Satou đây. Người ta thường nói, "Không có đứa em trai nào giỏi hơn anh trai", nhưng câu "em gái hơn chị" thì lại có thật đấy.
Thôi, giờ con quỷ đã được xử lý, mình đi gặp Liza và mọi người thôi. Lulu và Nana vẫn còn ở làng nên có lẽ họ vẫn an toàn. HP của cả hai không hề giảm, còn MP của Nana và thể lực của Lulu cũng ở mức ổn không có gì đáng lo.
"Nào, Arisa, Pochi, chúng ta đi khỏi đây thôi." (Satou)
"Vâng ạ~nanodesu." (Pochi)
"Ô kê." (Arisa)
Gì thế Arisa, trông em mệt mỏi quá vậy.
"Em mệt à?" (Satou)
"Vâng, em mệt thật sự." (Arisa)
"Để mình cõng cậu cho~nodesu." (Pochi)
Có vẻ cô bé không hài lòng vì con quỷ bị hạ gục trong một nốt nhạc bởi mũi tên thánh ban nãy. Lẽ ra mình nên để Arisa có đất diễn mới phải.
Vì Pochi muốn cõng Arisa, tôi đành để cho cô bé. Khi Pochi chạy xuống cầu thang, Arisa hét lên, "K-Không chịu đâu, em muốn được Chủ nhân cõng cơ". Không ngờ con bé vẫn còn nhiều năng lượng đến vậy.
Trước khi tôi kịp nhận ra, con bé đã bắt đầu gọi tôi là "Chủ nhân" trở lại, thay vì "anh". Vì tôi cũng chẳng bận tâm lắm nên cứ để con bé gọi sao cũng được, nhưng Arisa chỉ bướng bỉnh gọi tôi là "Chủ nhân" khi con bé đã kiệt sức mà thôi.
Tôi tháo bộ trang phục mặt nạ bạc mà mình đã quên bẵng đi mất.
Đương nhiên, tôi cũng dọn dẹp thanh thánh kiếm gỗ và những mảnh vỡ tạo ra thánh tiễn không để lại một dấu vết.
[Nhận được Kỹ năng Xóa Sổ Chứng Cứ.]
Đúng là một kỹ năng sặc mùi tội phạm, nhưng sau khi kích hoạt nó, tôi đã hoàn toàn xóa sạch mọi dấu vết.
Cảm giác như mình có thể thực hiện một tội ác hoàn hảo ngay bây giờ.
Khi tôi hội quân với Pochi và Tama đang ở phía trước dinh thự bỏ hoang, tôi để ý thấy cô con gái thứ hai của nam tước đang tiến đến đây với tốc độ chóng mặt.
Dù việc xóa sổ chứng cứ có mất chút thời gian, nhưng lúc nãy cô ấy mới chỉ ở chỗ bức tường thôi mà, cô ấy nhanh thật sự. Chắc là cô ấy đã dùng ma thuật.
Tiểu thư xuất hiện từ phía sau bờ lũy cao.
Đúng là quỷ quái.
"Này mấy người kia, Anh hùng-sama đâu rồi hả?" (Karina)
"Anh hùng-sama đã cùng Nam tước-sama đến pháo đài của lâu đài rồi ạ." (Arisa)
"Không phải tên mạo danh đó. Ta đang nói về Anh hùng-sama với thanh kiếm vàng cơ!" (Karina)
Yêu tinh.
"Anh hùng-sama mà tôi biết thì chỉ có ngài ấy thôi. Tôi không nghĩ còn ai khác bên trong dinh thự nữa đâu?" (Arisa)
"Karina-dono, cô gái này nói thật đấy. Hãy đi lên cầu thang đi." (Raka)
"Giọng đó từ đâu vậy~nodesu? Em không thấy ông đâu cả~nodesu." (Pochi)
"Đừng nói với em đó là một món công cụ có ý thức nhé?" (Arisa)
Ác quỷ.
Phải, có những thứ chỉ nên tồn tại trong thế giới 2D thôi.
"Ta hiểu rồi, các cô bé, cảm ơn vì thông tin nhé." (Karina)
Bộ ngực ma quỷ (Manyuu)—thứ còn vượt qua cả bộ ngực bom tấn (Bakunyuu)—được nâng đỡ bởi một mặt dây chuyền bạc, chúng cứ thế đung đưa khi cô gái có tỷ lệ cơ thể như một trò đùa kia chạy vội lên cầu thang.
"Có chuyện gì thế, anh đứng hình như tượng đá từ nãy đến giờ." (Arisa)
Nhờ có kỹ năng Mặt Tỉnh Bơ, ánh mắt của tôi đã không bị lộ.
Nó vượt xa cả cấp độ ngực khủng (kyonyuu), tôi đã ngừng suy nghĩ luôn rồi. Dù trong giấc mơ hoang đường nhất, tôi cũng không thể ngờ rằng có thứ còn vượt qua cả chị gái của cô nàng này.
Thật khó để kháng cự nếu một người như thế này lao vào bạn.
Theo một nghĩa nào đó, cô ấy còn nguy hiểm hơn cả quỷ.
"Anh xin lỗi, chỉ là anh hơi ngạc nhiên khi lần đầu thấy một món công cụ có ý thức thôi." (Satou)
"Xạo quá đi. Chắc là anh đang lén ghi hình bộ ngực khủng như trong manga chứ gì?" (Arisa)
Xem ra Arisa đã nhìn thấu cái cớ vụng về của tôi.
A, phải rồi, thay vì chuyện đó.
"Arisa, em có thể tạo ra hình ảnh hóa trang của anh lúc nãy bằng ma thuật không?" (Satou)
"Em có thể làm được nếu chỉ là hình ảnh để nhìn bằng mắt thôi." (Arisa)
Tôi hiểu rồi, chỉ là hình ảnh thôi à.
"Vậy thì, tạo một ảo ảnh qua cửa sổ trên nóc dinh thự và để anh ta nhảy như bọ chét vòng quanh các bức tường lâu đài, hướng về khu đô thị." (Satou)
"Nếu vậy thì nó sẽ nằm ngoài phạm vi ma thuật của em… Có cần phải làm thế không ạ?" (Arisa)
"Chẳng lẽ em muốn người đẹp ngực khủng ban nãy bám theo chúng ta à?" (Satou)
Ngoại hình của cô ấy hoàn toàn là gu của tôi, nhưng tính cách thì có vẻ không hợp với tôi cho lắm.
"Ô kê. Em muốn tránh chuyện đó bằng mọi giá." (Arisa)
Một vòng tròn ma thuật màu tím xuất hiện quanh Arisa. Đó là kỹ năng đặc dị của con bé, [Cưỡng Chế Gia Tốc (Over Boost)].
Tôi chắc rằng không có ai ở gần đây, nhưng dù không có ai trong tầm nhìn khoảng 2 mét, việc để con bé dùng nó ở ngoài trời giữa ban ngày vẫn có chút bất cẩn.
Ảo ảnh mặt nạ bạc xuất hiện từ ban công dinh thự rồi nhảy ra khỏi cửa sổ. Vác thanh kiếm vàng trên vai, ảo ảnh đó nhảy tưng tưng (pyon-pyon) theo một đường thẳng rồi biến mất vào trong thành phố.
Chuyển động có hơi ghê, nhưng có vẻ mọi người ở pháo đài đều thấy rõ, nên đó vẫn là một màn trình diễn tốt.
Một lúc sau khi ảo ảnh vào thành phố, vị tiểu thư ló mặt ra ban công. Tôi cứ ngỡ cô ấy ra ngoài hơi nhanh, nhưng có lẽ quán tính của cặp ngực kia quá khủng khiếp khiến cô không thể chạy hết tốc lực trong nhà. Tôi hy vọng cô ấy sẽ chứng kiến nó khi ảo ảnh đã ra ngoài tầm kỹ năng nhìn thấu, nhưng vì những người khác cũng đã thấy nên chắc cũng không sao.
Arisa, sau khi kiệt sức vì dùng Cưỡng Chế Gia Tốc, đã nằng nặc đòi tôi cho uống thuốc thể lực bằng miệng, nhưng tôi chỉ véo mũi rồi dốc thẳng lọ thuốc vào họng con bé.
Giờ thì, trước khi gặp Liza, còn một việc cuối cùng tôi phải làm.
Bằng Ma Khống Tiễn (Remote Arrow), tôi nghiền nát lũ zombie đang tràn ra từ lối đi mà đồng bọn của gã anh hùng giả đã dùng và biến con đường thành một đống hỗn độn xác chết. Và đương nhiên, tôi cũng bịt luôn lối vào gần lâu đài bằng cách uốn cong mấy thanh sắt gần đó và buộc chúng lại với nhau.
Dù đồng bọn của gã anh hùng giả bị thương nặng, nhưng có vẻ không ai chết cả, họ đang di chuyển về phía biên giới lãnh thổ bằng một con đường phụ.
Vì lý do nào đó, hiệp sĩ Eral—gã đã cố đâm Hayuna-san—cũng đang đi cùng họ. Hắn đã trốn thoát từ lúc nào vậy. Máu và thể lực của gã đang ở tình trạng nguy kịch, nhưng loại người như gã thường dai như đỉa, nên chắc gã sẽ sống sót thôi.
Có vẻ như gã khổng lồ và một hiệp sĩ tên Zotor đang chặn cổng trước. Liza và những người khác đang xử lý zombie trong thành phố trong khi tiến về phía cổng lâu đài.
Vì lũ zombie đang xâm chiếm thành phố chỉ bao gồm bọn cướp và quỷ lùn nên chúng khá yếu. Tôi đã ngừng bắn hỗ trợ được một lúc vì kẻ địch quá yếu so với Liza và mọi người.
Không chỉ có binh lính trên cổng lâu đài, mà còn có vài người trông như người hầu, họ đang la hét gì đó với những người bên ngoài.
Liza và những người khác sẽ sớm tới nơi. Cấp độ của cả ba đều đã tăng lên. Đúng như dự đoán, họ đã trải qua rất nhiều trận chiến. Pochi đã trở thành người có cấp độ thấp nhất trong số các cô gái thú nhân. Lần tới, có lẽ tôi phải dắt Pochi đi hẹn hò săn quái vật ban đêm thôi.
Tôi dẫn Arisa và Pochi leo lên tòa tháp cạnh cổng lâu đài. Có một cánh cửa dẫn vào lâu đài ở giữa tháp.
Tôi tự hỏi cái mùi gì đang lan tỏa trong tháp. Nó kinh khủng thật. Pochi phải đưa cả hai tay lên bịt mũi như thể nó rất khó chịu. Cử chỉ đó thật dễ thương.
"Ugeh, cái mùi lính gác mê kendo này là gì vậy." (Arisa)
"Hôi quá~nodesu."
Chúng tôi đi từ tòa tháp tối tăm ra đến đỉnh cổng lâu đài. Ánh sáng thật chói lọi.
"Ồ! Cô ấy diệt con cuối cùng rồi kìa!" (Lính 1)
"Tuyệt vời thật đấy, hiệp sĩ á nhân-san." (Lính 2)
"Rồi rồi, ai cược hiệp sĩ tộc vảy-san diệt con cuối cùng! Ra nhận tiền đi nào." (Lính 3)
Một không khí vui vẻ đang bao trùm đỉnh cổng lâu đài.
Có vẻ như Liza vừa tiêu diệt con zombie cuối cùng. Họ còn cách cổng lâu đài khoảng 300 mét.
"Liza! Tama! Mia!"
Tôi gọi cả ba trong khi vẫy tay.
Liza để ý thấy tôi và dẫn hai người kia cưỡi ngựa chạy đến đây. Khoảng 10 hiệp sĩ của lãnh địa Oyugock đang theo sau họ.
Sao cái cách họ di chuyển cứ như là đồng đội của nhau vậy nhỉ.
"Họ là thuộc hạ của pháp sư-san phải không ạ?" (Lính)
Người đang hỏi mặc quần áo như một người lính, nhưng thực ra là một trong những cô hầu gái tôi đã gặp ở dinh thự. Vì cô ấy búi tóc lên và đội mũ nên tôi đã không nhận ra.
Khi tôi xác nhận, cô ấy nói, "Tôi sẽ thu xếp ngay lập tức", rồi truyền đạt lại với một ông trông có vẻ quan trọng. Hình như ông ta là một trong số ít những người sống sót từ đội lính thường.
Theo chỉ dẫn của ông ấy, một cánh cửa dành cho người cưỡi ngựa được mở ra, và Liza cùng những người khác tiến vào trong lâu đài.
"Satou." (Mia)
Ai đó nhảy khỏi con ngựa đang đứng không yên, là Mia. Tôi đón lấy cô bé và bế ngang lên. Con bé vẫn nhẹ như mọi khi.
"Tama."
"Pochi."
Bên cạnh chúng tôi, Pochi và Tama đang ôm chầm lấy nhau. Vì hai đứa lúc nào cũng ở cùng nhau nên chắc chúng đã thấy cô đơn lắm.
Tuy nhiên, Liza vẫn giữ thái độ cảnh giác ngay cả khi đã vào trong lâu đài. Cô ấy thận trọng nhìn xung quanh.
"Cảm ơn em đã vất vả, Liza, không còn kẻ thù nào trong lâu đài đâu, ổn cả rồi." (Satou)
Sau khi tôi xác nhận như vậy, cô ấy cuối cùng cũng thả lỏng cảnh giác và xuống ngựa.
Nhưng mà, cô ấy vẫn còn căng thẳng. Có lẽ cô ấy căng thẳng vì đây là bên trong lâu đài của nam tước.
"Em không cần phải lo đâu, Nam tước-sama và họ hàng của ông ấy đều là những người phóng khoáng. Pochi còn rất được yêu quý nữa đấy." (Satou)
"Mình được cho bánh nướng đó~nodesu." (Pochi)
Pochi lấy bánh nướng từ trong túi ra và chia cho Mia và Tama. Giờ mới nhớ, cô bé đã được đút cho ăn gì đó khi ngồi trên đùi của cô con gái nam tước.
"Chủ nhân, thật an tâm khi thấy ngài an toàn." (Liza)
"Ừm, tôi cũng mừng là Liza vẫn an toàn." (Satou)
Vì có một vết thương nhỏ trên tay Liza, tôi đã chữa nó bằng ma thuật mà tôi học được hôm nay. Hừm, tốn 10 MP chỉ cho một vết xước nhỏ thế này à, dùng thuốc mỡ có lẽ hiệu quả hơn nhiều.
Liza đang xin lỗi vì đã rời bỏ vị trí và đến thành phố, kéo theo cả Tama và Mia vào vòng nguy hiểm.
Có vẻ như cô ấy hành động vì lo lắng rằng tôi sẽ bị quý tộc giam giữ. Cô ấy cũng lo cho tôi, nhưng vì một lý do khác với Arisa.
Tôi cảm ơn vì sự lo lắng đó, nhưng tối nay, tôi sẽ phải nói cho Liza biết rằng đó chỉ là nỗi sợ hãi vô căn cứ mà thôi.