.
Đến lượt Tô Giang và An Nhu, hai người không nhận huy hiệu, bàn tay đang phát huy hiệu của Lý Tài khựng lại, anh ta ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tô Giang và An Nhu đang nhìn mình chằm chằm.
Lý Tài: "???"
"Khoan đã, sao hai người lại ở đây?" Lý Tài nhíu mày, kỳ quái hỏi.
Khóe miệng Tô Giang giật giật: "Đại ca, anh thấy trong hai chúng ta, ai xuất hiện ở đây kỳ lạ hơn?"
Lý Tài nhìn kỹ huy hiệu trong tay, bừng tỉnh ngộ nói: "Hoạt động lần này là của trường các cậu à?"
"Anh nói nhảm à? Anh đến đây làm thêm mà không tìm hiểu rõ tình hình cơ bản sao?"
"Làm thêm cái quái gì, tôi đến đây là có lý do."
"Sao thế? Đến khu vui chơi để chơi trò điệp viên à?"
"Vớ vẩn! Cậu biết cái gì, lần này tôi đang làm nhiệm vụ bí mật, rất quan trọng."
"Lương một ngày của anh là bao nhiêu?"
"...Hai trăm."
An Nhu đứng bên cạnh nhìn hai người nói chuyện, cảm thấy rất buồn cười, cô chưa bao giờ thấy Lý Tài mất bình tĩnh như vậy.
Cô vỗ nhẹ Tô Giang, nhỏ giọng nói: "Đừng làm phiền anh Lý Tài làm việc nữa, chúng ta mau vào trong đi."
Lý Tài liếc nhìn An Nhu, phát huy hiệu cho hai người rồi dặn dò Tô Giang: "Chăm sóc Nhu Nhu cho tốt, tuy khả năng xảy ra nguy hiểm rất nhỏ, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút."
"Yên tâm đi." Tô Giang đáp, nhận lấy huy hiệu, vừa đi được hai bước lại đột nhiên quay đầu lại tò mò hỏi: "Mà này, hai trăm tệ đó anh có nộp lên không? Hay là giữ lại tiêu riêng?"
"...Cút!"
Lý Tài nghiến răng rít ra một chữ, nếu không phải đang trong thời kỳ căng thẳng và còn có nhiệm vụ trong người, anh ta nhất định sẽ cho Tô Giang một trận.
Thằng cha này đúng là bỉ ổi thật.
An Nhu giả vờ giận dỗi đánh nhẹ Tô Giang rồi nói: "Anh lắm lời quá đấy, đi nhanh lên!"
Sau đó, hai người tiến vào khu vui chơi. An Nhu bảo Tô Giang đứng tại chỗ chờ một lát, cô muốn đi vệ sinh.
Tô Giang nhìn về phía cáp treo và con lắc, bỗng nhiên nhớ ra Phú Quý vẫn còn trong túi xách của mình.
Anh vội vàng ngồi xuống, kéo khóa túi sách ra, chỉ thấy chú mèo trắng nhỏ bên trong sắp ngạt chết đến nơi, hai tai cụp xuống, nó lập tức nhảy vọt ra khỏi túi.
"Meo ô..." Nóng chết mất...
"Xin lỗi, xin lỗi, nhất thời quên mất." Tô Giang miệng thì xin lỗi Phú Quý, nhưng vẻ mặt lại chẳng có chút gì là hối lỗi.
"Mày tự tìm chỗ nào đó mà chơi đi, chơi mệt rồi thì tự tìm tao."
Tô Giang biết lần này Phú Quý lén lút trốn vào túi xách là để ra ngoài chơi, hít thở không khí.
Nếu là con mèo khác, Tô Giang đương nhiên không dám thả rông như vậy, nhưng Phú Quý thì khác, nó dường như có trí tuệ hơn hẳn đồng loại, cũng giống người hơn.
Không biết có phải do ở cùng Tô Giang lâu ngày hay không mà Phú Quý cũng dần trở thành một chú mèo con khác thường.
"Meo!" Tốt!
Nghe thấy mình có thể tự do vui chơi, Phú Quý vui vẻ kêu lên một tiếng, trạng thái ủ rũ ban nãy lập tức tan thành mây khói, nó phấn khích và nhanh nhẹn chạy biến đi.
Tô Giang nhìn theo hướng Phú Quý rời đi, cười lắc đầu, đoán chừng con mèo ngốc này sẽ chơi rất lâu, dù sao từ lúc nhặt về nhà đến giờ, anh chưa từng đưa nó ra ngoài.
"Tô Giang!" Cách đó không xa, An Nhu vừa gọi tên Tô Giang vừa chạy lon ton về phía anh, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích.
An Nhu chạy đến trước mặt Tô Giang, hơi thở hổn hển nói: "Em, em vừa mới, nhìn thấy bên kia có nhà ma!"
"Chúng ta đi chơi nhà ma đi!"
Đôi mắt An Nhu tràn ngập mong đợi, cô chưa từng đến nhà ma bao giờ, chỉ nghe nói rất đáng sợ, chị Thu Na còn nhiệt liệt đề nghị cô nhất định phải chơi thử một lần.
Tô Giang nhướng mày: "Em chắc chứ?"
Anh thừa biết lá gan của cô nhóc này, bề ngoài trông có vẻ không sợ trời không sợ đất, nhưng thực chất lại nhát gan đến lạ thường.
Nhưng thấy An Nhu gật đầu quả quyết, Tô Giang hết cách, đành phải đi cùng cô.
Cùng lắm thì lúc đó đi đường cũ quay về thôi, Tô Giang đã chuẩn bị sẵn tâm lý vừa vào đã kết thúc.
Hai người đi đến quầy vé của nhà ma, lúc này xung quanh có không ít người, nhưng không ai dám vào thử.
Vương Tử Dương thế mà cũng ở đây, và có vẻ cũng định đi vào.
"Quý, Quý Mộng, chúng ta thật sự phải chơi cái này sao?" Môi Vương Tử Dương hơi run run, cố tỏ ra không quan tâm nói: "Tớ thì không vấn đề gì, dù sao gan tớ cũng lớn, tớ chỉ lo cho cậu thôi..."
"Tớ không sao, cậu không cần lo cho tớ đâu." Quý Mộng mỉm cười, trên mặt không nhìn ra chút căng thẳng nào.
Tô Giang thấy vậy, che miệng cố nén cười. Vương Tử Dương vào nhà ma ư, nghiêm túc đấy à?
Người khác không biết Vương Tử Dương chứ Tô Giang là người rõ nhất, lá gan của cậu ta còn không bằng An Nhu, hồi mới nhập học chơi kịch bản giết người phiên bản kinh dị, suýt nữa đã đánh chết cả NPC.
Nhưng Vương Tử Dương dù sao cũng là huynh đệ tốt của mình, lúc này Tô Giang đương nhiên phải đứng ra.
Chỉ thấy Tô Giang bước lên trước, vỗ vai Vương Tử Dương rồi nói với Quý Mộng: "Chị Quý Mộng, có thể chị không biết, huynh đệ của em là Vương Tử Dương, lá gan của cậu ấy phải gọi là cực lớn, mấy cái nhà ma lớn nhỏ ở thành phố Giang Đô này cậu ấy đều xông pha hết rồi, người ta còn đặt cho cậu ấy biệt danh là 'sát thủ nhà ma' đấy!"
"Thật sao?" Quý Mộng nghe vậy, có chút sùng bái nhìn Vương Tử Dương.
Tô Giang, thằng chó này!
Mày đang đẩy huynh đệ vào chỗ chết mà!
Vương Tử Dương nhìn Tô Giang bằng ánh mắt như muốn giết người, sau đó quay đầu lại, cố nặn ra một nụ cười với Quý Mộng.
"Cũng, cũng không khoa trương đến thế đâu..."
"Lão Vương nhà em khiêm tốn thôi, chị Quý Mộng hiểu mà." Tô Giang cắt ngang lời Vương Tử Dương, cười nói với Quý Mộng: "Với lại cậu ấy hay ngại ngùng, thế này đi, em sẽ nói với nhân viên giúp hai người, để hai người vào trước."
Nói xong, Tô Giang lập tức chạy đến chỗ nhân viên ở cửa, chỉ vào Vương Tử Dương và Quý Mộng, nói rằng họ muốn khiêu chiến nhà ma.
Tô Giang!!!
Tô Giang, đồ chó hoang!!!
Vương Tử Dương nghiến răng nghiến lợi, hắn thề, từ nay về sau sẽ không đội trời chung với Tô Giang, về nhà nhất định sẽ ra siêu thị mua một con dao để thịt Tô Giang.